[Allnegav] Lời Yêu Của Kẻ Trưởng Thành?
1 | Gặp Lại Sau Nhiều Năm
Thành phố về đêm vẫn sáng đèn như cũ, nhưng người trong nó thì đã khác. Quán cà phê ven sông hôm nay đông hơn bình thường, không phải vì đồ uống ngon, mà vì một cuộc hẹn mà ai cũng hiểu là không thể né nữa.
Hoàng Bách đến đầu tiên, đứng dựa cửa kính một lúc rồi mới bước vào. Xuân Bách đến sau, vỗ vai anh như thể mọi thứ vẫn chưa từng thay đổi.
Nguyễn Xuân Bách
Mày đứng đợi gì vậy?
Nguyễn Hoàng Bách
Đợi tụi mày đấy.
Nhật Trường và Tuấn Duy bước vào cùng lúc, ánh mắt cả hai trầm hơn trước nhiều, kiểu người đã quen với việc tự xử lý mọi thứ một mình.
Nguyễn Tuấn Duy
Mày thấy không..tụi mình giờ khác hết rồi.
Đỗ Nhật Trường
Khác là đúng..không khác mới lạ.
Thanh Bảo và Trường Linh đến sau, kéo theo một chút không khí nhẹ hơn giữa căn phòng đang nặng dần.
Trần Thiện Thanh Bảo
Thiếu đúng một thằng thôi là đủ hiểu rồi.
Trường Linh chỉ ngồi xuống, không nói nhiều, ánh mắt nhìn quanh như đang lục lại ký ức cũ.
Và sau đó, từng người lần lượt xuất hiện. Không ai cần giới thiệu lại, vì ai cũng đã từng là một phần của nhau
Vũ Trường Giang
Lâu rồi mới tụ lại đủ mặt, nhìn lạ vãi..
Lê Hồng Sơn
Lạ gì..ai cũng lớn hết rồi.
Không khí vừa cười đó đã chùng xuống ngay khi cánh cửa mở thêm lần nữa.
Cả phòng im một nhịp. Em vẫn như trước..sắc, lạnh, bình tĩnh đến khó chịu, nhưng trưởng thành hơn rất nhiều.
Đặng Thành An
Em không đến trễ chứ?
Không ai trả lời ngay. Chỉ có tiếng ly chạm nhẹ trên bàn và ánh nhìn dồn về phía em,người duy nhất không còn đứng ngoài ký ức của họ nữa.
2 | Vết Cũ Chưa Khép
Không khí vừa dịu xuống đã lập tức bị kéo căng lại khi Thành An ngồi xuống. Sự im lặng này không hẳn khó chịu, mà giống như ai cũng đang cân nhắc nên bắt đầu từ đâu.
Hoàng Bách chống tay lên bàn, nhìn em một lúc rồi nói
Nguyễn Hoàng Bách
Em vẫn giữ cái kiểu..xuất hiện là làm người ta dừng hết lại.
Thành An ngẩng lên, bình thản
Đặng Thành An
Anh quen rồi mà..cần gì phản ứng như vậy?
Nguyễn Xuân Bách
Em mà thay đổi..đấy mới là chuyện lạ.
Nhật Trường tựa lưng ghế, ánh mắt nặng hơn bình thường
Đỗ Nhật Trường
Mọi thứ thay đổi hết rồi, chỉ có em là vẫn giữ cái cách nhìn người khác như đọc bài giải.
Tuấn Duy gõ nhẹ ngón tay lên bàn.
Nguyễn Tuấn Duy
Em không cần lúc nào cũng đúng.
Đặng Thành An
Em không có nhu cầu sai.
Trường Linh thở ra một hơi, giọng chậm lại
Bùi Trường Linh
Em vẫn khó gần như xưa.
Đặng Thành An
Anh cần em dễ gần để làm gì?
Không khí chùng xuống thêm một nhịp. Trường Giang xoa nhẹ trán
Vũ Trường Giang
Thôi..tụ lại không phải để đấu trí với em.
Lê Hồng Sơn
Có gì nói thẳng, đừng lòng vòng.
Đình Dương nhìn em lâu hơn một chút
Nguyễn Đình Dương
Em về đây là để giải quyết hay để đứng nhìn mọi thứ tiếp tục?
Thành An im lặng. Lần này lâu hơn.
Ngoài cửa kính, gió sông thổi qua mặt nước, tạo nên những gợn sóng nhỏ nhưng liên tục,giống như chính cảm xúc trong căn phòng này, tưởng yên nhưng không ai thật sự đứng yên được nữa.
3 | Những Điều Chưa Từng Nói
Không ai rời khỏi bàn sau cuộc đối thoại căng như dây đàn vừa rồi. Chỉ có sự im lặng kéo dài, đủ lâu để ai cũng phải tự đối diện với chính mình.
Hoàng Bách là người phá vỡ trước tiên.
Nguyễn Hoàng Bách
Em về lần này..có định biến mất nữa không?
Thành An nhìn anh, ánh mắt không né tránh
Đặng Thành An
Anh sợ em biến mất đến vậy à?
Xuân Bách khẽ cười, nhưng giọng lại không nhẹ
Nguyễn Xuân Bách
Không phải sợ..mà là từng bị rồi.
Nhật Trường đặt ly xuống, tiếng chạm nhẹ nhưng rõ
Đỗ Nhật Trường
Anh không thích cảm giác đang nói chuyện với em..rồi một ngày em lại không còn ở đây nữa.
Nguyễn Tuấn Duy
Em luôn làm mọi thứ như thể..không thuộc về nơi này.
Thành An im lặng một nhịp, rồi đáp
Đặng Thành An
Vì em chưa từng chắc là mình thuộc về đâu.
Câu nói khiến không khí chùng xuống rõ rệt.
Trường Linh siết nhẹ tay
Bùi Trường Linh
Em..vẫn còn tụi anh mà?
Thành An hơi khựng lại, rất nhỏ, nhưng đủ để ai cũng thấy.
Vũ Trường Giang
Anh không hiểu nổi em..
Vũ Trường Giang
Lúc thì đứng rất gần, lúc thì xa như chưa từng quen.
Lê Hồng Sơn
Em làm anh không biết..mình phải giữ em như thế nào.
Đình Dương nhìn em lâu hơn
Nguyễn Đình Dương
Hay là em không muốn..?
Thành An siết nhẹ tay dưới bàn, giọng trầm xuống
Đặng Thành An
Không phải không muốn..mà là không biết có giữ được không.
Cả bàn im lặng.
Hoàng Bách nhìn em, ánh mắt dịu lại hơn trước
Nguyễn Hoàng Bách
Anh không cần em biết ngay..nhưng đừng biến mất nữa.
Ngoài trời, ánh đèn phản chiếu lên mặt sông, lấp lánh như những điều chưa nói hết..và lần này, không ai còn muốn bỏ lỡ nhau thêm lần nữa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play