Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Nhiệm Vụ_Phản Bội

Chap1

Bí(tg)
Bí(tg)
He nho
Bí(tg)
Bí(tg)
Tui nè
Bí(tg)
Bí(tg)
Ngt hay viết truyện chat
Bí(tg)
Bí(tg)
Mà tui tối ngày vùi đầu vô tiểu thuyết không à
Bí(tg)
Bí(tg)
Thật ra là tối mặt lắm
Bí(tg)
Bí(tg)
Nhưng mà tui cũng muốn thử
Bí(tg)
Bí(tg)
Có kha khá độc giả thì tiếp tục còn không thì tui xóa
Bí(tg)
Bí(tg)
à không
Bí(tg)
Bí(tg)
Không nỡ đâu
Bí(tg)
Bí(tg)
Tui off đến tầm nào có hứng thì ngoi nha
Bí(tg)
Bí(tg)
thông cảm tui không có kinh nghiệm về phần này
Bí(tg)
Bí(tg)
Dân chuyên mà gặp thì góp ý nhẹ nhàng nha
Bí(tg)
Bí(tg)
yêu nhiều ạ
_vô_nè_
Nếu chỉ nhìn qua, không ai nghĩ Quang Anh là một sát thủ.
Anh luôn xuất hiện với vẻ ngoài gọn gàng, ánh mắt bình tĩnh, nụ cười vừa đủ để người khác cảm thấy an tâm. Kiểu người mà khi đứng cạnh, bạn sẽ nghĩ: “Ở bên người này chắc sẽ không có gì nguy hiểm xảy ra.”
Giọng anh trầm, không quá ấm nhưng đủ khiến người ta muốn nghe tiếp.
Rhy
Rhy
Ừ, để tôi xử lý cho.
Chỉ một câu đơn giản, nhưng lại khiến người khác tin tưởng một cách vô điều kiện.
Quang Anh biết cách nói chuyện. Anh không cần cố gắng tỏ ra thân thiện, mọi thứ đến rất tự nhiên. Một cái gật đầu đúng lúc, một nụ cười nhẹ khi người khác đang lo lắng, một câu trả lời không dài nhưng đủ khiến đối phương cảm thấy được lắng nghe.
nvp
nvp
Ở cạnh Quang Anh, cảm giác như mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi.
Và đúng là… sẽ ổn. Chỉ là không phải theo cách họ nghĩ.
Bởi vì phía sau cái vẻ ngoài đó, là một con người hoàn toàn khác.
Khi bước vào công việc, Quang Anh không còn là “người dễ gần” nữa.
Ánh mắt anh lúc này lạnh đến mức khó tin. Không còn cảm xúc, không còn dao động. Từng lời nói trở nên sắc bén, rõ ràng, không dư thừa.
“Giá bao nhiêu?” “Thông tin mục tiêu.” “Thời gian.”
Không hỏi lý do. Không quan tâm đúng sai.Chỉ cần tiền đủ.Chỉ cần yêu cầu rõ ràng.Chỉ cần… cái kết phải sạch. Là được
Người thuê anh thường không biết anh là ai. Và những người biết… thì không còn cơ hội để nói ra.
Quang Anh không thích làm mọi thứ rườm rà.Anh xử lý nhanh, dứt khoát. Một khi đã quyết định ra tay, sẽ không có chuyện do dự.
nvp
nvp
Xin anh… làm ơn
Anh đã từng nghe rất nhiều câu như vậy. Nhưng tay anh chưa từng dừng lại. Không phải vì anh tàn nhẫn. Mà vì anh hiểu, nếu mình chậm lại một giây… người nằm xuống có thể sẽ là mình.
Có một quy tắc mà Quang Anh luôn giữ. Không để lại dấu vết. Không để lại nhân chứng. Và… không để lại cảm xúc. Bởi vì cảm xúc là thứ nguy hiểm nhất trong công việc của anh. Nó khiến con người yếu đi. Nó khiến quyết định trở nên chậm chạp. Nó khiến một sát thủ… trở thành con mồi.
Có lần, một người vô tình phát hiện ra anh. Chỉ là một ánh mắt nhìn quá lâu. Một sự nghi ngờ không nên có. Người đó run rẩy hỏi:
nvp
nvp
Anh… rốt cuộc là ai?
Quang Anh im lặng một giây. Rồi mỉm cười. Một nụ cười giống hệt như khi anh nói chuyện với bất kỳ ai khác.
Rhy
Rhy
Chỉ là người giúp cậu giải quyết vấn đề thôi.
Và đó cũng là câu cuối cùng người kia được nghe.
Quang Anh không phải kiểu người thích giết chóc. Anh không tận hưởng điều đó. Nhưng anh cũng không trốn tránh. Với anh, đó là công việc. Một công việc cần sự chính xác, bình tĩnh và… không có chỗ cho sai lầm.
nvp
nvp
Anh có bao giờ hối hận không?
Rhy
Rhy
Hối hận không giúp người chết sống lại.
Giọng anh vẫn trầm, vẫn bình thản. Nhưng ánh mắt thì lạnh đến mức…không ai dám hỏi thêm.
Trong thế giới của Quang Anh, mọi thứ đều có giá. Niềm tin. Mạng sống. Và cả… tình cảm. Chỉ là lúc này, anh vẫn chưa biết…Sẽ có một ngày, chính anh phải trả một cái giá mà tiền cũng không thể mua lại được.
_ _ _
Bí(tg)
Bí(tg)
Lời kể không dị
Bí(tg)
Bí(tg)
Góp ý cho tongtai
Bí(tg)
Bí(tg)
Không bt bao lâu sẽ có chap2 nữa

Chap2:

Bí(tg)
Bí(tg)
Hi
Nếu Quang Anh là kiểu người mà nhìn vào thấy “an toàn một cách đáng sợ”…Thì Duy lại là kiểu người mà nhìn một cái là muốn bảo vệ ngay lập tức.
Dáng người cậu nhỏ, không quá gầy nhưng lại tạo cảm giác mềm mềm, dễ ôm. Gương mặt lúc nào cũng sáng lên vì nụ cười, đôi mắt cong cong như chứa cả một trời nắng.
Cap
Cap
Ơ… nhìn gì đó? Mặt tui dính gì hả?
Duy vừa hỏi vừa đưa tay quệt má, xong lại tự phồng má lên.
Cap
Cap
Không có à? Vậy nhìn làm gì ghê vậy…
Cái kiểu nói chuyện nhẹ nhàng, pha chút ngơ ngơ đó khiến người ta không nhịn được mà bật cười.
Duy rất hay cười. Không phải kiểu cười lịch sự cho có. Mà là cười thật sự cười đến mức mắt híp lại, vai rung rung, có khi còn vô thức kéo tay người bên cạnh như chia sẻ niềm vui.
Cậu cũng hay bĩu môi.
Cap
Cap
Không thích đâu nha…Đừng có chọc nữa…
Rồi phồng má lên, quay mặt đi giả vờ giận. Nhưng thường thì… chưa tới 2 phút là tự quay lại nói chuyện tiếp.
Duy năng động một cách… không kiểm soát. Đi đâu cũng không chịu đứng yên. Ngồi chưa được 5 phút là bắt đầu lắc chân, nghịch tay, xoay bút, xoay điện thoại, rồi đứng dậy đi vòng vòng.
nvp
nvp
Ê… đứng yên xíu được không?
Cap
Cap
Không
Duy trả lời ngay lập tức, còn cười tươi rói.
Cap
Cap
Đứng yên chán lắm á!
19 tuổi. Nhưng đôi lúc, người ta lại thấy cậu giống một đứa bé 9 tuổi hơn. Nghịch ngợm, tẻn tẻn, làm trò vô tri rồi tự cười một mình.
Có lần đang đi, Duy tự dưng nhảy lên bậc thềm rồi mất thăng bằng.
Cap
Cap
Á
Té cái “bịch”. Ngồi im dưới đất, mắt rưng rưng.
Cap
Cap
Ai kéo tui dậy coi…
Giọng mếu mếu. Không ai kéo là… không đứng lên.
...
Duy rất sợ đau. Đứt tay một chút thôi cũng đủ khiến cậu nhìn chằm chằm vào vết thương rồi mặt nhăn lại.
Cap
Cap
Đau… đau á…
Có khi còn rơm rớm nước mắt.
Ốm một cái là nhõng nhẽo.
Cap
Cap
Tui không muốn uống thuốc đâu…
Cap
Cap
Đắng lắm…
Giọng kéo dài, nghe vừa buồn cười vừa đáng thương.
Gia đình Duy không giàu. Nhưng cũng chưa bao giờ thiếu thốn. Một cuộc sống bình thường, đủ để cậu lớn lên với tính cách vô tư như vậy.
Duy có một sở thích rất rõ ràng. Đồ ngọt.
Cap
Cap
Cho tui miếng nữa đi mà…
Cap
Cap
Miếng cuối luôn, hứa đó!
Nhưng “miếng cuối” của Duy… thường lặp lại rất nhiều lần.
Ngoài ra, cậu còn thích hoa. Đặc biệt là hoa hồng. Sân thượng nhà Duy lúc nào cũng đầy những chậu cây. Cậu tự tay chăm từng chút một. Tỉa cành, tưới nước, lau lá.
Cap
Cap
Đừng có đụng vô nha
Duy nghiêm túc hiếm hoi khi nói câu này.
Cap
Cap
Cây của tui đó.
Ai chạm vào là cậu giận thật.
Duy thích màu sáng. Đặc biệt là màu vàng. Không phải vàng nhẹ. Mà là vàng chói, vàng nổi bật.
Cap
Cap
Nhìn vậy mới vui chứ!
Phòng cậu lúc nào cũng sáng rực. Gấu bông xếp đầy giường. Kệ tủ thì toàn cừu bông nhỏ xíu, xếp ngay ngắn. Có con còn được đặt tên đàng hoàng.
Duy là kiểu người… dễ xúc động. Chỉ cần một lời khen thôi cũng đủ khiến cậu nhớ cả ngày.
Cap
Cap
Hôm nay có người khen tui dễ thương đó…
Cậu có thể nói lại chuyện đó ít nhất 3 lần với 3 người khác nhau. Thậm chí tối về còn nằm lăn qua lăn lại vì vui. Không ngủ được.
Nhưng cũng chính vì để ý từng lời nói… Duy rất dễ giận. Đang vui. Ai đó buột miệng chọc quá đà.
nvp
nvp
Ủa, hôm nay nhìn hơi xấu nha?
Duy im lặng 2 giây. Rồi quay ngoắt đi.
Cap
Cap
Ừ.
Một chữ cụt ngủn. Mặt không cười nữa. Gọi cũng không trả lời. Dỗ cũng không thèm nhìn.
Duy không phải kiểu người hoàn hảo. Cậu dễ giận, dễ buồn. Nhưng cũng dễ mua vui, dễ tha thứ, dễ yêu thương. Một người… mang theo quá nhiều cảm xúc.
Và chính kiểu người như Duy… Lại là người dễ bị tổn thương nhất.

Chap3:

Buổi sáng của Duy… bắt đầu bằng việc ngủ nướng. Ánh nắng len qua rèm cửa màu vàng nhạt, rọi thẳng lên giường. Trúng ngay mặt.
Cap
Cap
…ưm…
Duy nhăn mũi, kéo chăn trùm kín đầu.
5 phút.
10 phút.
15 phút.
Chuông báo thức reo lần thứ 4.
Giọng Duy ngái ngủ, tay mò mẫm tìm điện thoại rồi tắt cái “tạch”. Nhưng tắt xong…Lại nằm im thêm một lúc.
Cho đến khi...
Cap
Cap
AAA TRỄ MẤT TIÊU RỒI!
Duy bật dậy như lò xo. Tóc rối tung, mắt còn chưa mở hẳn.
Cap
Cap
Chết rồi chết rồi chết rồi
Cậu vừa chạy vừa nói, suýt nữa vấp ngay dép.
Phòng của Duy sáng rực. Tường màu vàng nhạt. Rèm cửa màu kem. Gấu bông nằm la liệt khắp nơi. Mấy con cừu nhỏ xíu xếp ngay ngắn trên kệ.
Cap
Cap
Xin lỗi mấy bé nha, hôm nay không chơi với mấy bé được…
Duy vừa thay áo vừa nói chuyện với… gấu bông. Rất tự nhiên.
Sau 20 phút vật lộn Duy đứng trước gương. Áo hoodie vàng. Quần jeans sáng màu. Giày trắng.
Cap
Cap
Ừm… dễ thương đó.
Cậu tự gật đầu hài lòng. Rồi bĩu môi.
Cap
Cap
Hôm nay chắc bán đắt nè~
_ _ _
Tiệm sách của Duy… không phải tự nhiên mà có. Nó bắt đầu từ một ý tưởng rất… Duy.
Cap
Cap
Hay là mình mở tiệm sách đi ha?
Một câu nói vu vơ. Không ai nghĩ cậu sẽ làm thật. Nhưng Duy… là kiểu người đã thích là làm.
Ban đầu, gia đình cũng ngạc nhiên.
nvp
nvp
Mẹ Duy: Mở tiệm sách? Con chắc không đó?
Cap
Cap
Chắc mà!
Duy gật đầu lia lịa.
Cap
Cap
Con thích sách, thích trang trí, thích mấy cái dễ thương… mở tiệm hợp mà!
Không phải nhà giàu. Nên tiền mở tiệm… là tiền Duy tích góp + xin thêm một ít từ gia đình. Một căn mặt bằng nhỏ. Không quá lớn. Nhưng đủ để biến thành “thế giới riêng” của cậu.
_ _ _
Ngày đầu dọn dẹp
Cap
Cap
Bụi quáaaa!
Duy bịt mũi, nhưng vẫn cười.
Cap
Cap
Nhưng mà nhìn tiềm năng lắm nha!
Cậu tự tay chọn từng kệ sách. Từng cái bàn. Từng chiếc đèn. Màu sắc… tất nhiên là tông hồng và đỏ.
Cap
Cap
Phải nổi! Phải dễ thương!
Cửa tiệm được sơn lại. Một màu hồng dịu. Viền đỏ. Không hề giống một tiệm sách bình thường. Mà giống… một tiệm trong truyện cổ tích hơn.
Bên ngoài Duy đặt rất nhiều chậu hoa. Hoa hồng là nhiều nhất. Đỏ, hồng, có cả trắng.
Cap
Cap
Đây là điểm nhấn đó nha…
Cậu vừa tưới nước vừa cười.
Cap
Cap
Khách đi ngang là phải nhìn liền!
Bên trong Sách được chia theo từng khu. Nhưng không khô khan. Mỗi kệ đều có gấu bông ngồi canh.
Cap
Cap
Chỗ này là truyện tình cảm… phải có gấu ôm tim.
Cap
Cap
Còn đây là truyện buồn… để con cừu này ngồi cho hợp vibe.
Có khi Duy đứng giữa tiệm… Tự ngắm một vòng. Rồi gật gù.
Cap
Cap
Ừm… xịn.
_Quay lại hiện tại._
Duy kéo cửa cuốn lên.
“Rèeeee” Ánh nắng tràn vào tiệm. Chiếu lên những kệ sách. Lên mấy con gấu bông. Lên cả mấy chậu hoa ngoài cửa.
Duy đứng trước cửa. Hít một hơi thật sâu.
Cap
Cap
Hôm nay cũng cố gắng nha!
Tự nói với chính mình. Rồi cười. Nụ cười rất quen. Rất sáng. Rất… Duy.
Cậu bước vào trong. Bật đèn. Sắp xếp lại vài cuốn sách. Chỉnh lại mấy con gấu bị lệch.
Cap
Cap
Ê, sao quay mặt vô tường vậy… khách nhìn không thấy đâu.
Xong xuôi Duy ngồi xuống quầy. Chống cằm. Nhìn ra ngoài.
Giọng nhẹ tênh. Đầy mong chờ.
...
Một ngày bình thường bắt đầu. Một tiệm sách nhỏ mở cửa. Một cậu chủ tiệm luôn cười. Và không ai biết rằng Ở một nơi nào đó… Có một người. Sắp bước vào cuộc sống của cậu. Theo cách mà… Không ai ngờ tới.
"..."
Bí(tg)
Bí(tg)
Khè
Bí(tg)
Bí(tg)
Hí hí

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play