Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

|MasonB| Tân Nguyệt

1 Lá thư cuối

buitruonglinh
buitruonglinh
Thành Công nó mất rồi, về nhìn lại nó lần cuối trước khi nó bị đem đi chôn đi..
masonnguyen.27
masonnguyen.27
Anh giỡn phải không anh, nay không phải cá tháng tư đâu anh
masonnguyen.27
masonnguyen.27
Em sợ thật đấy anh
buitruonglinh
buitruonglinh
Anh nghiêm túc mà Bách
buitruonglinh
buitruonglinh
Nó cũng nhớ em lắm kìa ,mà chỉ tiếc là nó không gặp được em ở phút cuối đời
buitruonglinh
buitruonglinh
Anh đến gặp em để giúp nó hoàn thành tâm nguyện
buitruonglinh
buitruonglinh
Nó bảo anh rằng nó chỉ muốn được gặp em lần cuối
Bách chạy nhanh đến giường bệnh của em, mặt cắt không còn một giọt máu. Nó không ngờ rằng mới hôm trước em còn ngồi trong lòng nó tỉ tê đủ điều vậy mà giờ em lại nằm ở nơi này.
masonnguyen.27
masonnguyen.27
Công ơi, Công
masonnguyen.27
masonnguyen.27
Anh này Công ơi .. dậy ôm anh đi Công . Anh xin lỗi vì đã không ở cạnh em ngay lúc này.
masonnguyen.27
masonnguyen.27
Đây chỉ là giấc mơ thôi đúng không, em đừng đùa với anh như vậy mà
masonnguyen.27
masonnguyen.27
Anh giận thật đấy..
Chả có một tiếng đáp lại nào cả
Chỉ còn tiếng nước mắt lã chã của những người thân của em
Sao số em lại bất công vậy chứ
“Yêu cầu người nhà bệnh nhân ra ngoài cho chúng tôi làm việc”
“Chia buồn cùng người nhà bệnh nhân”
buitruonglinh
buitruonglinh
Bách ra đây anh bảo
Trường Linh rút trong người ra một bức thư nhỏ
Nó được buộc lại bằng một cái nơ hồng xinh xắn
buitruonglinh
buitruonglinh
Công nhờ anh gửi hộ mày cái này
buitruonglinh
buitruonglinh
Coi như là món quà cuối cùng nó dành cho mày
buitruonglinh
buitruonglinh
Giữ gìn bức thư đó cẩn thận nhé
masonnguyen.27
masonnguyen.27
Em nhớ rồi..
buitruonglinh
buitruonglinh
Thôi anh về trước để còn lo cho nó nữa
masonnguyen.27
masonnguyen.27
Anh đi cẩn thận
Bức thư được Xuân Bách nâng niu nhẹ nhàng
Nó coi bức thư này như báu vật mà em để lại cho nó
Bức thư được viết một cách tỉ mỉ , nắn nót chứa đầy tình cảm mà em dành cho nó
Gửi Nguyễn Xuân Bách — người em thương nhất trên đời. Khi anh đọc được những dòng này, có lẽ thời gian đã mang em đi xa khỏi cuộc sống của anh rồi. Lúc ấy chắc mùa đông cũng đã qua, những cơn gió lạnh năm nào đã nhường chỗ cho nắng ấm. Em chỉ mong rằng dù không còn em bên cạnh, anh vẫn sẽ tìm thấy hơi ấm cho riêng mình. Bách à, vậy là đã tám năm rồi. Tám năm ấy giống như một giấc mơ đẹp mà em đã được sống trọn vẹn. Anh bước vào cuộc đời em như ánh bình minh len qua khung cửa sổ sau một đêm dài tăm tối. Là người nắm lấy bàn tay đang run rẩy của em, kiên nhẫn kéo em ra khỏi những ngày tháng mà em từng nghĩ mình sẽ chẳng thể vượt qua. Nếu có ai hỏi điều đẹp đẽ nhất em từng gặp là gì, em sẽ không ngần ngại trả lời rằng đó là anh. Em đã từng tưởng tượng về tương lai của chúng ta nhiều lắm. Một căn nhà nhỏ nằm ở nơi có nhiều nắng. Một chú cún nằm lim dim trước hiên mỗi chiều. Những khóm hoa anh thích nở rực trong khu vườn sau nhà. Những bữa cơm đơn giản nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Và những sáng sớm yên bình, khi em tựa đầu vào vai anh ngắm mặt trời dần thức giấc. Có những giấc mơ em đã giữ trong tim suốt rất nhiều năm như thế. Từ ngày anh xuất hiện, em mới hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chẳng phải điều gì lớn lao. Hạnh phúc chỉ đơn giản là biết có một người đang ở đó, lắng nghe mình, yêu thương mình và khiến mình muốn cố gắng thêm một ngày nữa. Anh biết không? Thế giới trong mắt em luôn có hai màu. Một màu là của những ngày đầy nắng. Là tiếng cười, là những niềm vui vụn vặt, là cảm giác bình yên khi được đi cạnh anh. Chính trong những ngày rực rỡ ấy, em đã gặp người mà em muốn yêu thương bằng tất cả những gì mình có. Màu còn lại là những ngày mưa. Những ngày bầu trời nặng trĩu và lòng em cũng thế. Có những khoảng thời gian em đã mệt mỏi đến mức chỉ muốn buông bỏ mọi thứ. Nhưng rồi giữa cơn mưa dài ấy, anh xuất hiện như một điều kỳ diệu. Anh không xóa đi những tổn thương của em trong một sớm một chiều, nhưng anh ở lại, từng chút một chữa lành chúng. Anh đã cứu em theo cách mà có lẽ chính anh cũng không biết. Mùa xuân lại đến rồi. Nếu có dịp, anh hãy ra ngoài ngắm cây cối xanh non và những hàng hoa đang nở nhé. Mùa xuân đẹp lắm. Em tiếc rằng mình không thể cùng anh đi qua những con đường ngập nắng ấy thêm lần nào nữa. Rồi mùa hạ sẽ tới. Những ngày nắng gắt ấy, anh nhớ chăm sóc bản thân thật tốt. Đừng lao đầu vào công việc đến quên ăn quên ngủ như trước nữa. Anh luôn mạnh mẽ trong mắt mọi người, nhưng em vẫn mong sẽ có ai đó nhắc anh nghỉ ngơi khi anh mệt. Đến khi mùa đông quay trở lại, nhớ mặc đủ ấm nhé. Anh lúc nào cũng vô tư với sức khỏe của mình. Nếu em còn ở đó, chắc em sẽ lại càm ràm anh cả ngày mất thôi. Và anh này, Sau này, dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, anh cũng phải ăn uống đầy đủ, ngủ đúng giờ và quan tâm đến bản thân nhiều hơn một chút. Đừng để mình kiệt sức vì những điều ngoài kia. Có những người yêu thương anh hơn anh nghĩ rất nhiều. Em từng muốn anh nhớ em mãi. Muốn mình trở thành người không thể thay thế trong lòng anh.Nhưng giờ em hiểu rằng yêu một người không phải là giữ họ lại trong quá khứ.Nếu một ngày nào đó ký ức về em dần phai nhạt, cũng không sao cả.Anh hãy tiếp tục bước về phía trước. Hãy sống thật tốt, gặp những người tốt, trải qua những điều đẹp đẽ. Hãy xây dựng một mái ấm mà anh luôn mơ ước. Hãy cười thật nhiều và sống một cuộc đời thật dài.Chỉ cần biết rằng, ở một nơi nào đó ngoài những mùa đang đổi thay này, em vẫn luôn mong anh được hạnh phúc. Có lẽ em nên dừng bút ở đây thôi. Những cơn đau lại đến rồi, còn em thì chẳng thể viết thêm nữa.Anh chỉ cần biết rằng, em yêu anh nhiều lắm .Yêu nhiều hơn tất cả những gì em từng có thể diễn tả bằng lời. Cảm ơn anh vì đã xuất hiện trong cuộc đời em. Cảm ơn anh vì đã cho em biết rằng cuộc sống này từng đẹp đến thế. Tái bút, Nguyễn Thành Công, người từng là hy vọng của anh.
Bách ôm bức thư vào lòng, tưởng tượng như đang ôm bé nhỏ của mình vậy.
Nước mắt nó lại rơi
Thành Công mạnh mẽ lắm, lúc nào em cũng nở một nụ cười trên môi.
Mà đâu ai biết em đã phải trải qua bao nhiêu khổ đau trước khi tìm được hạnh phúc như bây giờ
Em mồ côi mẹ từ bé , ba em thì nghiện rượu
Ông coi em như cái bao cát , đấm đá em suốt ngày
Em phải sống trong cái khổ sở, cái rách nát ấy
Ước mơ của em là được thoát khỏi cái xó này
Ông trời không cho ai tất cả , ông lấy đi gia đình của em thay vào đó ông lại cho em một Xuân Bách yêu thương em hết lòng
Tưởng chừng đã trả hết nợ, tưởng chừng em và Bách sẽ sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn đến cuối đời , sẽ được ôm nhau vào lòng mà thủ thỉ “ em yêu Bách” mỗi tối . Nhưng không, ông trời lại bắt Thành Công phải gánh cho mình căn bệnh ung thư dạ dày quái ác vào năm 20 tuổi
Bách cười khổ ,vô thức nhìn vào khoảng không trước mắt
Nước mắt nó vẫn lăn dài trên gò má
Tại sao ông trời lại chia cắt nó với em vậy…
Xuân Bách quyết định lái xe ra nhà anh Linh để phụ giúp đôi chút việc
Trời thì mưa tầm tã , Bách nó cố gắng chạy với tốc độ ổn định nhất có thể
Không hiểu sao từ đâu lao tới một luồng sáng vàng , chói lóa. Nó chiếu thẳng lên người Bách như một tín hiệu cho biết rằng cậu sắp được gặp lại em nhỏ của nó rồi
Rầm
Kéttttt
Một tiếng kéo lê dài trên mặt đất
Tiếng còi xe cảnh sát, xe cứu thương chồng chéo lên nhau
Mỗi thứ trở nên hỗn loạn và ồn ào hơn bao giờ hết
masonnguyen.27
masonnguyen.27
“Công ơi,anh sắp được gặp em rồi…….”
“Thông tin từ cơ quan chức năng,tối ngày aa tháng bb năm cccc, trên tuyến đường y sảy ra một vụ tai nạn nghiêm trọng, nạn nhân là nam tên B đã tử vong tại chỗ, người gây ra tai nạn đã bỏ trốn.Cơ quan cảnh sát vẫn đang tiếp tục tìm kiếm nếu người dân có manh mối nào hãy đi tới các đồn cảnh sát gần nhất để khai báo …”
Tít… tít… tít……..
-End-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play