[MasonB] ÁI KỶ!?
-Lưu Ý + Học Sinh
Tác Giảaa <shynn>
Lại là tuii, cái bộ Có Đau Thì Đau Một mình thấy ch đủ đô vs con ng dg thèm ngược nàii nên tui đã viết bộ nàyyy
Tác Giảaa <shynn>
Lưu Ý:
+Có baoluc!
+Maume
+Có những tình tiết gây amanh
+Ngược or ngọt tùy T/g
+Không gán ghép lên người thật
+No H
Tác Giảaa <shynn>
Otp gồm: 𝗖𝗼𝗱𝘆𝗟𝗲𝗶, 𝗟𝗶𝗻𝗵𝗚𝗶𝗹𝗹, 𝗧𝗲𝘇𝗞, 𝗡𝗮𝗺𝗕𝗶𝗻𝗵 (𝗡𝗽𝗻)
𝗟𝘆𝗖𝗵𝗮𝘂, 𝗠𝗮𝗶𝗦𝗮𝗮
Tác Giảaa <shynn>
Oke v nha
//abc123// = việc làm/hành động
/abc123/ = nói nhỏ, xì xầm, lí nhí
(abc123) = suy nghĩ
📲: = nghe đt
💬: = cmt, nhắn tin
abc123... = rối bời
"abc123" = nhái lại
ABC123 = Hét/gào
abc123? = đặt câu hỏi
abc123~ = Dẹo/rên rỉ
୨୧ = kết chap
Tại căn hộ chung cư cũ nát...
Cú tát như trời giáng khiến Thành Công ngã nhào xuống sàn gỗ mục nát.
Máu từ khóe miệng ứa ra, nhuộm đỏ cả vạt áo đồng phục trắng tinh.
Mẹ Cậu
Học cho lắm vào rồi cũng chỉ là đồ báo hại.
Mẹ Cậu
Biết vậy lúc đó tao phá thai cho rồi, để giờ phải nuôi một đứa con vô dụng như mày!
Ba Dượng
//Hít một hơi thuốc lá, phả khói vào mặt Công// Thằng ranh, hôm nay kiếm được đồng nào không?
Ba Dượng
Hay lại để tao phải dùng đến dây thắt lưng?
Nguyễn Thành Công <CongB>
/Con... con xin lỗi... con sẽ cố.../
Nguyễn Thành Công <CongB>
(Tại sao mình lại tồn tại?)
Nguyễn Thành Công <CongB>
(Tại sao thế giới này lại tàn nhẫn đến vậy?)
Thành Công lầm lũi đứng dậy, gạt dòng máu trên môi.
Cậu không khóc, vì nước mắt đã cạn khô từ lâu rồi.
Cậu bước ra khỏi căn nhà địa ngục đó, mang theo những vết bầm tím ẩn dưới lớp áo đồng phục chỉn chu.
Hành lang ồn ào với những tiếng bàn tán. Nhóm học sinh nổi tiếng đang tụ tập ở cuối lớp.
Bùi Thái Bảo Châu <Châu Bùi>
Ê, nghe nói hôm nay có học sinh mới chuyển đến đấy.
Lê Hồ Phước Thịnh <Jaysonlei>
Lại là công tử bột nào à?
Lê Hồ Phước Thịnh <Jaysonlei>
Chán thế.
Ngô Nguyên Bình <Vương Bình>
Nghe đồn là "dân chơi" thứ thiệt đấy.
Ngô Nguyên Bình <Vương Bình>
Nhâm Phương Nam, mày biết gì không?
Nhâm Phương Nam
//Nhún vai// Tao chỉ nghe là nhà nó có thế lực lắm, đụng vào là mất xác như chơi.
Vũ Trường Giang <Gill>
//Cười khẩy// Thế lực đến đâu cũng phải vào đây thôi.
Vũ Trường Giang <Gill>
Bùi Trường Linh, mày thấy sao?
Bùi Trường Linh <buitruonglinh>
/Tao không quan tâm./
Lê Hồng Sơn <Sơn. K>
Mà này, thấy Thành Công chưa?
Lê Hồng Sơn <Sơn. K>
Sáng giờ cứ lầm lũi, nhìn ngứa mắt thật.
Nguyễn Đình Dương <TEZANG>
//Ánh mắt sắc lạnh// Mặc kệ nó đi.
Nguyễn Đình Dương <TEZANG>
Loại rác rưởi đó không đáng để mình bận tâm.
Lê Hồ Phước Thịnh <Jaysonlei>
//Nhếch mép// Mày nói đúng, Đình Dương.
Lê Hồ Phước Thịnh <Jaysonlei>
Võ Đình Nam, tí nữa có tiết thể dục, mày nhớ "chăm sóc" nó kỹ một chút nhé?
Võ Đình Nam <Cody Nam Võ>
Được thôi.
Võ Đình Nam <Cody Nam Võ>
Chuyện nhỏ.
Trần Phương Ly bước vào, theo sau là một nam sinh với dáng vẻ lạnh lùng, bước chân điềm tĩnh nhưng tỏa ra khí chất bức người.
Trần Phương Ly
Giới thiệu với cả lớp, đây là Nguyễn Xuân Bách, học sinh mới.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
//Liếc mắt nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại ở Thành Công đang cúi gầm mặt// Tôi là Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Có nhiều thứ muốn khám phá ở ngôi trường này.
Thành Công cảm thấy một ánh nhìn ghim chặt vào gáy mình.
Cậu run rẩy, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Bách không giống với những kẻ bắt nạt khác, ánh mắt của hắn...
Giống như một kẻ đi săn đang nhìn thấy con mồi ưng ý nhất.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
//Tiến thẳng về phía bàn trống cạnh Thành Công, ngồi xuống// Chào, bạn học.
Nguyễn Thành Công <CongB>
...
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
/Đừng sợ./
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
/Tớ sẽ giúp cậu... thoát khỏi cái "địa ngục" đó./
Một vị cứu tinh, hay lại là một ác ma khác vừa bước vào cuộc đời cậu?
Tác Giảaa <shynn>
Nhớ duyệt chap tuii nhaa Nvttt
-Thao Túng!?
//abc123// = việc làm/hành động
/abc123/ = nói nhỏ, xì xầm, lí nhí
(abc123) = suy nghĩ
📲: = nghe đt
💬: = cmt, nhắn tin
abc123... = rối bời
"abc123" = nhái lại
ABC123 = Hét/gào
abc123? = đặt câu hỏi
abc123~ = Dẹo/rên rỉ
୨୧ = kết chap
Không khí trong lớp chùng xuống sau tiết học căng thẳng đầu ngày.
Bầu không khí quánh đặc lại bởi sự tò mò lẫn sợ hãi khi Xuân Bách, học sinh mới đầy bí ẩn, đang hành động một cách kỳ lạ.
Bách chống một tay lên bàn, thân hình cao lớn đổ bóng dài, bao trùm hoàn toàn lấy khung người nhỏ bé của Công.
Hắn thản nhiên luồn tay qua eo Công, siết nhẹ.
Lực tay hắn mạnh đến mức khiến lớp áo đồng phục nhăn nhúm, để lại hơi ấm nực nội trên làn da mỏng manh của cậu.
Nguyễn Thành Công <CongB>
//Cơ thể run lên bần bật, cậu cố rụt người lại// Cậu... cậu làm gì vậy?
Nguyễn Thành Công <CongB>
Buông ra...
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
/Suỵt/ //Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng quỷ dữ dụ dỗ// Ngồi im đi.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Mày không muốn cả lũ kia biết tao đang "chăm sóc" mày thế nào đâu, đúng không?
Hắn gục đầu lên vai Công, mái tóc đen hơi cọ vào cổ cậu khiến Công nổi gai ốc.
Bách hít một hơi sâu, như thể đang tận hưởng mùi hương sợ hãi pha chút mùi máu khô từ vết thương cũ trên mặt cậu.
Vũ Trường Giang <Gill>
//Đập bàn cái "rầm", tiến lại gần phía hai người// Này, thằng mới!
Vũ Trường Giang <Gill>
Mày định làm gì?
Vũ Trường Giang <Gill>
Mày không biết "quy tắc" ở đây à?
Lê Hồng Sơn <Sơn. K>
//Nhếch mép, bẻ tay rắc rắc// Mới đến mà đã muốn làm chủ cuộc chơi rồi sao?
Lê Hồng Sơn <Sơn. K>
Muốn làm "người hùng" à?
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
//Vẫn giữ nguyên tư thế, thậm chí còn siết chặt eo Công hơn, khiến cậu đau đớn mà rên khẽ//
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
//Hắn ngước mắt nhìn thẳng vào nhóm người kia, đôi đồng tử lạnh lẽo không một chút gợn sóng// Mấy con chó hoang này... ồn ào quá.
Lê Hồ Phước Thịnh <Jaysonlei>
MÀY NÓI CÁI GÌ?! //Thịnh xông tới, định tung nắm đấm vào mặt Bách//
Chưa kịp chạm tới, Bách đã nhanh như cắt đứng dậy.
Hắn túm cổ tay Thịnh, bẻ ngược ra sau với lực cực mạnh.
Tiếng xương khớp vang lên khô khốc.
Lê Hồ Phước Thịnh <Jaysonlei>
ÁAAAA! //Gào lên trong đau đớn, quỵ xuống sàn//
Võ Đình Nam <Cody Nam Võ>
THỊNH!? //Lại đỡ Thịnh//
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
//Hắn không thả, mà còn dí mặt Thịnh xuống mặt bàn cứng ngắc// Tao không thích lặp lại lời nói.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Từ giờ, thằng Công là "đồ chơi" của tao.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Đứa nào đụng vào... tao sẽ bẻ gãy từng ngón tay một.
Thành Công ngồi thẫn thờ, đôi mắt đờ đẫn nhìn Bách.
Cậu không biết nên thấy biết ơn vì được giải thoát khỏi nhóm bắt nạt, hay nên kinh hãi vì vừa rơi vào một hố sâu thăm thẳm hơn.
Một mẩu giấy nhỏ rơi ra, chữ viết nắn nót nhưng lạnh lùng của Bách.
"Đừng mong thoát khỏi tao. Mày là vật sở hữu của tao từ lúc tao bước vào cái lớp mục nát này. Tận hưởng đi, vì địa ngục của mày... chỉ vừa mới bắt đầu thôi, Công ạ."
Công nhìn tờ giấy, bàn tay cầm bút run rẩy đến mức mực nhòe đi.
Nguyễn Thành Công <CongB>
//Cậu đưa mắt nhìn mẹ mình trong trí nhớ, rồi lại nhìn gã ác quỷ đang kề vai sát cánh ngay bên cạnh// (Tại sao... tại sao cuộc đời mình luôn phải thuộc về tay những kẻ thích giày xéo người khác?)
Bách quay sang, thấy ánh mắt của Công, hắn khẽ cười, một nụ cười không hề chạm tới đáy mắt.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
//Hắn đưa tay vuốt ve vết thương trên má cậu, lực đạo dịu dàng đến mức rợn người//
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Ngoan~
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Đừng sợ~
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Tao sẽ yêu thương mày theo cách của tao.
Công cúi gằm mặt, nước mắt âm thầm rơi trên trang giấy trắng.
Cậu biết, sự cứu rỗi mà cậu từng mơ ước đã chết từ khoảnh khắc hắn chạm vào người cậu.
Tác Giảaa <shynn>
Ê g tui lm bộ này theo kiểu ngược + kinh dị á
Tác Giảaa <shynn>
S? muốn hemm😘
Tác Giảaa <shynn>
G tui i lm òii baii nhoo
-Bát Canh!?
Tác Giảaa <shynn>
Oke ae, tui lm bộ này nó hơi amanh vs kinh dị xíu, chap 5 ê má, t vt mà t k dám dc lại luong á.... Nên xóa chap 5 hay giữ chap 5?
Tác Giảaa <shynn>
dới lại thấy ít ng theo đuổi thể loại này...
//abc123// = việc làm/hành động
/abc123/ = nói nhỏ, xì xầm, lí nhí
(abc123) = suy nghĩ
📲: = nghe đt
💬: = cmt, nhắn tin
abc123... = rối bời
"abc123" = nhái lại
ABC123 = Hét/gào
abc123? = đặt câu hỏi
abc123~ = Dẹo/rên rỉ
୨୧ = kết chap
Không khí căn tin hôm nay vắng lặng một cách quái đản.
Không tiếng bát đũa va chạm, không tiếng cười nói ồn ào.
Thành Công bước đến quầy thức ăn, nhưng không thấy bóng dáng của bất kỳ nhân viên nào.
Nguyễn Thành Công <CongB>
//Cậu tặc lưỡi, tự nhủ chắc họ bận việc đột xuất, rồi đưa tay lấy một bát canh lớn đặt sẵn trên khay inox// (Lạ thật, hôm nay trường vắng quá...)
Cậu bê khay về phía góc khuất quen thuộc. Đặt khay xuống bàn, Thành Công cầm thìa múc một ngụm canh.
Nhưng ngay giây phút hơi nóng bốc lên, cậu khựng lại.
Nguyễn Thành Công <CongB>
...
Dưới lớp nước dùng đục ngầu, thứ gì đó màu hồng nhạt, trơn trượt nổi lềnh bềnh.
Nguyễn Thành Công <CongB>
/Cái... cái gì thế này?/
Không phải rau củ, cũng không phải thịt heo mà cậu hay ăn.
Đó là một mẩu thịt tươi, còn nguyên vẹn lớp da người và một phần móng tay bị xé nát.
Nó là... một mẩu ngón tay của con người.
Nguyễn Thành Công <CongB>
A...
Nguyễn Thành Công <CongB>
Á...!! //Cậu hất đổ khay canh, bát sứ vỡ tan tành, nước canh văng tung tóe khắp mặt bàn//
Nguyễn Thành Công <CongB>
//Cậu run rẩy lùi lại, hơi thở dồn dập, dạ dày quặn thắt// (Không... không thể nào... là ai?)
Thành Công không kịp suy nghĩ, cậu cắm đầu chạy thẳng về phía nhà vệ sinh, tiếng tim đập bên tai như muốn nổ tung.
Cậu lao tới bồn rửa mặt, xả nước lạnh xối xả vào mặt, hy vọng mọi thứ chỉ là cơn ác mộng.
Khu vực hành lang gần căn tin
Trần Thùy Dương và Nguyễn Hiền Mai vừa đi ngang qua căn tin thì vô tình nhìn thấy hiện trường hỗn loạn trên bàn của Thành Công.
Cả hai đứng sững lại, khuôn mặt tái mét.
Nguyễn Hiền Mai <MAIQUINN>
//Lấy tay che miệng, cố nén cơn buồn nôn// Đó... đó là... thật sự là...
Trần Thùy Dương <Saabirose>
/Đừng nhìn nữa!/
Trần Thùy Dương <Saabirose>
//Giọng cô run lên bần bật, tay nắm chặt điện thoại// Máu... còn tươi quá.
Trần Thùy Dương <Saabirose>
Đây là hiện trường giết người!
Trần Thùy Dương <Saabirose>
Phải báo cảnh sát, ngay lập tức!
Nguyễn Hiền Mai <MAIQUINN>
//Run rẩy móc điện thoại ra// Tao... tao sợ quá...
Nguyễn Hiền Mai <MAIQUINN>
Tại sao chuyện này lại xảy ra trong trường chứ?
Cả hai vừa chạy vừa bấm số gọi cơ quan chức năng, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn và kinh hãi tột độ.
Thành Công vẫn đang vốc nước lên mặt.
Bỗng, cửa nhà vệ sinh "cạch" một tiếng rồi khóa chặt.
Tiếng bước chân thong thả, điềm tĩnh vang lên.
???
//Đứng dựa lưng vào cửa, nhìn bóng dáng Thành Công trong gương// Bát canh hôm nay...
???
Có hợp khẩu vị của cậu không, Thành Công?
Nguyễn Thành Công <CongB>
//Quay ngoắt lại, mắt mở to vì bàng hoàng// Là cậu... là cậu làm đúng không?!
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
//Tiến lại gần, đưa tay lau vệt nước trên má Thành Công, nụ cười trở nên tàn độc// Thế giới này vốn dĩ đã là một đống đổ nát.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Nếu cậu không muốn trở thành "thịt" trên bàn người khác...
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Thì cậu chỉ có thể trở thành kẻ cầm dao mà thôi.
Nguyễn Thành Công <CongB>
Đồ điên!
Nguyễn Thành Công <CongB>
Cậu là đồ quái vật!
Bách nắm chặt tóc Thành Công, ép đầu cậu đập nhẹ vào gương, đôi mắt hắn rực lên sự sở hữu bệnh hoạn.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Đúng.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Tao là ác quỷ.
Nguyễn Xuân Bách <Mason Nguyễn>
Và tao sẽ dạy cậu cách để cùng tao chìm xuống địa ngục này.
Tác Giảaa <shynn>
Ê thấy ghê quá bay oii
Tác Giảaa <shynn>
Tối t khỏi ngủ😞
Download MangaToon APP on App Store and Google Play