Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Fanfic) (JoongDunk) Hoa Trà

Văn án - 01

[Thân gửi Dunk, con trai yêu của ta,

Hiện tại ta và mẹ con đang ở bờ biển nước X nhưng bận lòng chuyện hôn sự của con mà chẳng thể tận hưởng kỳ nghỉ một cách trọn vẹn được. Tính đến nay. con đã làm chủ gia tộc ở thành phố A được mười năm, sau lần hôn sự đổ vỡ, ta và mẹ con đều vô cùng lo lắng con sẽ mất niềm tin vào tình yêu. Nhưng người đứng chủ gia tộc nên tìm một omega chia ngọt sẻ bùi và một đứa con cùng gánh vác trong tương lai. Ta và mẹ ở nước X ngày đêm mong nhớ chờ tin cưới vợ của con.

Ký tên,

Bố của con, alpha đẹp trai yêu vợ nhất hành tinh.]

Dunk đọc lá thư đúng một lần nhưng giọng nói bố cứ văng vẳng bên tai. Khác với những nhánh gia tộc khác phải tranh giành đấu đá ngai vàng, bố của anh chỉ sinh được một người con chính là anh, nên từ khi tốt nghiệp trường alpha hoàng gia đã tiếp quản sự nghiệp gia đình, chưa từng phải tranh giành đấu đá với ai, những thứ thuộc về anh vẫn luôn nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

Nhưng chỉ có duy nhất một chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát, chính là khả năng tìm bạn đời. Đường đường là một alpha mang pheromone hoa trà vừa thanh vừa thơm có thể so sánh ngang hàng với pheromone cà phê của các alpha cấp S, nhưng từ khi chỉ là một cậu nhóc học trung học, đến tận ngày trở thành người đứng đầu nhánh gia tộc Boonprasert ở thành phố A đã mười năm, cả thành phố chỉ biết anh mới chỉ đánh dấu một omega duy nhất, cũng chính là vợ cũ.

Thành phố đều lo lắng về khả năng trị vì của “vị vua này”, một alpha mắc bệnh lạ, chỉ đánh dấu được một omega nhưng không giữ được người ta, mang theo vết thương lòng như vậy, liệu có đủ khả năng bảo vệ và làm chủ thành phố hay không.

“Hay phương pháp có chỗ nào sai không anh?”

“Ly hôn tám năm rồi, hay anh thử lại cho em nhớ ha?”

“Thôi khỏi, lỡ dính bầu thì khổ chồng em.”

Omega ngồi trước mặt anh có pheromone sữa tươi, vừa thơm vừa ngọt, thu hút vô số alpha trong thành phố là vợ cũ cùng anh chia ngọt sẻ bùi suốt hai năm  kết hôn, cũng là omega duy nhất trong cuộc đời anh.

“Chồng nào?”

“Ai biết. Nói bừa vậy thôi.”

“Thằng alpha hôm trước ve vãn em sao rồi?”

“Thằng nào thì mình cũng ly hôn rồi, anh hỏi gì nữa, định ghen hả?”

“Lâu rồi không nghe ai nhắc Dunk Fourth, hay thử quay lại xem sao? Người dân trong thành phố chắc sẽ mừng lắm đó”

“Thôi anh tha em.”

“Anh cũng không tệ mà.”

“Anh tốt, cực kỳ tốt, đẹp trai, nhà giàu, bố là người đứng đầu nhánh chính của gia tộc mafia, anh còn là con chính thống, lại đang trị vị thành phố A. Phải nói là cực kỳ tốt luôn ấy chứ. Đường mở cửa mả cũng rộng hơn người ta.”

“Ê mày hỗn?”

“Anh không nhớ khi anh chuẩn bị kế nhiệm hả? Bạn thân của anh cứ dăm ba bữa lại bị bắt cóc một lần, lúc chúng ta kết hôn cũng phải ở ẩn trong biệt thự suốt hai năm, giờ tụi mình nối  lại tình xưa anh đủ sức bảo vệ em không?”

“Anh dư sức. Bảo vệ 10 omega như em cũng còn được..”

“Khỏi, lo bảo vệ tốt con trai của anh là được rồi.”

“Cũng là con em mà.”

Fourth nghe nhắc đến đứa nhóc kia lại muốn trốn tránh, nếu không phải từng có với nhau một đứa con, người bên ngoài nào tin được chuyện anh và cậu từng là vợ chồng. Là bạn bè từ thuở nhỏ đến khi trưởng thành, không một tin đồn hẹn hò, thân thiết như anh em trong nhà, bất thình lình Dunk cầu hôn rồi hai người kết hôn. Trôi qua hai năm êm đềm, bất thình lình Dunk thông báo ly hôn, thế là bọn họ ly hôn.

Cuộc hôn nhân mà cả thành phố từng gọi là “hôn nhân thế kỷ” chỉ kéo dài hai năm, đến rồi đi không chút vấn vương, cũng không để ai kịp thắc mắc.

“Nay bạn thân của anh đâu rồi? Không đi cùng anh hả?”

“Đi hẹn hò rồi.”

“Ổng có omega hồi nào vậy?”

“Mới đây thôi. Nhưng mà pheromone giống em đó, hôm qua đi với nó, anh cảm nhận được phero sữa tươi.”

“...”

“Của em đúng không? Hai đứa qua lại với nhau à?”

“Anh ghen sao?”

“Anh bình thường. Nhưng lần sau có chơi thì rủ anh chơi cùng.”

“Anh ơi em không phải công cụ của alpha bọn anh.”

“Wow, tưởng đi chơi hẹn hò thôi, không ngờ là tới mức đó luôn.”

“Con rắn độc này!”

“Xì xì xì”

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới. Từ cửa xuất hiện người đàn ông alpha đi một mạch đi đến bàn Dunk ngồi đã tỏa biết bao pheromone gỗ thông, tuy khoa trương, nhưng không ai có thể phủ nhận được sức hút của người đàn ông đó.

Vừa ngồi xuống bàn đã ôm eo Fourth nhấc cậu ngồi lên đùi mình, Dunk nhìn thấy liền kéo Fourth về, ngồi bên cạnh mình.

“Đủ rồi đó Pond.”

“Tụi mày ly dị rồi. Cổ Fot còn hickey của tao chưa phai kia kìa, mày giành gì mà giành.”

“Tao ghen mày đó.”

“Mày đồng tính hả?”

“Nay tao là omega, mai tao là beta. Ok chưa?”

“Ok cái khỉ gì. Làm alpha không làm. Đòi làm omega với beta chi ba”

“Linh hoạt thay đổi. Đỡ hơn mày, làm alpha không ôm được ai, phải nhắm vào cả omega bạn mình.”

“Đang tự chửi mình đó hả? Mày cưới Fourth đó.”

“Mẹ nó.”

“Giỡn thôi ba ơi. Hôm trước Fourth đến kỳ, tao giúp đánh dấu thôi, không động vào đâu. Tao ngủ lang cả thành phố cũng không động vào bạn bè.”

“Giúp đến mức nào?”

Fourth ngồi cạnh tái dựng hiện trường liền cúi đầu, vạch gáy ra, dứt khoát nói, “Đánh dấu dùm em đi.”

Dunk “...”

“Nó thẳng thẳng cỡ đó đó.”

“Em nói vậy với Pond đó, ảnh đánh dấu cho em, với duy trì phero trấn an em. Không động đến em.”

“Vậy thì được. Tao không muốn bị người ta nói tao là thái tử sừng trâu bị bạn thân cướp mát vợ cũ.”

“Ai dám nói, tao treo lên như trâu gác bếp.”

Từ nhỏ Dunk và Pond đã là bạn, trợ thủ đắc lực của bố Dunk là bố Pond, có thể nói là mối quan hệ chủ tớ được truyền từ đời cha đến đời con. Nhưng thời đại của Dunk không loạn lạc, không phải chém giết giành địa bàn như các xã hội đen thế hệ cũ, nên anh và Pond là bạn bè nối khố, cùng học cùng chơi, cùng trưởng thành.

“À phải rồi Dunk, hôm nay ở Eagle Club có người mới. Ngon lắm. Đi xem không?”

“Đi ăn thịt người ta hay gì mà ngon.”

“Nó giữ chuỗi thắng tám trận rồi đó. Mày không đi thì tao đi một mình.”

“Tám trận à? Vậy trận hôm nay mà thắng thì mai là gặp mày rồi.”

“Đúng đó. Nên tao mới muốn đi xem.”

“Đưa Fourth về rồi đi.”

Cậu nhóc hương sữa tươi liền nhảy nảy xin đi cùng, nhưng Dunk nói không là không. Từ nhỏ anh chiều cậu nhất, nhưng chính anh cũng nghiêm khắc nhất.

“Sao không cho em đi? Anh là Vua thành phố thì em cũng từng là Hậu mà. Khinh omega hả!”

“Em là omega trội đó, bước vào Eagle Club là có 100 thằng chồng ngay tin không? Bầu không kịp đẻ đâu”

“Thấy ghê vậy Pond..”

“Chỗ cá cược boxing mà. Em nghĩ alpha ở đó là loại nào? Toàn là đám dùng thân dưới không dùng não.”

“Không phải lát nữa anh cùng đến đó à?”

“Thì đến đó dùng thân dưới đó.”

“???”

Dunk liền vỗ gáy Pond một cái, nói hai câu đã có một câu bịp bợm. Anh tự mình giải thích vẫn hơn.

“Chỗ phức tạp em không nên đến. Mùi mồ hôi lại có mùi máu, đừng làm bẩn hương sữa tươi của em. Đi thôi, anh đưa em về.”

“Ôi chồng cũ như thế thì rung động mất thôi.”

“Tối nay anh rảnh, anh ở lại bầu bạn với em cũng được.”

“Dạo này em bị bệnh nên phải ngủ một mình, nếu ngủ cùng người khác sẽ bị biến thành heo.”

“???”

Pond đi bên cạnh lại ôm eo, tách cậu ra khỏi Dunk mà kéo về phía mình. Ý của Pond vô cùng rõ ràng, chỉ là chưa từng được đáp lại nên mới năm lần bảy lượt đem tình cảm của chính mình thành trò giễu cợt. Dù là đánh dấu omega mình yêu cũng chỉ có thể dùng danh nghĩa giúp đỡ bạn thân. Còn kẻ đã có được cậu nhưng chẳng hiểu vì lý do gì lại để hôn nhân trở thành cuộc dạo chơi chóng vánh như thế. Với tư cách bạn thân, Pond nghĩ có lẽ hai người đã quen với chuyện làm bạn bè, không thích hợp làm vợ chồng.

______________

Tác giả có lời muốn nói:

Nhân tố tên G ở đất nước xa xôi hì hục viết tâm thư gửi tới hai người anh của mình: “Dear brothers, rửa cổ sạch sẽ đi, em tới đá dô cuống họng hai anh nè. Best regards.”

_02_

Người trong thành phố nói hôn nhân thế kỷ của thái tử và omega trội đổ vỡ vì thái tử ngoại tình, có người lại nói do omega kia nhận binh quyền của hoàng gia omega nên hôn nhân phải dừng lại vì lo sợ binh quyền rơi vào tay mafia. Chẳng một ai biết nguyên nhân thật sự là gì, giữa bọn họ còn có một đứa con bảy tuổi, nhưng không một ai hàn gắn hay có ý định quay lại.

Dunk đưa Fourth về nhà rồi mới đến Eagle Club. Xe vừa dừng trước cửa, quản lý liền chạy ra đón tiếp, khom lưng cúi người trước anh, đón vào trong club.

Khách ngồi ở tầng 1 hoặc bám lan can, hoặc xem qua màn hình trực tiếp trận đấu boxing ở tầng hầm lửng, mỗi bàn đều có một iPad cá cược thoạt nhìn như iPad menu gọi món trong các nhà hàng lớn. Dunk cùng bạn bè vào phòng VVIP 001 xem trực tiếp qua màn hình dán tường to đùng như VR thực tế ảo, quản lý cũng đưa cho anh một chiếc iPad, nhưng không phải để cá cược, mà để xem doanh thu và lợi nhuận trong tháng.

“Hôm nay ai ra trận vậy? Thằng Rus à?”

“Da phải.”

“Còn thằng đó là người mới sao?”

Pond chỉ tay vào người đàn ông trong dáng người to lớn trong màn hình, quản lý liền gật đầu, giọng điệu hậm hực nói, “Nó đánh bại hết gà cưng của quán chúng ta rồi, ban đầu khách không ai cược nó thắng nên thua đậm, mọi người cũng ghét. Nhưng mà”

“Nhưng thế nào?”

“Nhưng nó không lấy tiền, nó chỉ có một điều kiện thôi.”

Quản lý đang báo cáo với Pond, chột dạ lia mắt sang Dunk mới nhận ra anh đang nhìn mình chằm chằm.

“Điều kiện gì?”

“Dạ nó nói nếu thắng đủ 10 trận, nó muốn gặp thái tử.”

“Không cần tiền thì đến đây làm gì? Gặp tao sẽ lấy được tiền sao?”

“Em cũng không biết, em cũng không nhận lời nó, em chỉ nói nếu nó đánh thắng chín trận sẽ được gặp anh Pond, đến lúc đó có lẽ thái tử sẽ ghé qua.”

“Sau trận này thì gọi nó đến đây.”

“Dạ dạ, nếu nó thắng thì em sẽ gọi nó tới.”

“Nó không thua được đâu. Cứ nói với nó là tao đến rồi, nhưng tao có thói quen ngủ sớm, không muốn gặp ai sau 11 giờ.”

“Dạ dạ em đi ngay”

Quản lý nhìn đồng hồ rồi vội chạy ra ngoài, vì hiện tại đã là 10 giờ tối nhưng chỉ mới chuẩn bị bắt đầu hiệp một.

Pônd chờ quản lý ra ngoài rồi mới hỏi.

“Sao mày định gặp nó vậy? Còn chưa điều tra nó có lai lịch gì, không biết có ý định gì, sao mày lại muốn gặp nó?”

“Mày nghĩ nó có xong được ba hiệp chỉ trong 1 tiếng đồng hồ không?”

“Sức trâu cũng phải đến một tiếng rưỡi.”

“Ừ.”

Pond xem đồng hồ mới nhận ra Dunk căn bản không có ý định gặp mặt ai. Hiện tại anh là vua của thành phố A, gặp vua không phải gặp ăn xin, hễ cứ muốn là được.

“Thái tử biết cách chơi đùa người ta quá.”

“Cũng thường thôi.”

Cả hai lại hướng mắt nhìn về phía màn hình trực tiếp. Quản lý lao đến bên cạnh người đàn ông kia, truyền lại lời của Dunk, hắn nghe xong liền nhìn thẳng vào camera như muốn thông qua ống kính để nhìn thấy Dunk. Ánh mắt ăn tươi nuốt sống mà anh càng nhìn càng gai mắt, bởi vẻ tự tin kia đang thách thức tự trọng của một con sói đầu đàn.

“Pond.”

“Gì?”

“Nếu mày thua, tao sẽ đề xuất chuyện hôn sự của Fourth.”

“Thằng bạn l–”

“Nhưng nếu mày thắng, trong danh sách đề xuất sẽ có tên mày.”

“Ok, deal.”

“Làm cho tốt.”

“Nhưng mày nghĩ nó sẽ thắng trận hôm nay thật hả?”

“Nhìn phong thái đó thì có lẽ thắng 2-0 cũng không phải chuyện gì lạ. Ở lại xem tỉ số, xem cho kỹ cách nó ra đòn và chiến thuật của nó.”

“Mày đi đâu vậy? Chưa tới 11 giờ mà đi ngủ thật hả?”

“11 giờ tao ngủ với ia? Với mày hả?”

“À đi tìm omega sao?”

“Beta.”

“Chúc bạn đi săn thuận lợi.”

“Bớt thuận lợi. Lần trước mày chúc thuận lợi suýt chút tao ăn phải alpha luôn rồi.”

“À, vậy chúc ngủ ngon nha”

“Mai gặp.”

Dunk rời khỏi Eagle Clubs trở về dinh thự của mình. Anh có lối sống tối giản nên từ nội thất đến màu sơn đều chọn một màu đen, thế nhưng khi xây nhà, bố anh nhờ thầy phong thủy đến xem nói anh mệnh kim, phải có thêm chút sắc màu đại diện cho mệnh kim, Dunk không thỏa hiệp thì bố không cho anh dọn ra ở riêng. Cuối cùng anh cũng thỏa hiệp, cổng rào của dinh thự được đúc bằng vàng ròng.

Cánh cửa vàng ròng nguyên khối nặng trịch rộng mở chào đón chiếc motor Ducati màu đen sậm, Dunk chở một cô gái ngồi sau xe cùng tiến vào.

Quản gia đứng ở trước nhà đón anh, cứ ngỡ ở xa không cảm nhận được pheromone, khi đến gần mới nhận ra là một nữ beta, quản gia tròn mắt ngạc nhiên nhìn Dunk.

“Thái tử, đây…chuyện này ông chủ có biết không ạ?”

“Vẫn là nữ đó thôi? Làn trước kết hôn với omega nam chửi ỏm tỏi lên, lần này là nữ rồi nè.”

“Vấn đề là beta ạ.”

“Phiền quá, qua đường thôi.”

“A”

Quản gia liền tránh đường, nghiêng người đưa tay chỉ đường, “Vậy mời bên này.”

Không làm phiền Dunk thêm, quản gia nhanh chóng đi kiểm tra trong ngoài nhà, nửa đêm đã nghe giọng beta mềm mại truyền ra từ phòng anh. Ông thầm nghĩ cậu chủ đã hơn hai lăm nhưng vẫn còn là một đứa trẻ, vẫn cần được ru ngủ. Mỗi lần ru lại là một người khác nhau.

“Quản gia, chuyện này ông có báo về cho ông chủ không?”

“Có, bảy giờ sáng mai tôi sẽ họp online với ông chủ. Cứ đà này sao mà quay lại với cậu Nattawat được đây. Chắc cậu chủ tưởng có một đứa con là xong chuyện đây mà.”

Gia tộc Boonprasert có một truyền thống, vì để đảm bảo cho sự phát triển của gia tộc, năm người đương nhiệm 30 tuổi phải công bố người kế nhiệm. Dunk đạt hiệu suất hơn bình thường, năm 22 tuổi đã kết hôn, kết hôn hai năm đã công bố luôn người kế nhiệm, công bố được vài tháng thì ly hôn. Hiện tại 28 tuổi, ăn chơi thoải mái không ràng buộc. nhưng lối sống buông thả này khiến gia tộc Boonprasert sợ anh không thể nuôi dạy con trai nên người.

_03_

Ba giờ sáng, điện thoại Dunk đặt trên tủ đầu giường bỗng reo, anh rời mắt khỏi beta đang nằm trong vòng tay mình, áp điện thoại lên tai.

“Nghe.”

“Nó thẳng rồi.”

“Thì?”

“Thằng Rus bị nó đánh xuất huyết não rồi.”

“DM!?”

“Bây giờ tao đang ở bệnh viện chờ thằng Rus cấp cứu.”

“Từ trước đến giờ chỉ có người của Eagle đánh người ta, lần này sao lại mất mặt đến mức này vậy? Có muốn làm ăn nữa không?”

“Thằng kia không xem nhẹ được đâu. Tao lục tung hồ sơ thành phố tìm hồ sơ của nó rồi. Nó tên Joong, mười năm trước đã là alpha cấp S, hai tháng trước vừa giải ngũ đã chạy đến Eagle Club rồi.”

“Giải ngũ? Thiếu tiền hay gì mà chạy tới chỗ boxing cá cược? À không, nó đâu thiếu tiền, nó đòi gặp tao mà.”

“Phải đó. Nó nói nếu không gặp được mày, nó sẽ dẹp luôn cái Eagle Club.”

“Mày cứ ra trận gặp nó đi, không lẽ mày không thắng nó.”

“Nếu nó thua thì nó sẽ dẹp Eagle Club đó.”

“Còn thắng thì gặp tao. Mày nghĩ nó cần gì ở tao”

“Tao không biết. Nhưng đụng tới Eagle Club chẳng khác nào khiêu chiến với gia tộc. Mày để yên à?”

“Muốn gì thì nói luôn.”

“Khử nó đi.”

“Mày tự quyết đi. Những chuyện nhỏ nhặt này không cần gọi làm phiền tao.”

Bỏ điện thoại sang một bên, anh lại dán chặt mắt vào người chung chăn gối. pheromone của anh như làn sương sớm đọng ở nơi thắt eo người phụ nữ beta, một mùi hương dịu dàng và thanh mát như đồi chè non vào buổi ban mai, nhưng mạnh mẽ đến mức ru một beta ngủ say. Pheromone của anh không có vấn đề, nhưng ngoại trừ lần xảy ra vào mười năm trước, anh đã không thể đánh dấu được bất kỳ omega nào.

Vắt tay lên trán nghĩ ngợi một chút vào đêm khuya, anh lại rơi vào trầm tư suy nghĩ liệu có phải mình nên thử sức với alpha.

“Bậy bạ bậy bạ”

Nhưng vội xua tan suy nghĩ ấy đi, khoác lớp áo mỏng, ra ban công hút điếu thuốc. Lúc nhỏ nghĩ hút thuốc là ngầu, là trưởng thành, là đứng đắn. Khi lớn rồi, hút thuốc chỉ là thói quen khó bỏ, một con nghiện không hơn không kém.

Một điếu thuốc cháy đến tàn, mùi hương của nó khó chịu và đậm đặc nhưng lại bị pheromone của anh đánh tan. Dunk không ít lần tự hỏi, pheromone mạnh mẽ đến thế, sao lại không thể đánh dấu được omega, ngay cả omega trội vừa nhạy cảm vừa tương thích cao cũng không đánh dấu được. Như con sói hoang gặm lấy cổ con mồi mà không thể giết chết nó, pheromone của Dunk chẳng chút tác dụng với bạn tình, vừa dày vò chính mình, vừa dày vò người khác.

.

Trời sáng, Dunk đến công ty như mọi ngày, nhưng nhìn vẻ lúng túng của trợ lý có phần chướng mắt, anh cau mày nhìn cô, không hỏi câu nào mà lại nhìn như thể muốn moi hết ruột gan người ta ra.

“Thái tử, chuyện là ở Eagle Club tối qua có một trận đấu, Rus là người của chúng ta đã thua và được Cậu Naravit đưa đi cấp cứu.”

“Pond tối qua gọi báo tình hình rồi. Ngắn gọn nói kết quả đi. Thằng thất bại đó còn sống không?”

“Dạ còn, ca cấp cứu thành công lắm ạ. Nhưng mà”

“Nhưng mà thế nào? Mang dị tật thế nào? Người thực vật?”

“Dạ không phải, tuyến thể của Rus hoàn toàn bị phá hủy rồi ạ. Bác sĩ nói sẽ không khôi phục được, cho nên em đề xuất bồi thường cho cậu ta và gia đình.”

“Ừ cứ làm đi. Nhưng xuất huyết não và tuyến thể có thể liên quan đến nhau sao?”

“Dạ chuyện đó em không có chuyên môn nên không rõ. Nhưng mà em nghĩ thái tử nên xem đoạn ghi hình trận đấu tối qua.”

“Mang đến phòng tôi đi.”

“Dạ.”

Ra khỏi thang máy, trợ lý ngồi ở bên ngoài, Dunk đi vào phòng đã thấy iPad được cô chuẩn bị trên bàn, đoạn clip được để sẵn, chỉ cần ấn nút Play là có thể xem.

Vắt áo vest trên lưng ghế, Dunk ngồi vào bàn, cầm iPad lên xem mà chân mày càng lúc càng chau chặt. Bởi kẻ gây rối kia ở đòn đầu tiên đã đá mạnh vào gáy cổ Rus, thần kinh tủy sống chịu đả kích khiến chi dưới của Rus hoàn toàn rơi vào tê liệt tạm thời mà gục ngã trên sàn đấu, hắn không dừng lại mà liên tục nhắm vào tuyến thể của Rus đến khi gã hoàn toàn bất tỉnh.

Thừa biết những trận cá cược đều là bất hợp pháp, không có trọng tài, cũng chẳng có giấy phép tổ chức, chỉ có người thắng cuộc và kẻ thua cuộc. Nhưng hành vi của hắn lại như tên giết người.

Khi đoạn ghi hình kết thúc, Dunk lại xem thêm một lần mới phát hiện vừa rồi đoạn clip đã được tua đến đoạn cao trào, phần trước đó đã cố tình bị trợ lý bỏ qua. Anh nghiến răng nhìn ra bàn trợ lý ngoài văn phòng, tự mình xem lại từ đầu đến cuối.

“Nghe nói mày muốn gặp thái tử à?”

“Không muốn lấy tiền lại muốn gặp thái tử. Đừng nói là mày đồng tính đấy nhé?”

“Nghĩ tới chuyện alpha ôm ấp nhau cũng thấy tởm rồi”

“Nhưng nghe nói thái tử ly hôn với thằng omega kia rồi, nghe nói là bị yếu đó. Hay hôm nào tao cũng nếm thử xem”

“Trông cũng trắng trẻo căng đầy, chắc là chơi đã lắm”

Rus dứt lời mới bị đánh.

Dunk dừng đoạn clip kia, nhìn chằm chằm về phía trợ lý phía sau tấm kính cường lực không nói không rằng, trợ lý tự giác lủi thủi đi vào.

“Dạ thái tử gọi em.”

“Khi nãy em nói em có đề xuất đền bù đúng không?”

“D-dạ..dạ phải”

“Cứ đền bù cho gia đình cậu ta một cái giá thỏa đáng đi, đừng để người ta nói nhà Boonprasert đối đãi tệ với đàn em. Nhưng mà cái mạng của thằng đó cũng phải cống hiến cho nhà Boonprasert cho đáng chứ nhỉ. Em giỏi đề xuất mà, em nói xem tôi phải làm gì.”

“...”

Pheromone trấn áp ập tới đè nặng trên đôi vai một omega nhỏ bé, đôi chân như mất sức, trợ lý khụy xuống ngã quỳ trước mặt Dunk. Anh không đối xử tệ với ai nhưng lại ghét nhất bị lừa dối và áp đặt, hôm nay lại bị một omega hương hoa hồng cả gan dắt mũi.

“Đi làm nếu chỉ mong yên ổn sống qua ngày thì đừng quản nhiều. Đề xuất của em không sai, nhưng em cho mình cái quyền áp đặt tôi phải làm gì thì mười cái mạng cũng không dùng đủ đâu. Hiểu chưa?”

“Dạ..dạ thái tử”

Thu lại pheromone áp bức khiến người ta nghẹt thở, anh lại hòa tan chút phero an ủi dịu dàng như làn gió xuân dịu êm nâng đỡ trợ lý đứng dậy, chỉ cần liều lượng tăng thêm chút sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến kỳ động tình của omega.

“Bên Chợ Tây đang thiếu nguồn cung, mang nó đi đi, alpha không có tuyến thể thì làm ăn gì được.”

“Dạ, em sẽ sắp xếp ngay.”

“Ra ngoài đi.”

“Dạ, xin lỗi thái tử.”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play