Chờ Anh Đến Cùng Gió
chap 1
cuối tháng 8, thị trấn Nam Đàn nắng như đổ lửa
tiếng quạt kẽo kẹt phần nào át đi tiếng giảng bài
Ôn Lê ngồi cạnh cửa sổ, ngay phía sau cửa sổ là sân thể dục vắng lặng, không một bóng người
cô quay đầu nhìn đồng hồ, còn 5 phút nữa là tan học
Ôn Lê
//lấy trong hộc bàn một cái đồ chơi Đông Tây Nam Bắc đang gấp dở//
Ôn Lê
//gấp xong, viết lên 8 mặt giấy: “Có thể gặp anh ấy”, "Không thể gặp anh ấy"//
Ôn Lê
//trong lòng thầm đếm Bắc-9 lần//
cô hồi hộp chờ xem ông trời có cho cô gặp được anh không
hàng lông mi thiếu nữ run rẩy, cô nhắm mắt lại
hít một hơi thật sâu, Ôn Lê cố gắng kiềm chế tim mình, chậm rãi mở mắt
Ôn Lê đã chơi cái trò trẻ con này suốt từ đầu năm học đến bây giờ, mỗi tiết học cô đều sẽ chơi Đông Tây Nam Bắc hoặc rút thăm
mỗi lần như vậy, nếu rút được "Có thể gặp anh ấy" là vui như trúng số, trong lòng phấn khởi như một chú nai con đang chạy loạn, cô sẽ phóng tầm mắt tìm kiếm anh trong biển người
nếu hôm đó không nhìn thấy anh, trái tim thiếu nữ của cô sẽ bị một nỗi mất mát vô hình bao lấy
Sầm Khê-bạn cùng bàn của cô đang dùng khuỷu tay đẩy nhẹ
Sầm Khê
làm gì như bị mất hồn vậy ?
Sầm Khê
giáo viên đang gọi m kìa
Ôn Lê
//ngẩng đầu lên, chạm phải sắc mặt không vui của giáo viên Tiếng Anh//
Ôn Lê
//trong lòng căng thẳng//
Ôn Lê
//vô thức đứng lên//
từ trước đến nay, thành tích của Ôn Lê ổn định dừng ở top 100, chưa bao giờ phân tâm trên lớp, đây là lần đầu tiên cô bị nhắc nhở nên gương mặt trắng nõn có chút ửng hồng, cả người nóng lên vì xấu hổ
tiếng chuông tan học vang lên, giáo viên liếc Ôn Lê một cái rồi mới nhìn lại đám học sinh đang lao nhao mà nhắc nhở
Cô Giáo
mấy ngày nữa sẽ có bài kiểm tra chất lượng đầu năm, các em lên lớp phải chú ý nghe giảng, danh sách điểm thi và thứ hạng sẽ được dán ở bảng thông báo tầng 1
vừa nghe điểm kiểm tra thì trong lớp học đã bắt đầu có người rên rỉ đau khổ
Sầm Khê
//kéo Ôn Lê xuống//
Sầm Khê
//nghiêng đầu nhìn cô //
cô gái nhỏ trước mắt có ngũ quan tinh xảo, làn da nõn nà dưới nắng mặt trời lại như được tiếp thêm vài phần dịu dàng, dáng vẻ ngoan ngoãn lại giản dị khiến cô nổi bật giữa đám đông, đuôi mắt phải của Ôn Lê còn có một nốt ruồi son vô cùng hút mắt
Sầm Khê
bị mắng mà tâm trạng của m vẫn còn tốt vậy sao ?
Sầm Khê
nhìn m có hơi khác so với trước đây đó, bé ngoan à !
Ôn Lê
//nhớ đến kết quả trơi Đông Tây Nam Bắc liền vui vẻ//
Ôn Lê
//khoé miệng cong lên//
Ôn Lê
//gật đầu thật mạnh //
Ôn Lê
ừ , hôm nay tâm trạng đặc biệt vui vẻ
Sầm Khê
muốn xuống căn tin không ?
Sầm Khê
t muốn mua nước uống
hai cô gái lôi kéo nhau đi về phía căn tin trường, trên hành lang cũng có các nữ sinh túm tụm thành từng nhóm nhỏ, có người đi tới đi lui, cũng có người soi gương cầm tay để chỉnh lại son môi của mình
nữ sinh
hs1: đều tại giáo viên dạy lố giờ, không biết bây giờ Hạ Si Lễ còn có trong lớp không nữa
nữ sinh
hs2: các cậu cũng đến xem Hạ Si Lễ sao?
nữ sinh
hs2: không cần đi đâu, bọn mình vừa đi ngang qua rồi, cậu ấy đi chơi bóng với bạn ở sân thể dục rồi
nữ sinh
hs 3: chơi bóng sao? Ai lại không muốn xem nam thần chơi bóng chứ, đi nhanh !
các bạn nữ nghe vậy liền vội vã chạy xuống cầu thang, chạy về phía sân thể dục
Sầm Khê
bọn mình cũng đi xem đi, tiện đường mua nước luôn vậy
Sầm Khê
Hạ Si Lễ vừa cao vừa đẹp, nhà lại giàu như ánh trăng cao vời vợi không ai với tới được
Sầm Khê
cùng anh ấy hẹn hò chắc tuyệt lắm, khó trách nhiều nữ sinh thích anh ấy đến vậy
Sầm Khê
//khẽ quơ quơ tay trước mặt Ôn Lê//
Sầm Khê
m đang suy nghĩ cái gì đó ?
Ôn Lê
//bị kéo trở về hiện thực//
Ôn Lê
//lắc đầu// không, t chỉ hơi nóng thôi
xung quanh đều bàn tán về Hạ Si Lễ, từng lời từng chữ lọt vào tai Ôn Lê, trong lòng cô như có trái chanh bị vắt, chua chát vô cùng
Sầm Khê
Ôn Lê, m có biết Hạ Si Lễ chuyển Bắc Kinh đến trường Nhất Trung ở Nam Đàn này kh?
Sầm Khê
//thở dài một hơi// Kinh Bắc là nơi nào chứ, một thị trấn nhỏ bé như Nam Đàn của chúng ta thì có được bao nhiêu người sẽ thi đậu được trường ở Kinh Bắc
Ôn Lê
//gật đầu, đồng ý với lời của Sầm Khê//
Sầm Khê
//nhỏ giọng nói // nghe nói nhà Hạ Si Lễ giàu lắm, ngày đầu tiên chuyển đến Nam Đàn thì đã mua luôn căn nhà mới, chiếc siêu xe hay dừng lại ở cổng trường mình, ở Nam Đàn này tìm đỏ mắt cũng không có chiếc thứ hai đâu
Sầm Khê
ngay cả xe máy của anh ấy cũng hiệu Harley nữa, m biết xe này giá bao nhiêu tiền không ?
Ôn Lê
//lắc đầu // t kh biết
Sầm Khê
sáu con số! sáu con số lận đó! với chừng này tiền đã đủ mua một căn nhà ở Nam Đàn này rồi
Sầm Khê
Hạ Si Lễ dùng toàn đồ hiệu, cao 1m88, chân dài lại còn biết chơi bóng rổ, nhìn anh ấy có khác gì phong cảnh ngày xuân đâu chứ
Sầm Khê
nhiều nữ sinh theo đuổi Hạ Si Lễ lắm, đặc biệt là hoa khôi trường bên cạnh, theo đuổi vô cùng nồng nhiệt
Sầm Khê
bữa trước t thấy họ ăn cơm cùng nhau, hoa khôi mặc đồ nóng bỏng, thiếu điều muốn dán dính lên người Hạ Si Lễ luôn
Sầm Khê
không biết Hạ Si Lễ sẽ hẹn hò với nữ sinh như thế nào ta
Sầm Khê
//quay đầu sang cô// m nghĩ sao ?
lòng cô như sóng biển nâng lên hạ xuống, như tâm trạng của cô lúc này vậy
cho dù Hạ Si Lễ ở cùng ai đi nữa, người đó không phải là cô
Ôn Lê lơ đãng đi về phía trước, chưa đến sân thể dục nhưng đã nghe thấy tiếng hét của các nữ sinh, tiếng bóng rổ chạm đất rung chuyển, tiếng thể thao cọ sát dưới mặt đấy vang bên tai cô
Ôn Lê
//ngẩng đầu, dễ dàng tìm được hình dáng quen thuộc trong đám người kia//
Hạ Si Lễ mặc áo bóng rổ màu đen, trên chán có dải băng đô thấm mồ hôi, cổ tay cũng có băng thể thao mày đen, dáng người cao lớn cùng đôi chân dài thẳng tắp, khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng mang theo vài phần kiêu ngạo
Hạ Si Lễ
//mái tóc ngắn ướt đẫm mồ hôi //
Hạ Si Lễ
//kéo áo lau mồ hôi ở cằm, tuỳ ý để lộ ra cơ bụng săn chắc cùng đường nhân ngư gợi cảm//
dáng vẻ này lại làm các nữ sinh gào thét lần nữa
vây quanh sân bóng rổ là một đám đông toàn nữ sinh, bọn họ kích động y hệt ngày Hạ Si Lễ mới chuyển tới
bóng chuyền đến, khoé miệng Hạ Si Lễ nhếch lên, anh chậm rãi lùi giậm chân, xoay người bật một cú nhảy cao
một cú vào rổ 3 điểm hoàn hảo
tiếng hò reo từ đám đông lập tức bùng nổ, tiếng hoan hô trong nháy mắt vang vọng cả một góc sân
lúc này, người chơi bên đội của Hạ Si Lễ là Thời Diên bị lớp phó thể dục của lớp 12-9 gạt chân nên té xuống, cả người ngã xuống gây ra tiếng vang lớn
Thời Diên rít lên một tiếng, đầu gối cũng đã bầm tím, nhìn thôi cũng thấy đau đớn
lớp phó thể dục của lớp 12-9 là Tống Trì, thân hình to lớn, tính tình cục súc, lại là đội trưởng đội bóng rổ
Thời Diên
//nhìn ra tên đầu xỏ là Tống Trì// mày cố ý phải không?
Tống Trì
//nhìn theo tầm mắt của Hạ Si Lễ đang nhìn Thời Diên//
Tống Trì
//châm chọc// Thời Diên,m nói vậy là không được nha, tự mình không cẩn thận thì té thôi, Nếu mà tay chân vụng về quá thì đừng có chơi bóng làm gì, không cẩn thận lại tự làm bản thân bị thương
ở đây không có ai không biết Tống Trì muốn kiếm chuyện bởi Hạ Si Lễ thu hút một đám nữ sinh nhưng không ai để ý đến cậu ta cả
Tống Trì chỉ có thể giết gà doạ khỉ, nhắm vào người bên cạnh của Hạ Si Lễ để ra oai
cả góc sân chìm vào tĩnh lặng
các bạn học khác khiêng Thời Diên ra
Hạ Si Lễ
//gương mặt hờ hững //
Hạ Si Lễ
//dùng tay vỗ nhẹ quả bóng//
Hạ Si Lễ
//lấy toàn bộ sức lực ném bóng về phía Tống Trì//
quả bóng bay chính xác về phía đầu gối Tống Trì
Tống Trì
Đjt...//ngã khuỵu một chân xuống//
Tống Trì
//nghiến răng nghiến lợi//
Tống Trì
đcm, là đứa nào làm ?
Hạ Si Lễ
//khẽ cười một tiếng//
Hạ Si Lễ
//chậm rãi đến nhặt quả bóng lên//
Hạ Si Lễ
//xoay người ném về phía Tống Trì một lần nữa//
Tống Trì
//khoé miệng có máu chảy ra//
Hạ Si Lễ
nếu mày không biết cách ăn nói đàng hoàng thì để tao dạy mày
nam sinh
//thấy Hạ Si Lễ là người không dễ động vào//
nam sinh
//kéo Tống Trì đi//
nam sinh
đi thôi, tiết sau là tiết của chủ nhiệm môn thể dục đó
Tống Trì
//nghiến răng// mày chờ đó
Hạ Si Lễ
//cười lớn// được, tao sẽ chờ
Hạ Si Lễ
//quay đầu lại nhìn Thời Diên//
Hạ Si Lễ
m còn lết được không đó ?
Thời Diên
//nhoẻn miệng cười //
Thời Diên
//hai chân linh hoạt nhảy lên nhảy xuống//
Thời Diên
//khoác vai Hạ Si Lễ//
Thời Diên
không phải nói chứ nếu t mà là con gái t sẽ yêu m đến chết mất thôi
Hạ Si Lễ
//nhướng mày, liếc cậu ta một cái//
Hạ Si Lễ
yêu? m muốn yêu t sao ?
Thời Diên
//nghẹn lời, buông thõng hai tay//
Thời Diên
nè nè, bình tình nha
Sầm Khê
nếu t không thích người khác chắc t cũng thích tên Hạ Si Lễ kia quá, người gì đi đến đâu cũng được chú ý
Ôn Lê
//nhìn theo bóng lưng Hạ Si Lễ rời khỏi sân thể dục//
Ôn Lê
//nhẹ nhàng gật đầu// ừ
Sầm Khê
đi thôi, chúng ra đi căn tin đi
Ôn Lê
//thu lại tầm mắt// ừ đi thôi
trường Nhất Trung chỉ có một căn tin duy nhất nằm ở phía nam sân thể dục, lúc nào cũng có đông học sinh chen chúc ra vào
Ôn Lê
//mới chen được qua đám đông //
Ôn Lê
//nghe thấy Thời Diên nói lớn//
Thời Diên
anh Hạ, sinh nhật m qua rồi à?
Thời Diên
cũng đúng, ngày 18 tháng này m vẫn chưa chuyển đến Nam Đàn, anh em mình vẫn chưa quen biết nhau
Thời Diên
hay là để mấy anh em tổ chức sinh nhật muộn cho m nhé?
Hạ Si Lễ
không cần, sinh nhật thôi mà, không quan trọng
ngày 18 tháng 8, Ôn Lê ghi nhớ rõ ngày này trong lòng
Thời Diên
mọi người, hôm nay anh Hạ đãi chúng ta một chầu, mỗi người một chai nước, loại nào cũng được //nói cho cả căn tin nghe thấy//
Hạ Si Lễ
//hờ hững đút tay vào túi, liếc nhìn đám người rồi ước chừng số lượng, lấy ra một tờ tiền màu đỏ//
vào năm 2010, 100 tệ không phải số tiền nhỏ. Ở nhà Ôn Lê, 10 tệ cũng đã đủ cho hai bà cháu ăn trong ba ngày
Sầm Khê
m muốn uống gì ? //tay cầm một chai trà sữa//
Sầm Khê
vẫn uống hồng trà lạnh sao ?
trước tủ động có rất nhiều người, biết có người bao nước uống, mọi người đều đổ xô chen chúc
Ôn Lê muốn trốn ra ngoài nhưng khi xoay người thì lại đụng phải một người
Ôn Lê
//nhận ra người trước mắt mình mặc áo bóng rổ màu đen//
Ôn Lê
//tim bỗng thắt lại //
hai chữ"xin lỗi" như nghẹn trong cổ họng, cô đứng cứng chân tại chỗ
người thiếu niên phảng phất mùi cam quýt phả thẳng vào mặt cô, khiến gương mặt trở nên nóng bừng
Hạ Si Lễ
cậu muốn uống gì?
Ôn Lê
//vô thức ngẩng đầu lên //
Ôn Lê
//không biết phải nói gì//
Hạ Si Lễ
//nghiêng người về phía trước//
Ôn Lê
//bị anh ép vào một góc//
Ôn Lê
//lùi lại hai bước//
Ôn Lê
//lưng ép vào tủ lạnh, toàn thân nổi da gà//
Hạ Si Lễ
//vươn tay lấy chai hồng trà đưa cho cô//
Hạ Si Lễ
//nhìn cô nửa giây liên rời đi//
xung quanh đều vang lên tiếng cảm ơn dữ dội
Ôn Lê
//nhìn bóng lưng thiếu niên rời đi, trong lòng có chút mất mát//
có vẻ như anh ấy thật sự không nhớ cô rồi
chap2
mấy ngày sau, bài kiểm tra chất lượng đầu năm đến gần, Ôn Lê lại vùi đầu vào ôn tập, thỉnh thoảng khi nghỉ trưa cô cũng cố ý ghé qua căn tin một chút nhưng vẫn không thấy bóng dáng anh đâu
tiếng chuông báo hiệu giờ tự học buổi tối kết thúc vang lên, Ôn Lê thu dọn cặp sách chuẩn bị về nhà
Sầm Khê
//lay lay cánh tay cô//
Sầm Khê
trời ạ, Lý Dịch Từ nói có người đập vỡ đèn pha xe của Hạ Si Lễ
Sầm Khê
nếu muốn sửa thì cũng phải tốn mấy vạn tệ đó...cũng không biết là ai làm nữa
Ôn Lê
//cau mày// bãi đỗ xe của trường mình không có camera ?
Sầm Khê
nhất định là tên Tống Trì làm r chứ không ai khác
Sầm Khê
đối đầu trực diện với Hạ Si Lễ không lại nên giở trò sau lưng, thật cạn lời mà
Sầm Khê
nhà Hạ Si Lễ đâu có thiếu tiền mà chúng ta phải suy nghĩ cho anh ấy
Sầm Khê
//lấy cái gương nhỏ ra, cẩn thận chỉnh lại mái//
Sầm Khê
Lý Dịch Từ đang đợi t ở dưới tầng r
Lý Dịch Từ là thanh mai trúc mã của Sầm Khê, hơn các cô 1 tuổi, học lớp 12-8 cùng với Hạ Si Lễ
Ôn Lê
ừ, m đi đường cẩn thận đó
khi lớp chỉ còn lại ba đến bốn người, Ôn Lê mới cẩn thận lấy chai hồng trà giấu trong hộc bàn cả ngày ra
phòng học yên lặng khiến cho cô vô thức liếc xung quanh, khi chắc chắn không ai để ý mới cất chai nước vào trong cặp
Ôn Lê
//thấy bà nội đang thu dọn bìa cứng và chai nhựa//
Ôn Lê
bà nội, lát nữa con sẽ dọn dẹp, bà vào nghỉ ngơi đi ạ
Tần Tú Anh
bà nội ở nhà không có việc gì làm, chỉ muốn làm chút việc vặt để rèn luyện thân thể thôi
Tần Tú Anh
sao hôm nay về trễ vậy con ?
Ôn Lê tuỳ ý đặt cặp sách trên sofa, dùng dây thừng buộc một chồng bìa cứng rất cao rồi đem ra ban công, chai nhựa thì dùng chân dẫm bẹp xong ném vào sọt, động tác của cô vô cùng nhuần nhuyễn
Ôn Lê
con phải đi mua ít tài liệu nhưng phải đi mấy của hàng mới mua được ạ
Tần Tú Anh
//đặt bát cháo lên bàn// con mau ăn đi cho nóng
Ôn Lê bê tô cháo lên uống mấy ngụm xong thì lại xuống nhà bếp dọn dẹp
Ôn Lê
//lấy một ly nước ấm cho Tần Tú Anh//
Ôn Lê
bà nội, bà đừng quên uống thuốc
Tần Tú Anh
//trêu chọc// con mới có bao nhiêu tuổi đâu mà nói nhiều như bà cụ non vậy
Tần Tú Anh
sắp 11h30 rồi, mau tắm rửa nghỉ ngơi mai còn đi học sớm
Ôn Lê ngoan ngoãn đáp lại, sau khi tắm rửa xong, cô trở lại phòng ngủ, lấy chai hồng trà ở trong cặp ra, do dự một lúc mới cất vào ngăn bàn
cô không nhịn được lại lôi ra uống thêm một ngụm
Ôn Lê lấy mớ đồ linh tinh mới mua như bóng đèn nhỏ, dây thép, bảng điện,...bày ở trên bàn
Ôn Lê
//uốn dây thép thành một cái khung rồi dán các bóng điện lại với nhau//
Ôn Lê
//nối dây điện cho 22 cái bóng đèn nhỏ//
Ôn Lê
//vừa làm vừa lật sách vật lý ra xem//
làm được một nửa mà chẳng ra đâu vào đâu, cô gái nhỏ buổn bã gãi đầu
đồng hồ chỉ hai giờ rưỡi sáng, cuối cùng Ôn Lê cũng làm xong "đèn ô tô" theo hướng dẫn, cô nhấn công tắc "Tách", cả phòng ngủ sáng như ban ngày
Ôn Lê cố gắng đè xuống tâm tình thấp thỏm trong lòng mình, lấy ra tấm thiệp nhỏ mới mua, nghiêm túc viết:
Sinh nhật vui vẻ nhé, Hạ Si Lễ
Chúc anh ngày ngày bình an
Nghe nói đèn xe của anh bị vỡ, hy vọng cái đèn này có thể dùng tạm mấy ngày
hôm sau, cô đến trường trước nửa tiếng
Ôn Lê
//đến bãi đậu xe của trường //
Ôn Lê
//đến chỗ xe máy của Hạ Si Lễ liền treo quà lên ghi-đông rồi chạy vì sợ có người phát hiện//
cô vừa bước được vài bước thì phía sau đột nhiên có giọng nói vang lên
Hạ Si Lễ
bạn học, cái này là của cậu sao?
Ôn Lê
//nhìn thấy Hạ Si Lễ //
Ôn Lê
//đầu óc trở nên trống rỗng//
Hạ Si Lễ
//ngón tay móc vào cái đèn xe lắc qua lắc lại//
Hạ Si Lễ
//đôi mắt đen láy nhìn cô //
hai tay Ôn Lê nắm chặt, đầu ngón tay trắng bệch, trái tim thiếu nữ của cô đập loạn trong lồng ngực
Ôn Lê
//cố gắng che giấu giọng nói đang run rẩy// không phải...mình để
Ôn Lê
//định xoay người rời đi//
Hạ Si Lễ
bạn học, bạn có biết gần đây có quán nào sửa đèn xe không?
Ôn Lê
//lòng trầm xuống // trên đường Thương Mậu có mấy tiệm đó, cậu đến đó thử xem
Hạ Si Lễ
//uể oải // cảm ơn
mãi đến khi anh lái chiếc mô tô rời khỏi tầm mắt, Ôn Lê mới miễn cưỡng quay người đi vào
cả ngày hôm nay ngoài bài giảng ra thì trong đầu Ôn Lê chỉ toàn suy nghĩ xem Hạ Si Lễ sẽ làm gì với món quà của cô
thỉnh thoảng cô sẽ thấy ảo não, khó chịu trong lòng một chút. phải chi lúc đó cô lấy hết cam đảm để đưa cho anh thì tốt biết bao
tiếng chuông tan học buổi tối vang lên
Sầm Khê
//khoác tay Ôn Lê xuống dưới lầu// cuối tuần đi chơi với t không ?
Ôn Lê
//lắc đầu// t phải đi làm thêm
Sầm Khê
thỉnh thoảng m cũng nên thư giãn một chút
Ôn Lê
tối về nhà ôn bài cũng là một loại thư giãn mà
Sầm Khê
đcm mày đỉnh thật đó//giơ ngón tay cái lên//
đi ngang qua bãi giữ xe của trường, tầm mắt Ôn Lê vô thức tìm kiếm trong từng dãy xe đạo của đám học sinh ngoại trú, học sinh đang tan học cũng đẩy xe thành một đám đông. giữa biển người, Ôn Lê có thể dễ dàng nhận ra bóng dáng của Hạ Si Lễ và xe máy của anh không có ở nơi này
lòng Ôn Lê chợt thấy trống rỗng, ép bản thân không nghĩ tới nữa
đi tới cổng trường, Sầm Khê nhìn về một hướng, đột nhiên kích động
Sầm Khê
mẹ ơi, không hổ là hoa khôi bên Chức Cao, Trang Kiều Nguyên cứ như yêu tinh quấn lấy Hạ Si Lễ không tha
ba chữ Hạ Si Lễ kéo cô về thực tại
Ôn Lê
//sửng sốt ngẩng đầu lên//
thiếu niên mặc chiếc áo ngắn tay màu đen như buổi sáng, uể oải ngồi trên xe máy, một chân chống xuống đất, miệng ngậm điếu thuốc, ánh đèn đường mờ ảo bao phủ người anh
Trang Kiều Nguyên ăn mặc nóng bỏng, mặc đồ hở hang, cả người dán sát vào Hạ Si Lễ
Trang Kiều Nguyên
//giọng nũng nịu// em trốn học là để ra ngoài tìm anh đó. anh đưa người ta về nhà được không ?
Hạ Si Lễ
//môi nở nụ cười nhàn nhạt// không được
Trang Kiều Nguyên
tại sao chứ?
Trang Kiều Nguyên
//giận dỗi dậm chân //
Trang Kiều Nguyên
//giọng nũng nịu hơn// người ta muốn ngồi sau xe anh mà
Hạ Si Lễ
//liếc cô ta// ai cũng có thể tuỳ tiện ngồi vào xe tôi sao ?
Thời Diên
//thở dài// người đẹp ơi, đừng nói là cô muốn ngồi sau xe cậu ta, tôi cũng muốn đây nè
Thời Diên
chỉ trách anh Hạ quý xe hơn bạn, quen nhau lâu như vậy mà tôi chẳng có được cái vinh dự này nữa là
Thời Diên
người đẹp vẫn không tin tôi à? hôm qua đèn xe của câu ta không biết ai làm vỡ mà hôm nay đã đi sửa kia kìa
Thời Diên
đúng là yêu xe như yêu vợ vậy đó
Hạ Si Lễ
//nhướng mày// sao? có ý kiền gì không ?
Thời Diên
nào dám, nào dám
Trang Kiều Nguyên
//dậm chân giận dữ bỏ đi//
Trang Kiều Nguyên
//khoé mắt đỏ hoe//
Ôn Lê cố gắng đè nén cảm xúc đang lên xuống như tàu lượn siêu tốc, cô thu hồi tầm mắt và im lặng bước về phía trước
Sầm Khê
//hét lên// Lý Dịch Từ !!
Ôn Lê
//chưa kịp phản ứng đã bị Sầm Khê kéo đi//
khoảng cách giữa Ôn Lê và Hạ Si Lê bị kéo lại gần, mỗi lần bước thêm một bước thì trái tim thiếu nữ lại co rút thêm một chút. lòng Ôn Lê hỗn loạn, cô nghe thấy nhịp tim của mình, giờ phút này cô căng thẳng đến mức đầu óc trống rỗng không nghĩ được gì
Lý Dịch Từ
//vừa đẩy xe đạp vừa vẫy tay với Sầm Khê//
Thời Diên
//nháy mắt// hai người đẹp này là ai đây? không giới thiệu một chút đi chứ
Lý Dịch Từ
//liếc Thời Diên một cái//
Thời Diên
//biết điều làm động tác kéo khoá miệng//
Sầm Khê
bọn em học dưới các anh một lớp, em là Sầm Khê lớp 11-3
Thời Diên
ồ không cần Lý Dịch Từ giới thiệu nữa đâu nhỉ //giọng điệu kỳ quái//
Thời Diên
//tay đẩy Lý Dịch Từ mấy cái//
Lý Dịch Từ
//đánh vào gáy cậu //
Thời Diên
//nghiêm túc lại//
Thời Diên
cứ gọi anh Thời Diên là được, anh học cùng lớp với Lý Dịch Từ và Hạ Si Lễ
Ôn Lê
//cảm nhận được có ánh mắt đang rơi trên người mình//
Ôn Lê
//ngẩng đầu lên thì bắt gặp Hạ Si Lê đang nghiêng đầu nhìn //
Ôn Lê
//nhẹ giọng nói // Ôn Lê
Hạ Si Lễ
//dập điếu thuốc đang cháy dở //
Hạ Si Lễ
//nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy của Ôn Lê//
Hạ Si Lễ
//uể oải // Hạ Si Lễ
Hạ Si Lễ
//nhếch khoé môi//
Hạ Si Lễ
//nhướng mày đầy thích thú// em biết tôi sao ?
Ôn Lê
//mặt ửng hồng//, //không biết nói gì//
Lý Dịch Từ
ai mà không biết m hả? cả cái trường này nữ sinh nào cũng biết m đó được chưa?
Thời Diên
//cười trêu chọc //
Thời Diên
nữ sinh quanh t ai ai cũng bàn tán về cậu ta hết
Thời Diên
nói đến đây mới nhớ, hình như Hạ Si Lễ lại được một em gái theo đuổi
Thời Diên
biết đèn xe của anh Hạ hỏng cô bé đó liền ghép các bóng đèn nhỏ để lắp thành một cái đèn thay thế
Thời Diên
tiếc là tấm thiệp không để tên nên không biết ai
Lý Dịch Từ
giống nàng tiên ốc quá nhỉ ?
Thời Diên
mà t kiểm tra rồi, bóng đèn đó có tổn cộng 22 cái bóng đèn nhỏ, chữ chúc bình an trên thiệp cũng có 22 nét
Thời Diên
nàng tiên ốc này cũng đỉnh quá đi chứ
Thời Diên
mẹ nó, vừa giỏi văn vừa giỏi lý
Thời Diên
chỉ tiếc là lão Hạ đây lại không có hứng thú, món quá thú vị như vậy lại ném sang cho t
Thời Diên
//tò mò nhìn Hạ Si Lễ //
Thời Diên
anh Hạ không sợ em gái nhỏ biết được sẽ đau lòng à ?
Hạ Si Lễ
//bật cười // không nhận quà mà đã buồn như vậy, nếu t mà có bạn gái thì chắc phải buồn đến chết mất
Thời Diên
đcm m vô tâm thật nha //vừa cười vừa mắng Hạ Si Lễ //
Ôn Lê
//ngẩn ngơ nhìn cái bóng của cô và của anh chồng lên nhau//
tâm trạng của cô chuyển từ hồi hợp khi nhắc đến món quà kia, trái tim thiếu nữ khấp khởm mong chờ rồi lại chuyển sang mất mát, buồn bã
nhưng trong thoáng chốc lòng cô lại vui vẻ vì anh chưa từng nhận bất kì món quà từ ai khác
Ôn Lê
//tắm rửa xong liền trở về phòng ngủ //
radio đang phát chương trình {Radio Tình Ca} cô thường hay nghe vào 11 giờ tối thứ năm
chương trình mới bắt đầu thì radio đã chuyền đến giọng của người dẫn chương trình
chào buổi tối, tôi là A Triết. gần đây, có rất nhiều thư từ thính giả gửi về cho chương trình, đều là tâm tư tình cảm của mùa hạ chí
hôm nay chúng ta sẽ đón chào thính giả may mắn Tiểu Bối đến từ Vân Thành nhé
"Xin chào anh A Triết, em là Tiểu Bối. Em đã trúng tiếng sét ái tình của một chàng trai, cậu ấy học cùng trường với em. Cậu ấy đẹp trai, học giỏi, tính cách vui vẻ, nói chúng đối với em cậu ấy rất hoàn mỹ"
"Em thích thầm cậu ấy nên không ai biết cả nhưng yêu thầm thật sự rất đau khổ"
"Anh A Triết, anh nghĩ em nên làm gì đây ?"
Ôn Lê
//cảm thấy đồng cảm với cô bạn kia, lòng đau nhói//
Tiểu Bối thân mến, nếu em thực sự thích cậu ấy thì chủ động thử xem. biết đâu em sẽ đạt được bước tiến mới thì sao
khi radio kết thúc, Ôn Lê phát hiện ra trong vở bài tập của cô đã viết đầy ba chữ "Hạ Si Lễ "
Ôn Lê
//ngẩn ngơ nửa giây//
Ôn Lê
//ngồi thẳng dậy, xé rách trang giấy rồi vo tròn lại nén vào thùng rác//
Ôn Lê
//lấy lại cục giấy từ trong thùng rác ra//
Ôn Lê
//dùng một cuốn sách ép thẳng rồi cất vào ngăn kéo//
Ôn Lê
//lấy bài tập ra làm//
cô tập trung giải đề toán, lúc làm xong thì một tiếng rưỡi đã trôi qua. Ôn Lê mở điện thoại lên xem giờ thì phát hiện cán bộ môn Tiếng Anh - Mạnh Chân gửi tin nhắn QQ cho cô
Mạnh Chân
💬 Ôn Lê ơi sáng mai đến lượt t phải kiểm tra tác phong ở cổng trường nhưng nhà t có việc đột xuất,m giúp t một hôm nhé
Mạnh Chân
💬 giúp t nhé, t sẽ mang bữa sáng cho m
Ôn Lê tắt điện thoại di động, đọc lại từ tiếng anh hôm nay, trong đầu nghĩ đến lời của người dẫn chương trình A Triết lúc nãy
"Nếu bạn thực sự thích cậu ấy, bạn có thể chủ động thử xem"
Ôn Lê
xung quanh Hạ Si Lễ có vô số nữ sinh, mình làm sao có cơ hội chứ
Ôn Lê
vậy thì hãy thử và cho bản thân được gặp anh ấy nhiều hơn xem sao
Ôn Lê
💬 được rồi, không cần mang bữa sáng cho t đâu
hôm sau, Ôn Lê đặc biệt sửa soạn hơn mọi ngày, tóc đuôi ngựa buộc cao, nhìn gọn gàng xinh xắn
Trần Thượng
//đưa nón và sổ trực cho cô//
Trần Thượng
sao hôm nay m lại trực ?
Trần Thượng
//lúng túng sờ lên lông mày// không..ý t là lượt m trực không là tuần sau sao ?
Ôn Lê
//nói ngắn gọn về việc đổi lịch cho Mạnh Chân//
đến giờ, học sinh càng ngày cành đông, ánh mắt cô đảo qua đám đông, hồi hợp chờ đợi
mãi đến 7h25, cô vẫn không thấy người mình đợi
Ôn Lê
//đóng bút, định quay người trở về lớp học //
Ôn Lê
//mơ hồ nghe thấy có người gọi tên Hạ Si Lễ //
Ôn Lê nhìn sang, liền thấy người cô hồi hợp chờ suốt nửa tiếng đang chậm rãi bước tới
Hạ Si Lễ mặc áo phông trắng, quần đùi đen dài đến đầu gối, dáng người rắn chắc khoẻ mạnh, tay trái lười biếng vén lại mái tóc tung bay trong gió, trên cổ là chiếc tai nghe thu hút ánh nhìn từ mọi người xung quanh
nhà trường quy định không được sử dụng điện thoại di động, tai nghe hay bất kì thiết bị di động khác
Hạ Si Lễ không biết mình vi phạm nội quy trường, trên người anh phảng phất sự tự do
Ôn Lê
//thuận tay ném bút xuống đất//
Ôn Lê
//giả vờ như không thấy anh đeo tai nghe//
không ngờ lúc cô định nhặt bút lên thì Hạ Si Lễ đã nhặt được rồi
đầu ngón tay hai người chạm nhau giữa không trung, đốt ngón tay anh cứng rắn mang theo hơi ấm
Ôn Lê
//tim như bị điện giật, chệch một nhịp//
Ôn Lê
//toàn thân nóng bừng//
Trần Thượng
bạn học này //đi tới//
Trần Thượng
cậu đã vi phạm nội quy trường học
mí mắt Hạ Si Lễ rũ xuống, dáng vẻ mệt mỏi như thiếu ngủ, trên sợi tóc trước trán còn vương vài giọt nước, chảy dài xuống vầng trán cao của anh
Hạ Si Lễ
//nghiêng đầu mỉm cười//
Hạ Si Lễ
//giọng nói nhẹ nhàng có chút khàn khàn// tôi vi phạm nội quy gì của trường vậy ?
Ôn Lê
//vội dời mắt đi chỗ khác, không dám nhìn lại //
Trần Thượng
nội quy trường không cho phép học sinh đeo tai nghe
Trần Thượng
Ôn Lê, ghi tên cậu ấy vào sổ đi
Trần Thượng
//thấy cô có gì đó sai sai//
Trần Thượng
Ôn Lê //gọi lớn//
Ôn Lê
//ngẩng đầu, mở to mắt nhìn về phía Hạ Si Lễ chằm chằm//
Hạ Si Lễ
//im lặng đứng đó, đôi mắt sáng ngời, tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời //
Hạ Si Lễ
//nhìn cô hồi lâu, bật cười// tôi tên gì ?
Ôn Lê
//đầu ngón tay cầm bút trắng bệch// Hạ Si Lễ
Hạ Si Lễ
ừ //hất cằm chỉ vào cuốn sổ ghi chép// vậy thì viết vào đi
Ôn Lê
//không nhúc nhích //
Hạ Si Lễ
tch, không biết viết sao ?
Ôn Lê
//nghĩ trong đầu// còn chủ động để ghi tên sao ? rõ là đã thả anh rồi mà
Hạ Si Lễ
//cầm lấy cây bút trong tay cô, cúi người đến gần cô để ghi tên//
Ôn Lê
//cả người cứng đờ//
khoảng cách hai người gần đến mức Ôn Lê chỉ cần ngẩng đầu là có thể chạm vào cằm anh
ở khoảng cách gần như vậy, mùi hương cam quýt thoang thoảng của anh bao trùm chóp mũi cô, cố gắng kìm nén nhịp tim mình, cầm cuốn sổ trong tay, chăm chú nhìn anh viết gì vào sổ, có lẽ đây là khoảnh khắc mà đời này Ôn Lê không thể quên được
khi đầu bút lướt qua cuốn sổ, ánh mắt Ôn Lê dần dần chuyển xuống dưới
trên ngón áp út của Hạ Si Lễ có vết bớt hình trái tim màu hồng, vừa xinh đẹp vừa ngỗ nghịch, trên cánh tay anh có hai vết sẹo đã cũ, vừa nhìn cô đã thấy sợ
chữ viết của Hạ Si Lễ dường như đã được luyện tập trước đó, nét chữ cứng cáp, chữ Lễ có một nét móc ra ngoài rất tuỳ ý, nét chữ dường như cũng đi đôi với tính cách con người anh, kiêu ngạo và ngang ngược
Hạ Si Lễ
Hạ trong chữ chúc mừng, Si là hy vọng thêm một bộ Ấp, Lễ trong lễ vật
Hạ Si Lễ
//nghiêng đầu nhìn cô//
Hạ Si Lễ
biết cách viết chưa ?
chap3
hơi thở Ôn Lê ngưng trệ, cô lấy hết dũng khí đề nhìn thẳng vào mắt anh, tránh để anh nhìn ra tâm tư của lòng mình
Ôn Lê
ừm //gật đầu // biết viết rồi
Hạ Si Lễ
//một tay xách balo, một tay đưa bút cho cô//
Hạ Si Lễ
//khẽ cười// học sinh ngoan
chỉ là 3 chữ thuận miệng anh nói ra nhưng lại khiến Ôn Lê bối rối rất lâu
Trần Thượng
//nhìn theo ánh mắt của Ôn Lê//
Trần Thượng
//cau mày// chỉ còn một năm nữa là cuối cấp rồi, đừng lãng phí thời gian của m, hơn nữa Hạ Si Lễ là kiểu nhìn thấy nữ sinh nào cũng tán tỉnh, rất phiền phức
Trần Thượng
những vết sẹo trên tay cậu ấy đều do đánh nhau với bọn côn đồ mà ra đó. Hạ Si Lễ và chúng ta không cùng một thế giới, cậu ta chỉ là học sinh cá biệt thôi
Ôn Lê
//ngước mắt nhìn thẳng vào Trần Thượng//
Ôn Lê
//giọng hờ hững// m cũng chưa từng tiếp xúc với Hạ Si Lễ, sao m biết anh ấy là người thế nào
Trần Thượng
//sắc mặt thay đổi//
Trần Thượng
//vội vàng giải thích// ý t là...
cậu ta còn chưa nói xong thì Ôn Lê đã quay người rời đi, chỉ để lại cho cậu một bóng lưng mảnh khảnh
lúc Ôn Lê quay về thì tiết tự học buổi sáng chỉ còn 15p là kết thúc
Sầm Khê
//nhìn nón sao đỏ trên đầu Ôn Lê//
Sầm Khê
//quay người xuống nhìn tên được viết trong ô trực nhật//
Sầm Khê
sau này m đừng có tốt bụng như vậy nữa
Sầm Khê
được một lần thì sẽ có lần sau
Sầm Khê
t cứ thắc mắc sao hôm nay m đến muộn vậy, hoá ra là đi trực hộ người khác sao
Sầm Khê
còn Mạnh Chân kia thì sao ? Cậu ta chỉ lười dậy sớm nên mới nhờ m vì nhìn m dễ ăn hiếp mà thôi
Sầm Khê
m nhớ lần trước không, giáo viên tiếng anh yêu cầu cậu ta thu bài tập rồi mang lên văn phòng, cậu ta cũng nhờ m đi dùm, bộ cậu ta không có tay hả ?
Sầm Khê
//càng nói càng tức giận//
Ôn Lê
t biết rồi mà,m đừng giận nữa nha
Ôn Lê
//ôm lấy cánh tay Sầm Khê//
Ôn Lê
//lấy viên kẹo cam ra// m muốn ăn kh ?
Sầm Khê
//khịt mũi // t miễn cưỡng bỏ qua lần này thôi đó nha
tiết tự học buổi sáng kết thúc thì học sinh còn tầm nửa tiếng để ăn trưa. ăn cơm xong thì Sầm Khê lại nằm dài ra bàn để ngủ bù, Ôn Lê cản thận nhìn quanh để chắc chắn đám học sinh trong lớp đã nằm dài ra để ngủ
Ôn Lê nghĩ một lúc rồi đem sổ trực nhật buổi sáng ra, mở đến trang có ghi tên Hạ Si Lễ. cô dùng thước đo ướm cả buổi mới cẩn thận xé đi phần giấy có ghi tên anh
Thầy Cẩu
Ôn Lê, tiết đầu tiên của buổi chiều ghé qua văn phòng của thầy một lúc nhé
Thầy Cẩu
//thấy cô giật mình// làm em hết hồn sao ?
lớp của Ôn Lê ở lầu 4 còn lớp của Hạ Si Lễ ở lầu 3
khi bước tới cầu thang của lầu 3, ánh mắt Ôn Lê vội lướt qua vị trí ở giữa hàng cuối cùng ở phía sau lớp
trên bàn học chỉ có một tờ giấy và một cây bút, trong phòng học cũng không thấy bóng dáng Hạ Si Lễ đâu
Ôn Lê không thể ở lại lâu nên liền đi đến văn phòng
Thầy Cẩu
//đang chấm bài//
Thầy Cẩu
//nhìn thấy cô đi tới liền ngẩng đầu lên//
Thầy Cẩu
thầy gọi em qua đây là để muốn nói chuyện với em về cuộc thi Olympic Toán học sắp tới
Thầy Cẩu
môn Toán của em rất khá, em có thể cân nhắc cơ hội để được đề cử đi thi cuộc thi này
đã là giáo viên chủ nhiệm của Ôn Lê từ năm khi cô vào học ở Nhất Trung nên ông đương nhiên biết hoàn cảnh của gia đình cô
Thầy Cẩu
ba thi sinh đứng đầu vòng sơ khảo sẽ được nhà trường trao học bổng
Thầy Cẩu
nếu em đạt giải, thầy cũng sẽ thưởng thêm cho em
Thầy Cẩu
em đừng lo, nếu mà không đạt giải thì thầy cũng sẽ tặng em bộ đề 53* làm phần thưởng vì em đã cố gắng tham gia kì thi lần này
*sách luyện đề thi đại học ở Trung Quốc, sẽ có đề thi đại học của 5 năm và đề thi mô phỏng của 3 năm
Ôn Lê biết khuyết điểm của mình, cô học giỏi toán, nhưng tiếng Anh và Ngữ văn còn hơi kém. Nếu cô thật sự dựa vào kỳ thi tuyển sinh đại học mà muốn vào trường trọng điểm như Đại học Thanh Hoa hay các trường đại học ở Bắc Kinh thì quả thật là không dễ dàng
Ôn Lê
//gật đầu// cảm ơn thầy, em sẽ thử
viết xong đơn đăng ký, Ôn Lê bước ra khỏi tòa nhà hành chính, ánh mắt cô lại vô thức hướng về phía lầu 3 kia
lần này cô chợt dừng bước
cô nhìn thấy Hạ Si Lễ đang lười biếng dựa vào lan can hành lang, Thời Diên ở bên cạnh đang khoác vai anh
Hạ Si Lễ hơi cúi đầu, lộ ra góc mặt sắc sảo, không biết bọn họ đang nói cái gì mà khóe miệng anh nhếch lên, trên người thiếu niên lộ rõ sự tinh nghịch
các nữ sinh trên hành lang đi trên bọn họ đều đỏ mặt, có nữ sinh mang theo điện thoại di động, thậm chí chạy đến góc tường để chụp trộm bóng lưng anh
Ôn Lê
//định tiếp tục bước đi//
Ôn Lê
//không nhịn được quay đầu lại//
Hạ Si Lễ
//ngước mắt lên nhìn cô//
ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung
anh chống khuỷu tay lên lan can, gió thổi tung mớ tóc rối trên trán, đôi mắt anh đen láy, nóng bỏng như cơn gió mùa hè rơi trên người cô
Ôn Lê không biết anh có nhìn cô hay không, cô cố đè nén trái tim đang đập dồn dập, tay chân luống cuống không biết để vào đâu, cô vô thức sờ lên chóp tai nóng bừng của mình, cúi đầu chạy lên cầu thang
bài kiểm tra chất lượng của Nhất Trung sẽ diễn ra vào thứ 6
khi biết tin này thì đám học sinh trong lớp nhao nhao hỗn loạn
Mạnh Chân
sao nhanh như vậy được ?
Mạnh Chân
//buồn rầu// hôm qua Trang Kiều Nguyên đã hứa trốn học trèo tưởng để đi ăn tối với mình mà
nữ sinh
hs 5 : Trang Kiều Nguyên không đến gặp cậu đâu, người ta đến để gặp người trong mộng cơ
nữ sinh
hs6: đúng vậy, ở đây ai mà không biết gần đây Trang Kiều Nguyên đang theo đuổi Hạ Si Lễ chứ
nữ sinh
hs6: ngày nào cậu ta cũng đăng lời tỏ tình trên Tieba của Nhất Trung Nam Đàn đó, bình luận hóng chuyện phải cỡ tới mấy chăm cái cơ
nữ sinh
hs7: Hạ Si Lễ đúng là đẹp trai quá mà phải không, nói không ngoa thì nhìn cậu ta như bước từ truyện tranh ra vậy
nam sinh
hs4: bộ đẹp trai là sẽ có cơm ăn sao? Loại nam sinh như cậu ta thì chắc chắn suốt ngày chỉ biết uống rượu, đánh nhau, học hành thì chẳng vào đâu, không biết có thi đậu đại học được không nữa kìa
Ôn Lê
//thu dọn đồ đạc sau khi thi xong//
Ôn Lê
//động tác chậm chạp vì không thể tập trung được//
Ôn Lê
//thầm nghĩ// Trang Kiều Nguyên lại đến đây sao
lần kiểm tra đầu tiên này sẽ sắp xếp chỗ ngồi theo điểm nhập học hồi đầu năm, Ôn Lê được sắp chỗ thi ngay tại lớp, buổi sáng có môn Toán và Tiếng Anh, tiếng Trung và Vật Lý sẽ thi buổi chiều
sau khi hai môn thi buổi sáng kết thúc
Sầm Khê
//khoác tay Ôn Lê chạy đến nhà ăn//
Sầm Khê
aiza, buổi chiều vẫn phải thi nữa, tay t suýt gãy luôn rồi nè
Ôn Lê
//xoa tay Sầm Khê // cố lên, thi xong là bọn mình được nghỉ ngơi rồi
Sầm Khê
Ôn Lê thật tốt, nhờ m xoa bóp mà cánh tay t không đau nữa rồi nè //ôm cánh tay coi cười nói //
Sầm Khê
không biết sau này tên đàn ông nào sẽ diễm phúc cưới được Ôn Lê nhà mình nữa, thật là ghen tị với hắn ta nha~
Sầm Khê
//thấy Lý Dịch Từ trong đám đông trong nhà ăn//
Sầm Khê
//hét lên// Lý Dịch Từ, giữ chỗ cho em và Ôn Lê nữa
Lý Dịch Từ
//ra kí hiệu OK//
mỗi khi nghe thấy những người xung quanh bàn tán về Hạ Si Lễ, cô sẽ vô thức tìm kiếm bóng dáng của anh ở xung quanh, nhưng lần này lại không thấy anh đâu
Ôn Lê nghĩ đến chuyện sáng nay mọi người bàn tán về Hạ Si Lễ liền mím môi
Ôn Lê
//không có tâm trạng xếp hàng//
Ôn Lê
//chọn bừa một phần cơm giá rẻ//
Ôn Lê
//đến chỗ Lý Dịch Từ liền cứng đờ người//
Ôn Lê
//trong ánh mắt loé lên tia vui mừng//
Hạ Si Lễ đang ngồi ở đó chơi điện thoại, không ở cùng với Trang Kiều Nguyên
Hạ Si Lễ
//ngước mắt lên//
Hạ Si Lễ
//đặt điện thoại lên bàn//
điện thoại di động của anh liên tục phát ra âm thanh tin nhắn từ QQ
Thời Diên
Trang Kiều Nguyên vẫn còn theo đuổi m sao ?
Thời Diên
//vừa múc mì cay vừa hỏi//
Thời Diên
cô nàng kiên trì thật đấy, hay là m chấp nhận đại đi ? cô nàng nhà người ta vừa xinh đẹp, thân hình lại bốc lửa,m còn muốn yêu cầu gì nữa đây ?
Hạ Si Lễ
bộ nhìn anh đây giống người tuỳ tiện hẹn hò lắm à ?
Thời Diên
//ho khan một tiếng//
Ôn Lê
//đưa khăn giấy ra//
Hạ Si Lễ
//gõ gõ đốt ngón tay trước mặt//
Hạ Si Lễ
này, em nói thử xem
Ôn Lê
//sửng sốt một lúc mới nhận ra anh đang hỏi mình//
Ôn Lê
//gật đầu rồi lại lắc//
Hạ Si Lễ
//khoanh tay, uể oải ngửa ra sau//
Ôn Lê
bởi vì nhìn anh đẹp trai mà
Hạ Si Lễ
//cười một tiếng//
Hạ Si Lễ
//liếc Ôn Lê một cái // đúng là tôi cũng đẹp trai thật đó...nhưng đẹp trai không có nghĩa là sẽ tuỳ tiện
Hạ Si Lễ
bạn học Ôn Lê hơi bị tiêu cực rồi đó nha
Thời Diên
được rồi, được rồi, anh Hạ của chúng ta là đẹp trai nhất, không tuỳ tiện tán tỉnh con gái bao giờ, được chưa ?
Hạ Si Lễ
//cười mắng// Cút đi
Thời Diên
à đúng rồi, nghe nói em gái Ôn Lê bắt được anh Hạ đeo tai nghe đến trường, vi phạm nội quy của trường phải không?
Thời Diên
có bị trừ điểm không ?
Ôn Lê vừa hỏi đến thì giật mình, đôi mắt cô tròn xoe ươn ướt
Hạ Si Lễ nâng cằm, ngồi bắt chéo chân, vẻ mặt thiếu niên ngỗ nghịch, đang chờ xem cô trả lời thế nào
Ôn Lê
không trừ điểm //bổ sung thêm// không có báo cáo
Thời Diên
aiza, em gái Ôn Lê của chúng ta thật tốt nha, ngoan ngoãn thuần khiết
Thời Diên
có bạn trai chưa đó ?
Sầm Khê
anh hỏi Ôn Lê có bạn trai chưa để làm gì, bộ muốn theo đuổi con gái nhà người ta hả ?
Hạ Si Lễ
//nhìn chằm chằm Ôn Lê đang xấu hổ không biết giấu mặt đi đâu//
Hạ Si Lễ
//dưới bàn cách Lý Dịch Từ đạp Thời Diên một cái //
Hạ Si Lễ
không nói không ai bảo m câm đâu
sau khi cả nhóm ăn xong, từng người cầm đĩa của mình bỏ vào chiếc tô màu xanh đặt ở cửa nhà ăn
Lý Dịch Từ
//quay đầu nhìn Hạ Si Lễ bên cạnh// thích sao ?
Hạ Si Lễ
//đút một tay vào túi//
Hạ Si Lễ
//đôi mắt đen láy dán chặt lên thân hình mảnh khảnh của Ôn Lê cách đó không xa //
hôm nay là lần đầu tiên Ôn Lê ăn trưa cùng Hạ Si Lễ, cô phấn khích đến độ không nghỉ trưa mà làm thêm một bộ đề ôn tập trước kì thi
kiểm tra xong được nghỉ hai ngày
thứ bảy, như thường lệ Ôn Lê đến cửa hàng cạnh quán nét làm việc bán thời gian, mỗi cuối tuần cô đều giúp trông coi cửa hàng, làm công việc lặt vặt như thu ngân, sắp xếp hàng hoá, ghi chép thu chi, một tháng kiếm được 200 tệ. thỉnh thoảng, nếu công việc thuận lợi, ông chủ sẽ trả thêm cho cô
sáng hôm nay khá thoải mái, công việc không quá bận rộn nên Ôn Lê tranh thủ giải hai bộ đề Toán
nhà trường bố trí một giáo viên thi đặc biệt đến luyện cho các bạn sẽ tham gia kì thi Toán sắp tới, Giáo viên sẽ giúp sửa lại bài, giải thích câu hỏi sai, trong lớp ngoài Ôn Lê còn có Trần Thượng tham gia kì thi này
Ôn Lê
//xoa xoa cái cổ nhỏ //
Ôn Lê
//nhớ đến cuộc trò chuyện giữa Mạnh Chân và mấy nữ sinh hồi thứ 6//
cô mở điện thoại lên, đăng nhập vào diễn đàn Tieba của trường Nhất Trung, phía trên có một dòng chữ in đậm nhỏ nổi bật "HOT" tiêu đề chính là:
[[ Có ai kết bạn được với Hạ Si Lễ không? ]]
điện thoại Ôn Lê là chiếc Nokia cũ mua ngoài chợ, màn hình nhỏ lại còn hay bị giật lag, mỗi tháng chỉ lưu lượng vài chục megabyte nên bình thường cô rất ít khi dùng điện thoại di động để truy cập internet vì sợ rằng tiền hoá đơn hàng tháng sẽ cao
Ôn Lê
//click vào bài đăng//
chỉ mấy phút mà đã có chục bình luận
14: Không! còn mọi người thì sao
20: Mỗi ngày đều thêm bạn, đều không có phản hồi, người gì mà lạnh lùng quá đi 😭
26: Có ai kết bạn với Hạ soái ca mà thành công chưa vậy, ô ô ô, muốn nói vài lời với cậu ấy mà khó quá đi~
30: Chị em ơi ai gửi số QQ của Hạ Si Lễ với
—-Trả lời 30: 288365676, đang tạo phước cho nhân loại, không cần cảm ơn đâu
trí nhớ của Ôn Lê không tốt lắm nên học tiếng anh hay ngữ văn đều do học thuộc mà qua, nhưng 9 số kia cô chỉ cần nhìn một lần đã lẳng lặng ghi nhớ trong lòng
Ôn Lê
//hưng phấn ghi chép dãy số này lại//
Ôn Lê
//khoé môi cong lên như tìm được báu vật//
một lúc sau quay lại thì bài viết kia đã bị quản trị viên xoá đi mất
Ôn Lê
//suy nghĩ một lúc rồi mở điện thoại lên tìm kiếm//
tốc độ mạng quá chậm nên cứ xoay vòng vòng, giống như tâm trạng của Ôn Lê lúc này vậy
hai giây sau, bóng lưng của một người đẹp trai đến chói mắt xuất hiện
biệt danh rất đơn giản, L
QQ hiện thị những bức ảnh được đăng tài gần đây trong "Không gian QQ của anh ấy"
trên cánh tay thiếu niên có hai vết sẹo do bị dao chém, gân guốc nổi rõ, kéo từ xương cổ tay gồ ghề lan ngược ra sau, nhìn vừa đáng sợ vừa gợi cảm
một chú chim nhỏ đậu trên cánh tay anh, nghiêng đầu, đôi mắt sáng ngời, trông rất ngoan ngoãn
Ôn Lê lo lắng mình sẽ để lại dấu vết khi vào tường của anh nên không bấm gì, không ai biết cô đã ngắm QQ của anh cả nghìn lần, lần nào cũng vui vẻ cúi đầu cười
Ôn Lê
//tranh thủ thu gom bìa cứng và chai nhựa tìm thấy rồi đặt ở chiếc xe ba bánh rồi chở đến khu thu gom phế liệu để bán lấy tiền//
Thanh Phong
cô bé lại đến đây bán phế liệu à ?
Thanh Phong
//lấy phế liệu ra cân chúng// không đến 10kg. theo tính toán của chú thì đống này đổi được 5 tệ thôi
Ôn Lê
//lau mồ hôi trên trán//
Ôn Lê
//cất 3 tờ 1 tệ và 2 đồng xu vào túi nhỏ//
cô lấy tiền đi mua một miếng thịt lợn ở khu chợ gần đó, buổi tối dự định xào thịt và rau cho bà nội
Ôn Lê
//thấy Tống Trì đang đi về phía mình//
Ôn Lê
//mí mắt giật giật //
Ôn Lê
//lập tức rẽ xe ba bánh đi đường vòng//
Tống Trì
//sải bước tới ngăn cô lại//
Tống Trì
cuối cùng cũng bắt được em
Tống Trì
//đặt một chân lên chiếc xe ba bánh//
Tống Trì
//lắc lắc vài cái//
Tống Trì
dạo gần đây không gặp em ở trường nhỉ, em cứ ở trong lớp học mãi
Tống Trì
em xinh xắn như vậy, đừng tự biến mình thành con mọt sách chứ
Tống Trì
bọn mọt sách không thú vị đâu
Ôn Lê
//ánh mắt lạnh lùng nhìn Tống Trì //
Tống Trì
nhìn em nóng nực quá nhỉ...//nuốt nước bọt//
Tống Trì
lại đây để anh lau mặt cho em
Tống Trì cao lớn khoẻ mạnh, ngay khi đôi bàn tay đen nhẻm nhớp nháp sắp chạm vào mặt cô, trái tim Ôn Lê run rẩy, vội vàng chặn lại
Tống Trì
//liếm khoé môi//
Tống Trì
không ngờ em lại còn mạnh mẽ như vậy, anh đây thích những cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp lại còn mạnh mẽ như cô em lắm
Tống Trì
Ngủ với cô em chắc phải sướng đến chết
Ôn Lê cảm thấy ớn lạnh, nỗi sợ hãi trong lòng ngày một tăng, cô hiểu sự chênh lệch nam và nữ lớn đến mức nào
Tống Trì
//định nắm lấy tay cô//
Ôn Lê
//nhìn xung quanh, hét lớn// Chú cảnh sát, cứu cháu với
Tống Trì lần trước đó đã từng bị sờ gáy nên khi nghe cảnh sát đến gần, sắc mặt tái nhợt, vội vàng lùi vài bước để trốn thoát
Ôn Lê nhân cơ hội đạp xe lùi mạnh về phía sau, dùng hết sức lực hất tay hắn ra, tim đập thình thịch, đầu ngón tay đều run rẩy
Tống Trì
//quay đầu phát hiện không có một bóng người//
Tống Trì
//tức giận// Con khốn Ôn Lê, tao sẽ chơi chết mày
Tống Trì
//hung hăng nhìn chằm chằm vào bóng lưng Ôn Lê xa dần //
Tống Trì
//nhổ một bãi nước bọt xuống đất//
Tống Trì
để tao xem mày trốn tao kiểu gì
Ôn Lê
//chạy một mạch đến khu nhà rồi mới dám thở một hơi//
Tần Tú Anh bị bệnh tim nên cô chẳng dám kể cho bà nội chuyện này, cố gắng trấn an bản thân, đem xe ba bánh về chỗ cũ rồi mới vào nhà
ngày hôm sau Ôn Lê vẫn làm việc bán thời gian như thường lệ, may mắn không bị Tống Trì chặn đường nữa
cho dù hôm nay có gặp chuyện kinh khủng như vậy thì Ôn Lê vẫn mong chờ ngày mai nhanh đến, để cô được đu học. vì chỉ có đi học thì Ôn Lê mới có thể nhìn thấy Hạ Si Lễ mà thôi
rạng sáng, trấn Nam Đàn đột nhiên đón mấy trận gió lớn, chẳng bao lâu sau mưa rào tới, kéo dài đến tận sáng thứ hai
nhà trường đã tạm dừng lễ chào cờ vào thứ hai, cho phép học sinh được tự do hoạt động
tiết học thứ hai kết thúc
Ôn Lê
//bưng cốc đi lấy nước//
máy nước nóng ở tầng cô bị hỏng, muốn uống thì phải đi các tầng khác
Ôn Lê
//thầm nghĩ// nếu xuống tầng ba thì biết đâu có cơ hội được nhìn anh một chút
Ôn Lê
//ôm tâm tư bước xuống lầu//
máy nước nòng của mỗi lầu đều nằm ở cuối hành lang
Ôn Lê
//đi ngang qua lớp 12-9 xui xẻo đụng phải Tống Trì //
Tống Trì
//nhớ lại hôm bị cô lừa//
Tống Trì
//mặt mày dữ tợn //
Tống Trì
ồ đây không phải là Ôn Lê sao?
Tống Trì
hôm nay có việc gì mà phải đến lớp 12-9 đây ?
Ôn Lê
//lòng thắt lại, nỗi sợ hãi dâng tràn//
Ôn Lê
//xách bình nước quay người rời đi//
Tống Trì
//tóm lấy tay cô//
Tống Trì
//vây kín trong lồng ngực mình//
Ôn Lê hoảng sợ liền liều mạng vùng vẫy thoát ra, dùng chân đá hắn, nhưng sức lực của hắn quá mạnh, chỉ siết tay một cái là đã dễ dàng khống chế Ôn Lê như một chú thỏ con
hành lang dần dần chật kín người, nhưng vì là Tống Trì nên không ai dám lên tiếng thay cô
lần đầu tiên Ôn Lê cảm nhận được tứ cố vô thân là cảm giác gì
Tống Trì
//siết chặt hơn//
Tống Trì
không biết cô kiêu ngạo cái nỗi gì, ba mẹ cô chết thảm đến nỗi bia mộ cũng không có tên
Tống Trì
ở nhà thì chỉ có mỗi bà nội già, nghèo khổ, làm lụng vất vả, phải kiếm sống bằng nghề nhặt phế liệu
Tống Trì
với điều kiện như vậy mà để Tống Trì tôi để mắt tới thì đã là phước 3 đời nhà cô rồi đấy
Tống Trì
chỉ cần cô hiểu chuyện một chút, cho tôi mặt mũi thì cô muốn tôi...
Tống Trì chưa kịp nói xong thì có một bình nước đập vào đầu hắn
Tống Trì
mẹ nó, là đứa nào không có mắt
xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng chai nước lăn trên mặt đất
Hạ Si Lễ
aiza, tay tôi trơn quá
Hạ Si Lễ đút một tay vào túi, bước về phía bên này, hành lang đông đúc tự động chia ra, gương mặt thiếu niên bất cần mang theo vài phần lạnh lẽo
Tống Trì
//vẫn còn nhớ lần trước Hạ Si Lễ ném bóng vào chân mình// Lại là mày
bình nước lăn đến chân Ôn Lê
Ôn Lê
//nhặt lên đưa về phía Hạ Si Lễ //
Tống Trì
//cười khẩy// cô nghĩ Hạ Si Lễ có vấn đề hay sao mà nhận món đồ cô từng chạm qua
Tống Trì
không cần giả vờ thanh cao làm gì nữa, có phải vì Hạ Si Lễ có tiền nên cô muốn trèo cao đúng không ? Vậy nếu như tôi đưa cô 100 tệ, cô cũng sẽ theo tôi chứ ?
Tống Trì
//không nhịn được buông lời mỉa mai//
Ôn Lê
//nắm chặt đầu ngón tay//
Hạ Si Lễ đứng trước mặt cô, mắt anh đen tối không thấy đáy, trong khoảnh khắc cô rụt tay lại, lưỡi anh chống má, anh mỉm cười nhưng khắp người đều phẳng phất nộ khí
Hạ Si Lễ
giúp tôi cầm một chút
Ôn Lê
//sửng sốt hai giây//
sau đó khung cảnh hỗn loạn không thể kiểm soát được
Hạ Si Lễ
//bước về phái trước//
Hạ Si Lễ
//trực tiếp túm lấy cổ áo Tống Trì ném vào tường//
"Bang——! " một tiếng vang lớn
cô cảm giác bức tường chút nữa nứt toác
Tống Trì hét lớn và tụt xuống, hắn cảm thấy cột sống sắp gãy
xung quanh vang lên những tiếng la hét, có người trợn mắt che miệng, có người sợ đến mức chạy về phòng học, có người chạy đi gọi thầy cô, hành lang lúc này hỗn loạn vô cùng
Tống Trì
mày phát điên cái gì thế ? sao lại đánh tao ?
Tống Trì chưa kịp nói xong thì bị Hạ Si Lễ tung thêm một cua đấm vào mặt hắn, động tác của anh nhanh lại hiểm, cánh tay đang túm lấy cổ Tống Trì vì dung sức nên gân xanh nổi lên trông đáng sợ vô cùng, nhìn Hạ Si Lễ chẳng khác gì tay xã hội đen thứ thiệt
Hạ Si Lễ
//nghiêng đầu nhìn Tống Trì bằng ánh mắt lạnh lùng //
Hạ Si Lễ
muốn đánh mày cần phải có lý do sao ?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play