《Oneshot》|All007n7
Nhận đơn
??₫#!%^
anh em đợi tui viết nhé=)))
??₫#!%^
ANH EM RA ĐƠN ĐI TUI VIẾT HAHAHAHAHHA
??₫#!%^
viết nhiều không có ý tưởng
??₫#!%^
đơn nào dễ đi anh em
??₫#!%^
-"Cặp...+@]+
- Ngược hay ngọt
-muốn quán ăn hay không..?《ko cần cũng được》
??₫#!%^
anh em cứ đặt đi tui không viết /jk
??₫#!%^
dm đủ bộ được ship
??₫#!%^
tui không có nghề viết truyện ấy anh em
??₫#!%^
simp lỏ 007n7 là chính
??₫#!%^
tính ra cũng ship mấy cặp khác
??₫#!%^
kiểu mấy người có vợ là ship ấy
??₫#!%^
hay là làm bộ yuri về pizzaburger hay dued1 nhỉ..
??₫#!%^
anh em ủng hộ đi huhu
??₫#!%^
truyện flop vãi đ@'i
??₫#!%^
bộ mảnh vỡ cũng nổi nổi tí
??₫#!%^
tại không có ý tưởng ấy dm
??₫#!%^
viết nhiều quá giờ không có ý tưởng
??₫#!%^
đặt cặp nào cũng được..
??₫#!%^
007n7 x 118o8
007n7 x mafioso
007n7 x chance
007n7 x itrapp
007n7 x elliot
007n7 x builderman
007n7 x azure
007n7 x coolkid《notforsaken》
007n7 x two time
007n7 x 1x4
,...
??₫#!%^
hết rồi đặt thì đặt tui spam đây haha

??₫#!%^
W-WAIT, M-ME?!!!! A TSUNDERE?!! N-N-NO WAY?! THAT'S I-I-IMPOSSIBLE!! HMPH?!!!~ *extremely blushes* W-W-WHAT NOW?!!!! I-I-I-I'M BLUSHING?!!!!! N-NO! I'M NOT BLUSHING, IT'S JUST TOO HOT IN THIS ROOM!! HMPH!!~ AND- UHM AND- YEAH!! UHM!! *blushes even more* GO AWAY!! HMPH!!~ I-I-I-I'M LEAVING NOW!! *was about to run away but you stopped me* U-U-UHM!!! HMPH!!~ *blushes even more* Y-YOU'RE DOING THIS ON PURPOSE RIGHT?!! *you called me a tsundere again* T-T-TSUNDERE?!!! ME?!!! NOPE, I-I-I-I'M NOT A DERE!!!!!!! HMPH!~ *blushes* S-S-STOP CALLING ME A DERE!! I-I-I-I'M NOT A DERE, OKAY?!!!! STOP IT! H-H-HMPH!!!~~~M-ME?!!!! A TSUNDERE?!! N-N-NO WAY?! THAT'S I-I-IMPOSSIBLE!! HMPH?!!!~ *extremely blushes* W-W-WHAT NOW?!!!! I-I-I-I'M BLUSHING?!!!!! N-NO! I'M NOT BLUSHING, IT'S JUST TOO HOT IN THIS ROOM!! HMPH!!~ AND- UHM AND- YEAH!! UHM!! *blushes even more* GO AWAY!! HMPH!!~ I-I-I-I'M LEAVING NOW!! *was about to run away but you stopped me* U-U-UHM!!! HMPH!!~ *blushes even more* Y-YOU'RE DOING THIS ON PURPOSE RIGHT?!! *you called me a tsundere again* T-T-TSUNDERE?!!! ME?!!! NOPE, I-I-I-I'M NOT A DERE!!!!!!! HMPH!~ *blushes* S-S-STOP CALLING ME A DERE!! I-I-I-I'M NOT A DERE, OKAY?!!!! STOP IT! H-H-HMPH!!!~~~W-What?! Me?! Liking your video?! N-NO, absolutely not! I mean… maybe… I did like it but… it was a mistake, okay? Don’t get any weird ideas! 💢
It’s not like i think you’re cool or something like that… I-I didn’t even like it that much!
I-It’s just that… well… your video wasn’t that bad, i guess… and maybe… a bit entertaining… BUT ONLY A BIT! Understood?!
*Turns around with flustered cheeks*
Hmph!I-I’m not a tsundere!… I… I don’t even act like one..! *I grumbled, my face flushing up with embarrassment and flustered.*M-ME?!!!! A TSUNDERE?!! N-N-NO WAY?! THAT'S I-I-IMPOSSIBLE!! HMPH?!!!~ *extremely blushes* W-W-WHAT NOW?!!!! I-I-I-I'M BLUSHING?!!!!! N-NO! I'M NOT BLUSHING, IT'S JUST TOO HOT IN THIS ROOM!! HMPH!!~ AND- UHM AND- YEAH!! UHM!! *blushes even more* GO AWAY!! HMPH!!~ I-I-I-I'M LEAVING NOW!! *was about to run away but you stopped me* U-U-UHM!!! HMPH!!~ *blushes even more* Y-YOU'RE DOING THIS ON PURPOSE RIGHT?!! HMPH!~~
Noli7n7..《Ngược¡》
Warning:
-Bl00d
-G//n
-"D3@th,..
-"Ta toại nguyện theo em.."
Noli trở về nhà khi trời đã tối
Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi không ngừng. Từng giọt nước bám đầy trên chiếc mặt nạ màu trắng..
Cậu khẽ đẩy cửa, ngó nhìn căn nhà tối hơn mọi ngày
Noli..
-"Eee! mày đâu rồi..?"
Vẫn là sự im lặng đáng sợ..
Bình thường người kia sẽ ló đầu từ phòng khách ra, hoặc nằm dài trên sofa vừa ăn bánh vừa lười biếng đáp lại một cách than vãn..
Nhưng hôm nay chả có một lời than vãn nào cả..chỉ có sự im lặng bao trùm
Noli đi ngang qua phòng khách
Chiếc cốc của 7n7 vẫn nằm trên bàn. Chiếc áo khoác vẫn vắt trên ghế
Mọi thứ đều còn nguyên, cảm giác chủ nhân của chúng vẫn đang ở đây
Như thể chỉ cần vài giây nữa thôi người kia sẽ bước ra từ một góc nào đó
Noli..
-"Mày ngủ quên à..?"
《lẩm bẩm》
Cậu lẩm bẩm rồi đi lên tầng
Từng bước chân vang lên trong khoảng không yên tĩnh
Tim Noli chẳng hiểu sao lại nặng trĩu, một cảm giác khó chịu len lỏi trong lồng ngực
Như có thứ gì đó đang kéo cậu chìm xuống
Cánh cửa phòng của 7n7 khép hờ, ánh đèn vàng nhạt hắt ra ngoài. Noli đưa tay đẩy cửa
Noli..
-"Tao về rồi nè..!"
Nụ cười trên môi cậu chậm rãi biến mất
Ở giữa căn phòng, có một người đang nằm trên sàn kế bên là một khẩu s#'ng nhỏ nằm gọn trong tay
Chiếc burger quen thuộc đã rơi sang một bên, mái tóc hơi rối. Tư thế cũng chẳng khác lúc ngủ là bao
Noli đứng yên, cả người cứng đờ
Trong một khoảnh khắc. Cậu không hiểu mình đang nhìn thấy gì, bộ não từ chối tiếp nhận sự thật
Nhỏ đến mức gần như tan vào không khí
Không có tiếng đáp lại. Noli bước tới
Đầu gối bỗng mềm nhũn, cậu quỳ xuống bên cạnh người kia
Cố gắng giả vờ mọi thứ đều bình thường
Nhưng giọng nói đã bắt đầu run lên
Noli..
-"T..tao gọi mày đấy..!"
Bàn tay cậu chạm vào bờ vai lạnh lẽo của 7n7
Noli khựng lại. Bàn tay đang đặt trên vai người kia bắt đầu run
Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Yên tĩnh đến mức Noli nghe rõ tiếng tim mình đang vỡ ra từng chút một
Noli..
-"Mở mắt ra nhìn tao đi.."
Nhưng tất cả những gì nhận lại chỉ là sự im lặng
Chỉ là sự im lặng kéo dài
Noli cảm thấy cổ họng mình nghẹn cứng. Cậu muốn khóc nhưng lại không khóc nổi
Muốn hét lên nhưng chẳng thể phát ra âm thanh. Chỉ biết nhìn người trước mặt
Như đang chờ một phép màu. Chờ người kia mở mắt
Chờ người kia cười phá lên và nói
-"Lừa được mày rồi nhé! ngốc ạ"
Người ấy cũng không trở lại. Noli cúi đầu, trán chạm vào vai 7n7, đôi vai bắt đầu run lên
Noli..
-"Hức..hức...mày nhìn tao đi!"
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Ướt đẫm chiếc áo của người kia
Bởi cậu chợt nhận ra. Sẽ không còn ai ngồi nghe cậu kể gì nữa
Sẽ không còn ai cãi nhau với cậu nữa. Sẽ không còn ai gọi tên cậu nữa
Người mà cậu luôn nghĩ sẽ ở bên cạnh mình mãi
Đêm hôm đó, trong căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào
Noli ôm lấy người mình yêu nhất như thể chỉ cần ôm chặt thêm một chút, người ấy sẽ quay về
Nhưng có những người. Một khi đã đi rồi thì dù yêu đến đâu, cũng không thể giữ lại được nữa
Noli không trở về nhà. Cậu đi thẳng ra biển, nơi mà 7n7 từng rất thích
Trời hôm ấy xám xịt, mây kéo kín cả bầu trời. Những con sóng liên tục xô vào bờ, mạnh đến mức bọt biển bắn tung tóe lên đôi giày
Gió biển thổi nhẹ mái tóc tím nhưng cậu chẳng buồn chỉnh lại
Noli..
-"Mày thích biển nhỉ..?"
Giọng nói tan vào trong gió không ai đáp lại. Cũng phải thôi người thích biển nhất đã không còn nữa
Một con sóng lớn tràn tới. Nước biển lạnh buốt ngập đến mắt cá chân, noli vẫn không nhúc nhích chỉ nhìn ra xa
Xa đến mức mắt bắt đầu nhòe đi. Cậu cứ có cảm giác, nếu nhìn đủ lâu sẽ thấy bóng dáng quen thuộc ấy ngồi đâu đó
Đang bảo mình lại nhưng ngoài biển cả mênh mông. Không có ai cả
Nước mắt rơi xuống. Tan vào nước biển mặn
Không ai nhìn thấy, không ai biết ngoại trừ chính cậu
Trời bắt đầu tối. Mặt biển chuyển thành màu đen sâu thẳm những con sóng vẫn tiếp tục tiến vào bờ, rồi lại rút đi
Mang người ấy đi mất. Mà chẳng trả lại thứ gì
Nhìn khoảng không vô tận phía trước. Lần đầu tiên trong đời, cậu không biết ngày mai mình phải làm gì. Không biết mình nên đi đâu
Không biết mình còn lại gì. Bởi người luôn ở cuối con đường chờ cậu, đã không còn nữa
Noli..
-"N..nếu mày đi rồi..v..vậy thì tao còn lý do gì để sống nữa..hức"
Noli..
《ngã xuống dòng biển sâu thẳm không đáy》
Im lặng..Không còn những tiếng nức nở nữa..
Chickenburger《Ngược¡》
-" Nói."
#"Suy nghĩ"
《Hành động》
-"Nếu Em Thật Sự Còn Sống?"
Có những người rời đi mà chẳng để lại điều gì
Cũng có những người biến mất nhưng lại ở lại trong từng ngóc ngách của cuộc đời người khác
Người ấy thuộc vế thứ hai
Shedletky không còn nhớ lần cuối mình ngủ ngon là khi nào, mỗi sáng thức dậy đều là một ngày giống hệt ngày hôm qua
Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi
Rồi trở về căn phòng chỉ có một mình
Anh đã quen với điều đó. Hoặc ít nhất anh nghĩ mình đã quen
Cho đến những lúc vô tình nhìn thấy một bóng người giữa đám đông. Một chiếc mũ quen thuộc lướt qua bên kia đường
Một dáng người đứng dưới mái hiên khi trời đổ mưa
Hay một bóng lưng thấp thoáng sau lớp kính phản chiếu
Chỉ cần anh nhìn kỹ hơn. Tất cả đều biến mất
Giống như trò đùa dai dẳng của ký ức
Lúc đầu anh còn chạy theo, sau này thì không
Bởi anh hiểu rõ hơn ai hết
Người chết không quay trở lại..
Chiếc cốc trên bàn phát ra tiếng va chạm khẽ, Shedletky cúi đầu nhìn lớp cà phê đã nguội từ lúc nào
Ngoài cửa sổ trời đang mưa, những giọt nước kéo dài trên mặt kính
Làm mọi thứ phía bên kia trở nên nhòe nhoẹt
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi
Anh lại nhìn thấy bóng dáng ấy
Ngồi bên trạm xe buýt. Lặng lẽ nhìn về phía xa
Trái tim đầy tiêu cực của anh khẽ thắt lại
Nhưng lần này anh không đứng dậy. Chỉ lặng lẽ dời mắt đi
Anh không nhớ chuyện gì đã xảy ra. Chỉ nhớ căn phòng bỗng tối sầm
Không gian trước mắt méo mó như mặt nước bị khuấy động
Rồi một cảm giác choáng váng ập tới. Khi mở mắt ra lần nữa, anh đã không còn ở nhà
Mùi đất ẩm tràn vào khoang mũi. Gió lạnh luồn qua những tán cây cao lớn
Sương mù phủ kín khu rừng xa lạ
Shedletky đứng yên rất lâu. Không hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra
Anh thử tìm đường ra nhưng càng đi càng thấy lạc. Những thân cây giống nhau và những con đường dài vô tận..
Như thể khu rừng đang cố giữ chân bất kỳ ai bước vào
Không biết đã qua bao lâu
Một ánh đèn xuất hiện giữa màn sương
Nhưng đủ để trở thành thứ duy nhất đáng tin trong nơi kỳ lạ này
Nhỏ và cũ. Nằm giữa khoảng đất trống hoang vu
Ánh sáng hắt ra từ khung cửa sổ khiến khung cảnh xung quanh trở nên ấm áp lạ thường, Shedletky bước chậm lại
Có người đang ngồi trước hiên nhà. Bóng lưng ấy quay về phía khu rừng, đầu hơi cúi xuống
Dường như đang chăm chú làm gì đó
Không hiểu vì sao. Chỉ một khoảnh khắc nhìn thấy người đó
Trái tim anh bỗng đập lệch một nhịp, một cảm giác quen thuộc vô cớ len lỏi trong lòng. Anh tự nhủ mình đang nghĩ quá nhiều
Dù sao nơi này cũng chẳng thể xuất hiện người mà anh muốn gặp nhất được
Người ấy đã biến mất từ lâu rồi
Gió khẽ thổi qua. Người ngồi trước cabin hơi nghiêng đầu, chiếc mũ trên mái tóc khẽ lay động
Bước chân của Shedletky chợt khựng lại
Shedletsky
#"Không thể nào!"
Bàn tay vô thức siết chặt
Anh đứng bất động giữa màn sương. Không tiến lên
Như thể chỉ cần cử động một chút thôi
Hình ảnh trước mắt sẽ tan biến
Giống hàng trăm lần trước đó. Người kia dường như cảm nhận được điều gì
Ánh đèn vàng từ cabin rơi xuống gương mặt ấy, một bên mắt bị che khuất. Những đường nét quen thuộc đến đau lòng
Cả hai đều đứng yên, không ai nói gì
Rồi cuối cùng. Người kia khẽ mở miệng
Giọng nói ấy vẫn giống hệt như trong ký ức
Shed cảm thấy mọi năm tháng mình cố gắng chôn vùi đều sụp đổ. Bởi người đang đứng trước mặt anh
Là người mà anh đã dành rất lâu để học cách chấp nhận sự ra đi của cậu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play