Máu Của Em, Trái Tim Của Tôi [RhyCap].
1: Yêu ngu.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Chỉ cần em hiến tủy cho cô ấy.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Tôi sẽ yêu em.
Hoàng Đức Duy - em.
Em tin anh, dù đó là lời nói dối.
Màu đông năm đó Đức Duy ký vào tờ giấy cam kết.
Nguyễn Thanh Pháp.
Mày đồng ý hiến tủy!!?
Đặng Thành An.
Bò còn khôn hơn mày.
Hoàng Đức Duy - em.
Anh ấy sẽ yêu tao nếu tao đồng ý hiến tủy.
Nguyễn Thanh Pháp.
Thằng khốn nạn đó lừa gạt mày bao nhiêu lần rồi?
Nguyễn Thanh Pháp.
Mỗi lần mày đau khổ vì phát hiện nó lừa mày bao nhiêu lần rồi?
Hoàng Đức Duy - em.
Đếm không nổi...
Đặng Thành An.
Chỉ vì một thứ đàn ông rẻ tiền mà mày bất chấp cả mạng sống.
Đặng Thành An.
Đáng không?
Em chọn cách tự hủy hoại bản thân trong thứ tình yêu mù quáng, để đổi lấy một lời hứa mà em biết rõ, nó sẽ không bao giờ thành hiện thực.
Nguyễn Thanh Pháp.
Mày biết rõ nó không cần sự sống của mày.
Nguyễn Thanh Pháp.
Nó chỉ cần mày trở thành vật hy sinh cho người con gái nó thực sự đặt trong tim.
Nguyễn Thanh Pháp.
Mà mày vẫn đâm đầu?
Hoàng Đức Duy - em.
Tao biết, nhưng tao không thể làm gì hơn.
Hoàng Đức Duy - em.
Tao quá yêu Quang Anh.
Hoàng Đức Duy - em.
Cả đời này, tao chỉ có thể yêu một mình anh ấy.
Đặng Thành An.
Mày có nghĩ khi mày hóa thành cát bụi, nó cũng chỉ nhớ đến mày như một công cụ đã hoàn thành xong nhiệm vụ không?
Hoàng Đức Duy - em.
Cũng tốt...
Hoàng Đức Duy - em.
Miễn là anh ấy còn nghĩ đến tao.
Đặng Thành An.
Dcm, điên mất thôi!
Hoàng Đức Duy - em.
Tao xin lỗi...
Hoàng Đức Duy - em.
Tao biết tao mù quáng, nhưng mùa hạ năm ấy...
Hoàng Đức Duy - em.
Quang Anh thật sự là ánh sáng cứu rỗi cuộc đời tao.
Hoàng Đức Duy - em.
100k ở cái đất Sài Gòn lúc đó, rẻ rúng lắm, nhưng nó cứu cả cuộc đời tao.
Nguyễn Thanh Pháp.
Đức Duy...
Nguyễn Thanh Pháp.
Bây giờ mày có thể đập tiền tỉ vào mặt nó mà?
Nguyễn Thanh Pháp.
Vì 100k mà mày chấp nhận hi sinh vì cái loại súc sinh đó?
Đặng Thành An.
hết thuốc chữa.
Đặng Thành An.
Yêu gì mà yêu ngu.
Những năm qua, Quang Anh là mộng tưởng của em.
Một kiếp người, em sẽ mãi mãi vấn vương.
Yêu cuồng nhiệt như vậy...
Sống hay chết, cần gì phải để ý tới.
2: Giá trị của một trăm nghìn.
Hành lang bệnh viện tối tăm.
Chỉ còn tiếng máy móc vang đều ở phòng hồi sức.
Ca phẫu thuật của cô ấy thành công, nhưng người nằm ở phòng bên cạnh đang co giật vì biến chứng hậu phẫu.
Quang Anh vẫn đứng đó, ngoài hành lang bệnh viện, nhìn Duy đang hôn mê qua cửa kính.
Nguyễn Thanh Pháp.
/đi tới/ Mỹ tỉnh rồi, cậu không qua thăm người con gái của mình đi.
Bên cạnh Kiều là Dương, họ đang là người yêu của nhau.
Trần Đăng Dương.
/kéo Kiều bớt lời/
Nguyễn Thanh Pháp.
/hất tay Dương ra/
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Tôi đã thuê người chăm sóc cô ấy.
Trần Đăng Dương.
Rốt cuộc mày yêu ai Quang Anh?
Nguyễn Quang Anh - hắn.
/khẽ cười/
Trần Đăng Dương.
Mày yêu Mỹ, nhưng lại quan tâm Duy.
Trần Đăng Dương.
Trái tim của mày cũng quá nhiều ngăn rồi.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Đừng nói gì nữa, tao qua thăm Mỹ.
Quang Anh nhanh chóng rời đi, nét mặt không một chút ân tình.
Duy tỉnh rồi, thuốc tê cũng tan dần, cơn đau từ thắt lưng bắt đầu chạy dọc cả người.
Duy biết chắc không phải là Quang Anh, nhưng em vẫn mong chờ.
Đúng vậy, niềm tin của Duy lúc nào cũng sai.
Nguyễn Thanh Pháp.
/Đỏ mắt nhìn Duy/ Duy...
Hoàng Đức Duy - em.
Tao chưa chết mà, khóc cái gì.
Hoàng Đức Duy - em.
Mày biết dỗ người yêu mày không Dương?
Trần Đăng Dương.
/thở dài/
Nguyễn Thanh Pháp.
Vì một câu của nó mày đồng ý hiến tuỷ!?
Nguyễn Thanh Pháp.
Còn nó, giờ đang chăm sóc con Mỹ.
Trần Đăng Dương.
/vuốt lưng Kiều/ Kiều, bình tĩnh đi em.
Trần Đăng Dương.
Anh cũng muốn đấm chết nó rồi, mà đ éo làm gì được.
Trần Đăng Dương.
Duy này...thằng Quang Anh nó không phải con người nữa rồi.
Trần Đăng Dương.
Mày...tỉnh lại đi.
Hoàng Đức Duy - em.
/nhìn lên trần phòng/ Hai người không hiểu được đâu.
Hoàng Đức Duy - em.
Cái mạng của tao hôm nay, là anh ấy cho...
Từ ngoài cửa, Hùng và An cũng đã vào thăm.
Họ không là gì cả, nhưng ai cũng biết họ là của nhau.
Đặng Thành An.
/khóc/ Huhu...Duy của tuii
Lê Quang Hùng.
/lau nước mắt cho An/ ngoan, không khóc.
Đặng Thành An.
Thằng khốn nạn Quang Anh!
Hoàng Đức Duy - em.
Tao không sao.
Nguyễn Thanh Pháp.
100k...không đáng để mày bán mạng đâu Duy.
Cơn mưa mùa hạ xối xả, như muốn nhấn chìm mọi thứ.
Cũng cơn mưa mùa hạ ấy, đã cuốn trôi cả thế giới của Duy.
18 tuổi - Hoàng Đức Duy chịu cảnh gia đình phá sản, bố mẹ bỏ trốn bỏ lại mình em với hai bàn tay trắng.
Ngay khoảnh khắc ấy, Duy đã nghĩ về việc t ự t ử.
Thì Quang Anh xuất hiện như một tia sáng nhỏ nhoi trong muôn vàn bóng tối trong em.
Hắn đút vào túi áo của em, vỏn vẹn tờ 100k.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Cầm lấy mà mua chút gì ăn đi, chết ra không ai khiêng nổi đâu.
Hắn không nói gì nữa, lao đi trong mưa.
Để lại Duy ngơ ngác cùng tờ tiền ướt đẫm nước mưa.
Nhưng chính một trăm nghìn ấy đã cứu mạng em hôm đó, cho em một cơ hội sống sót để gầy dựng lại cả một cơ nghiệp lẫy lừng như hôm nay.
3: Bố thí tình cảm.
Hoàng Đức Duy - em.
Đối với bây, đó chỉ là 100k.
Hoàng Đức Duy - em.
/khóe mắt cay/ nhưng với tao, nó là cả mạng sống.
Hoàng Đức Duy - em.
Không có anh ấy, làm gì có Đức Duy ngày hôm nay.
Nguyễn Thanh Pháp.
Đòn bẫy thôi Duy.
Quang Anh đột nhiên bước vào, gương mặt lạnh tanh.
Lê Quang Hùng.
/kéo An lùi lại/
Trần Đăng Dương.
/che chắn Kiều/
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Ra ngoài hết đi!
Đặng Thành An.
Mày muốn làm gì Duy?
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Không liên quan đến mày.
Đặng Thành An.
/nắm cổ áo hắn/ cmm! Mày muốn dày dò bạn tao đến bao giờ?
Hoàng Đức Duy - em.
Được rồi.
Hoàng Đức Duy - em.
Để anh ấy ở lại với tao đi.
Lê Quang Hùng.
/kéo An lại/ bỏ đi em.
Đặng Thành An.
/hất tay ra/ Mày dám làm gì bạn tao, thì nay mày chết chắc.
Nguyễn Thanh Pháp.
/lắc đầu nhìn Dương/
Trần Đăng Dương.
/thở dài/
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Ra ngoài!
Cả bốn người rời khỏi phòng.
Quang Anh tiến đến bên giường, nhìn ngắm gương mặt yếu ớt của Duy.
Hắn không hỏi em có đau không, chỉ thản nhiên ngồi xuống ghế.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
/chạm mạnh vào má em/
Hoàng Đức Duy - em.
...Mỹ tỉnh rồi à?
Nguyễn Quang Anh - hắn.
/rút tay lại/ ừm.
Hoàng Đức Duy - em.
Vậy là ca phẫu thuật thành công rồi.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Đừng nói nhiều.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Tôi ở đây vì thực hiện lời hứa.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Bây giờ, em là của tôi.
Hoàng Đức Duy - em.
Anh yêu em thật sao...?
Nguyễn Quang Anh - hắn.
/bật cười nhẹ/
Hắn cúi xuống, cắn mạnh lên bờ môi của em đến bật máu, vị tanh ngọt lan tỏa giữa hai khoang miệng.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Tôi sẽ "yêu" em theo cách của tôi.
Máu từ bờ môi bị cắn rách hòa cùng vị mặn chát của nước mắt.
Em không đẩy hắn ra, em chỉ trơ trọi chịu đựng sự càn quét thô bạo ấy như một thói quen.
Khi hắn buông ra, sợi chỉ bạc kéo dài giữa hai đầu môi, mang theo sự sỉ nhục đầy đớn đau.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Đau không?
Hoàng Đức Duy - em.
Anh biết câu trả lời mà.
Hoàng Đức Duy - em.
Từ lúc anh kêu em hiến tủy cho người con gái của anh, em đã quên cảm giác đau là như thế nào.
Đúng lúc ấy, phòng lại mở.
Cô ấy bước vào trong bộ đồ bệnh nhân, gương mặt dù còn xanh xao nhưng đã có chút huyết sắc.
Trịnh Hoàn Mỹ.
Quang Anh...em nghe bác sĩ nói anh ở đây.
Trịnh Hoàn Mỹ.
Nên sẳn tiện...em sang đây cảm ơn Duy.
Trịnh Hoàn Mỹ.
Duy ơi, cảm ơn anh đã cứu mạng em.
Hoàng Đức Duy - em.
/khẽ cười/ Không có gì.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Mỹ, em về phòng nghỉ ngơi đi.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Ở đây không có chuyện của em.
Trịnh Hoàn Mỹ.
Nhưng anh...
Trịnh Hoàn Mỹ.
Thôi, vậy em đi trước.
Bên trong phòng, Quang Anh quay lại, dùng cả cơ thể to lớn của mình áp sát xuống Đức Duy, giam cầm em dưới thân hắn.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Em thấy chưa?
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Cô ấy thật tốt.
Hoàng Đức Duy - em.
Quang Anh...em đã cho anh thứ anh muốn.
Hoàng Đức Duy - em.
Vì tin anh sẽ yêu em thật lòng.
Hoàng Đức Duy - em.
/bấu vai hắn/ nhưng...hình như em lầm rồi.
Hoàng Đức Duy - em.
Này gọi là tình yêu sao?
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Tình cảm chỉ là bố thí.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
Tôi yêu em bao nhiêu chẳng được.
Hắn thô bạo xé toạc vạt áo bệnh nhân của em, để lộ làn da trắng trẻo và vết băng sau lưng.
Nguyễn Quang Anh - hắn.
em không có quyền đòi hỏi tình cảm của tôi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play