Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[WenHan/VanHam] Máu Nhuộm Vương Quyền…!

𓆩 chương 1 𓆪

Đêm ấy, tiếng súng và lửa đỏ nhuộm cả dinh thự của gia tộc quyền lực nhất thế giới ngầm. Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, một đế chế khiến bao người khiếp sợ đã bị xóa sổ trong biển máu.
Tin báo loan rất nhanh chỉ trong vài giờ, phóng viên cùng các bộ phận nhà báo đưa tin liên tục trên các đài truyền thông.
ĐNV
ĐNV
Nhà báo: Chúng tôi đang có mặt bên ngoài dinh thự của gia tộc Tả gia. Theo thông tin mới nhất, toàn bộ gia tộc đã bị sát hại trong một cuộc tấn công bí ẩn diễn ra vào đêm hôm nay.
ĐNV
ĐNV
: vào khoảng 19 giờ 30 ngày 31/5, khi buổi tiệc công bố người kế thừa của gia tộc họ chỉ vừa mới bắt đầu
ĐNV
ĐNV
: Vụ thảm sát gây chấn động này đã khiến hơn một trăm thành viên cùng vệ sĩ thiệt mạng, trở thành một trong những vụ án nghiêm trọng nhất trong nhiều năm qua.
ĐNV
ĐNV
: Điều đáng chú ý là tất cả thi thể của người dự tiệc đều có tại hiện trường
ĐNV
ĐNV
: nhưng thi thể người thừa kế vừa được xác nhận rằng đã mất tích, không một dấu vết để lại
ĐNV
ĐNV
: nghi vấn, người này vẫn còn sống sót, và không có mặt trong buổi công bố chăng?
ĐNV
ĐNV
: điều này vẫn là bí ẩn chưa thể giải đáp,hiện tại danh tính của vị thiếu gia vẫn đang được giữ kín dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt.
ĐNV
ĐNV
: Ai là kẻ đứng sau cuộc thảm sát này? Và mục đích thực sự của chúng là gì? Hiện tại cơ quan chức năng vẫn chưa đưa ra kết luận chính thức.
ĐNV
ĐNV
: Sự sụp đổ của một gia tộc quyền lực bậc nhất đang làm rung chuyển toàn bộ thế giới ngầm.
ĐNV
ĐNV
: Nhiều thế lực đã bắt đầu hành động sau khi gia tộc này bị xóa sổ. Một cuộc tranh giành quyền lực quy mô lớn có thể sắp diễn ra.
Đế chế sụp đổ chỉ sau một đêm. Máu nhuộm đỏ dinh thự, lửa thiêu rụi quá khứ. Và giữa đống tro tàn ấy, chỉ còn lại một người sống sót — vị thiếu gia trẻ tuổi vừa kế thừa gia tộc chưa đầy hai mươi bốn giờ.
Từ trên nóc dinh thự, một nơi ở góc tối của ánh đèn, vị thiếu niên trẻ đứng đó, áo choàng bay phấp phới trên không trung
Ánh mắt của cậu ấy— chỉ toàn là sự thù hận.
Từ đống tro tàn của gia tộc, cậu mang theo mối thù sâu tận xương tủy, thề sẽ tìm ra kẻ đứng sau cuộc thảm sát và giành lại tất cả những gì thuộc về mình.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
“Hôm nay các người đẩy tôi xuống vực sâu.Ngày tôi trở lại, cả thế giới sẽ phải run sợ.”
____________
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
Há há
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
Mấy ni bị ưng kiểu truyện mafia í tròi
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
Nên quyết định ra thêm bộ mới luôn
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
Vứt 2 bộ kia
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
Mìn nổi loạn mà
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
Hẹ hẹ

𓆩 chương 2 𓆪

Vào cái đêm—cậu được bổ nhiệm là người kế thừa,cái đêm tàn khốc nhất của đời cậu.
Tả Kỳ Hàm chứng kiến tất cả, chứng kiến cả gia tộc mình bị tàn sát mà không thể làm gì được, cậu đứng nép mình vào trong bóng tối, đôi mắt đỏ rực nhìn đám người trước mắt.
Khi bọn họ đã chắc chắn rằng không còn ai sống sót, đã rời đi.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
//chạy lại chỗ ông nội//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ông nội!!
Ông lặng lẽ siết chặt bàn tay cháu trai, đôi mắt đã dần mất đi ánh sáng. Nhìn đứa cháu mà mình luôn tự hào nhất, ông khẽ cong khóe môi, giọng nói đứt quãng giữa những hơi thở cuối cùng:
ĐNV
ĐNV
Ông nội Tả:Đừng khóc… Cháu là người cuối cùng của gia tộc chúng ta. Hãy sống… sống thật tốt… Đừng để cái tên này biến mất…
Bàn tay già nua run run đặt lên chiếc nhẫn gia chủ rồi trao lại cho cậu.
ĐNV
ĐNV
: Những người đã ngã xuống… không cần cháu nhớ mãi nỗi đau của họ. Nhưng nhất định… phải nhớ ai đã khiến họ ngã xuống…
Nói đến đó, giọng ông ngày càng nhỏ.
ĐNV
ĐNV
: Đến một ngày nào đó… hãy để cả thế giới biết… gia tộc chúng ta chưa từng bị diệt vong…
ĐNV
ĐNV
: đường số 9, khu Đông Cảng! Hãy…hãy đến đó!
Đôi mắt ông khép lại, bàn tay cũng buông thõng xuống, để lại người thiếu niên đứng giữa biển lửa và mối hận khắc sâu tận xương tủy.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Hức…ông…đừng bỏ cháu..hức!
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ông ơi…hức! Mọi người ơi..hức!
____________
Theo manh mối cuối cùng mà ông nội để lại trước khi nhắm mắt, cậu một mình lần theo địa chỉ trên bản đồ cũ kĩ.
Con đường dẫn xuống lòng đất ngày càng tối tăm, những bậc thang bê tông ẩm ướt kéo dài tưởng như vô tận. Không khí lạnh buốt len lỏi qua từng kẽ áo, mang theo mùi sắt gỉ và hơi ẩm khiến người ta ngột ngạt.
Cuối lối đi là một khu ngầm bị bóng tối bao trùm. Những dãy hành lang dài hun hút chỉ được thắp sáng bởi vài ngọn đèn vàng yếu ớt chập chờn.
Tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể nơi đây đã bị thế giới bên ngoài lãng quên từ rất lâu.
Cậu dừng lại trước cánh cửa sắt khổng lồ phủ đầy dấu vết thời gian. Giữa màn đêm lạnh lẽo ấy, bóng dáng thiếu gia trẻ tuổi trông nhỏ bé vô cùng.
Thế nhưng trong đôi mắt đã mất đi tất cả, thứ đang cháy lên lại không phải nỗi sợ hãi, mà là ngọn lửa chưa từng tắt của một người sống sót trở về từ địa ngục.
Két—!
Cánh cửa mở ra, tiếng rỉ sét lâu năm vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Cánh cửa sắt nặng nề chậm rãi mở ra, để lộ một không gian rộng lớn chìm trong ánh sáng mờ ảo. Bên trong là một phòng khách xa hoa nhưng lạnh lẽo đến bất thường.
Những bộ sofa da màu đen được sắp xếp gọn gàng, chiếc đèn chùm pha lê trên trần chỉ bật vài bóng, tạo nên những vệt sáng yếu ớt giữa màn tối.
Cả căn phòng im lặng đến đáng sợ. Không một tiếng trò chuyện, không một bóng người ngồi nghỉ ngơi. Thứ duy nhất hiện diện là những hàng vệ sĩ và lính canh mặc đồ đen đứng dọc hai bên tường. Họ giữ nguyên tư thế, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía trước như những pho tượng được đúc từ thép.
Từ trong góc tối, một người đàn ông bước ra, tóc đã bạc phơ,tay chống gậy gỗ từng bước đến gần cậu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Xin chào!
Người đàn ông gật đầu lịch sự, đáp:
ĐNV
ĐNV
: Cậu là ai? Nơi này không tiếp đón người ngoài.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi đến tìm người đứng đầu nơi này.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh ta có ở đây không?
ĐNV
ĐNV
: Cậu chủ không phải người mà ai muốn gặp cũng được gặp.
Tả Kỳ Hàm lấy ra chiếc nhẫn gia chủ đã nhuốm máu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy hãy đưa thứ này cho cậu ta.Cậu ta sẽ biết tôi là ai.
ĐNV
ĐNV
: Xin cậu đợi một lát. Tôi sẽ báo với cậu chủ!
______________
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
mắc ỉa quá à~

𓆩 chương 3 𓆪

Bên trong đại sảnh tối tăm của bang hội.
Dương Bác Văn ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt lạnh nhạt nhìn màn hình trước mặt.
Hai bên là Trương Hàm Thuỵ, Trương Quế Nguyên, Tuấn Minh và Dịch Hằng.
Không khí yên tĩnh đến đáng sợ.
Cạch!
Người quản gia già bước vào.
ĐNV
ĐNV
Quản gia: Thưa ngài Dương! Bên ngoài có người muốn gặp!
Dương Bác Văn không ngẩng đầu.
Dương Bác Văn_Rambo
Dương Bác Văn_Rambo
Ai?
ĐNV
ĐNV
Quản gia: Tôi không rõ,nhưng cậu ấy đã đưa cho tôi cái này!
ĐNV
ĐNV
: tôi nghĩ ngài nên xem thử!
Dương Bác Văn khẽ nhíu mày.
Cho đến khi người đàn ông lấy thứ trong túi ra.
Trong nháy mắt,ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc nhẫn bạc.
Cả căn phòng chìm vào yên lặng.
Tuấn Minh là người đầu tiên nhận ra.
Trần Tuấn Minh_Jenson
Trần Tuấn Minh_Jenson
Đó chẳng phải là tín vật của Tả gia sao!?
Trương Quế Nguyên_Gwen
Trương Quế Nguyên_Gwen
//bất ngờ// người của Tả gia vẫn còn sống?
Dương Bác Văn cầm chiếc nhẫn lên.
Ánh mắt sâu thẳm. Vài giây sau mới cất giọng.
Dương Bác Văn_Rambo
Dương Bác Văn_Rambo
Cho cậu ta vào đi!
ĐNV
ĐNV
: vâng thưa ngài!
_________
Một lúc sau.
Cạch!
Cánh cửa đại sảnh chậm rãi mở ra.
Tả Kỳ Hàm bước vào dưới ánh nhìn của hàng chục vệ sĩ. Trên người cậu vẫn còn dấu vết của những ngày chạy trốn, quần áo nhăn nhúm, sắc mặt tái nhợt vì nhiều đêm không ngủ. Thế nhưng đôi mắt ấy lại bình tĩnh đến lạ.
Ở vị trí cao nhất, Dương Bác Văn lặng lẽ quan sát người thiếu niên trước mặt. Bên cạnh hắn là Trương Hàm Thuỵ, Trương Quế Nguyên, Tuấn Minh và Dịch Hằng. Không ai lên tiếng, cả đại sảnh chìm trong bầu không khí nặng nề.
Tả Kỳ Hàm dừng bước giữa phòng, ngẩng đầu nhìn thẳng về phía Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn_Rambo
Dương Bác Văn_Rambo
Tên gì?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm.
Bầu không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Tả Kỳ Hàm.
Người thừa kế duy nhất của Tả gia.
Người đã biến mất sau đêm thảm sát.
Dương Bác Văn xoay nhẹ chiếc nhẫn trong tay.
Dương Bác Văn_Rambo
Dương Bác Văn_Rambo
Biết đây là đâu không?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Biết!
Dương Bác Văn_Rambo
Dương Bác Văn_Rambo
Biết mà vẫn dám đến?
Tả Kỳ Hàm siết chặt bàn tay.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không còn nơi nào khác để đi.
Cả căn phòng rơi vào im lặng. Trần Dịch Hằng chống cằm, hứng thú nhìn cậu.
Trần Dịch Hằng_ Jonathan
Trần Dịch Hằng_ Jonathan
Nhóc con, cậu không sợ sao?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Sợ!
Tả Kỳ Hàm trả lời rất nhanh.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Lúc nhìn cả gia tộc chết trước mặt, tôi đã sợ.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nếu bây giờ còn sợ nữa, họ sẽ chết vô ích.
Nụ cười trên môi Dịch Hằng dần biến mất. Trương Hàm Thuỵ cũng khẽ nhíu mày. Dương Bác Văn vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ chậm rãi hỏi:
Dương Bác Văn_Rambo
Dương Bác Văn_Rambo
Muốn gì?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi muốn báo thù!
Giọng nói của Tả Kỳ Hàm vang lên giữa đại sảnh rộng lớn.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi muốn tìm ra kẻ đứng sau mọi chuyện. Tôi muốn khiến chúng trả giá cho những gì đã làm với Tả gia.
Dương Bác Văn nhìn cậu một lúc lâu rồi mới lên tiếng:
Dương Bác Văn_Rambo
Dương Bác Văn_Rambo
Vậy cậu có gì để trao đổi?!
_____________
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
gần 1h sáng
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
Cả nhà tui đều ngủ—trừ toi
2 mét bẻ đôi 💔🥰
2 mét bẻ đôi 💔🥰
^^

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play