[MasonB] Giữ Hộ Anh Một Mùa Thương
Giới thiệu
𝘼𝙍𝙄𝙉_𝙈𝘼𝙎𝙊𝙉𝘽
🌿 Xin chào mọi người.
Chào mừng mọi người đến với fic "Giữ hộ anh một mùa thương".
Đây là một fic boylove lấy bối cảnh chiến tranh và quân đội, kể về câu chuyện của hai chàng trai giữa tình yêu, lý tưởng và những lời hứa chưa kịp thực hiện.
⚠️ Lưu ý:
• Thể loại: Boylove, chiến tranh, quân nhân.
• Kết thúc: SE.
• Truyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, không nhằm xuyên tạc hay xúc phạm bất kỳ cá nhân, tổ chức hay sự kiện lịch sử nào.
Hy vọng mọi người sẽ yêu thích câu chuyện này. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. 💚
Người ta thường nói rằng, thời gian có thể chữa lành những vết thương
Nhưng chẳng ai nói rằng phải mất bao lâu để quên đi một người đã từng là cả thanh xuân của mình
Ngày anh được đưa về, cả đơn vị đều khóc
Tổ quốc gọi anh là anh hùng
Đồng đội gọi anh là chiến hữu
Chỉ muốn gọi anh là người thương
Nguyễn Xuân Bách
Tên: Nguyễn Xuân Bách
Tuổi: 29
Nghề nghiệp: Thiếu tá
Chiều cao: 1m84
Sở hữu gương mặt sắc nét cùng đôi mắt sâu trầm như màn đêm trước cơn mưa.
Xuân Bách luôn mang đến cảm giác xa cách và khó tiếp cận. Anh ít nói, hiếm khi cười và gần như không bao giờ để cảm xúc hiện rõ trên khuôn mặt.
Trong đơn vị, anh nổi tiếng là người nghiêm khắc, kỷ luật và luôn hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.
Đối với đồng đội, anh là chỗ dựa.
Đối với cấp trên, anh là niềm tin.
Còn đối với chính mình...
Anh chỉ là một người lính luôn đặt Tổ quốc lên trước bản thân.
"Việc của tôi là bảo vệ mọi người."
Nguyễn Thành Công
Tên: Nguyễn Thành Công
Tuổi: 24
Nghề nghiệp: Nhiếp ảnh gia tự do
Chiều cao: 1m76
Mang gương mặt thanh tú cùng đôi mắt trong trẻo như ánh nắng đầu hạ.
Thành Công thích ghi lại những khoảnh khắc bình dị của cuộc sống bằng chiếc máy ảnh luôn mang theo bên mình.
Cậu thích những chuyến đi xa, thích ngắm bình minh và tin rằng mỗi bức ảnh đều lưu giữ một câu chuyện riêng.
Trái ngược với vẻ lạnh lùng của Xuân Bách, Thành Công cởi mở, thân thiện và luôn đối xử chân thành với mọi người.
Dù vậy, sâu trong tim cậu vẫn tồn tại một sự cô đơn mà ít ai nhận ra.
"Có những khoảnh khắc chỉ xuất hiện một lần trong đời, nên em muốn lưu giữ chúng thật lâu."
Nếu Xuân Bách nổi tiếng trong đơn vị vì sự nghiêm khắc và kỷ luật...
Thì Thành Công lại nổi tiếng vì khả năng khiến người khác đau đầu.
Là nhiếp ảnh gia phụ trách ghi lại hoạt động của đơn vị, cậu gần như xuất hiện ở khắp mọi nơi.
Buổi huấn luyện có cậu.
Buổi diễn tập có cậu.
Lễ tuyên dương có cậu.
Thậm chí những lúc mọi người đang nghỉ ngơi, cậu cũng cầm máy ảnh chạy khắp nơi tìm góc chụp.
Không ai biết vì sao một người có tính cách tự do như vậy lại có thể làm việc trong môi trường đầy quy tắc này.
Ngoại trừ chính Thành Công.
Bởi cậu thích lưu giữ những khoảnh khắc mà người khác thường bỏ lỡ.
Và rồi một ngày...
Ống kính của cậu vô tình hướng về phía một người.
Người mà sau này trở thành ngoại lệ duy nhất trong cuộc đời cậu.
Chap 1.Bức ảnh đầu tiên
Mùa thu năm ấy.
Bầu trời trong xanh đến lạ.
Những đám mây trắng lững thững trôi qua đỉnh núi phía xa, ánh nắng dịu dàng trải dài khắp khoảng sân rộng của đơn vị.
Đó là kiểu thời tiết mà Thành Công yêu thích nhất.
Không quá nắng.
Cũng không quá âm u.
Vừa đủ để tạo nên những bức ảnh đẹp.
Chiếc máy ảnh quen thuộc đung đưa trước ngực khi cậu chậm rãi bước dọc theo con đường trong doanh trại.
Đôi mắt không ngừng quan sát xung quanh.
Nguyễn Thành Công
//vừa đi vừa lẩm bẩm//
Nguyễn Thành Công
"Tán cây này không được"
Nguyễn Thành Công
"Góc này ánh sáng hơi gắt"
Nguyễn Thành Công
"Hay là lên khu huấn luyện nhỉ?"
Đối với cậu, một bức ảnh đẹp không chỉ là ánh sáng đẹp.
Mà còn phải có cảm xúc.
Và cậu vẫn đang tìm kiếm cảm xúc ấy.
Cho đến khi...
Ống kính vô tình bắt được một bóng người đứng giữa sân huấn luyện.
Một thân ảnh cao lớn trong bộ quân phục chỉnh tề.
Giữa tiếng hô vang của cả đơn vị, người ấy vẫn đứng đó.
Bình tĩnh.
Nghiêm nghị.
Như thể mọi thứ xung quanh đều không thể ảnh hưởng đến anh.
Tách.
Theo phản xạ, Thành Công bấm máy.
Bức ảnh đầu tiên về Xuân Bách ra đời như thế.
Nguyễn Xuân Bách
//đi tới//
Nguyễn Xuân Bách
Khu vực này không được phép đứng.
Nguyễn Thành Công
Xin lỗi, tôi chỉ muốn chụp thêm vài tấm thôi.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không nhắc lại lần hai.
Nguyễn Thành Công
"khó tính thật đấy"
Sau vụ việc ở sân huấn luyện, Thành Công cứ nghĩ mình sẽ không gặp lại vị thiếu tá khó tính kia nữa.
Nhưng đời đâu có dễ như vậy.
Hai ngày sau.
📸 Khu huấn luyện dã ngoại.
Thành Công đang lom khom tìm góc chụp thì vô tình đâm sầm vào một người.
"Bộp!"
"A..."
Chiếc máy ảnh suýt rơi khỏi tay.
Một bàn tay nhanh hơn đã giữ lấy nó.
Thành Công ngước đầu lên
Nguyễn Thành Công
Lại là anh.
Nguyễn Xuân Bách
Đi đứng nhìn đường.
Thành Công lập tức phản bác
Nguyễn Thành Công
Tại anh đứng chắn đường tôi.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi đang làm nhiệm vụ
Nguyễn Thành Công
Tôi cũng đang làm nhiệm vụ.
Xuân Bách nhìn cậu vài giây.
Trước khi đi còn lạnh nhạt để lại một câu:
Nguyễn Xuân Bách
Vậy làm nhiệm vụ cho đàng hoàng.
Thành Công đứng chết trân tại chỗ.
Nguyễn Thành Công
"Người gì đâu mà đáng ghét".
Tối hôm đó.
📱 Nhóm chat truyền thông đơn vị
Nguyễn Thành Công
💬:Mọi người ơi.
Nguyễn Thành Công
💬:Thiếu tá Xuân Bách lúc nào cũng khó ở vậy hả?
Lê Hồ Phước Thịnh
💬:Cậu chọc gì ảnh rồi?
Lê Quang Huy
💬:Sao tự nhiên hỏi vậy?
Nguyễn Thành Công
💬:Tôi mới gặp ảnh có hai lần mà muốn viết đơn xin chuyển công tác rồi.
Đỗ Nam Sơn
💬:Thiếu tá đọc được là cậu xong đời.
Nguyễn Thành Công
💬:Đọc kiểu gì được.
Xuân Bách đã xem tin nhắn
Nguyễn Thành Công
💬:Tạm biệt mọi người.
Thành Công đã off 1 phút trước.
Chap 2: Tai nạn nhóm chat
__________________
Sáng hôm sau.
Thành Công thức dậy với một linh cảm chẳng lành.
Vừa mở điện thoại.
99+ tin nhắn.
📱 Nhóm truyền thông đơn vị
Đỗ Nhật Trường
💬:Cậu còn sống không?
Nguyễn Hoàng Bách
💬:Thiếu tá có tìm cậu không?
Lê Quang Huy
💬:Tôi nhớ cậu lắm.
Nguyễn Thành Công
💬:Đừng nhắc nữa
Nguyễn Thành Công
"Tôi muốn chuyển đơn vị".
Thành Công ôm máy ảnh lén lút tìm góc chụp.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Nguyễn Thành Công
"Cầu trời đừng gặp Xuân Bách. "
Nguyễn Thành Công
"Đừng gặp. "
Nguyễn Thành Công
"Đừng gặp. "
Nguyễn Thành Công
"Đừng..."
Nguyễn Xuân Bách
Cậu Thành Công.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Nguyễn Thành Công
//từ từ quay đầu//
Xuân Bách đang đứng phía sau.
Nguyễn Thành Công
Chào thiếu tá.
Nguyễn Thành Công
Thiếu tá khỏe không?
Nguyễn Thành Công
Thời tiết hôm nay đẹp nhỉ?
Thành Công chỉ muốn đào một. cái hố rồi tự chui xuống.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu có điều gì muốn nói với tôi không?
Xuân Bách đột nhiên lên tiếng.
Nguyễn Thành Công
Không có.
Nguyễn Xuân Bách
Chắc chứ.
Xuân Bách nhìn cậu vài giây.
Sau đó bình tĩnh lấy điện thoại ra.
Nguyễn Xuân Bách
//mở nhóm chat//
Nguyễn Xuân Bách
//mở đoạn tin nhắn//
Nguyễn Xuân Bách
//đẩy về phía cậu//
"Người đâu mà đáng ghét. "
"Muốn viết đơn xin chuyển công tác. "
Thành công muốn đổi hành tinh sinh sống.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi khó ở đến vậy à.
Nguyễn Thành Công
Cũng...một chút ạ.
Nguyễn Thành Công
Có thể là hai chút.
Nguyễn Thành Công
Thật ra là...
Nguyễn Thành Công
Lúc đó tôi hơi bốc đồng.
Nguyễn Thành Công
Với lại mọi người trong nhóm cũng hùa theo.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi nhớ lúc đó chỉ có mình cậu nói.
Nguyễn Thành Công
Nói thật thì...
Nguyễn Thành Công
Khó ở thật.
Thành Công lập tức bổ sung.
Nguyễn Thành Công
Nhưng đẹp trai.
Nguyễn Thành Công
Cực kì đẹp trai.
Nguyễn Thành Công
Đẹp trai nhất đơn vị luôn.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nghĩ tôi sẽ bỏ qua chuyện này nếu nịnh à?
Nguyễn Thành Công
Um...hihi.
Xuân Bách dù mặt lạnh nhưng trong lòng lại cảm thấy cậu nhiếp ảnh gia này khá thú vị.
Đó cũng là lần đầu tiên Xuân Bách phải nhịn cười vì một người.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play