Lộc Zutaki X Kresh ツ Ánh Trăng Xanh
Lạc Loài
Một thằng bần hàn, xấu xí và bệnh hoạn
Đó là những cái mác mà người đời gán cho em, dùng những lời lẽ tục tĩu vẽ loằng ngoằng vài nét về con người em, chúng cười trên nỗi đau rỉ máu đang ngày càng lở loét và hoại tử. Một thằng cù bất cù bơ, đầu đường xó chợ, sống bằng lòng thương hại và sự bố thí tình thương rẻ tiền của đồng loại. Cuộc đời bạc bẽo khiến nhịp đập của đứa trẻ ngày một rã rời, từ lâu em đã chẳng còn trông mong gì với cái thế giới bẩn thỉu, đầy rẫy nhơ nhớp này rồi
Nhùng nhoằng một lũ bọ rệp trong cái xã hội thối hoắc, nhung nhúc ruồi muỗi bẩn thỉu. Một thế giới toàn những kẻ cô đơn với cái tâm lạnh ngắt, nơi em đang cố gồng mình mà hớp lấy chút ít sự sống còn ngắc ngoải
Cơn buốt thấu xương không lạnh bằng lòng người lúc này. Ai nấy cũng chỉ mong bước qua thật nhanh cái xác đang trong cơn hấp hối của em. Nó phì phò những hơi thở nặng nhọc như muốn rút đi cả cuộc đời non trẻ phía trước. Tuyết phủ trắng, kín đầu đứa trẻ, bọc dày lớp xi măng nổi rêu xanh, hòa lẫn cùng thứ bùn hôi tanh đặc sệt sau cơn mưa chiều rả rích
Em co ro cả người trong cái buốt cắt thịt, gục mái đầu nhỏ rũ rượi giữa hai chiếc gối gầy, cong queo như củi khô, chằng chịt những vết thương đang rỉ máu, có nơi đóng vảy đen xì. Sương đêm nhỏ từng giọt ướt đẫm xuống đôi vai gầy, mái tóc em bết lại bởi những tuyết tỉ tê rơi trên đầu. Em khúm núm rúc mình trong cái cống bẩn thỉu, ếch nhái lồm cồm, đất nồng hôi tanh. Cơ thể em run lên bần bật, hàm răng vồ vập lấy nhau
Em sinh ra dưới con mắt hằn học của người đời. Mái đầu hồng cùng đôi mắt long lanh đen thẫm, đứa trẻ chẳng hay sự đời là chi, một mình vật vã trong xã hội đang mốc lên, mòn rỉ
Ngày mai em có chết cũng chẳng ai quan tâm!
Vài bước chân nện gót lộp khộp đi đến chỗ em. Đứa trẻ lo sợ, náu sâu trong cái cống tối thui, tiếng sụt sịt thưa dần thay vào đó là tiếng ễnh ương ồm ộp sau cơn mưa xối xả chiều nay đổ xuống cả thị trấn suốt mấy tháng trời. Tim em đập loạn xạ khi bước chân ngày gần hơn. Nó hướng về phía em, đạp lên những chiếc lá khô đã đóng tuyết, người nào đó đang tiến về cái cống dơ bẩn nơi em trú
Những tiếng rạp rạp ngày một rõ dần. Em co rúm cả người lại, ngồi im thin thít trong cái cống chật chội, đến hơi thở cũng khẽ nhả ra ngắt quãng
Gã đàn ông đi đến gần em hơn, gã quỳ cả người xuống nhìn vào cái cống nhập nhoạng vài vệt sáng hiu hắt với mớ tóc bù xù của em lẫn trong đó. Bàn tay gã bồn chồn chới với xung quanh, bắt được cánh tay em, gã giật mạnh khiến cả cơ thể đứa trẻ đổ nhào lên phía trước. Em bặm chặt môi, hai mắt cụp xuống nhìn trân trân vũng bùn trước mặt, vài gò đất thỉnh thoảng lại nhô cao theo cái dập dềnh của sóng đánh
Gã đặt chiếc ô sang bên cạnh, đưa cái nhìn hau háu vào đứa trẻ, như con sói đang hằm hằm nhìn cừu con. Gã đưa đôi đồng tử màu tím sẫm lặng nhìn đứa trẻ khúm núm trong cơn run rẩy. Gã kéo em ngồi thẳng, cái lưng cong khom xuống, khệ nệ sờ chiếc khăn bông to xụ trên cổ mình quàng lên em. Bàn tay thô sần nhẹ nhàng lướt qua làn da trắng mướt chằng chịt những vết thâm tím. Cơ thể đứa trẻ co rúm, cái cúi đầu ngày một sâu hơn, lọt thỏm trong chiếc khăn còn vương hơi của gã
Đưa bàn tay đầy vết chai sần và thô cứng, gã miết lấy cằm em, nâng chiếc đầu nhỏ lên ngang tầm gã. Đứa trẻ dâng đôi mắt buồn thẳm nhìn người trước mặt, hai bờ mi sưng mọng vì khóc nhiều. Em cắn chặt môi im lặng, đăm chiêu nhìn gã
Ánh đèn đường leo lét, cây cối khoác lên mình những bộ xương khô trụi lá, không gian nhập nhoạng gam màu bạc xỉn của băng bụi. Lập lòe trong cái bóng tối mơ hồ, đôi mắt mơ màng của em say sưa đắm chìm trước vẻ đẹp ngỡ tưởng "đứa con rơi của chúa trời". Còn gã vẫn lặng lẽ mà nhìn đứa trẻ co ro dưới sức lạnh của cơn buốt giá với làn da nhợt nhạt, bủng beo, cúm rúm trong cái thân hình gầy nhom, teo tóp
Bàn tay to lớn của gã áp lên gương mặt em, lau đi dòng nước mắt tèm lem, nhem nhuốc. Em cảm nhận rõ nhịp đập rộn ràng từ lồng ngực và hai gò má nhợt nhạt giờ uốm màu hồng phơn phớt. Vài giây trôi qua em ngỡ tưởng mình vừa bước vào một thế giới mới, một nơi chỉ có sự ấm áp của gã mà em một lòng tôn thờ. Lần đầu tiên trong cuộc đời em thấy biết ơn vì bản thân đã không chết đi trong cơn hấp hối ban nãy
Quỳ lâu trên nền đất ẩm, hai chân gã căng cứng, gồng lên, gã đứng dậy, quay chiếc lưng to lớn cô độc về phía em, lặng nhìn chăm chăm lên bầu trời đen kịt ngập trong sương muối. Gã quay đi, lạc lõng giữa con đường thênh thang với gam màu bạc xỉn u ám, vắng lặng đến rợn người
Đứa trẻ còn bần thần ban nãy giờ trân trân ngước về phía gã, lí nhí trong cổ họng mấy tiếng rên rỉ
Bóng gã khuất dần sau màn đêm dày đặc sương mù trắng xóa
Kẻ Khốn Khổ
Lạo xạo bước nện gót dưới lớp xi măng ẩm, khớp chân tong teo lặng lẽ lết trên nền gạch ướt, em vấn chiếc khăn bông trên cổ, đôi đồng tử màu đen rò tìm con đường phẳng không đất đá. Dưới ánh đèn đường nhập nhòe cùng sương mù xám xịt vây phủ cả thị trấn, thấp thoáng dáng vóc một cậu nhóc đang chồm hổm, dồn toàn bộ lực xuống hai gót chân đã mài mòn lên lớp đá đến rỉ máu. Em gồng mình đu người qua ban công, rồi ngã nhào xuống vũng nước mưa còn đọng từ ban chiều. Gió lộng từng đợt làm lay mi mắt em. Ánh xanh nhàn nhạt vờn trên sống mũi em, hiu hắt đôi gò má ửng hồng. Em lau đi vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, lồm cồm bò dậy, ôm chiếc khăn đặt gọn trong vòng tay
Nhẹ nhàng từng bước chậm chạp, em kéo chiếc chốt khóa đã rỉ mòn. Tiếng kẽo kẹt khiến đứa trẻ giật thót, nó ôm tim rồi khệ nệ lau mấy giọt mồ hôi trên trán
Căn gác xép ọp ẹp nằm chỏng chơ trên tầng thượng của ngôi nhà cũ rách nát. Nói là căn gác xép, nhưng cũng chỉ là mấy tấm gỗ lão Nghiên ghép lại cho em. Lão già với cái bụng mập phệ, cái đầu hói bóng loáng, miệng lúc nào cũng ẩm ĩ, quát tháo, gầm ghè như con chó dại đương chập choạng trong cơn điên. Người ta căm lão - cái thói già lăng nhăng, bệnh hoạn, một tên vô dụng, rỗi hơi rảnh nghề, chỉ biết đánh chén thì giờ trong tiệm cờ bạc, mài mông nơi những ổ nhà chứa nhơ nhuốc, bẩn thỉu
Ấy thế, lão còn hơn khối những người ngoài kia - lũ người ngày ngày chỉ biết diễn tuồng, rồi đóng vai sầu khổ. Nếu không có lão thì đứa trẻ như em đã tan xương, rữa thịt ở chốn nào không hay. Cũng là một đêm đông cắt da, cắt thịt hai năm trước, vẫn là em - đứa nhỏ co ro giữa góc đường vắng, cái bụng rỗng tuếch không ngừng kêu gào, bào mòn từng lớp tế bào trên cơ thể nó. Em được lão nhặt về, lão cho nó ăn, cho nó mặc, cho nó những trận đòn tím da. Một thằng gầy đét, chân tay như cành củi khô, chạy từ phố này sang phố khác kiếm cơm nuôi lão già chỉ biết ngửa bụng, phơi thây mà hưởng thụ
Kresh - tên em. Chẳng biết ai đặt nó cho em, chỉ biết rằng, khi phân biệt được đâu là người tốt đâu là kẻ xấu, khi nhận thức được một mẩu bánh mì có thể cứu vớt em trong cơn đói khát thì người ta đã gọi em bằng cái tên đó. Thế mà khi lớn lên chẳng mấy ai gọi em như vậy, họ gán em trong những cái mác một thằng hợm hĩnh, thằng xấu xí, đồ điên loạn, thằng dở hơi, thấp hèn và bần tiện... Đủ mọi danh xưng trên đời chẳng mấy tốt đẹp lại vinh hạnh được lấy làm tên gọi cho em
Kresh ngồi bần thần trên tấm nệm mục nát trong căn gác xép chật chội, ẩm ướt; trên tường đầy mạng nhện, tổ rệp; dưới đất bừa bãi phân chuột, phân gián. Em rũ mái tóc rối mù xuống hai đầu gối gầy nhom, ôm lấy chiếc khăn vấn quanh mình. Cứ thế đôi mi em khẽ khép lại, lim dim đi vào giấc ngủ. Vài vệt sáng lấp ló trong khoảng không hắt lên gương mặt non nớt của đứa trẻ
Tiếng bước chân rậm rịch từ phía dưới vang lên, đánh thức thằng nhỏ trong cơn mơ màng, hai mắt em nhập nhòe lặng nhìn xung quanh. Em giữ chặt chiếc khăn trong tay, người run lên cầm cập đến nỗi răng môi va lạo xạo vào nhau. Cái kẽo kẹt từ chiếc cửa cũ rích khiến người phía ngoài phải rít lên mấy tiếng qua kẽ răng
Kresh sợ. Hai đồng tử em trợn tròn hằn lên những tia đỏ thẫm, nhìn chằm chằm về phía cánh cửa đang được đẩy ra
lão Nghiên
Mẹ kiếp! Đáng nhẽ tao nên vứt luôn cái cửa này đi
Lão nghiến răng ken két, cái tướng to chình ình của lão chắn hết cả lối ra vào, lão đứng ngoài mày mò nhìn vào căn gác xép nhỏ tìm kiếm bóng hình em. Lão gầm ghè tiến gần hơn về phía em, đôi tay vung loạn xạ trong bóng tối
lão Nghiên
Tao biết mày đang trốn ở đây, khôn hồn thì bước ra
Kresh rúc sâu hơn trong cái khăn to lớn của gã đàn ông ban nãy cho em. Cơ thể em co rúm lại như trái bóng. Một bàn tay nắm chặt lấy chân em giật mạnh về phía trước khiến em hét toáng lên, tiếng loảng xoảng của mấy thùng đựng bia gần đó khuấy động cả không gian vốn u ám, tĩnh mịch. Lão già hầm hè với cơn cuồng nộ
lão Nghiên
Tiền hôm nay kiếm được đâu? Đưa đây
Gã quát tháo cùng với đó là cái tát nảy lửa giáng lên gò má gầy guộc của đứa trẻ. Máu từ miệng em toét ra, một bên hàm đau nhức chẳng nhấc nổi khóe môi
Hai mắt lão gầm gừ như loài sói hoang đang rỏ dãi trước con cừu non. Lão nắm chặt quai hàm em, hơi thở phì phò đặc sệt mùi rượu rẻ tiền bán la liệt ngoài chợ, hàm răng vàng hớn của lão nhe ra trút nên những câu từ nặng nhọc ăn sâu vào não đứa trẻ
Kresh
Người...ta...không...cho
Em sợ sệt khẽ thốt mấy từ qua kẽ miệng đang rỉ máu tươi
lão Nghiên
Vậy chắc tụi nó thấy mày chưa đủ thảm nên chưa cho mày một đồng xu nào đúng không? Hôm nay tao có nên chặt gãy một cái chân của mày để lũ chúng nó thí cho mày vài đồng không?
Lão cười khành khạch sau câu giễu cợt tuột khỏi môi
Đôi đồng tử đứa trẻ mở lớn, vai gầy run lên bần bật
lão Nghiên
Đồ rác rưởi như mày chúng nó không cho cũng phải. Đã vô dụng thì sống làm cái gì?
Em kích động hơn sau câu nói láo liên của lão, sự giãy giụa như nhặng muỗi vo ve chẳng có lấy một chút tác động nào với lão già có cái bụng ưỡn cao như chửa 3 tháng. Tiếng cười ha hả của tên già hợm hĩnh va vào không khí khiến đôi chân thằng bé co quắp lại. Mắt em dáo dác nhìn những vỏ rượu sứ bị vỡ nằm la liệt trên sàn nhà. Lách một cánh tay ra khỏi cái ghì chặt của lão, với chiếc chai sứ gần đấy, em dồn sức mạnh lên bàn tay rớm máu của mình, rút cạn thần lực và lý trí cuối cùng giáng một cú trời đánh xuống đầu lão
Lão già la lên oai oái, máu từ đầu chảy ra lênh láng cả một vùng đất ẩm, đôi đồng tử lão trợn tròn nhìn đứa trẻ lồm cồm bò dậy, nhặt chiếc khăn bị lão vứt sang một góc nhà chạy ra ngoài
Em sợ hãi những gì cuộc sống ban tặng cho em!
Mõ Kiện Tụng
Giữa đồn cảnh sát, một lão trung niên điển hình của xã hội bấy giờ với chiếc đầu hói bóng loáng vài ba lớp băng bông trắng đục cuốn quanh. Miệng lão oang oang, nhe mấy hàm răng vàng hớn mà quát tháo. Lão ầm ĩ cả lên, gầm ghè cái nhìn nảy lửa về đứa trẻ nãy giờ vẫn ngồi im thin thít
lão Nghiên
Cái thứ rác rưởi như nó đáng ngồi tù mọt gông. Mấy người nhìn xem
Lão khệ nệ cái thân già ì ạch, tay chỉ trỏ lên vết thương đỏ au trên đầu
lão Nghiên
Nó là thằng lang băm
Em ngồi lặng yên, bàn tay cong queo đầy sẹo nắm chặt chiếc khăn bông to xụ vào lòng. Trông nó bình thản đến lạ!
Điều tra viên
Rồi. Mời ông về cho!
Tay điều tra viên ngán ngẩm với mấy cảnh đánh nhau đầu đường xó chợ, ngày nào không vài ba vụ chó mèo như này thì thật không phải cái đồn cảnh sát nữa rồi. Ầm ĩ, nhiễu loạn như mấy con vịt bầu choảng nhau chỉ vì tranh giành con giun đất đã chết rũ cách đây ít lâu
Điều tra viên khoát tay với tên cảnh sát gần đó đuổi cái loa phát thanh đang inh om ra ngoài. Lão bị lôi đi như người ta cắp con ếch bỏ vào giỏ, ấy thế mà lão vẫn híp mắt sừng sổ gầm ghè với thằng bé
lão Nghiên
Nhãi ranh! Mày phải mọt gông
Lão vẫn cố nghển cổ, nghiến răng nghiến lợi mà chửi cho kì được
Viên cảnh sát xoa trán lắc đầu vài cái
Viên cảnh sát Hạo
Mấy cậu đi làm việc của mình đi. Vụ này để tôi
Hắn chuẩn bị bài diễn thuyết dài tới ba thập kỷ trút lên đầu đứa trẻ. Còn nó thì bỏ ngoài tai như nước đổ lá khoai dù giọng hắn cứ văng vẳng bên cạnh nó nãy giờ. Người ta gọi nó là thằng lì lợm cũng đúng, vì sau bao trận đòn roi, đói rét, nó vẫn nhăn răng sống đấy thôi
Độc thoại nãy giờ mà chẳng có ai đáp lời, khiến tay cảnh sát nổi cáu, đôi lông mày nhăn lại. Hắn đang phí thì giờ cho một nhãi ranh ăn xin bẩn thỉu, chỉ biết ngồi câm như hến lắng nghe sự chất vấn và mớ kiến thức hắn gom nhặt được trong suốt bao năm hành nghề, dội thẳng lên đầu, trôi tuột, không một chút sót đọng
Viên cảnh sát Hạo
Mày câm à?
Hắn ta gào lên. Cả sở cảnh sát đổ cái nhìn đay nghiến về phía hắn. Chết! Chết thật! Hắn nên cầu nguyện cho cái loa phát thanh vượt cường độ âm chuẩn của mình, không bị băm vằm bởi cơn lạnh thấu xương từ ánh mắt quỷ dị của ngài cảnh sát trường lúc này
Cảnh sát trưởng Dương
Có chuyện gì thế, cậu Hạo?
Giọng ngài khẽ rít trong không khí, sắc tựa gươm, sẵn sàng xé toạc cổ họng bất cứ ai dám ho he. Cả cái phố này ai chả biết ngài đây ghét tiếng ồn như thế nào, ngài tránh nó như việc lành mạnh tránh một thứ bệnh dịch gớm ghiếc
Viên cảnh sát Hạo
Tôi...tôi...
Viên cảnh sát khúm núm, cúi cái đầu xơ xác ngang tầm ngực
Đứa trẻ bần thần đứng dậy, em đưa chiếc khăn lên mũi ngửi, mắt liếc dọc ngang và tầm nhìn dừng lưng chừng gã đàn ông lịch lãm trong bộ quân phục màu nâu rêu. Hai mắt em mở lớn, sườn mặt căng cứng, thằng bé nhìn gã chằm chằm, chiếc khăn trong tay cứ thế đáp gọn trên sàn nhà lạnh ngắt
Gã tiến về phía em, mỗi bước đi khiến Kresh co rúm người, khom tấm lưng gầy mà cúi gằm mặt. Gã nghiêng người, nhặt chiếc khăn em đánh rơi ban nãy, đưa đến trước mặt em
Gã hỏi, ánh mắt đăm chiêu nhìn em, ánh mắt âm trầm như muốn moi móc, cào xé lớp da mỏng đang ửng dần lên của đứa trẻ, khiến nó lún sâu rồi vùng vẫy. Em gật đầu. Gã dúi chiếc khăn vào tay em, quay sang người bên cạnh, ngữ điệu trầm ấm khẽ vang lên
Bạn L
Tuấn Hy, giải quyết vụ này đi
Gã buông một câu, không màng đến gương mặt ngú ngớ của cậu bạn thân, quay gót lẳng lặng bước đi. Em dõi theo bóng lưng to lớn của gã khuất dần sau cánh cửa, hai môi cứ tủm tỉm
Anh chàng đi cùng gã với gương mặt trái xoan cùng đôi mắt to tròn ngỡ tưởng chứa cả bầu trời sao trong đêm thu mát rượi, lồng lộn tiến về phía em
Tuấn Hy
Chào nhóc, nhóc với đại úy quen nhau hả?
Anh ta vỗ đôm đốp vào vai em, cái bàn tay to như tay gấu sát vào da thịt đứa trẻ. Sao anh ta có thể vô tư như thế mà chẳng hề hấn rằng cái đập tay lên vai em của người lớn hơn, khiến cơ thể thằng nhóc run rẩy, hai chân co quắp với nhau? Anh chàng quay lại đưa cái nhìn thân thiện về phía ngài cảnh sát trưởng, miệng lau lảu
Tuấn Hy
Ngài Dương, làm cho tốt. Tôi đi đây
Cảnh sát trưởng Dương
Xéo ngay đi
Anh cười giòn giã, giọng ồm ồm cất lên
Hồng Cường
Lúc nào đang cận kề cái chết thì nhớ gọi cho Hồng Cường này, tôi sẽ cử người đến nhặt xác ngài
Mặt ngài Dương sạm lại như cái nồi inox rỉ sét, bám đầy than đen. Ngài ảo não liếc nhìn đứa trẻ, ngán ngẩm khoát tay đi theo mình
Cảnh sát trưởng Dương
Tên?
Cảnh sát trưởng Dương
Tuổi?
Cảnh sát trưởng Dương
Gia đình?
Đặt cây viết máy còn chưa khô mực sang bên cạnh, mùi giấy thơm được làm từ gỗ đàn hương thoang thoảng khiến ngài muốn gục mặt ngay bàn thẩm vấn mà đánh một giấc ngon lành. Trườn người sang bên cạnh, ngài đăm đăm nhìn lên đứa trẻ hãy còn im thin thít, hai mắt cụp xuống và môi bặm đến ửng đỏ
Ngài cáu kỉnh đứng dậy. Thôi thì cứ cho lão già kia chút tiền rồi thả quách nó đi, coi như hết trách nhiệm. Não nề ruột gan, ngài không nhìn nó, quay lưng đi ra phía cửa
Cái đầu nhỏ lúc này mới rục rịch động đậy, đôi mắt buồn thẳm của em ngoái theo từng nhịp bước của ngài Dương , tim nó đập thình thịch, chiếc khăn trong tay càng vặn chặt hơn. Nó lí nhí vài câu trong cổ họng khô rát, nóng rực
Kresh
Người nhờ ngài lãnh vụ án của tôi...tên là gì?
Ngài Dương thở dài, buông một câu với nó, chẳng dùng dằng thêm thì giờ mà lặng lẽ quay lưng khuất sau bức tường quét vôi trắng
Cảnh sát trưởng Dương
Lộc Zutaki
Em lặng nhẩm lại, khắc nó sâu trong đầu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play