Đêm ngoại ô phía Nam thành phố mịt mù như một vực sâu không đáy. Ngọn lửa bùng lên từ căn biệt thự phía sau, ánh đỏ cuồn cuộn cùng làn khói nghi ngút bao trùm lấy không gian. Mùi máu tanh nồng hòa lẫn với mùi thuốc súng khiến mọi thứ xung quanh đặc lại đến nghẹt thở.
Mộ Mặc Thân bước ra từ phía cửa chính , gương mặt lạnh tanh , ánh mắt sâu hun hút không lấy một chút dao động thương xót cho những tiếng kêu thảm thiết đang chìm vào biển lửa phía sau.
Anh nghiêng đầu , ra lệnh cho thuộc hạ:
“Dọn dẹp chút đi”
Giọng nói anh trầm thấp, lạnh nhạt đến sởn gai ốc. Khẩu súng lục trên tay vẫn còn vương lại hơi nóng sau phát đạn cuối cùng, thẳng tay ném sang bên cạnh.
A Mạc lập tức đón lấy, vốn là thân cận chinh chiến cùng anh suốt 10 năm qua việc đồ của Mộ Mặc Thần chỉ cần dính chút máu, chắc chắn sẽ không dùng đến nó nữa mà dục đi.
‘Anh Thần’
“Được rồi, bảo mấy anh em xong việc thì về Phong Vân Đỉnh mở tiệc, tôi mời”
“Rõ thưa anh Thần “
Thế nhưng, Mộ Mặc Thần vừa đi được mấy bước, nơi góc tường tối om bỗng phát ra tiếng động nhỏ. Ánh mắt anh hơi cụp xuống mà tối dần đi. A Mạc nhanh nhạy xoay người lại vừa lúc đưa khẩu súng trong tay lên, nòng súng đén ngòm nhắm thẳng vào bóng dáng đang co rúm dưới đất.
Là một cô bé chừng mười sáu tuổi. Chiếc váy trắng mặc trên người rách tả tơi, bờ vai gầy guộc run lên bần bật. Khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem bùn đất, nơi khóe môi còn đọng lại vệt máu khô do lâu ngày bị tác động.
Nhìn thấy họ, cô liền hoảng sợ như thấy quỷ đòi mạng, nhưng sâu trong ánh mắt đen láy ấy lại nhen nhóm một cơ hội sống kỳ lạ.
“Mẹ kiếp, chúng mày làm ăn kiểu gì vẫn để con nhỏ này thoát được “
A Mạc bực bổi quay sang lườm đám đàn em chửi thề, rồi phỉ nhổ nước bọt xuống mặt đất, dứt khoát đi thẳng đến phía cô bé đang thấp thỏm đó, trực tiếp dí họng súng vào đầu. Không chút do dự lên đạn.
“Anh Thần, chỗ này để em xử lý nốt, nhóc con khá đấy vậy mà lại trốn được ra ngoài”
“Cháu không phải người của bọn họ “
Giọng cô bé yếu ớt cất lên
“Thì sao ? kết cục cũng chỉ có một…là phải chết ở đây”
“Xin chú đừng giết cháu, cháu thực sự không phải đồng bọn của họ, chỉ là bất đắc dĩ bị bán vào đây, xin chú tha cho cháu một con đường sống”
Vừa nói, cả người cô run lên lẩy bẩy vì sợ hãi trước sự hung tợn của những người đàn ông trước mặt, hai lòng bàn tay không ngừng xoa xoa vào nhau mà khẩn cầu tha thiết. Lúc đấy cô nghĩ rằng chỉ cần giữ lại được cái mạng nhỏ này, bảo cô làm gì cô cũng sẽ làm.
Mộ Mặc Thần cười khẩy, thong thả tựa lưng lên thân xe, bên cạnh đàn em liền châm điếu thuốc rồi đưa tới. Anh hít một hơi , sau đó làn khói trắng được nhả ra từ khuôn miệng sắc lạnh . Đôi mắt diều hâu dán chặt lên từng chỗ hở trên cơ thể của cô.
“ A Mạc, ném nó lại viện phúc lợi đi , hôm nay đủ số người cần phải chết rồi “
“Anh Thần nhưng mà…”
A Mạc chưa kịp hiểu ý vừa lên tiếng phản bác đã bị chặn lại
“Coi như tạo phước cho chị dâu trên trời của cậu đi”
Lời vừa dứt, Mộ Mặc Thần lạnh lùng xoay người, ngước mặt nhìn lên bầu trời đầy sao suy tư, đầu ngón tay khẽ bóp nát tàn thuốc đang cháy, sự nóng rát ập đến khiến lý trí anh tỉnh táo hơn
“Đôi mắt con bé ấy thật giống em Vũ Ninh”.
Anh cúi người định vào xe, thì phía sau đột nhiên có một bàn tay lạnh ngắt túm chặt lấy ống quần. Cô bé với hai mắt đỏ hoe lao nhanh tới khiến A Mạc không kịp trở tay.
“Chú ơi, cháu xin chú đừng đưa cháu lại nơi đó, cháu cầu xin chú..”
Trước hành động tự ý này, thuộc hạ phía sau đồng loạt rút súng chĩa thẳng vào cô. Chỉ cần có một hành động không đúng mực, đạn có thể bắn ra bất cứ lúc nào.
A Mạc vội vàng tiến đến, kéo xốc người cô lại, thế nhưng bàn tay nhỏ nhắn ấy lại càng siết chặt hơn
“Cháu cầu xin chú đừng bỏ cháu lại đây , cũng đừng đưa cháu đến viện phúc lợi.”
Sự mệt mỏi sau chuỗi ngày bị đám buôn người hành hạ, và bỏ đói, giọng nói run rẩy của cô gần như còn nhẹ hơn cả tiếng gió , hổn hển và gấp gáp:
“Hay là chú có thể thu nhận cháu được không? Cháu thực sự không còn nơi để đi, cháu rất hữu ích , cháu có thể dọn dẹp , nấu ăn , giặt quần áo , phụ giúp mọi việc, cháu sẽ dùng hết khả năng của mình để làm tốt chỉ cần chú cho cháu con đường sống , mọi sai bảo của chú cháu sẽ chắc chắn sẽ hoàn thành,làm trâu làm ngựa cháu cũng làm ”
“Ngay cả việc sẵn sàng bỏ mạng vì tôi?Và làm việc suốt đời cho băng đảng"
Mộ Mặc Thần trực tiếp cúi xuống, mặt vẫn lạnh như băng tuyết ngàn năm. Trước đôi mắt trong trẻo ấy anh thoáng một tia dao động vì thực sự nó rất giống. Đầu ngón tay thô bạo nâng cằm cô ép ngửa lên:
“Không nhà?”
Cô lắc đầu
“Cha, mẹ ?’
“Tai nạn mất 3 năm trước”
“Họ hàng thân thích?”
Lần này cô lắc đầu mạnh, gương mặt lộ rõ vẻ căm phẫn, những ngón tay siết chặt đến các khớp trắng bệch không một giọt máu. Hàm răng nghiến chặt.
“Thà không có “
“Hừ…căm phẫn đến vậy sao?”
Giọng nói anh vang lên sắc lạnh như lưỡi dao giải phẫu, khóe môi nhếch lên một đường cong tàn nhẫn. Bàn tay siết mạnh hơn , khiến gương mặt cô nhăn nhó vì đau
“Nếu đưa cho em một khẩu súng ngay bây giờ em sẽ làm gì để thoát thân?”
“Cháu sẽ nhắm thẳng vào tim chú”
“Ranh con”
Mặt A Mạc biến sắc, vừa định ra tay thì Mộ Mặc Thần lại đưa mắt ra hiệu dừng lại. Sau đó bật cười thành tiếng
“Tôi nuôi một con chó nó còn biết trung thành, vậy mà mới cho em một khẩu súng đã liền muốn giết tối, cũng khá đấy, nhưng Mộ Mặc Thần tôi ghét nhất là bị phản bội, chó mà cắn lại chủ kết cục chỉ có một… chết không toàn thây”
“ Cháu...cháu không phải có ý đó…”
Biết mình đã mắc vào bẫy của người đàn ông hung dữ trước mặt nên cô chẳng thể nào phút chốc giải thích. Cơ thể ngày càng không chống cụ nổi những nỗi đau thể xác vài ngày qua. Khiến cô gần như kiệt quệ. Đôi môi trắng bệch liên tục mấp máy
“Chỉ cần cháu còn hơi thở trên cuộc đời này, cánh tay phải đắc lực của chú sẽ không ai khác ngoài cháu…”
“ Mẹ kiếp, em gái tự tin vậy sao? Còn định thay thế tôi, nhóc con biết các anh đây là ai không ?”
A Mạc lên tiếng cười khinh bỉ, thẳng thắn mà nói con nhóc mới mười sáu tuổi này cũng có lá gan và mật đều rất to. Dám trước mặt người đàn ông đứng đầu trong thế giới ngầm của Hải Thành mà ra điều kiện. Đích thị chán sống
“Sau này có thời gian cháu chắc chắn sẽ biết hết các chú”
Cô gần như lấy hết can đảm để đánh cược một lần, vốn dĩ chẳng còn gì để mất rơi vào tay ai cũng được. Nhưng nhất quyết sẽ không quay lại viện phúc lợi thối nát đó
Mộ Mặc Thần nhìn cô rất lâu, đôi mắt ấy không giống như đang nói dối, không phải cầu xin sự thương hại, mà là đang cố gắng bò lên khỏi bùn đất. Bàn tay to lớn khẽ hất cằm cô sang một bên, liền đứng thẳng dây,
“Tên ? “
“ Hứa Nam Tri, nếu chú không thích cái tên này có thể đổi”
Ánh mắt cô kiên định ngước lên nhìn anh
“A Mạc, sắp xếp cho con bé đi “
“Anh Thần “
“Không nghe lệch tôi sao ? “
“Rõ thưa anh Thần”
A Mạc chỉ biết cúi đầu nhận lệnh mặc dù vẫn hơi khó hiểu ‘ trước giờ anh Thần chưa từng tha cho ai tại sao lần này lại mở long trắc ẩn’ . Thế nhưng, vốn đã thân thiết với Mộ Mặc Thần như anh em trong nhà, nên anh ta càng hiểu . Ý anh mà đã quyết là không ai có thể thay đổi. Càng không muốn nghe những lời khuyên rườm rà.
“Còn không mau lên xe “
A Mạc hắng giọng, dùng chân đá đá về phía Nam Tri đang ngổi xổm.
Và tất nhiên khi nhận được sự đồng ý này, đôi mắt cô bừng sáng thấy rõ , hy vọng sống tuy mong manh, nhưng vẫn là hơn những tháng ngày lang bạt sống chui lủi lẩn trốn. Hai mắt ứa lên trực trào những dòng nước mắt đôi phần cảm kích
“Cảm ơn chú, cảm ơn chú đã cưu mang cháu, cháu chắc chắn rất có ích….”
Lời vừa nói xong, còn chưa kịp vui mừng, hai mắt Hứa Nam Tri đã tối sầm, cả người gần như mất đi ý thức vì quá mệt, khiến cơ thể không còn chống đỡ nổi nữa mà ngã nằm xuống đất bất động.
Mộ Mặc Thần nhìn thấy hơi nhíu mày, ngón tay đưa lên day nhẹ mi tâm
“Cũng gọi là có chút bản lĩnh, gắng gượng được đến bây giờ, lỳ lợm. A Mạc sau này con bé sẽ theo cậu dẫn dắt”
“Em sao ?” A Mạc ngơ ngác , tự chia súng về phía mặt mình rồi vội vàng buông xuống lắc đầu, thở dài
“Con nhóc này đúng thật có lá gan lớn nhưng thể chất hiện tại e là …”
Anh ta liếc nhìn dáng người nhỏ bé yếu ớt vẫn đang nằm trên đất lạnh lẽo thoáng ngập ngừng
“Sao? Thấy bản thân không đủ bản lĩnh à ?”
“ Không có anh Thần “
“Vậy được rồi, con bé đó giao cho cậu “
Ánh mắt anh dừng lại trên người Nam Tri thêm một lúc sau đó nhanh chóng rời đi, xoay người dứt khoát bước lên xe, đóng cửa lại. Cánh cửa kính từ từ hạ xuống, anh dặn dò A Mạc thêm đôi lời
“Đưa về nhà chính, giao cho chú Đường sắp xếp “
“Mộ Gia sao anh Thần ?”
Ngón trỏ thon dài của Mộ Mặc Thần dơ lên rồi vẫy A Mạc tiến lần gần cửa sổ.
A Mạc không nhận ra nguy hiểm trước mắt , thản nhiên bước tới, cúi người lắng nghe
“ Có cần tôi cho người khoan thủng màng nhĩ của chú ra không? Lắm lời”
Cổ họng anh ta đột nhiên nuốt khan, sự nhạy bén liền được kích hoạt may mắn né tránh được một đòn của Mộ Mặc Thần . Cười cợt , những ngón tay gõ lên nhau không ngừng, gương mặt cố gượng ra nụ cười niềm nở
“Em rõ rồi thưa anh Thần, mọi việc anh cứ yên tâm, giao hết cho em, Đảm bảo anh nhất định hài lòng”
Cứ thế cửa kính được kéo lên, khiến gương mặt sắt lạnh của Mộ Mặc Thần khuất dần . Chiếc xe đen lao vút về hướng thành phố đông người, cùng vài chiếc ô tô con theo sát phía sau
A Mạc làm theo sự căn dặn của Mộ Mặc Thần mà đưa cô về Mộ Gia giao cho chú Đường chăm sóc
Lúc này, Hứa Nam Tri đang nằm trên giường lớn, mu bàn tay vẫn còn cắm kim truyền, đột nhiên cả người co rúm lại. Mồ hôi lạnh liên tục chảy ra, cơ thể không ngừng dãy dụa mà siết chặt ga giường đến nhắn nhúm. Có lẽ ác mộng đó thực sự rất kinh hoàng
Trong cơn mê man, hình ảnh mẹ cô hiện ra cả người toàn máu đỏ tươi , tiếng kính vỡ, tiếng xe ô tô nổ vang như sấm và một giọng nói thoi thóp quen thuộc lặp đi lặp lại như thiêu đốt tâm trí cô.
“Nam Tri, con nhất định phải sống tốt, nhất định phải sống tốt….”
Cô đột nhiên mở mắt, bật dậy, hét lớn
“ Mẹ “
Hơi thở dồn dập phút chốc lấy lại chút bình tĩnh , ánh mắt ngỡ ngàng đảo xung quanh. Không gian này cả căn phòng màu kem nhạt, từng vật dụng trang trí cũng đều rất xa hoa. Cô khẽ nhắm mắt, cố nhớ lại sự việc xảy ra trước đó. Đúng, người đàn ông mặt lạnh đó đã đồng ý đem cô về.
‘ Vậy đây là hang ổ của chú ấy ?’
Trong khi cô còn đang thăm dò mọi thứ xung quanh, bên ngoài tiếng gõ cửa vang lên. Một giọng nói của người đàn ông trung niên vọng lại
“Cô Hứa, cháu đã tỉnh dậy chưa, tôi có thể vào được chứ, Mộ tiên sinh có vài điều cần căn dặn”
Hứa Nam Trí quay đầu lại nhìn chằm chằm về phía cửa phòng ngủ, ánh mắt hiện rõ sự sợ sệt giống như cô vừa bị bán đi một lần nữa. Những ám ảnh đó đột ngột ùa về bao trùm lấy cô, khiến cả người co ro lại trên giường run rẩy. Hai tay đưa lên ôm chặt lấy hai bên tai, hoảng loạn
“ Đừng…đừng qua đây...đừng qua đây…tôi xin các người đừng qua đây, tha mạng cho tôi có được không?”
“Cháu không sao chứ? Nếu không tiện tôi sẽ quay lại sau được không?”
Chú Đường là quản gia lâu năm tại Mộ gia cũng là người được Mộ Mặc Thần cứu giúp khi bị đám vay nợ lãi đuổi cùng giết tận. Ở lại Mộ Gia một lòng trung thành để báo đáp ơn cứu mạng.
Ông từ tốn gõ cửa phòng của Nam Tri, thế nhưng bên trong rõ là có tiếng động nhưng lại không ai phản hồi. Gương mặt ông thoạt chút lo lắng.
Vừa hay Mộ Mặc Thần trở về đúng lúc đi ngang qua, tiến laị hỏi:
“Chú Đường, có chuyện gì ?”
“Mộ tiên sinh,cậu về rồi”
Ông khẽ lùi người lại, cúi đầu
“Ừm”
“Cô bé đó hình như có chuyện rồi, tôi đã ở ngoài này chờ đến cả tiếng thế nhưng gọi mãi mà cô ấy không trả lời, vốn dĩ vì đi qua nghe thấy tiếng động, muốn vào hỏi thăm và dặn dò đôi chút…nhưng lại im lặng quá mức, tiên sinh tôi lo cô bé xảy ra chuyện ?”
“Con nhóc A Mạc đưa về ?”
“Dạ thưa tiên sinh”
Anh khẽ nghiêng đầu nhìn về hướng cửa, trực tiếp đi đến rồi mở ra. Hứa Nam Tri vốn đang rất hoảng sợ trên giường bắt gặp bóng dáng người quen thuộc. Không kịp suy nghĩ mà lao xuống giường, chạy đến ôm chặt lấy anh. Khóc nức nở
“Chú đến đây cứu cháu phải không? Cầu xin chú hay đưa cháu đi khỏi nơi này được không? Cháu rất sợ , cháu không muốn bị bán đi hầu hạ nhưng tên già dê xồm đó…xin chú đưa cháu ra khỏi đây với..”
Cả người Mộ Mặc Thần bị ôm đến bất động, kể từ ngày Vũ Ninh rời khỏi thế giới này anh không cho phép bất kỳ một người con gái nào có thể tiếp xúc quá mức gần gũi với anh.
Gương mặt anh liền biến đổi sắc thái, một sự ghét bỏ hiện lên, cánh tay anh thô bạo đẩy thân hình nhỏ bé của Hứa Nam Chi ra đất, hừ lạnh.
“Định quyến rũ tôi sao? Cô nhầm rồi, tôi ghét nhất loại phụ nữ yếu đuối suốt ngày chỉ biết khóc lóc um sùm. Ngẩng mặt lên nhìn cho rõ… đây là đâu? Tôi là ai ?”
Bàn tay anh túm lấy phần tóc sau gáy của cô, ép phải ngửa lên đối diện với sự tàn nhẫn ghê rợn của mình
“Nhóc con, đừng chọc giận tôi, biết điều thì sống, không biết điều mà làm loạn thì cô cũng sẽ giống những con người trong căn biệt thự đó bị ngọn lửa thiêu cháy đến chết”
Dứt lời, anh liền thả tay ra, khiến cả người Hứa Nam Tri mất thăng bằng mà ngồi xụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Bóng lưng anh khuất dần nơi cánh cửa.
Đến lúc này chú Đường liền lại gần đỡ lấy vai cô thì cô mới chịu hoàn hồn
“Cháu không sao chứ? Đừng lo lắng, Mộ tiên sinh trước giờ không thích ai động vào người mình, tiên sinh giận rồi sẽ nguôi thôi, cháu đừng sợ, A Mạc nói việc đưa cháu về đây đều là ý của Mộ tiên sinh. Cũng có nghĩa tiên sinh đã ngầm nhận cháu, cứ từ từ thích nghi”
“Mộ tiên sinh?”
Là người đàn ông mặc sơ mi đen lúc đó ở biệt thự ngoại ô? Một ý nghĩ xoẹt qua não bộ của Hứa Nam Tri
“Hứa tiểu thư, cháu ổn chứ, kim ven đâm lệch ,máu chảy không ít, để tôi giúp cháu băng lại nhé”
Chú Đường liền đỡ cô ngồi dậy đi về phía giường, ông chu đáo lấy bông lau đi những giọt máu tươi trên mu bàn tay cô rồi lại nhẹ nhàng băng bó nó lại. Động tác chuyên nghiệp như thường xuyên làm việc này. Ánh mắt cô nhìn ông cũng khác.
“ Ông là….?”
“Tôi là Đường quản gia của nhà họ Mộ, theo tiên sinh cũng được 8 năm rồi, nên tôi cũng được cho là rất hiểu ngài ấy. Đừng lo , trông vẻ ngoài của tiên sinh lúc tức giận có hơi đáng sợ, nhưng cậu ấy rất có lương tâm, nếu không phải người xấu chắc chắn sẽ không đuổi cùng giết tận đâu.”
“Dạ, do cháu tưởng mình lại bị bán đi tiếp khách nên vừa rồi mới có những hành động không phải, cháu có cần đi xin chú ấy tha thứ không ?”
Giọng nói cô trở nên gấp gáp , và hoang mang . Lỡ như anh ta thực sự tức giận đem cô về cho viện phúc lợi chẳng phải sự cầu xin lúc đó tan thành mây khói sao?. Cô liền xoay người vừa định bước xuống giường thì bị chú Đường chặn lại, gương mặt nghiêm nghị lắc đầu
“Nếu cháu muốn ở lại bắt buộc phải thuộc 5 quy tắc này”
Ánh mắt Nam Tri khó hiểu, vừa chờ đợi chú Đường lên tiếng
“Thứ nhất ngoài phòng ngủ, phòng khách , nhà ăn, sân vườn thì không được tự tiện đi lung tung vào những căn phòng khác đặc biệt là thư phòng của tiên sinh
Thứ hai không nói chuyện riêng với tiên sinh nếu không được ngài ấy cho phép
Thứ ba trước mặt tiên sinh không được phép nói dối, hậu quả chắc chắn không thể lường trước
Thứ tư tuyệt đối không được phép tiếp xúc qua gần với tiên sinh, động chạm thân thể . Cấm kỵ . Đặc biệt không khóc lóc um xùm
Thứ Năm…….. “
Ông khẽ dừng lại một chút
“Không được gọi tiên sinh là cha hay chú“
Hứa Nam Tri môi mím chặt, hơi sững lại
“Vậy cháu nên gọi là gì ?”
“ Mộ tiên sinh “
Nam Tri chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu nghe theo lời dặn của chú Đường
Download MangaToon APP on App Store and Google Play