Rhycap │Gã Vào Phủ Nguyễn
vợ lẽ phủ Nguyễn
Vào những năm 19xx , ở vùng An Bình không ai là không biết đến nhà họ Nguyễn - gia tộc giàu có và quyền lực nhất
Nhà họ Nguyễn sở hữu hàng chục mảnh đất lớn nhỏ , tiệm vải, xưởng gạo và cả bến tàu nổi tiếng khắp vùng . Người dân mỗi khi nhắc tới Nguyễn Gia điều phải kính nể
Tiền bạc quyết định số phận
Quyền lực quyết định sống chết
Ban ngày cổng phủ đống kín
Ban đêm đèn dầu thắp sáng cả một hành lang dài hun hút
Người ngoài chỉ dám đứng nhìn từ xa, vì ai cũng biết bước chân vào Nguyễn phủ đồng nghĩa bước vào chiếc lồng son không lối thoát
Vào năm ấy, Hội Đồng Nguyễn vẫn cho người tới nhà họ Hoàng cưới thêm vợ lẽ cho cậu hai Nguyễn Quang Anh
Con trai một gia đình ngoài bến sông
Cho nên cậu gã vào phủ Nguyễn đổi lấy bạc thuốc
Kiệu hoa đỏ dừng trước cổng lớn Nguyễn gia
Người hầu A
Mợ út tới rồi!
Hoàng Đức Duy
//siết chặt khăn cưới trong tay//
cảnh cổng phủ Nguyễn chậm rãi mở ra
Bên trong rộng lớn đến mức khiến cậu choáng ngợp
Người hầu dẫn cậu đi qua hành lang dài hun hút rồi dừng lại trước đại sảnh
Trên ghế lớn là bà Nguyễn
bên cạnh còn có một người phụ nữ mặt sườn xám đỏ thẩm
Ánh Quỳnh
//nhấp trà rồi cười nhạt//
Ánh Quỳnh
Thằng nghèo này hả?
Hoàng Đức Duy
//vội cúi đầu//
Hoàng Đức Duy
Em chào bà... chào mợ cả
Ánh Quỳnh
//bước tới nâng nhẹ cầm cậu lên//
bà Nguyễn
// ánh mắt thoáng khựng lại vài giây//
bà Nguyễn
Thằng này đẹp hơn ta nghĩ
bà Nguyễn
Gương mặt nhỏ nhắn
bà Nguyễn
đôi mắt trong veo
Ánh Quỳnh
Cũng biết chọn người
Từ phía ngoài vang lên tiếng chân
Một người đàn ông mặt áo sơ mi trắng chậm rãi bước vào
Gương mặt điển trai nhưng ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
người hầu trong phủ
// lập tức cúi đầu//
người hầu trong phủ
Cậu hai
Hoàng Đức Duy
// ngẩng đầu nhìn//
Đó là lần đầu tiên cậu gặp Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đưa mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới rồi bật cười nhạt//
Nguyễn Quang Anh
Vợ lẽ mới của ta đây sao
Không khí trông đại sảnh lập tức im lặng
Ánh Quỳnh
Cậu hai coi bộ vừa mắt dữ ha
Nguyễn Quang Anh
// không đáp//
Nguyễn Quang Anh
//Chỉ nhìn Đức Duy vài giây rồi quay sang bà Nguyễn//
Nguyễn Quang Anh
Má tính cho cậu ấy ở đâu
bà Nguyễn
// nhàn nhạt đáp//
bà Nguyễn
Dãy nhà phía tây
người hầu trong phủ
// thoáng tái mặt//
Ánh Quỳnh
// bật cười khẽ//
Hoàng Đức Duy
//Ngơ ngác nhìn mọi người nhưng không ai giải thích gì thêm//
chap 2
Mưa rơi lộp bộp ngoài mái ngói cũ kỹ
người hầu Lan
// cầm đèn dầu dẫn cậu tới dãy nhà phía tây//
Càng đi sâu , không khí càng lạnh
Hoàng Đức Duy
Sao chỗ này vắng quá ạ
người hầu Lan
// im lặng vài giây//
người hầu Lan
Vì trước đây có người chết ở đây
Hoàng Đức Duy
// giật mình//
người hầu Lan
// nhìn quanh rồi hạ giọng hơn nữa//
người hầu Lan
"Là vợ lẽ trước của cậu hai"
người hầu Lan
"Một năm trước người ta phát hiện cô ấy treo cổ trong phòng "
Tiếng sấm vang lên khiến Đức Duy tái mặt
Cánh cửa phòng chậm rãi mở ra
chỉ có ngọn đèn dầu loe lét trên bàn
Hoàng Đức Duy
// vừa bước vài đã thấy dây trên trần nhà hằn dây thừng mờ mờ//
Hoàng Đức Duy
// sống lưng lạnh toát//
người hầu Lan
// đặt đèn xuống rồi vội bước ra ngoài//
người hầu Lan
Ban đêm dù nghe thấy gì cũng đừng mở cửa
Căn phòng lập tức chìm vào sự yên lặng đáng sợ
Hoàng Đức Duy
// ngồi co ro trên mép giường //
Ngoài trời mưa càng ngày càng lớn
Hoàng Đức Duy
có tiếng gõ cửa
Hoàng Đức Duy
// giật mình đứng bật dậy//
Hoàng Đức Duy
Ai.... ai vậy
Chỉ có tiếng bước chân chậm rãi ngoài hành lang
Ngay lúc Đức Duy định lùi lại-
Nguyễn Quang Anh
//Đứng trước cửa , áo sơ mi hơi mở cổ, trên tay còn cầm điếu thuốc cháy dở//
Nguyễn Quang Anh
// ánh mắt ngừng trên người cậu//
Nguyễn Quang Anh
Nghe nói em bị dọa rồi
Hoàng Đức Duy
// đứng chết lặng giữa phòng//
Ngọn đèn dầu lay động khiến bóng người cậu hai in dài trên vách gỗ
Hoàng Đức Duy
// khẽ cúi đầu //
Hoàng Đức Duy
Em... không sao
Nguyễn Quang Anh
// bật cười nhạt //
Nguyễn Quang Anh
Không sao mà mặt trắng bệch vậy
Nguyễn Quang Anh
// bước vào phòng rồi tiện tay đóng cửa lại //
Căn phòng càng yên tĩnh hơn
Hoàng Đức Duy
// vô thức lùi về sau một bước//
Nguyễn Quang Anh
// nhìn cậu vài giây rồi kéo ghế ngồi xuống //
Hoàng Đức Duy
Dạ... Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Bao nhiêu tuổi
Nguyễn Quang Anh
// khẽ nhíu mày //
Nguyễn Quang Anh
còn nhỏ dữ
Bỗng bên ngoài vang lên tiếng guốc gỗ
Ánh Quỳnh
// ánh mắt dừng trên người cậu hai //
Ánh Quỳnh
Khuya rồi cậu còn ở đây làm chi
Nguyễn Quang Anh
// dựa lưng vào ghế, giọng thản nhiên//
Nguyễn Quang Anh
Phòng vợ tôi , tôi không được ở
Ánh Quỳnh
// thoáng cứng mặt//
Hoàng Đức Duy
// vội cúi đầu thấp xuống//
Ánh Quỳnh
// nhìn cậu hồi lâu rồi lạnh giọng//
Ánh Quỳnh
Mới vào phủ ngày đầu mà biết giữ chân đàn ông rồi sao
Hoàng Đức Duy
// hoảng hốt//
Hoàng Đức Duy
Em không có...
Nguyễn Quang Anh
// cau mày//
Có lẽ không ngờ cậu hai lên tiếng vì Đức Duy nhanh như vậy
Nguyễn Quang Anh
// đứng dậy chậm rãi bước tới trước mặt Đức Duy//
rồi trước ánh mắt của mợ cả-
Nguyễn Quang Anh
// tháo áo khoác ngoài của mình choàng lên vai cậu //
Nguyễn Quang Anh
Trời lạnh
Nguyễn Quang Anh
Bệnh rồi ai hầu tôi
Hoàng Đức Duy
// ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt khẽ run lên//
Ánh Quỳnh
// siết chặt khăn tay trong lòng//
Cậu hai chưa từng chủ động quan tâm ai như vậy
chap 3
Ánh Quỳnh
//ánh mắt lạnh đi vài phần//
Ánh Quỳnh
// nói xong liền xoay người rời đi//
Căn phòng lần nữa chìm vào sự yên tĩnh
Hoàng Đức Duy
//đứng im tại chỗ//
Chiếc áo khoác trên vai vẫn còn lưu lại hơi ấm của hắn
Hoàng Đức Duy
// khẽ siết góc áo//
Hoàng Đức Duy
// không hiểu vì sao tim lại đập nhanh đến vậy//
Nguyễn Quang Anh
// quay người bước tới bàn trà//
Nguyễn Quang Anh
Ngồi xuống
Hoàng Đức Duy
//hơi ngẩn người//
Nguyễn Quang Anh
//khẽ nhíu mày//
Nguyễn Quang Anh
Muốn tao nói lần hai
Hoàng Đức Duy
//lập tức ngồi xuống//
Hai người ngồi đối diện nhau
Không khí yên tĩnh đến mức cậu nghe rõ tiếng tim mình
Nguyễn Quang Anh
// đặt chén trà xuống//
Nguyễn Quang Anh
Từ sáng tới giờ ăn gì chưa
Hoàng Đức Duy
//khựng lại//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu//
Hoàng Đức Duy
//lập tức cúi đầu//
Thật ra từ lúc bước vào phủ tới giờ cậu chỉ uống vài ngụm nước
Nguyễn Quang Anh
//gọi người hầu vào//
Nguyễn Quang Anh
Mang đồ ăn lên
Hoàng Đức Duy
//vội lắc đầu//
Hoàng Đức Duy
Không cần đâu cậu hai
Nguyễn Quang Anh
Tao không hỏi ý kiến mày
Hoàng Đức Duy
//nghẹn lời//
Một bàn thức ăn được mang vào
Mùi thơm lan khắp căn phòng
Hoàng Đức Duy
//bụng bỗng kêu ọt╴//
Hoàng Đức Duy
//xấu hổ đến mức muốn tìm chỗ trốn//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn bộ dạng đó rồi khẽ nhếch môi rất nhẹ//
Hoàng Đức Duy
Còn cậu hai..
Nguyễn Quang Anh
Tao ăn rồi
Nguyễn Quang Anh
Mày lo mà ăn đi
Hoàng Đức Duy
//nghe vậy mới cầm đũa lên//
Cho tới khi vô tình bị nghẹn
Hoàng Đức Duy
//khụ...khụ... //
Nguyễn Quang Anh
//lập tức đưa chén trà tới//
Nguyễn Quang Anh
Ăn từ từ thôi, tao có cướp của mày đâu
Hoàng Đức Duy
//nhận lấy chén trà//
Hoàng Đức Duy
//ngón tay vô tình chạm vào tay hắn//
Hoàng Đức Duy
//vội rút lại//
Hoàng Đức Duy
//tai đỏ bừng//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu một lát rồi thu tay về//
Không khí bỗng trở nên kỳ lạ
Hoàng Đức Duy
//đứng dậy//
Hoàng Đức Duy
Em...cảm ơn cậu hai
Nguyễn Quang Anh
//không đáp//
Hoàng Đức Duy
//buồn vì tưởng hắn không thích nói chuyện với mình nên định lui xuống//
Hoàng Đức Duy
//bước được vài bước//
Giọng nói trầm thấp phía sau bỗng vang lên
Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên cậu
Hoàng Đức Duy
//sững người quay lại//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu//
Ánh mắt sâu đến mức không ai đoán được hắn đang nghĩ gì
Nguyễn Quang Anh
Không cần sợ mợ cả trước mặt ta
Hoàng Đức Duy
//ngẩn người//
Hoàng Đức Duy
//trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả//
Hoàng Đức Duy
//khiến sống mũi cậu cay cay//
Bởi từ khi bước vào phủ Nguyễn-
Đây là lần đầu tiên có người đứng về phìa cậu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play