[Tường Lâm] Một Phần Ký Ức
Chương 1: Học Sinh Mới
Tiếng chuông vào học vang lên giữa buổi sáng đầu thu
Ánh nắng nhạt xuyên qua khung cửa sổ lớp 11A3, trải dài trên những dãy bàn học.
Không khí trong lớp vẫn còn mang theo sự náo nhiệt của giờ ra chơi
Mấy nhóm học sinh tụ tập nói chuyện, vài người tranh thủ chép bài tập, số khác thì gục xuống bàn ngủ bù.
Ở vị trí gần cửa sổ cuối lớp, Hạ Tuấn Lâm cúi đầu ghi chép.
Ngòi bút lướt trên trang giấy trắng đều đặn, hoàn toàn tách biệt khỏi những âm thanh xung quanh.
Đa nv
Bạn cùng lớp: Cậu lại làm bài trước nữa à?
Giọng nói vang lên bên cạnh.
Tuấn Lâm ngẩng đầu nhìn người bạn cùng lớp rồi cười nhẹ.
Hạ Tuấn Lâm
Nếu không làm bây giờ thì tối về quên mất.
Đa nv
Bạn cùng lớp: Đúng là học bá.
Người kia lắc đầu cảm thán rồi quay đi.
Thật ra cậu không phải học bá gì cả.
Chỉ là từ nhỏ đã quen làm mọi việc theo kế hoạch.
Bởi vậy cuộc sống của cậu luôn bình lặng.
Cho đến khi cánh cửa lớp học bất ngờ mở ra.
Giáo viên chủ nhiệm bước vào
Đi phía sau cô là một nam sinh cao ráo
Tiếng nói chuyện trong lớp lập tức nhỏ dần
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía người mới xuất hiện.
Nam sinh mặc đồng phục trường giống mọi người.
Chiếc cặp đeo lệch một bên vai.
Mái tóc đen hơi dài che đi một phần đôi mắt.
Đẹp đến mức khiến cả lớp vô thức im lặng vài giây.
Đa nv
Giáo viên: Cả lớp chú ý.
Giáo viên gõ nhẹ lên bàn.
Đa nv
Giáo viên: Hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới chuyển tới
Bà quay sang người bên cạnh.
Đa nv
Giáo viên: Em giới thiệu đi
Ánh mắt anh lướt qua cả lớp một lượt.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường.
Không thêm bất kỳ câu nào khác.
Một khoảng lặng khó hiểu xuất hiện.
Tuấn Lâm cũng ngẩng đầu nhìn lên.
Đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường.
Cậu cảm thấy ánh mắt người kia dường như dừng lại trên mình lâu hơn người khác một chút.
Nhưng rất nhanh đã dời đi.
Đa nv
Giáo viên: Còn chỗ nào trống không nhỉ...
Giáo viên nhìn quanh lớp.
Một vài học sinh lập tức cúi đầu.
Ai cũng sợ bị gọi chuyển chỗ.
Cuối cùng ánh mắt bà dừng lại ở vị trí cạnh Tuấn Lâm.
Đa nv
Giáo viên: Hạ Tuấn Lâm.
Đa nv
Giáo viên: Em ngồi một mình đúng không?
Đa nv
giáo viên: Vậy Nghiêm Hạo Tường sẽ ngồi cạnh em.
Cả lớp đồng loạt quay xuống cuối lớp.
Nghiêm Hạo Tường cầm cặp bước tới.
Tiếng giày vang lên nhè nhẹ giữa lớp học.
Cho đến khi dừng lại bên cạnh bàn cậu.
Tuấn Lâm lịch sự mở lời trước.
Nghiêm Hạo Tường nhìn cậu.
Khoảng cách gần khiến Tuấn Lâm nhận ra đôi mắt người này rất đẹp.
Giống như mặt hồ mùa đông.
Người này đúng là khó gần thật.
Nghiêm Hạo Tường hầu như không nói gì
Mọi hành động đều bình tĩnh đến mức giống như đã quen với việc đứng ngoài thế giới của người khác.
Cả lớp lần lượt kéo nhau xuống căn tin
Một quyển sách từ trên bàn rơi xuống đất.
Nhưng có người nhanh hơn.
Bàn tay thon dài nhặt quyển sách giúp cậu.
Nghiêm Hạo Tường
Không có gì.
Lần này câu trả lời dài hơn hai chữ.
Liny_Tác giả
Chú thích 1 tý nhe:
// hành động//
'nghĩ thầm'
" lời thoại của nv ít xuất hiện hoặc ko cs tên "
Nghiêm Hạo Tường
//nhìn cậu//
Nghiêm Hạo Tường
Cậu cười gì?
Nghiêm Hạo Tường
Vậy sao cười?
Hạ Tuấn Lâm
Chỉ là thấy cậu không đáng sợ như mọi người nghĩ
Nghiêm Hạo Tường
Vậy mọi người nghĩ tôi thế nào?
Hạ Tuấn Lâm
Cậu không phủ nhận à?
Nghiêm Hạo Tường
Tôi vốn vậy
Hạ Tuấn Lâm
// ngẩn người//
Hạ Tuấn Lâm
// bất giác bật cười lần nữa//
Lần này ngay cả Nghiêm Hạo Tường cũng hơi nhướng mày.
Dường như không hiểu vì sao người này lại dễ cười như vậy.
Bầu trời bất ngờ kéo mây đen.
Tiếng sấm vang lên từ phía xa.
Mọi người vội vàng thu dọn đồ đạc.
Từng nhóm học sinh lần lượt rời lớp.
Tuấn Lâm cũng xếp sách vào cặp.
Cậu phát hiện ngoài cửa sổ đã bắt đầu xuất hiện những hạt mưa đầu tiên.
Chỉ vài phút sau đã trở thành một màn nước trắng xóa.
Hạ Tuấn Lâm
//Khẽ thở dài//
Một giọng nói vang lên bên cạnh.
Nghiêm Hạo Tường
Không về à?
Nghiêm Hạo Tường vẫn còn trong lớp.
Hạ Tuấn Lâm
Cậu cũng chưa về?
Nghiêm Hạo Tường
Tôi đang đợi mưa nhỏ.
Hạ Tuấn Lâm
Tôi quên mang ô.
Không khí rơi vào yên lặng.
Tiếng mưa đập lên mái hiên nghe rõ mồn một.
Nghiêm Hạo Tường đột nhiên đứng dậy.
Nghiêm Hạo Tường
Cùng đi không?
Nghiêm Hạo Tường
Tôi có ô.
Hạ Tuấn Lâm
//ngẩn người// Cậu cho tôi mượn à?
Trái tim Tuấn Lâm bất ngờ khựng lại một nhịp.
Người này nhìn có vẻ lạnh lùng.
Nhưng lại luôn làm những việc rất tử tế.
Hai người cùng bước xuống cầu thang.
Chiếc ô màu đen mở ra giữa màn nước trắng xóa.
Khoảng cách dưới ô vốn không rộng
Vai hai người thỉnh thoảng vô tình chạm nhau
Và tiếng bước chân đều đặn trên con đường về nhà
Không phải những lần nắm tay.
Mà chính là buổi chiều mưa đầu tiên ấy.
Ngày Nghiêm Hạo Tường bước vào lớp học.
Ngày hai người trở thành bạn cùng bàn
Và cũng là ngày số phận bắt đầu lặng lẽ thay đổi hướng đi của cả hai.
Liny_Tác giả
tôi trở lại rồi đây
Chương 2: Bạn Cùng Bàn
Sau buổi chiều cùng che chung một chiếc ô về nhà, mối quan hệ giữa Hạ Tuấn Lâm và Nghiêm Hạo Tường vẫn không có thay đổi quá lớn.
Ít nhất thì Tuấn Lâm nghĩ vậy.
Sáng hôm sau, khi bước vào lớp, cậu đã thấy Nghiêm Hạo Tường ngồi ở chỗ của mình.
Ánh nắng đầu ngày chiếu qua cửa sổ.
Người kia đang cúi đầu đọc sách.
Gương mặt nghiêng dưới ánh nắng trông yên tĩnh đến lạ.
Tuấn Lâm kéo ghế ngồi xuống.
Hạ Tuấn Lâm
Chào buổi sáng
Nghiêm Hạo Tường
//Ngẩng đầu//Ừ.
Hạ Tuấn Lâm
'Đúng là vẫn lạnh lùng như cũ'
Hạ Tuấn Lâm
//Bật cười//Cậu không thể nói dài hơn một chút sao?
Hạo Tường nhìn cậu vài giây.
Nghiêm Hạo Tường
Chào buổi sáng
Rồi bất giác cười lớn hơn.
Đây có lẽ là câu dài nhất mà Nghiêm Hạo Tường nói với cậu từ khi chuyển đến.
Tiết học đầu tiên bắt đầu.
Mọi thứ diễn ra bình thường.
Đa nv
Giáo viên Toán: Nghiêm Hạo Tường.
Đa nv
Giáo viên Toán: Lên giải bài này
Cả lớp đồng loạt nhìn lên bảng.
Đó là bài toán khó nhất trong phần nâng cao.
Nhiều người còn chưa hiểu đề.
Nhưng Hạo Tường chỉ nhìn qua vài giây rồi cầm phấn bước lên.
Bài giải hoàn chỉnh xuất hiện trên bảng
"Học sinh mới đỉnh thật."
Đa nv
Giáo viên Toán://gật đầu hài lòng//Làm rất tốt
Nghiêm Hạo Tường chỉ khẽ cúi đầu rồi quay về chỗ.
Biểu cảm gần như không thay đổi.
Tuấn Lâm nhìn người bên cạnh.
Hạ Tuấn Lâm
Thì ra cậu học giỏi.
Nghiêm Hạo Tường
Cũng bình thường
Đó không phải bình thường đâu
Tuấn Lâm cảm thấy giao tiếp với người này đôi khi thật khó khăn
Nhưng kỳ lạ là cậu lại không thấy khó chịu
Càng tiếp xúc càng cảm thấy thú vị
Một nhóm nữ sinh đi ngang qua bàn
Ánh mắt cứ liên tục hướng về phía Hạo Tường
Mấy cô gái cười khúc khích rồi bỏ chạy
Hạ Tuấn Lâm
Cậu nổi tiếng rồi.
Nghiêm Hạo Tường
//Vẫn đọc sách//Không quan tâm.
Hạ Tuấn Lâm
Người ta khen cậu đẹp trai đấy.
Hạ Tuấn Lâm
Cậu không vui à?
Hạ Tuấn Lâm
'Người này chắc chắn không bình thường'
Căn tin đông nghịt học sinh
Tuấn Lâm xếp hàng mua cơm
Đến lượt mình thì món cậu thích nhất đã hết
Hạ Tuấn Lâm
//Tiếc quá//Cậu thở dài
Một khay cơm được đặt trước mặt
Nghiêm Hạo Tường
Tôi chưa đụng
Hạ Tuấn Lâm
Nhưng đây là phần của cậu mà
Nghiêm Hạo Tường
Tôi ăn gì cũng được.
Hạ Tuấn Lâm
//Ngẩn người//Cảm ơn.
Người kia quay đi mua phần khác.
Tuấn Lâm nhìn theo bóng lưng ấy
Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác rất lạ
Nghiêm Hạo Tường giống như một người rất lạnh
Nhưng nếu thật sự tiếp xúc
Sẽ phát hiện cậu ấy âm thầm quan tâm người khác hơn bất kỳ ai.
Tin tức này vừa được thông báo đã khiến cả lớp kêu trời.
"Thầy ơi tha cho tụi em."
Đa nv
Giáo viên thể dục: Đau tay thì liên quan gì chạy bền
Tuấn Lâm vốn không giỏi thể thao.
Mới chạy được vài vòng đã thở dốc.
Cậu vô tình vấp phải một hòn đá nhỏ.
Ngay khoảnh khắc sắp ngã xuống
Một bàn tay giữ lấy cổ tay cậu.
Nghiêm Hạo Tường đứng bên cạnh.
Nghiêm Hạo Tường
Nhìn đường
Giọng nói vẫn bình thản như mọi khi.
Nhưng bàn tay giữ cậu lại rất chắc.
Hạ Tuấn Lâm
// cười ngượng//Cảm ơn.
Nghiêm Hạo Tường
Cẩn thận chút.
Tiếp tục chạy về phía trước.
Tuấn Lâm đứng yên vài giây.
Trái tim đột nhiên đập nhanh hơn một chút.
Tuấn Lâm ngồi bên bàn học làm bài tập.
Điện thoại bất ngờ sáng lên.
Tên tài khoản rất đơn giản.
Tuấn Lâm gần như đoán được ngay.
Nghiêm Hạo Tường
💬:Ngày mai kiểm tra tiếng Anh.
Hóa ra người này nhắn tin cũng ngắn như lúc nói chuyện.
Nghiêm Hạo Tường
💬: Học bài
Hạ Tuấn Lâm
💬: Cậu kết bạn chỉ để nhắc tôi học bài?
Một tin nhắn mới gửi đến.
Nghiêm Hạo Tường
💬:Không phải.
Lần này mất gần một phút.
Rồi màn hình hiện lên dòng chữ
Nghiêm Hạo Tường
💬: Chỉ muốn kết bạn thôi.
Khóe môi Tuấn Lâm khẽ cong lên.
Cậu nhìn dòng tin nhắn ngắn ngủi kia rất lâu.
Trong lòng bỗng thấy vui vẻ một cách kỳ lạ.
Người bạn cùng bàn mới này.
Cũng không tệ như cậu từng nghĩ.
Một câu chuyện mới giữa hai người.
Liny_Tác giả
Lại là tác giả hố hố hố
Liny_Tác giả
nhanh thôi bộ này cx sẽ nhanh end
Liny_Tác giả
Hhhhhhhhhhh-hhhh
Liny_Tác giả
mọi người đi qua thương tình cho tác giả 1 tym và 1 bình luận
Liny_Tác giả
Còn muốn đọc đoản thì ghé tik và fb của tôi nha
Liny_Tác giả
Chuyện cx ko hay lwm
Liny_Tác giả
Cảm thấy mik viết còn thiếu sót ở nhiều chỗ lwm
Liny_Tác giả
Cs j mng góp ý cho mik nha
Liny_Tác giả
Mong mng ủng hộ tôi nhiều
Liny_Tác giả
à tôi để tên nick vs ánh ở đây nha
Liny_Tác giả
FB, tiktok: Ngọc Linh sdfj
Chương 3: Cơn Mưa
Mùa thu năm ấy dường như đặc biệt thích những cơn mưa.
Rồi đêm lại trở nên lạnh hơn bình thường.
Những ngày gần đây, Hạ Tuấn Lâm dần quen với sự xuất hiện của Nghiêm Hạo Tường bên cạnh mình.
Rồi trở thành người đầu tiên cậu nhìn thấy mỗi sáng bước vào lớp.
Mọi thứ diễn ra tự nhiên đến mức chính Tuấn Lâm cũng không nhận ra.
Nghiêm Hạo Tường
Cho tôi mượn bút
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.
Tuấn Lâm đang ghi chép thì khựng lại.
Nghiêm Hạo Tường ngồi chống cằm nhìn mình.
Hạ Tuấn Lâm
Cậu học sinh xuất sắc mà cũng quên mang bút à?
Nghiêm Hạo Tường
//Bình thản//Con người ai cũng có lúc quên.
Tuấn Lâm lấy một cây bút mới đưa sang.
Hạ Tuấn Lâm
Lần đầu tiên nghe cậu nói cảm ơn đấy
Nghiêm Hạo Tường
Tôi nói rồi mà
Khóe môi Nghiêm Hạo Tường hơi cong lên.
Nhưng đủ khiến Tuấn Lâm ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy người kia cười.
Cả lớp gần như kéo nhau xuống căn tin.
Tuấn Lâm vẫn ngồi tại chỗ giải đề.
Cậu có thói quen làm hết bài tập rồi mới ăn cơm.
Bỗng một hộp sữa vị dâu xuất hiện trên bàn
Nghiêm Hạo Tường vừa kéo ghế ngồi xuống.
Nghiêm Hạo Tường
Hôm qua nhìn thấy cậu mua.
Hạ Tuấn Lâm
Chỉ vì nhìn thấy một lần?
Nghiêm Hạo Tường
Không được sao?
Mỗi lần nói chuyện với người này.
Tâm trạng của cậu luôn tốt hơn bình thường.
Bầu trời đột nhiên tối sầm.
Những đám mây đen kéo đến từ phía xa.
Cành cây ngoài cửa sổ liên tục lay động.
Một học sinh nhìn ra ngoài rồi than thở.
Những hạt nước đập mạnh lên cửa kính tạo thành âm thanh hỗn loạn.
Đa nv
giáo viên: Tiết cuối tự học nhé.
Tiếng reo vui lập tức vang lên.
Trong lúc mọi người nói chuyện.
Tuấn Lâm vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những ngày mưa luôn khiến lòng người bình tĩnh hơn.
Nghiêm Hạo Tường
Cậu thích mưa à?
Giọng Hạo Tường vang lên.
Nghiêm Hạo Tường
Không thích
Người kia im lặng vài giây.
Ánh mắt hướng về màn mưa ngoài cửa sổ
Nghiêm Hạo Tường
Vì mưa khiến người ta nhớ đến những chuyện không muốn nhớ
Đó là lần đầu tiên cậu nghe Nghiêm Hạo Tường nói một câu dài như vậy.
Nhưng điều khiến cậu chú ý hơn.
Là ánh mắt của người kia.
Nó mang theo cảm giác cô đơn đến lạ.
Giống như đang nhớ về điều gì đó rất xa xôi.
Chỉ còn vài người ngồi chờ.
Tuấn Lâm đứng ở hành lang nhìn màn mưa trắng xóa.
Nghiêm Hạo Tường
Cậu không về à?
Nghiêm Hạo Tường
Không mang ô?
Một lúc sau mới mở chiếc ô đen trong tay.
Hạ Tuấn Lâm
Lại che chung?
Hạ Tuấn Lâm
Cậu không thấy phiền sao?
Nghiêm Hạo Tường khẽ nhíu mày.
Nghiêm Hạo Tường
Tôi đã nói phiền khi nào?
Tuấn Lâm nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Con đường sau cơn mưa trở nên vắng vẻ.
Nước mưa chảy dọc theo vỉa hè.
Gần đến mức Tuấn Lâm có thể cảm nhận được hơi lạnh trên người đối phương.
Bỗng nhiên Hạo Tường dừng lại.
Phía trước là một tiệm bánh nhỏ.
Mùi bánh mới nướng thơm ngào ngạt.
Nghiêm Hạo Tường
Cậu đứng đây.
Nghiêm Hạo Tường
Tôi quay lại ngay.
Nghiêm Hạo Tường chạy vào trong.
Cậu quay ra với một túi bánh nóng.
Hạ Tuấn Lâm
Sao lại mua cho tôi?
Nghiêm Hạo Tường
Cậu chưa ăn trưa.
Tuấn Lâm hoàn toàn sững sờ.
Nhưng cậu không nghĩ người kia lại để ý.
Nghiêm Hạo Tường
Tôi thấy.
Nhưng khiến trái tim Tuấn Lâm khẽ rung lên.
Bởi vì lần đầu tiên trong cuộc đời.
Có người âm thầm chú ý đến những điều nhỏ nhặt như thế.
Gió thổi mạnh khiến vài giọt nước bắn vào người.
Một chiếc xe tải lao ngang qua.
Nước dưới mặt đường bắn lên.
Nghiêm Hạo Tường lập tức kéo Tuấn Lâm lại.
Khoảng cách giữa hai người đột nhiên thu hẹp.
Tuấn Lâm gần như ngã vào lòng đối phương.
Mùi hương bạc hà nhàn nhạt trên người Hạo Tường theo gió thoảng tới.
Nghiêm Hạo Tường
Cậu ổn không?
Giọng nói trầm thấp vang lên rất gần.
Tuấn Lâm vội vàng lùi lại.
Nếu không chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Nghiêm Hạo Tường không nói gì thêm.
Khoảng cách giữa hai người gần hơn trước.
Hạo Tường bất ngờ dừng lại.
Nghiêm Hạo Tường
Nhà cậu bên kia?
Người kia chỉ về phía con đường đối diện.
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong lòng.
Giống như không muốn tạm biệt sớm như vậy.
Hạ Tuấn Lâm
Cảm ơn vì chiếc ô.
Hạ Tuấn Lâm
Cảm ơn vì chuyện bánh
Nghiêm Hạo Tường nhìn cậu.
Nghiêm Hạo Tường
Không có gì.
Ánh đèn đường phản chiếu trên mặt nước.
Tuấn Lâm bỗng nghe thấy giọng nói phía sau.
Nghiêm Hạo Tường
Hạ Tuấn Lâm.
Nghiêm Hạo Tường
Cậu là người đầu tiên chủ động nói chuyện với tô
Nghiêm Hạo Tường đứng dưới màn mưa.
Nghiêm Hạo Tường
Cho nên...
Người kia quay lưng rời đi.
Để lại Tuấn Lâm đứng yên tại chỗ.
Trái tim đập nhanh đến mức chính cậu cũng không hiểu vì sao.
Cơn mưa đầu tiên của mùa thu năm ấy.
Và một cảm xúc mơ hồ vừa mới nảy mầm trong tim hai thiếu niên.
Một người quên mất tất cả.
Còn một người sẽ mang theo ký ức ấy suốt nhiều năm trời.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play