[CapRhy] Exit Sign
bát mì
gn
nhma tự nhiên nghe nhạc rồi muốn viết quá
gn
biết là nhiều ng làm r nhma để ý truyện mình đc khong :<
Thành phố chiều nay đổ một trận mưa dông mát rượi, xua đi cái nóng hầm hập của những ngày cuối hạ. Tiếng mưa xối xả đập vào lớp kính cửa sổ hoen ố, nhưng chẳng hề làm giảm bớt đi sự ấm áp, ngập tràn sức sống bên trong căn gác mái nhỏ nằm sâu trong hẻm
Căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông vừa là nơi ngủ, vừa là studio tự chế của hai gã trai trẻ. Mùi mì tôm úp vội thơm lừng hòa với mùi gỗ cũ kỹ tạo nên một bầu không khí vô cùng dễ chịu và bình yên
Đức Duy khi ấy mới là một cậu nhóc rapper hai mươi tuổi tràn đầy năng lượng đang ngồi bệt dưới sàn nhà, vừa gõ nhịp chân tanh tách theo điệu nhạc lofi vui tươi phát ra từ chiếc loa cũ, vừa lướt nhanh những ngón tay trên bàn phím máy tính
Từ phía sau, một chiếc chăn bông mỏng được choàng qua vai anh, mang theo cả mùi sữa tắm thơm tho nồng nực. Quang Anh nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế nhựa ngay cạnh Duy. Cậu vừa tắm xong, mái tóc đen dính nước được lau qua loa trông hơi bù xù, hai tay bưng hai bát mì bốc khói nghi ngút, miệng cười híp cả mắt.
Quang Anh
Mì tôm hai trứng đặc biệt của bếp trưởng Quang Anh tới rồi đây
Đức Duy lập tức dừng việc, quay phắt người lại. Nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của người yêu, bao nhiêu mệt mỏi vì thức đêm làm nhạc bỗng chốc bay biến sạch. Anh cười toe toét, nhanh nhảu đỡ lấy hai bát mì đặt lên bàn
Duc Duy
Cảm ơn bếp trưởng nhé. Mà tóc tai thế này là lại lười sấy rồi đúng không?
Quang Anh lém lỉnh lắc đầu, kéo cái ghế xích lại gần Duy hơn
Quang Anh
Hì, tí nữa tóc tự khô mà. Anh ăn thử đi xem vừa miệng không?
Duc Duy
Em nấu thì lúc nào chẳng ngon.
Duy gắp một đũa mì lớn, vừa ăn vừa gật gù khen ngợi.
Duc Duy
Nước dùng đậm đà xuất sắc luôn. Đúng là chỉ có em hiểu gu anh nhất.
Quang Anh tựa cằm lên vai Duy, hai mắt tò mò nhìn vào màn hình máy tính đầy những dải sóng âm nhảy múa
Quang Anh
Mà này Duy, đoạn melody em viết hôm qua anh đưa vào beat chưa?
Quang Anh
Nghe có hợp không đó
Đức Duy không trả lời ngay. Anh bí mật với tay nhấn nút Spacebar trên bàn phím
Giai điệu R&B ngọt ngào, bắt tai vang lên khắp căn phòng. Ngay khi giọng hát khàn nhẹ, trong trẻo và ngập tràn cảm xúc của Quang Anh cất lên qua chiếc loa rè, Duy xoay người ôm chầm lấy eo cậu, nhấc bổng cậu lên một chút rồi cười lớn đầy tự hào
Duc Duy
Hợp cái gì mà hợp? Nó quá đỉnh luôn ấy
Duc Duy
Nguyễn Quang Anh, em đúng là thiên tài mà. Đoạn này người ta nghe xong là dính chặt luôn, anh thề
Quang Anh bất ngờ được ôm thì bật cười khúc khích, hai má đỏ hồng vì vừa ngại vừa vui. Cậu dùng hai tay ôm lấy má Duy, chu mỏ cãi bướng
Quang Anh
Anh cứ nịnh em hoài
Quang Anh
Bài này là của anh, em chỉ hát có một chút xíu siêu ở đoạn bè thôi đó
Quang Anh
Người ta sẽ chú ý đến rapper Captain chứ ai thèm chú ý đến em
Duc Duy
Kệ em chứ, anh thích cho em chiếm spotlight đấy thì sao nào?
Duy dụi đầu vào cổ cậu, vừa nhột vừa ấm áp
Duc Duy
Anh đã quyết rồi. Sau này bài này ra mắt, ở phần credit anh sẽ ghi tên em thật là to
Duc Duy
Nguyễn Quang Anh Người hát chính, người viết melody
Duc Duy
kiêm luôn chỗ dựa tinh thần duy nhất của Hoàng Đức Duy
Quang Anh bật cười giòn tan, thanh âm trong trẻo như xua tan hoàn toàn tiếng mưa rả rích ngoài cửa sổ. Cậu nhéo tai Duy một cái rõ đau
Quang Anh
Sến búa quá ông tướng ơi
Quang Anh
Lo mà lo làm nhạc đi, không ngày mai người ta hủy show thì cả hai đứa cùng nhịn đói ăn mì không trứng nhé
Duc Duy
Hủy thế nào được mà hủy
Duc Duy
Mà có nhịn đói anh cũng phải nuôi em béo mầm
Duc Duy
Hứa với em rồi, sau này có giàu, có đứng trên sân khấu lớn nghìn khán giả, anh vẫn là người làm nhạc cho em.
Duc Duy
Bài nào của anh, em cũng phải đứng chung credit hết, rõ chưa?
Quang Anh nhìn nụ cười ngốc nghếch của chàng trai hơn mình một tuổi, ánh mắt cậu mềm mại đi rõ rệt. Cậu khẽ gật đầu, siết chặt lấy bàn tay Duy
Quang Anh
Được rồi, em nhớ rồi
Quang Anh
Anh cứ nói đi nói lại câu này miết
Duc Duy
Phải nói cho em không được quên chứ
Duy cười toe toét, rồi tiện tay cầm điện thoại lên bấm bấm
Ngay lập tức, điện thoại trong túi quần Quang Anh tinh tinh một tiếng. Cậu rút ra xem, là tin nhắn Messenger từ cái gã đang ngồi sát sạt bên cạnh mình
Duc Duy
:Yêu em, Nguyễn Quang Anh. Hôm nay là lần thứ 12 anh nói trong ngày rồi đấy nhé.
Quang Anh bật cười, quay sang cốc đầu Duy một cái rõ đau nhưng trong lòng tràn ngập một thứ hạnh phúc ngọt ngào, giản đơn của tuổi hai mươi đầy hoài bão
8515
Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm cửa sổ, rọi thẳng vào gương mặt còn ngái ngủ của Nguyễn Quang Anh. Cậu khẽ nheo mắt, lười biếng quơ tay sang bên cạnh theo bản năng, nhưng khoảng nệm bên cạnh đã trống không và lạnh ngắt từ lúc nào
Từ phía góc phòng, tiếng lạch cạch gõ bàn phím vang lên đều đặn. Quang Anh ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn bóng lưng quen thuộc của Đức Duy đang còng xuống trước màn hình máy tính. Gã em trai này cứ hễ lao vào làm nhạc là quên trời đất, quên luôn cả ngủ
Quang Anh
Duy... Anh lại thức cả đêm đấy à?
Quang Anh khàn giọng hỏi, tiếng ngáp dài lười biếng.
Đức Duy giật mình quay lại, nụ cười răng khểnh lập tức nở rộ trên môi khi thấy mái tóc rối bù xù của người yêu. Anh đứng dậy, vươn vai một cái rõ dài rồi đi đến bên giường, thẳng thừng đổ ập cả người xuống, ôm chầm lấy eo Quang Anh, dụi đầu vào bụng cậu làm nũng
Duc Duy
Hì hì, anh dậy từ sáu giờ để sửa nốt cái track vocal cho em đó
Duc Duy
Mà em tỉnh dậy không thấy anh, không thèm ôm anh luôn, làm anh tủi thân muốn chết
Quang Anh bật cười, luồn những ngón tay vào mái tóc rối của Duy, khẽ xoa nhẹ
Quang Anh
Thôi đi ông tướng, ai mà tin được cái giọng làm nũng này chứ. Mà anh sửa xong chưa?
Quang Anh
Đưa em nghe thử với
Duy ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh như nhặt được vàng, anh rút chiếc điện thoại trong túi quần ra, lắc lắc trước mặt Quang Anh
Duc Duy
Xong xuôi hết rồi! Nhưng trước khi nghe nhạc, em phải kiểm tra cái này đã
Quang Anh
Cái gì mà bí mật thế?
Quang Anh
Lại bày trò gì nữa đây?
Duc Duy
Em mở Messenger lên đi, vào phần tìm kiếm trong cuộc trò chuyện của hai đứa mình ấy.
Duy háo hức hối thúc, hai mắt sáng rực
Quang Anh khó hiểu rút điện thoại của mình dưới gối ra, làm theo lời Duy. Cậu gõ chữ "Yêu" vào thanh tìm kiếm của cuộc trò chuyện. Hệ thống chạy mất vài giây để quét qua hàng vạn dòng tin nhắn suốt hai năm qua, rồi bất ngờ hiện lên một con số đỏ chót: 8515
Quang Anh sững người, cậu chớp chớp mắt nhìn con số hiển thị trên màn hình, rồi ngước lên nhìn Duy đầy ngạc nhiên
Quang Anh
8515? Cái gì thế này Duy?
Quang Anh
Anh rảnh rỗi ngồi đếm đấy à?
Đức Duy khoái chí cười lớn, anh nhổm dậy, tự hào vỗ ngực
Duc Duy
Anh không có rảnh nha! Đó là số lần anh đã nhắn ‘Anh yêu em’ hoặc 'Yêu em' với em trong Messenger đó
Duc Duy
Anh tính rồi, trung bình một ngày anh nói với em mười mấy lần, suốt hơn hai năm qua mới ra được con số phong thủy này đấy
Quang Anh dở khóc dở cười, cốc nhẹ vào đầu Duy một cái
Quang Anh
Cái đồ hâm này! Người ta làm rapper thì cool ngầu, lạnh lùng
Quang Anh
còn anh thì suốt ngày chỉ nghĩ ra mấy cái trò sến rợn da gà này thôi
Duc Duy
Sến với mỗi mình em thôi chứ bộ
Duy lập tức chu mỏ cãi lại, rồi anh chộp lấy bàn tay Quang Anh, đan chặt các ngón tay vào nhau
Duc Duy
Mà em không thấy con số này ý nghĩa hả?
Duc Duy
Sau này lỡ tụi mình có giận nhau, em cứ lên đây search chữ 'Yêu'
Duc Duy
nhìn thấy con số này là phải tự động hết giận, biết chưa?
Quang Anh nhìn con số 8515 trên màn hình, rồi nhìn sang gương mặt tràn đầy nét trẻ con nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc của Đức Duy. Trái tim cậu như tan chảy ra thành một vũng nước đường ngọt ngào. Cậu chủ động nhích tới, đặt một nụ hôn nhẹ lên chóp mũi của anh
Quang Anh
Biết rồi. Ai mà thèm giận một gã khờ như anh chứ
Duc Duy
Hứa nhé? Sau này có chuyện gì cũng không được quên con số này đâu đấy.
Duy cười tít mắt, vòng tay siết chặt lấy eo cậu, kéo cả hai ngã nhào xuống giường
Giữa căn gác mái ngập tràn ánh nắng buổi sớm, tiếng cười đùa tinh nghịch của hai gã trai trẻ vang lên rộn rã, át đi cả tiếng còi xe ồn ào dưới phố. Lúc bấy giờ, Quang Anh thực sự tin rằng con số 8515 kia sẽ là một chiếc bùa hộ mệnh cho tình yêu của họ. Cậu đâu thể ngờ được, nhiều năm về sau, chính con số từng làm cậu mỉm cười hạnh phúc này, lại trở thành thứ vũ khí sắc bén nhất, găm thẳng vào lồng ngực Hoàng Đức Duy những vết thương rỉ máu mỗi khi anh nhớ về cậu.
Ánh sáng
Buổi tối tại quán Pub nhỏ quen thuộc ở trung tâm thành phố, không khí đặc quánh mùi khói thuốc, mùi bia tươi và tiếng hò reo phấn khích của vài chục khán giả Underground. Trên sân khấu xập xình ánh đèn led xanh đỏ, Đức Duy đang cháy hết mình với một con rap diss rực lửa. Phía sau bàn DJ, Quang Anh chăm chú quan sát từng chuyển động của anh, thỉnh thoảng lại tiến sát micro để hát những đoạn melody đệm bè đầy mượt mà
Khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, cả quán Pub như bùng nổ trong tiếng vỗ tay. Duy mồ hôi nhễ nhại, nhưng nụ cười răng khểnh thì rạng rỡ hơn bao giờ hết. Anh nhảy xuống sân khấu, việc đầu tiên là chạy ngay đến chỗ Quang Anh, đưa tay đón lấy chai nước từ cậu rồi tu một hơi sạch bách
Duc Duy
Sao? Hôm nay anh rap đoạn fast-flow mượt không?
Duc Duy
Có bị vấp chữ nào không bếp trưởng?
Quang Anh bật cười, lấy chiếc khăn giấy trong túi ra nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi trên trán cho anh
Quang Anh
Mượt lắm, không vấp một chữ nào luôn. Khán giả bên dưới hú hét muốn sập quán kìa ông tướng
Quang Anh
Mà anh nhảy nhót ít thôi, lo mà giữ sức tí nữa còn chạy xe về
Duc Duy
Kệ chứ, có em hát bè phía sau là anh như được bơm thêm hai trăm phần trăm công lực liền
Quang Anh
Kìa Duy, đang ở chỗ đông người đó, nhìn kìa.
Quang Anh ra hiệu bằng ánh mắt về phía mấy người bạn trong giới đang đi tới. Ở thời điểm này, dù trong giới Underground ai cũng lờ mờ đoán được mối quan hệ của cả hai, nhưng Quang Anh vẫn luôn là người giữ kẽ vì muốn bảo vệ cho Duy
Đức Duy chặc lưỡi có chút không cam tâm, nhưng nụ cười đã nhanh chóng quay trở lại khi một người đàn ông lạ mặt mặc vest lịch lãm bước đến cùng hội bạn. Người đó mỉm cười, chìa ra một tấm danh thiếp sang trọng
nvp
Chào hai bạn, tôi là quản lý nghệ sĩ của công ty giải trí V-Entertainment.
nvp
Hôm nay tình cờ đến đây và tôi thực sự rất ấn tượng với tư duy làm nhạc cũng như năng lượng sân khấu của bạn, Captain
Đức Duy khựng lại, bất ngờ nhận lấy tấm danh thiếp
Duc Duy
Dạ... em cảm ơn anh. Anh quá lời rồi ạ
Người đàn ông lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ nhìn xa trông rộng
nvp
Công ty chúng tôi đang tìm kiếm những gương mặt Rapper trẻ có tiềm năng để định hình phong cách Mainstream, đưa lên các sân khấu lớn chuyên nghiệp.
nvp
Nếu em có hứng thú, sáng thứ Hai tuần tới hãy đến văn phòng công ty chúng ta ký hợp đồng ghi âm thử nhé
nvp
Đây là cơ hội để em bước ra ánh sáng đấy
Nói rồi, người đàn ông vỗ vai Duy một cái khích lệ rồi quay người rời đi. Cả đám bạn xung quanh lập tức ùa vào chúc mừng Duy ríu rít, ai cũng bảo số anh tới thời rồi, cơ hội ngàn năm có một để đổi đời
Giữa đám đông ồn ào ấy, Đức Duy bỗng quay sang nhìn Quang Anh. Trái ngược với sự phấn khích của mọi người, Quang Anh chỉ đứng đó, mỉm cười một nụ cười rất nhẹ, nhưng sâu trong ánh mắt cậu lại thoảng qua một tia lo lắng mơ hồ mà chính cậu cũng không giải thích được
Đêm muộn, trên chiếc xe máy cũ chạy dọc bờ hồ lộng gió, Duy một tay lái xe, một tay kéo bàn tay Quang Anh đang ôm eo mình áp chặt vào bụng mình. Anh lớn tiếng nói át cả tiếng gió
Duc Duy
Quang Anh ơi, Anh sắp được ký hợp đồng với công ty lớn rồi
Duc Duy
Tụi mình sắp có tiền mua loa mới, mua mic xịn rồi, em có vui không
Quang Anh áp mặt vào bờ lưng vững chãi của Duy, hít hà mùi hương quen thuộc trên áo anh, khẽ đáp
Quang Anh
Em vui chứ, Duy giỏi nhất mà. Nhưng... nếu anh vào công ty lớn
Quang Anh
anh sẽ bận lắm đúng không?
Quang Anh
Người ta có cho anh tự do làm nhạc như bây giờ nữa không?
Duc Duy
Bận thì bận, nhưng anh sẽ luôn ưu tiên em mà
Duc Duy
Hợp đồng thế nào thì hợp đồng, bài hát nào của anh cũng phải có tên em trong credit hết
Duc Duy
Anh sẽ bảo với họ em là producer riêng của anh, không có em thì anh không làm nhạc được
Quang Anh
Hâm hâm, người ta là tập đoàn giải trí lớn, ai thèm nghe anh ra điều kiện chứ
Quang Anh
Thôi, lo lái xe đi ông tướng
Duc Duy
Em không tin anh đúng không?
Duc Duy
Tí về nhà anh chụp bản cam kết viết tay dán lên tường cho em xem
Chiếc xe máy cũ lao đi trong đêm, chở theo hai tâm hồn trẻ tuổi đang ngập tràn hy vọng về một tương lai tươi sáng. Họ đâu biết rằng, cánh cửa hào quang sắp mở ra kia, thực chất lại chính là điểm khởi đầu cho một ngã rẽ định mệnh nơi mà ánh đèn sân khấu càng rực rỡ, thì bóng tối bao trùm lên tình yêu của họ sẽ càng đậm sâu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play