Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Kẻ Dư Thừa?

chap 1

Thành An: Cậu, An, Em
Top chính: hắn, anh, gã
__________
Biệt thự rộng lớn sáng đèn, tiếng cười nói vang vọng khắp phòng khách
Mùi thức ăn nóng hổi lan ra từ căn bếp, nhưng người đứng trước bếp chẳng có lấy một nụ cười
Cậu khẽ lau đi giọt mồ hôi trên trán, bàn tay đỏ ửng vì vô tình chạm vào nồi canh nóng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hôm nay Duy thích ăn cay hơn một chút... anh Hiếu không ăn hành... anh Hùng ghét đồ quá ngọt... //cẩn thận ghi nhớ//
mọi thói quen sở thích của họ, cậu đều nhớ rất rõ
Rõ hơn cả việc hôm nay mình đã ăn gì
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thành An! đồ ăn xong chưa?//quát//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
x-xong rồi... //nói vọng ra//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//vội vã bưng từng món ăn ra//
Ngồi ở sofa, Hoàng Đức Duy đang lướt điện thoại, vẻ mặt lạnh nhạt. Phạm Bảo Khang dựa lưng vào ghế, nhíu mày khi nhìn đồng hồ. Nguyễn Quang Anh chỉ liếc qua cậu rồi tiếp tục nói chuyện với Lê Quang Hùng và Trần Đăng Dương. Trần Minh Hiếu thì chẳng buồn ngẩng đầu.
chẳng ai thèm cảm ơn
Điều đó cậu đã quen rồi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Em làm canh gì đây//nhíu mày//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
canh chua cá... anh từng nói thích mà...
chưa kịp nói hết câu, giọng nữ mềm mại đã vang lên ở cửa
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
các anh~
Ngọc Hà Như bước vào với vẻ ngoài đáng yêu, nụ cười ngọt ngào khiến cả căn phòng lập tức đổi khác.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
em tới rồi à?//lập tức đứng dậy//
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Lại chưa ăn gì đúng không?//kéo ghế cho ả//
Thành An im lặng đứng nhìn
Rõ ràng… nơi này chưa từng dành cho cậu ánh mắt dịu dàng như thế.
Hà Như vừa ngồi xuống đã bỗng nhăn mặt.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Ủa? Anh An ghét em sao?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
không có...
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Nhưng sao lại nấu toàn món em dị ứng vậy ạ? //giọng run run như sắp khóc//
cả bàn ăn im lặng
Cậu ngơ ngác
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh...anh không biết nay em tới
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ý cậu là lỗi của Như?//giọng lạnh//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không phải-
Rầm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đập mạnh đôi đũa xuống bàn//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi khó lắm à?
Cậu khựng lại
tim đau nhói
rõ ràng là cậu không làm gì sai cơ mà
Nhưng cuối cùng cậu vẫn phải cúi đầu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em...xin lỗi
Hà Như khẽ cười sau ly nước
không ai nhìn thấy
Chỉ có cậu thấy
và cũng chỉ cậu biết
đây không phải lần đầu tiên
Từ ngày Hà Như xuất hiện, mọi chuyện xấu đều trở thành lỗi của cậu.
Ly nước vỡ? Thành An làm.
Đồ thất lạc? Thành An giấu.
Tin đồn trong công ty? Thành An cố ý.
Cho dù cậu giải thích thế nào, kết quả vẫn giống nhau.
Không ai tin.
Bữa tối kết thúc trong không khí nặng nề.
Khi mọi người lên phòng, chỉ còn mình Thành An ở lại dọn dẹp.
Bàn tay cậu run run vì mệt.
Bỗng phía sau vang lên giọng lạnh tanh của Đăng Dương.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lần sau đừng làm Hà Như khó chịu nữa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng em-
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
giải thích nhiều thật đấy
cánh cửa đóng lại
Một mình cậu đứng giữa căn bếp lớn.
Đôi mắt đỏ hoe.
Là tin nhắn từ Phạm Anh Quân.
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Mày ổn không?💬
ngay sau đó, Pháp Kiều nhắn thêm
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nếu tụi nó lại bắt nạt thì qua chỗ tao ăn tối.💬
Thành An nhìn màn hình thật lâu.
Khóe môi cong lên rất nhẹ.
Ít nhất…
Trên thế giới này vẫn còn người quan tâm cậu.
_________________
Hamie🎀cái cửa slay💗
Hamie🎀cái cửa slay💗
truyện mới
Hamie🎀cái cửa slay💗
Hamie🎀cái cửa slay💗
NovelToon
Hamie🎀cái cửa slay💗
Hamie🎀cái cửa slay💗
đỉnh chưa😏

Không tin tưởng

Trên tầng trên
Không ai biết rằng, Ngọc Hà Như đang đứng ngoài ban công, gọi điện với một giọng đầy đắc ý.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Ừ, cứ để bọn họ ghét nó thêm một chút nữa📲
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
rồi nó sẽ tự biến mất thôi📲
____________________
sáng sớm
Khi cả căn biệt thự còn im lặng, Đặng Thành An đã thức từ lúc năm giờ.
Cậu kéo nhẹ tay áo để che đi vết bầm tím cũ trên cổ tay, lặng lẽ xuống bếp chuẩn bị bữa sáng.
Bánh mì nướng.
Trứng lòng đào.
Cà phê không đường cho Đức Duy.
Nước cam ít đá cho Quang Anh.
Từng thứ đều là thói quen mà cậu thuộc lòng.
Dù chẳng ai nhớ nổi cậu thích ăn gì.
Đến khi mọi người xuống nhà, bàn ăn đã chuẩn bị sẵn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
chào buổi sáng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí//
Không ai đáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//liếc qua bàn rồi nhíu mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cà phê nguội rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh xin lỗi… Anh pha lại ngay.
Thành An vừa xoay người thì bị giọng nói mềm mại chen ngang.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Thôi bỏ đi anh Duy~
Ngọc Hà Như từ cầu thang bước xuống, mái tóc còn hơi rối, dáng vẻ đáng yêu khiến mấy người kia dịu mặt ngay lập tức.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Em ăn hay uống gì chưa
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Chưa… nhưng chắc không ăn được đâu ạ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
vì sao?
Hà Như cúi đầu, giọng nhỏ đi.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Tối qua em đau bụng cả đêm
Cả bàn ăn khựng lại.
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
đau bụng?
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Có lẽ do đồ ăn tối qua…
Cô vừa nói vừa liếc nhìn Thành An.
Một ánh mắt rất nhanh.
Nhưng đủ để mọi người hiểu theo cách họ muốn.
Rầm!
Chiếc ly trên bàn bị đặt mạnh xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đặng Thành An //giọng lạnh tanh// Anh bỏ gì vào thức ăn?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hả?//chết lặng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng giả vờ //đứng bật dậy// Hà Như bị vậy từ tối qua
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em không có! Em thực sự không-
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ở đây ngoài em còn ai nấu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em không làm...//nghẹn lại//
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Lúc nào cũng không làm//lạnh giọng// Em nghĩ bọn anh dễ bị lừa lắm à
Tim cậu thắt lại
một lần nữa
Lại là cậu
cho dù chưa ai hỏi kỹ
chưa ai kiểm tra
kết luận vẫn luôn là lỗi của cậu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em xin các anh tin em một lần được không…
Giọng cậu run run.
Ánh mắt đỏ hoe nhìn từng người.
Nhưng chẳng ai mềm lòng.
Hà Như bỗng kéo tay áo Đức Duy.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Các anh đừng trách anh An nữa
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Chắc… chắc tại em yếu thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em còn bênh nó//cau mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay sang cậu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi Hà Như
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng anh không làm-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin Lỗi //nhấn mạnh từng chữ//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//siết chặt tay//
Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến đau rát.
Cuối cùng vẫn cúi đầu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
xin lỗi...
Một câu xin lỗi cho lỗi mà cậu không làm.
Như hàng trăm lần trước.

Lại một lần nữa

Buổi Chiều
Cả nhà gần như đi hết.
Chỉ còn mình Thành An ở lại dọn dẹp.
Cậu mở tủ lạnh, phát hiện hộp bánh kem nhỏ mình để dành đã biến mất.
Hôm nay là sinh nhật cậu.
Cậu vốn định tối nay ăn một chút cho có cảm giác đặc biệt.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng chắc… ai đó lấy mất rồi.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
À, cái bánh đó hả?
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Em ăn rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//khựng lại//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đó là...
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Thì sao? //nhếch môi// Sinh nhật à?
Ánh mắt cô đầy ý cười chế giễu.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Trong mắt họ, cậu chỉ là người ở nhờ thôi.
Thành An im lặng.
Cô bước gần hơn.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Biết điều thì tự biến đi.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Cậu không thấy mình dư thừa sao?
Nói xong, cô xoay người bỏ đi.
Để lại căn bếp yên lặng đến đáng sợ.
một lúc sau
Cậu ngồi xổm xuống nền nhà
lặng lẽ khóc
không thành tiếng
không ai biết
cũng chẳng ai quan tâm
Đúng lúc đấy
Ting
điện thoại sáng lên
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Sinh nhật mày, đi ăn không💬
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
tụi tao chờ ở quán cũ nha💬
Đôi mắt đang đỏ lên của Thành An khựng lại.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
bọn nó nhớ sao...?
Cậu lại bật khóc
không phải vì đau
mà vì cuối cùng
Vẫn còn người nhớ cậu tồn tại
Nhưng cùng lúc đó, ở phòng khách
Một chiếc đồng hồ đắt tiền bỗng biến mất.
Và người đầu tiên bị nghi ngờ…
Lại là Đặng Thành An.
____________________
buổi tối
An vừa trở về sau khi gặp Anh Quân và Pháp Kiều.
Lần đầu tiên sau rất lâu, cậu mới được ăn một bữa tối tử tế.
Không phải cơm nguội.
Không phải đồ thừa.
Cũng không phải ăn vội trong bếp để tránh bị mắng.
Anh Quân còn mua cho cậu một chiếc bánh kem nhỏ.
Pháp Kiều thì cố tình làm trò để chọc cậu cười
Dù chỉ là một buổi tối ngắn ngủi
Nhưng đủ khiến tim cậu ấm lên một chút.
chỉ là
Khoảnh khắc vừa mở cửa biệt thự
Không khí lạnh đến đáng sợ.
Rầm!
Một vật gì đó bị ném mạnh xuống sàn ngay trước chân cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi đâu về?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh...Anh ra ngoài chút thôi// khẽ giật mình//
Quang Hùng khoanh tay đứng tựa ghế, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ra ngoài?//cười nhạt// hay đem đồ đi bán?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
gì cơ?//ngơ ngác//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//bước đến cầm lấy cổ tay cậu kéo mạnh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đồng hồ của Quang Anh đâu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
đồng hồ gì?
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
còn giả ngu? //ném hộp đựng đồng hồ lên bàn// Nó mất từ chiều
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em không lấy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trong nhà chỉ có mỗi em không em lấy thì ai lấy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em thực sự không-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đủ rồi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đặng Thành An, tụi em nuôi anh ăn ở, em còn dám ăn cắp?
Chữ nuôi như một nhát dao đâm thẳng vào tim cậu
Cậu cúi đầu.
Bàn tay siết chặt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em chưa từng lấy gì cả
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Vậy giải thích cái này đi.
Ngọc Hà Như từ phía sau bước ra.
trên tay cô là chiếc đồ hồ
Nhưng điều khiến cậu chết lặng hơi nữa
nó được lấy từ trong túi của cậu mà ra
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Em tìm thấy trong phòng của anh An
Cô cắn môi, vẻ mặt thất vọng.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Ban đầu em còn không tin
Cả thế giới như im bặt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
không thể nào...//lùi một bước//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
không phải em
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đồng hồ tự mọc chân vào túi em à
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em bị oan mà//giọng cậu lớn hơi thường ngày// Em không làm!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Oan?//bật cười// Ai rảnh mà vu oan em?
Cậu quay sang nhìn từng người.
Một chút thôi.
Chỉ cần một người tin cậu.
Một người cũng được.
Nhưng không có.
Không ai cả.
Ngay cả ánh mắt của Đức Duy
Cũng chỉ còn thất vọng và chán ghét.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy...//giọng nhỏ dần//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em tin anh được không?
Đức Duy im lặng vài giây.
Rồi nói một câu khiến tim cậu hoàn toàn vỡ nát.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
em thất vọng về anh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//cứng người//
Như vừa bị ai đó kéo xuống đáy nước.
Khó thở.
Đau đến mức chẳng còn cảm giác gì nữa.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Xin lỗi đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em không làm!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Xin lỗi!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em Không Làm!
Lần đầu tiên
cậu bật khóc ngay trước mặt họ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em thật sự không lấy!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sao các anh không bao giờ tin em?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lúc nào cũng là lỗi của em!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
lần nào em cũng nói rằng mình vô tội?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
nhưng chưa ai từng tin em cả//cười nhạt//
không khi chợt im lặng
khóe mắt cậu khẽ đỏ lên
giọng cậu nhỏ dần
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em chăm sóc các anh lâu như vậy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Trong mắt các anh, em chỉ là loại người đó thôi sao?
Một thoáng khựng lại xuất hiện trên mặt Quang Hùng.
Nhưng rất nhanh bị giọng Hà Như cắt ngang.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Anh An//vẻ mặt thất vọng// Nếu anh thiếu tiền thì anh có thể nói mà
Một câu nói nhẹ tênh.
Nhưng đủ khiến mọi ánh mắt lần nữa lạnh xuống
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi nói rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi không lấy //lớn giọng//
lần đầu cậu quát lớn như vậy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tại sao chuyện gì cũng là lỗi của tôi vậy!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
đừng có hét!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
// cau mày, bước tới giữ vai cậu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bình tĩnh lại
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đừng chạm vào em
Trong lúc giằng co, Thành An theo phản xạ gạt tay ra.
Nhưng lực kéo quá mạnh khiến cậu mất đà lùi về phía sau.
Rầm
Một tiếng va chạm vang lên.
Phần đầu đập mạnh vào cạnh bàn.
Cả căn phòng chết lặng.
Thành An khựng lại.
Tầm mắt mờ đi.
Một cơn đau nhói chạy thẳng lên đầu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
"Đau quá..."
Mọi thứ trước mắt bắt đầu chao đảo.
???
???
Thành An?
Giọng ai đó vang lên rất xa.
Cậu muốn đứng vững.
Muốn nói mình không sao.
Nhưng cả người chẳng còn chút sức lực nào.
Từ sáng đến giờ cậu chưa ăn gì.
Đầu óc quay cuồng vì mệt và tủi thân.
Mí mắt ngày càng nặng.
Cuối cùng
cả người cậu mềm nhũn rồi ngã xuống sàn
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thành An!
Anh khựng lại vài giây khi thấy vệt đỏ nhỏ nơi thái dương cậu.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chết tiệt
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Gọi xe Cấp cứu!
____________________
bệnh viện
Ánh đèn trắng lạnh lẽo phủ lên căn phòng yên tĩnh.
Thành An nằm trên giường bệnh.
Gương mặt tái nhợt.
Trên đầu quấn băng trắng.
Bác sĩ bước ra khỏi phòng.
All nam
All nam
bác sĩ:Bệnh nhân bị chấn động nhẹ do va đập, thêm suy nhược và kiệt sức kéo dài. Cần nghỉ ngơi và theo dõi thêm.
Không ai nói gì.
Quang Hùng đứng ngoài cửa.
Ánh mắt dừng lại trên bàn tay gầy gò của cậu.
Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh
Mỗi sáng đều có đồ ăn nóng.
Mỗi tối đèn bếp vẫn sáng.
Mọi thứ trong nhà luôn được chuẩn bị sẵn.
từ khi nào
Họ xem điều đó là hiển nhiên?
Đúng lúc ấy
Điện thoại rung lên.
Là Hà Như.
Ngọc Hà Như
Ngọc Hà Như
Anh Hùng//giọng run run// Em sợ quá...Em đang ở một mình📲
Quang Hùng im lặng.
Ánh mắt lại nhìn người trên giường bệnh.
cuối cùng
anh siết chặt tay
Rồi cũng quay người bỏ đi
cánh cửa đóng lại
không ai ở lại
____________________
Hamie🎀cái cửa slay💗
Hamie🎀cái cửa slay💗
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play