Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Duonghung] Một Câu Hỏi Sẽ Chẳng Bao Giờ Có Câu Trả Lời

Chương 1: Chuyển tới trường mới [1/2]

Vịt nhà DMD
Vịt nhà DMD
Sawadikhap
Vịt nhà DMD
Vịt nhà DMD
Thực ra Vịt cũng không nghĩ mình sẽ đăng tiếp bộ này, chỉ nghĩ là viết rồi để trong máy thôi lại lười copy sang
Vịt nhà DMD
Vịt nhà DMD
Nhưng có một người khiến Vịt nghĩ thôi thì cũng có người thực sự yêu quý tới mình nên cố chút cũng không sao
Vịt nhà DMD
Vịt nhà DMD
Với cũng nghỉ Hè hết rồi, thi cũng thi xong hết rồi, nên cũng rảnh rỗi
Vịt nhà DMD
Vịt nhà DMD
Thôi chứ nói nhiều quá lại phiền mọi người 👉 ấn để vô chuyện
_____________________
Đây đã là lần thứ 2 cậu chuyển trường trong năm nay không phải vì bị cô lập hay bạo lực học đường mà là vì công việc của ba mẹ.
Ba mẹ đã nói với cậu khi nào tốt nghiệp đại học sẽ không quản cậu nữa nhưng chắc có lẽ sẽ chẳng bao giờ có điều đó.
Cũng vì tính chất công việc của ba mẹ nên cậu cũng đã quen với việc đang ngủ ở miền Nam hôm sau đã ăn bên miền Bắc.
Mọi người đều nói nếu chuyển đột ngột như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc học tập, kể cả việc phải làm quen với môi trường mới, bạn bè và giáo viên có thể gây áp lực. Thậm chí còn cả việc có nguy cơ trường đó sẽ từ chối nhận thêm học sinh cũng rất rắc rối.
Nhưng cậu cũng không quan tâm lắm vì từ tiểu học cậu đã phải đối mặt với điều này nên bất cứ giáo viên nào từng dạy cậu cũng nói cậu hướng nội và có phần lạnh lùng.
_____________________
Sân bay tám giờ mười tám phút
Mẹ em
Mẹ em
Lại vất vả cho con rồi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Dạ không sao đâu mẹ con cũng quen rồi mà //cười mỉm//
Ba em
Ba em
Con giữ đồ đi để ba lấy ô tô
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Dạ con biết rồi ạ
Vài phút sau
Ba em
Ba em
Vợ, em với con lên xe đi anh cất đồ cho
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Để con giúp ba
Ba em
Ba em
Thôi con lên canh mẹ đi lỡ có chuyện gì lại hối hận không kịp
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*ở đây mà có chuyện được mới lạ*
Mẹ em
Mẹ em
Xíu nữa ba mẹ còn phải kí hợp đồng lớn với Kim Thị con tới trường thì tự làm thủ tục rồi làm quen thầy cô bạn bè nha
Mẹ em
Mẹ em
Buổi tối nếu rảnh thì ba sẽ đến đón con nhưng có lẽ sẽ không tới được nên con tự về nhà nhé
Mẹ em
Mẹ em
Mẹ gửi định vị cho con rồi đó
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vâng con biết rồi nếu có gì mẹ nhớ báo liền cho con nha
Mẹ em
Mẹ em
Con cố gắng nhé chắc sau lần này chúng ta sẽ cố gắng không chuyển nhiều ảnh hưởng con nữa
Mẹ em
Mẹ em
Có gì cố làm quen bạn bè nha
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vâng con nhớ mà
Ba em
Ba em
//vào xe thắt dây an toàn// đi thôi
_____________________
Về nhà
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//dọn giường// lâu lắm mới tới đây
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nhìn đồng hồ// mới chín giờ tắm xíu rồi ra vậy
Mười giờ ba mươi phút
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//mặc áo//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chắc nên đi ngủ thôi
Trời sắp chuyển đông, đêm dần buông xuống bên ngoài cửa sổ, màn đêm phủ một lớp sương mỏng nhẹ nhàng bao phủ mọi vật
Ngoài cửa sổ ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua lớp mây mỏng, tạo nên những vệt sáng lờ mờ khẽ chiếu vào căn phòng ấm cúng của cậu
Chiếc giường trải ga gấu trúc mềm mại nằm ngay cạnh cửa sổ, nơi tỏa ra hơi ấm dịu dàng từ chiếc đèn ngủ vàng nhạt
Trên đó có 1 câu bé cuộn tròn trong trăn tay vẫn ôm gấu trúc bông do mẹ cậu tặng hồi sinh nhật 6 tuổi
***
Cứ thế buổi đêm trôi qua nhanh chóng như dòng chảy êm đềm không ngừng nghỉ, mặt trăng lặng lẽ cũng đã đổi ca cho mặt trời nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ chiếu vào phòng cậu
Mẹ em
Mẹ em
//gõ cửa phòng cậu//
Mẹ em
Mẹ em
Con dậy rồi thì vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng nhé đồ ăn mẹ chuẩn bị để ở trên bàn rồi đó
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//mệt mỏi ngồi dậy//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đau đầu quá
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chắc bắt xe đi học vậy //mở điện thoại//
_____________________
Cậu ngồi trên chiếc xe taxi đặt vội trên Xanh SM nhìn ra ngoài cửa kính còn mờ vì sương sớm, tuy không hẳn là lần đầu cậu tới đây nhưng nó vẫn mang lại cho cậu một cảm giác lạnh lùng và hờ hững
Tới lúc xuống xe cậu mới thực sự chứng kiến được cái lạnh của gió mùa Đông Bắc, từng luồng gió vuốt nhỏ như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào da, cậu mới hiểu thế nào là lạnh thấu xương thấu thịt khiến cậu không kìm được mà rùng mình
Mấy lần trước toàn đi vào mùa Hè rồi rồi đi lúc gần cuối Thu nên chưa từng trải nghiệm được cảm giác này
Nhưng cái vẻ không quan tâm sự đời của cậu vẫn chẳng khác chút gì, Dù biết cái thời tiết này có thể khiến bản thân bị cảm nhưng thứ cậu chú ý lại là..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//ngước nhìn điện thoại trên tay mình// lạnh quá mà quên bôi kem rồi
Cho tới lúc tay cậu bắt đầu cứng lại vì lạnh thì điện thoại reo lên tiếng thông báo, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh của buổi sáng

Chương 1: Chuyển tới trường mới [2/2]

Cậu khẽ đờ ra một lúc sau mới hoàn hồn mà lấy máy ra khỏi túi, nhìn màn hình sáng lên giữa những phút giây tĩnh mịch hiện lên tên của Mẹ
Mẹ em
Mẹ em
💬 Mẹ xin lỗi con. Nay ba mẹ không về được nên con bắt xe về hoặc đi bộ về nhé
Mẹ em
Mẹ em
💬 Về nhà nhớ khóa cửa ăn uống đầy đủ đừng bỏ bữa đấy nhớ chưa
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//khóe môi khẽ cong lên//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
💬 Dạ xin tuân lệnh mẹ ạ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
💬 Yêu mẹ
Cậu khẽ nhìn màn hình một lúc, hạt mưa rơi từ ô xuống làm nhòe màn hình mới khiến cậu vô thức hoàn hồn lại cậu lại
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//vội vàng đút điện thoại rồi chạy vào trường//
Cả trường vào chủ nhật vắng hoe chẳng thấy bóng dáng ai nên cậu đành ngại ngùng tới ngõ cửa phòng bảo vệ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Có ai không ạ…
Bác bảo vệ
Bác bảo vệ
Sao thế
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ưm c-cho cháu hỏi đường đến tòa nhà hành chính
Bác bảo vệ
Bác bảo vệ
Đi sâu vào trong kiếm tòa B
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Dạ ch-cháu cám ơn
***
Trường này có vẻ rộng, trong ngày mưa như vậy lại càng tăng thêm vẻ u ám cho trường
Dọc đường đi cũng có vài ngã rẽ xong thành ra lại lạc đường lúc nào chẳng hay
Cậu đang lo lắng nhìn đống lá ngập nước dưới chân thì cách đó không xa xuất hiện 1 bóng người
Hắn trông khá cao cầm 1 cái ô màu đen đang giẫm lên những cánh lá vàng ướt sũng dưới chân
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//bước tới gần hắn//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cậu gì đó ơi cho tớ hỏi đường tới phòng hiệu trưởng đi hướng nào vậy ạ
Có vẻ do trời mưa khá lớn đã lấn át đi tiếng gọi của cậu nên cậu lại chạy gần hắn hơn
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//kéo ống tay áo hoodie của hắn//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cậu ơi cho mình hỏi đường tới phòng hiểu trưởng đi hướng nào vậy ạ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//dừng bước kéo tay áo về//
Hắn không trả lời cậu ngay mà từ từ nâng ô của mình lên những hạt mưa cứ thế nối thành đoạn dài chảy xuống và nơi nó đáp xuống chắc chắn là tay cậu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//chỉ tay về sau lưng cậu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ngay sau lưng cậu, lên tầng hai
Giọng hắn trầm ấm nhưng lại vô cùng hợp với thời tiết này
Rồi cơn mưa cứ ngày càng to dần theo đó là những hạt mưa vụng về rớt xuống nền gạch cũng vương vấn 1 chút trên cái ao hoodie xám xịt
Âm thầm mà như cố ý cọ vào trái tim bé nhỏ của cậu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//ngại ngùng cúi đầu // tớ cảm ơn
Khi định xoay người rời đi cậu lại vô tình nhìn thấy một vết cắt trên cổ tay của hắn, khi hắn cũng chuẩn bị rời đi thì cậu bỗng kéo hắn lại
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//lấy trong cặp ra một miếng băng cá nhân rồi đặt vào lòng bàn tay hắn//
Cậu luôn có thói quen mang băng cá nhân bên mình cũng bởi cậu sợ sẽ sảy ra chuyện gì đó
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tay cậu bị thương, dán vào đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//đơ ra 1 lúc dường như có điều muốn nói mà chẳng biết nói gì//
Đến lúc cậu vào trong tòa nhà quay đầu lại thì chẳng còn thấy hắn nữa
_____________________
Thứ Hai
Thủ tục nhập học được xử lí vô cùng nhanh chóng, cậu ngoan ngoãn, chậm rãi đi theo sau giáo viên
Từ hành lang cậu đã có thể nghe thấy được tiếng ồn ào phát ra từ lớp học đối diện, dù ngay bên cạnh là phòng đoàn đội.

Chương 2: Gặp Người Quen [1/? ]

Nhạc Hoàn An (GVCN)
Nhạc Hoàn An (GVCN)
//bước vào//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//theo sau//
Nhạc Hoàn An (GVCN)
Nhạc Hoàn An (GVCN)
//gõ thước xuống mặt bàn//
Ngay sau tiếng thước, cả lớp im bặt. Những tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng giấy sột soạt cũng lập tức biến mất. Ai nấy đều ngay ngắn trở lại, ánh mắt nhìn lên bục giảng. Họ cũng thoáng vẻ ngạc nhiên khi thấy cậu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//lo lắng nắm vạt áo//
Nhạc Hoàn An (GVCN)
Nhạc Hoàn An (GVCN)
Được rồi em giới thiệu bản thân mình chút đi
Ngay lập tức phía dưới lớp bắt đầu có những giọng nói thì thầm to nhỏ một vài mẩu giấy gấp nhanh được chuyền tay nhau. Sự im lặng vừa rồi chỉ như một ngọn gió thoáng qua
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//ngẩng đầu lên yết hầu nhỏ cũng trượt lên trượt xuống//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tớ là Lê Quang Hùng r-rất vui khi được gặp mọi người mong các cậu giúp đỡ tớ ạ
Lời giới thiệu đó rất bình thường khô khan và ngắn gọn như bao lời giới thiệu bình thương khác
Nghe em giới thiệu xong giáo viên cũng đành chỉ vào bàn số 4 tại dãy 3
Nhạc Hoàn An (GVCN)
Nhạc Hoàn An (GVCN)
Đăng Dương em lớn hơn bạn em xuống dưới cho bạn ngồi đó đi
Ngay sau đó em nhìn thấy hắn - người đã chỉ đường cho em vào buổi sáng, hắn ngồi tại bàn số 3 mà chỗ dư lại là bàn số 4 nên cô mới chuyển hắn đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//chống cằm nhìn lên//
Em thấy ánh mắt hắn hướng lên phía em chắc là nhìn em hoặc cũng có thể là nhìn ai khác
Cổ tay áo dài tay cũng đã được hắn sắn lên để lộ ra xương cổ tay
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//môi khẽ cong lên rồi di chuyển về chỗ//
Tại sao em ít cười mà nay lại phá lệ nhỉ
Vì em nhìn thấy miếng băng keo trẻ trâu của mình tặng cho hắn đang được dán trên tay của hắn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//đã ngồi yên vị tại bàn số 4//
***
Vì đây là ngày đầu tới trường em chẳng có đồng phục cũng chẳng có sách nên tiết học đầu tiên em phải dùng chung sách với bạn cùng bàn
Bốn mươi lăm phút tiết học trôi qua
Tùng Tùng Tùng
Cứ thế tới hết giờ học chẳng có bạn cùng lớp nào để ý tới em, mọi người đều xem em như một học sinh vỗn dĩ đã ở đây lâu năm
Ngay cả khi em chủ động hỏi tên thì họ cũng chỉ nhìn và đáp lại mà chẳng nói thêm bất cứ lời nói dư thừa nào khác với em
Nhưng điều ấy với em lại chẳng hề khó chịu. Có lẽ bởi em đã quen với sự vắn tắt, quen với những khoảng lặng giữa người với người, thậm chí em lại thấy như vậy lại tốt hơn
_____________________
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Giờ có nên bắt xe không nhỉ //nhìn vào trong ví chỉ còn tờ năm mươi nghìn đồng//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chắc đi bộ vậy //vừa định bước ra khỏi mái che của trường//
Rầm 💦
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Trời má cái đụ mẹ
_____________________
Vịt nhà DMD
Vịt nhà DMD
Mọi ngừi có điểm thi hết chưa nè 😖

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play