Họa Anh Trong Trí Nhớ [ Bùi Duy Ngọc X Khôi Vũ ]
Mất Trí
Ngón tay siết chặt cây bút chì đến trắng bệch.
Nét vẽ vỡ vụn, nguệch ngoạc như phát điên.
Ngoài kia mưa gào, sấm rền không dứt
Trong tranh—một đôi mắt đang khóc
Không phải vì buồn… mà vì bất lực
Cậu run rẩy nâng bức tranh lên
Người đó… là ai?
Quen đến đau lòng
Nhưng lại xa lạ đến tuyệt vọng
Phạm Khôi Vũ
anh ta.../ mấp máy môi /
Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở
Từng người bước vào—chậm rãi, dè dặt , Không ai nói gì , Chỉ có ánh mắt lướt qua nhau… rồi vội vàng né tránh
Vũ nằm đó, đôi mắt trong veo nhưng trống rỗng.
Lại thốt ra câu nói...: "Mọi người...là ai ?"
Một câu hỏi nhẹ tênh— nhưng như bóp nghẹt cả căn phòng , Không ai trả lời ngay , Có người siết chặt tay , Có người cúi đầu , Có người… cố gượng cười
Như thể— tất cả đang cùng che giấu một điều gì đó . Một điều… không thể để em nhớ lại.
Quỳnh Hương
con.../ tiến tới /
Quỳnh Hương
a...hức...huhu / ôm chặt em /
bà nức nỡ , hạnh phúc vì em còn nhớ mình là ai , xoa nhẹ đầu em , nghẹn giọng xoa qua những vết thương sau đêm tai nạn ấy
Em giật mình hoảng loạn , tâm trí lướt qua những hình ảnh không rõ...chỉ có máu...ôm...hôn...mọi thứ...như một trò đùa
Phạm Khôi Vũ
mẹ...mẹ ơi...mẹ ơi con bị làm sao vậy...
Quỳnh Hương
con trai...hức...
Quỳnh Hương
con còn nhớ mẹ đúng không / nức khóc /
Phạm Khôi Vũ
dạ.../ gật nhẹ /
Nguyễn Thành Công
nhớ em không ?
Em có lục lọi kí ức , không tìm ra điều gì , trống rỗng cả một kí ức
Phạm Khôi Vũ
/ lắc đầu + cười gượng /
Nguyễn Thành Công
/ nhẹ ngồi bên /
Nguyễn Thành Công
em là Công...
Nguyễn Thành Công
em họ của anh
Nguyễn Xuân Bách
em là Bách đây !
Nguyễn Xuân Bách
học trò anh nè
Phạm Khôi Vũ
xin lỗi...tôi không nhớ
Nguyễn Xuân Bách
thôi không sao
Nguyễn Xuân Bách
chắc...anh sẽ sớm nhớ thôi mà
Phạm Khôi Vũ
/ cười nhẹ / um
Phạm Khôi Vũ
em xin lỗi...em không nhớ được
Bùi Trường Linh
thôi không sao
Phạm Khôi Vũ
à...mấy anh ơi
Phạm Khôi Vũ
tôi...là ai ?
Quỳnh Hương
không nhớ luôn hả ?
Phạm Khôi Vũ
con nhớ mỗi mẹ thôi
Quỳnh Hương
chồi ôi con tôiiii / nũng /
Quỳnh Hương
con là Phạm Khôi Vũ
Quỳnh Hương
Quê Hà Nội đây
Quỳnh Hương
là một họa sĩ tranh nổi tiếng
Phạm Khôi Vũ
họa sĩ tranh ?
Quỳnh Hương
con...con còn vẽ được không ?
Nguyễn Xuân Bách
em là học trò anh
Phạm Khôi Vũ
tại sao con bị vậy ?
Nguyễn Thành Công
dạ.../ ấp úng /
Nguyễn Thành Công
tai nạn thôi
Phạm Khôi Vũ
anh ta là ai ?
Phạm Khôi Vũ
không nhớ lắm
Bùi Trường Linh
không có đâu
Bùi Trường Linh
anh suy nghĩ linh tinh thôi
Bùi Trường Linh
sau tai nạn
Bùi Trường Linh
ai cũng vậy hết
Phạm Khôi Vũ
chắc...chắc vậy
Tác giả Mê buồn
fic mới nữa nè
Tác giả Mê buồn
ra nhiều nhiều vt cho đã
Về Nhà
Cánh cửa nhà mở ra rất khẽ, như thể sợ làm vỡ một điều gì mong manh vừa được vá lại.
Vũ đứng ở ngưỡng cửa, tay vẫn còn đặt lên khung gỗ quen thuộc. Mọi thứ trước mắt… quen đến lạ. Mùi hương cũ của căn nhà—hơi ẩm của tường, mùi trà nhài thoảng trong không khí, cả tiếng gió lùa qua khe cửa sổ—tất cả đều như đang cố gắng gọi tên một điều gì đó trong em , Nhưng trống rỗng.
Nguyễn Thành Công
nhà anh đó
Công cầm lấy đồ đạc của em , kéo tay em đi theo
Phạm Khôi Vũ
um/ gật + nhìn quanh /
Cầu thang vang lên những tiếng cộc… cộc… khô khốc dưới bước chân hai người. Không khí trên tầng hai yên tĩnh đến lạ—một kiểu yên tĩnh khiến người ta khó thở.
Công dừng trước một cánh cửa.
Cậu mở ra - Cạch!
Một chiếc giường gọn gàng, ga trải phẳng phiu. Bàn tranh đặt cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng chiều nhạt nhòa chiếu vào. Mọi thứ… quá ngăn nắp.
Không có dấu hiệu của một cuộc sống đang diễn ra.
Giống như… một căn phòng được giữ nguyên để chờ một người quay lại.
Vũ chậm rãi đi quanh.
Ánh mắt dừng lại ở bàn tranh cạnh cửa sổ.
Một cảm giác quen thuộc thoáng qua.
Không rõ ràng… nhưng đủ để khiến em tiến lại gần
Công đứng phía sau, im lặng quan sát. Ánh mắt cậu dõi theo từng cử động của Vũ, căng thẳng đến mức chính cậu cũng không nhận ra tay mình đã siết lại từ lúc nào
Em cúi xuống
Ngón tay đặt lên tay nắm ngăn kéo
Ngăn kéo vừa hé ra một khoảng nhỏ
Vũ kịp nhìn thấy bên trong có gì đó lộn xộn… những góc giấy ảnh cũ, một vật kim loại phản sáng, giống như máy ảnh.
Tim em khẽ chùng xuống.
Một cảm giác rất lạ tràn lên, quen đến đau , Nhưng ngay lập tức!
Rầm!!
Một bàn tay giữ chặt lấy ngăn kéo.
Công!
Nguyễn Thành Công
dừng lại !!
Nguyễn Thành Công
không được
Phạm Khôi Vũ
nhà tôi mà...
Nguyễn Thành Công
không phải...ờm...
Nguyễn Thành Công
cái này...cái này bí mật của em
Phạm Khôi Vũ
chẳng phải tôi và cậu khác nhà sao ?
Nguyễn Thành Công
thôi thôi
Nguyễn Thành Công
hay...em mua gì cho anh ăn ha
Phạm Khôi Vũ
cậu đi ra ngoài đi
Nguyễn Thành Công
nhưng mà...
Phạm Khôi Vũ
phòng của tôi
Nguyễn Thành Công
không được...em.../ ấp úng /
Phạm Khôi Vũ
đi ra ! / cáu gắt /
Nguyễn Thành Công
anh chưa từng tức giận với em mà !
Nguyễn Thành Công
/ ra ngoài /
Căn phòng chìm vào im lặng
Không còn ánh mắt theo dõi
Không còn bàn tay ngăn cản
Chỉ còn lại Em… và cảm giác kỳ lạ đang dâng lên từng chút một
Em tiến lại gần bàn
Ngón tay chạm vào ngăn kéo lần nữa.
Lần này...không ai cản
Cạch!
Ngăn kéo mở ra hoàn toàn
Em khẽ hít vào
Bên trong không hề gọn gàng như bên ngoài căn phòng. Những tấm ảnh chồng lên nhau, mép giấy nhàu nhĩ. Một chiếc máy ảnh cũ nằm nghiêng, dây đeo quấn lại như bị nhét vội vào.
Em chậm rãi lấy một tấm ảnh lên.
Là em!
Đứng dưới ánh nắng, mắt nheo lại vì cười.
Một nụ cười rất thật—rất sống động.
Không giống em bây giờ
Tấm thứ hai.
Vẫn là em!
Nhưng lần này… ánh mắt em không nhìn vào ống kính.
Mà đang nhìn ai đó.
Ánh nhìn dịu đi, mềm đến mức chính Vũ cũng thấy xa lạ
Tim em khẽ thắt lại
Tấm thứ ba.
Ngón tay em khựng lại.
Trong ảnh—em đứng rất gần một người.
Khoảng cách gần đến mức vai chạm vai.
Nhưng.. nửa còn lại đã bị xé mất.
Một đường rách không đều, như bị giật mạnh
Vũ nuốt khan
Tay em vô thức siết chặt mép ảnh
Bàn tay không bị xé rách nắm lấy tay em , nó dịu dàng đến kì lạ
bàn tay có phần to hơn một chút và khô khốc
Em loay hoay cầm chiếc máy ảnh lên , trong vô thức bật nó lên
em nhìn em màn hình máy , quay đi quay lại một chút căn phòng
Vũ đứng lặng vài giây, rồi cúi xuống.
Chiếc máy ảnh vẫn nằm trong ngăn kéo—cũ kỹ, lạnh ngắt, như chưa từng được chạm tới suốt một thời gian dài.
Em cầm lên.
Ngón tay khẽ run… nhưng lại quen thuộc một cách kỳ lạ.
Ý nghĩ thoáng qua nhanh như tia chớp.
Vũ bật nguồn
Một tiếng “tạch” khô khốc vang lên
Màn hình sáng lên chậm chạp, ánh sáng xanh nhạt phủ lên gương mặt em , làm đôi mắt càng trở nên sâu và trống rỗng hơn
Em đưa máy lên
Hướng về phía căn phòng
Mọi thứ hiện ra qua màn hình, bình thường
Chiếc giường , Bàn học , Cửa sổ
Không có gì khác
Vũ thở nhẹ ra
Có lẽ… chỉ là tưởng tượng
Em xoay máy
Quét chậm qua từng góc phòng
Ánh sáng rung nhẹ theo từng chuyển động tay
Rồi...
khựng lại.
Màn hình thoáng nhòe đi.
Chỉ một tích tắc
Nhưng đủ để...Em thấy!
Một thứ gì đó...Nằm ở góc phòng
Không… không phải “thứ gì đó”
Là...một cái thân người!
Nửa người...Phần thân dưới biến dạng, như bị nghiền nát. Máu loang ra sàn, đen đặc, không còn đỏ nữa. Tay còn lại vặn vẹo theo một góc không thể là của người sống.
Khuôn mặt...không còn nguyên vẹn
Chỉ còn một bên mắt mở trừng đầy đau đớn
Nhìn thẳng vào ống kính
Em giật hoảng mình , lạnh buốt khớp tay , chiếc máy ảnh rớt cạch xuống đất
Phạm Khôi Vũ
hơ....hơ..../ thở gấp /
Lia mắt nhìn về lại góc , không thấy gì nữa
chỉ còn lại một màu xanh đen đậm của đèn ngủ
mồ hôi em nhễ nhại trên trán
Phạm Khôi Vũ
ha...ha...ha...
Phạm Khôi Vũ
thứ gì vậy chứ !?
Em mệt mỏi ngồi lên giường , ngã ra , cảm nhận sự êm ái nhất của nệm với lưng
Tác giả Mê buồn
đừng để tôi nghe Ngày Chưa Giông Bão 1 hour
Ác Mộng
Mọi thứ nhạt nhòe , một thân hình của chàng trai lạ ngồi cạnh giường em , xoa nốt ruồi nhỏ cận mắt em , tay còn lại xoa mái tóc em , còn em thì nằm trên đùi anh ta như một thói quen kì lạ
Đôi mắt nhòa lòe khiến em chẳng thể thấy mặt anh được...chỉ có thể cảm nhận...anh rất đẹp
giọng nói trầm ấm , hành động nhỏ nhẹ , bàn tay...lạnh đến tê dại
Em ngồi dậy , không thể kiểm soát bản thân mà đặt tay mình lên tay anh ta , cảm giác lạnh lẽo ở lòng bàn tay anh khiến em điếng buốt
căn phòng lại trở nên mờ ảo tối tăm...cứ đi...đi mãi...mãi...
chẳng biết đang đi đâu...theo ai...
mặt đất lạnh ngắt , em vô thức đưa tay em không trung
Phạm Khôi Vũ
anh...anh là ai...
: Anh bên em được không ?...
Phạm Khôi Vũ
anh nói gì vậy...buông...
Phạm Khôi Vũ
/ lắc đầu /mà...mà anh là ai !
: Anh hả...? / cười nhẹ /
: Anh chết rồi...anh đau lắm
: cho phép anh gửi trái tim mình vào em được không...?
Phạm Khôi Vũ
nhưng mà anh là ai !?
Anh ta tiến đến sát em hơn , xoa nhẹ tay lên má ấm của em
anh ta mờ ảo , chẳng hiểu rõ đang nói gì...không biết...thật hay mơ...
Bỗng em bị anh ta đẩy xuống , là một vực sâu tăm tối...cảm giác rơi xuống khiến em tuyệt vọng
Đáp đất...cơ thể em nát bấy...tan nát...chỉ còn lại vũng máu đen ngòm
Phạm Khôi Vũ
Hức !!/ bật dậy /
Phạm Khôi Vũ
ha...ha.../ thở gấp /
mồ hôi em lại nhễ nhại trên áo như tắm , máu lạnh cứ phà vào người , cảm giác lạnh lẽo lại cô đặc đến kì lạ
Rồi lại trong góc tường tối...vẫn là anh ấy...ánh mắt buồn buồn...nhưng không rõ mặt
Phạm Khôi Vũ
/ lắc đầu / Công! Công ơiiii
Phạm Khôi Vũ
cút đi!!! cút!!!
: em nói em thương anh mà...Vũ ơi...
Phạm Khôi Vũ
hức...hức...huhu.../ lùi về sau /
Phạm Khôi Vũ
không không !!
: Vũ ơi...đừng sợ anh mà...
Phạm Khôi Vũ
không mà!! Cút đi !! cút đi !!
Nguyễn Thành Công
/ bước vào /
Cậu bước lên giường , gọi Vũ tỉnh
Phạm Khôi Vũ
Aaaa!!! / bật dậy /
Phạm Khôi Vũ
/ nhìn qua Công /
Em nức nở nhìn Công với ánh mắt mệt mỏi , sợ hãi
Phạm Khôi Vũ
Công / ôm cậu /
Nguyễn Thành Công
anh sao vậy !?
Nguyễn Thành Công
gặp ác mộng đúng không ?
Phạm Khôi Vũ
hức...huhuh...
Nguyễn Thành Công
/ vuốt lưng / bình tĩnh...
Nguyễn Thành Công
anh vừa về
Nguyễn Thành Công
lại vừa bị tai nạn
Nguyễn Thành Công
ám ảnh thôi
Nguyễn Thành Công
sẽ không sao mà
Download MangaToon APP on App Store and Google Play