Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ HùngAn ] Come My Way

Chương 1.

꒰⁠⑅⁠ᵕ⁠༚⁠ᵕ⁠꒱⁠˖⁠♡
Mưa xối xả đập vào mặt kính tầng 81, thành phố dưới chân nhòe nhoẹt trong ánh đèn xe. Giữa không gian rộng lớn, ngột ngạt của văn phòng chủ tịch, một gã đàn ông đứng đó, bọc mình trong bộ suit may đo cao cấp phẳng phiu. Khuy măng sét bằng kim cương đen, chiếc đồng hồ hàng hiếm nơi cổ tay.
Gã là Lê Quang Hùng.
Ở cái tuổi ngoài ba mươi, cái tên Lê Quang Hùng là một định nghĩa sống cho hai chữ: Quyền lực. Người ta gọi gã là kẻ đi săn máu lạnh đứng đầu quỹ đầu tư mạo hiểm khét tiếng nhất thị trường tài chính.
Vút —
Một cây bút ký đắt giá vạch một đường dứt khoát trên bản hợp đồng nghìn tỷ. Lê Quang Hùng thậm chí không thèm chớp mắt, ném thẳng tập tài liệu cho cấp dưới.
Đối với gã, tiền tài chỉ là những con số nhảy múa trên màn hình điện tử. Gã vung tay đầu tư vào những dự án điên rồ nhất, thâu tóm những tập đoàn đang bên bờ vực phá sản, biến chúng thành công cụ kiếm tiền cho mình chỉ sau một đêm. Gã thích chơi đùa với những canh bạc tài chính lớn, thích cái cảm giác ép đối thủ phải cúi đầu trước sức mạnh của đồng tiền và quyền lực tuyệt đối.
Gã tiêu tiền như nước. Một ngày ngẫu hứng, gã có thể thẳng tay chốt hạ những căn biệt thự triệu đô, những tòa penthouse xa xỉ trải dài từ Nam ra Bắc, hoặc mua đứt những món đồ cổ đắt giá trong các buổi đấu giá thượng lưu chỉ bằng một cái gật đầu với trợ lý. Người đời nhìn vào, ai cũng nghĩ gã đang tận hưởng sự giàu sang đến tột cùng của một ông hoàng.
Lê Quang Hùng có tất cả. Tiền tài, danh vọng, sự kính sợ, những kẻ quỳ rạp dưới chân để xin gã một cơ hội đổi đời. Không thiếu một thứ gì. Chỉ trừ một gia đình.
____
Những căn biệt thự nguy nga, những tòa nhà to lớn đứng tên Lê Quang Hùng thực chất quanh năm suốt tháng đều bỏ trống, chìm trong bóng tối lạnh lẽo. Gã mua nhiều nhà to là thế, nhưng tuyệt nhiên chưa từng ở lại quá một đêm.
Bởi vì gã sợ.
Một kẻ hô mưa gọi gió trên thương trường như gã, lại sợ cái cảm giác rộng lớn, trống trải của những căn nhà thênh thang. Không có gia đình, không có người chờ đợi, sự rộng lớn của những kiến trúc xa hoa đó chẳng khác nào một chiếc lồng giam không đáy, liên tục nhắc nhở gã về sự cô độc đến đáng sợ của bản thân. Những người mang dòng máu bấu víu lấy gã trước kia, kẻ thì vì lòng tham tiền bạc mà phản bội, người thì đã nằm sâu dưới ba tấc đất sau những cuộc thanh trừng ngầm khốc liệt của giới thượng lưu. Gã độc hành trên ngai vàng của chính mình.
Thế nên, sau những cuộc vui tiền tỷ, sau những giờ phút vung tay khuynh đảo thị trường, gã tài phiệt ấy lại chọn lui về ẩn mình trong một căn hộ chung cư cũ với diện tích nhỏ hẹp.
Căn nhà nhỏ đến mức chỉ cần liếc mắt một cái là thấy hết mọi góc phòng. Sự chật chội, tù túng ở nơi này vô tình lại trở thành lớp vỏ bọc hoàn hảo, giúp gã trốn thoát khỏi sự ngột ngạt của sự giàu sang, che giấu đi sự trống rỗng tột cùng trong tâm trí của một kẻ mất ngủ kinh niên.
Chính trong căn hộ nhỏ hẹp ấy, gã nhận ra bản thân mình đang dần bất ổn. Gã cần một lối thoát, cần một ai đó kéo gã ra khỏi sự cô độc này. Và gã quyết định sẽ đi tìm một bác sĩ tâm lý vào ngày mai.
Gã không thể ngờ được rằng, quyết định bước chân vào phòng khám ấy, chính là bước ngoặt khiến gã tình nguyện đem toàn bộ mười phần quyền lực và tài sản của mình dâng nộp cho một người duy nhất.
꒰⁠⑅⁠ᵕ⁠༚⁠ᵕ⁠꒱⁠˖⁠♡
meomeo
meomeo
Mê bài come my way của Sơn Tùng MTP quoo
meomeo
meomeo
Nên fic này sẽ dựa theo lyric của bài đó nhee

Chương 2.

꒰⁠⑅⁠ᵕ⁠༚⁠ᵕ⁠꒱⁠˖⁠♡
Tiếng kim đồng hồ chạy êm ru trong không gian ngập tràn mùi hương thảo mộc dịu nhẹ. Khác hẳn với sự ngột ngạt, đầy mùi tiền và bão giông ở văn phòng của Lê Quang Hùng, phòng khám tâm lý này lại là một thế giới hoàn toàn khác, bình yên, tối giản và ngập nắng.
Đằng sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi, một chàng trai đang chăm chú lật giở từng trang hồ sơ bệnh án.
Em là Đặng Thành An.
Nếu ở thế giới tài chính ngoài kia, người ta có một ông trùm đầy quyền lực, thì trong giới y khoa, Đặng Thành An chính là một sự bảo chứng cho năng lực xuất chúng và sự kiên định đến cực đoan. Ở em luôn toát ra một nguồn năng lượng khiến người đối diện cảm thấy vô cùng dễ chịu, vừa điềm tĩnh, ấm áp nhưng lại không kém phần mạnh mẽ, sắc bén. Thành An tận tâm với nghề lắm, tận tâm đến mức coi công việc là lý tưởng sống duy nhất, và đương nhiên, em hoàn toàn không có ý định yêu đương. Trái tim em giống như một chiếc kén trắng kiên cố, bọc chặt bằng lý trí và các nguyên tắc nghề nghiệp nghiêm ngặt.
____
Trong căn phòng trị liệu với ánh sáng vừa vặn, một bệnh nhân đang rơi vào trạng thái hoảng loạn, hai tay ôm đầu khóc nức nở. Thành An không hề biến sắc. Em thong thả rót một tách trà ấm, đẩy về phía đối phương rồi dùng chất giọng trầm ấm, kiên định của mình để điều hòa lại bầu không khí
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhìn vào mắt tôi này.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thả lỏng vai ra, hít một hơi thật sâu... Đúng rồi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ở đây không ai có thể làm tổn thương anh được cả.
Sự điềm tĩnh và bản lĩnh của Thành An như một điểm tựa vững chãi, từ từ kéo người bệnh ra khỏi vũng lầy của cơn hoảng loạn. Đối với em, việc thấu suốt và dọn dẹp những vụn vỡ trong tâm trí người khác chính là bản năng. Càng là những ca bệnh tâm lý nặng, em càng điềm nhiên đối mặt, dùng chuyên môn hóa giải tất cả mà chưa từng lùi bước trước bất kỳ sự phản kháng nào.
____
Rời khỏi phòng khám sau một ngày dài bận rộn, Thành An trở về căn hộ của mình khi thành phố đã lên đèn. Khác với những người trẻ thích lao vào các cuộc vui chơi, thế giới sau giờ làm của em gói gọn trong sự yên tĩnh tuyệt đối.
Thành An thắp một ngọn nến thơm mùi gỗ, tự tay pha một ly trà mộc rồi ngồi xuống chiếc ghế bành quen thuộc. Em lật giở những cuốn sách chuyên ngành dày cộp, say mê nghiên cứu về các hội chứng tâm lý phức tạp của con người cho đến tận nửa đêm. Trong đầu em lúc nào cũng là công việc, là bệnh nhân, hoàn toàn không có chỗ cho thứ gọi là tình cảm lứa đôi.
Tình yêu đối với vị bác sĩ mạnh mẽ này chỉ là một biến số phiền phức nằm ngoài danh mục quan tâm.
Sáng hôm sau, Thành An vừa bước chân vào phòng làm việc thì cô y tá trợ lý đã hớt hải chạy vào, đặt lên bàn một tệp hồ sơ bảo mật màu đen với nét mặt cực kỳ căng thẳng. Người của bên đó đã bao trọn toàn bộ phòng khám trong vòng một tháng tới, còn dặn đi dặn lại là vị chủ tịch này tính khí vô cùng thất thường, đáng sợ, đã ép biết bao bác sĩ trước đó phải tự động xin nghỉ việc chỉ sau ba ngày.
Thành An nhìn tệp hồ sơ còn chưa mở, khẽ bật cười, một nụ cười vừa có sự dung túng của một vị bác sĩ, vừa có sự ngạo nghễ của một người nắm bản lĩnh trong tay. Em thong thả tựa lưng vào ghế
Vị bác sĩ tận tâm ấy tuyệt đối không thể ngờ rằng, gã bệnh nhân "khó chiều" sắp sửa bước vào cuộc đời em không hề muốn đến đây để tìm thuốc chữa bệnh. Thứ gã muốn, là dùng sự si tình điên cuồng và mười phần quyền lực của mình để từng bước phá vỡ chiếc kén lý trí của em, ép em từ nay về sau phải đi vào quỹ đạo bọc đường độc nhất mang tên gã.
꒰⁠⑅⁠ᵕ⁠༚⁠ᵕ⁠꒱⁠˖⁠♡
meomeo
meomeo
Ok khum

Chương 3.

꒰⁠⑅⁠ᵕ⁠༚⁠ᵕ⁠꒱⁠˖⁠♡
Rầm!
Tiếng sấm rền vang làm rung chuyển cả không gian ngay khi chiếc xe Maybach đen tuyền dừng bánh trước cửa phòng khám. Người trợ lý vội vã mở ô, cung kính che chắn cho gã đàn ông vừa bước xuống xe.
Lê Quang Hùng bước vào sảnh. Sự xuất hiện của gã cùng dàn vệ sĩ phía sau lập tức khiến bầu không khí ở quầy lễ tân đông cứng lại. Gã chẳng thèm nhìn ai, đôi mắt sắc lạnh giấu sau lớp kính râm khẽ đảo qua một lượt không gian ngập mùi thảo mộc. Gã tháo kính râm ném cho trợ lý, lạnh lùng để lại một câu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ở ngoài.
Rồi một mình đẩy cửa bước thẳng vào phòng trị liệu VIP.
Tiếng cửa mở dứt khoát. Đặng Thành An ngẩng đầu lên từ chồng bệnh án.
Đập vào mắt em là một gã tài phiệt cao lớn, toàn thân toát ra thứ áp lực bức người. Quang Hùng tiến đến, thong thả thả mình xuống chiếc ghế bành đối diện em. Nhưng tuyệt nhiên, gã không hé răng nửa lời. Gã chỉ ngồi đó, tựa lưng, hai tay đan vào nhau, đôi mắt sâu hoắm, lạnh lùng dính chặt vào gương mặt của em như muốn nhìn thấu tâm can đối phương.
Không gian rơi vào một khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Thành An điềm tĩnh lật qua một trang hồ sơ, chất giọng trầm ấm vang lên phá vỡ sự im lặng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chào anh, tôi là bác sĩ Đặng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh Hùng, anh có thể chia sẻ cho tôi biết dạo gần đây giấc ngủ của anh thế nào không?
Đáp lại em chỉ là một cái nhìn trống rỗng và im lìm. Quang Hùng không nói gì.
Thành An kiên nhẫn đổi câu hỏi, ánh mắt vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vậy còn những cơn đau đầu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh thường cảm thấy nó xuất hiện vào khoảng thời gian nào trong ngày?
Quang Hùng khẽ nhúc nhích đôi lông mày. Gã im lặng một lúc lâu, rồi bằng chất giọng trầm khàn, lạnh mỏng, gã buông ra vỏn vẹn ba chữ đầy bất hợp tác
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không có biết.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thế anh có cảm thấy bản thân dễ bị kích động hay cáu gắt vô cớ không?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không biết.
Bất kể em có hỏi điều gì, gã đàn ông nắm trùm tài chính ngoài kia đều chọn cách im lặng, hoặc nếu có mở miệng thì cũng chỉ là những câu từ chối trả lời cụt lủn. Sự cứng đầu và bất cần của gã bắt đầu mài mòn đi sự điềm tĩnh thường ngày của vị bác sĩ trẻ.
____
Sự bướng bỉnh đến cực đoan của Quang Hùng cuối cùng cũng chạm đến giới hạn chịu đựng của một người vốn dĩ có nguyên tắc cao như Thành An. Em bắt đầu nổi cáu. Bản tính mạnh mẽ và có phần ngạo nghễ của em bộc phát.
Cạch
Thành An thẳng tay đặt mạnh cây bút máy xuống bàn, gương mặt em đanh lại, đôi mắt sắc bén trừng thẳng vào gã đàn ông đối diện. Em khoanh tay trước ngực, giọng nói đã mất đi ba phần kiên nhẫn ban đầu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh không nói làm sao tôi chữa được đây?
Thấy vị bác sĩ vốn dĩ đang dịu dàng bỗng dưng xù lông, ánh mắt Lê Quang Hùng khẽ biến chuyển. Gã không tức giận, ngược lại, sự cáu gắt đầy sống động của em vô tình lại khiến gã cảm thấy vô cùng thích thú. Gã vẫn im lặng, nhưng khóe môi hơi nhếch lên như một lời thách thức.
Nhìn bộ dạng bất cần đời nhưng lại có phần giống như một chú cún bự đang xù lông phòng thủ của gã tài phiệt, Thành An thở hắt ra một hơi. Em cố kìm nén cơn giận, tự dặn bản thân đây là bệnh nhân của mình. Ánh mắt em dịu đi, em chống hai tay xuống bàn, hơi đổ người về phía trước, hạ giọng dùng tông giọng dỗ dành, vừa mềm mỏng nhưng lại mang tính chất áp đặt không thể chối từ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nào, ngoan.
Quang Hùng khựng lại, đôi mắt gã hơi mở to trước hai chữ vừa thốt ra từ miệng em.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nói đi, anh cảm thấy mình làm sao?
Thành An dịu dàng nhìn thẳng vào mắt gã, lặp lại câu hỏi.
Cả đời Lê Quang Hùng, ngoài thương trường người ta chỉ biết quỳ rạp, kính sợ hoặc dùng những lời tâng bốc nịnh bợ gã. Chưa từng có một ai dám nổi cáu với gã, cũng chưa từng có một ai dùng cái giọng điệu dung túng, dỗ dành như dỗ trẻ con này để nói chuyện với gã. Câu nói "Nào, ngoan" của em giống như một cái vuốt ve nhẹ nhàng, đâm thủng qua lớp phòng bị kiên cố của gã, khiến gã bỗng chốc muốn dựa dẫm, muốn làm nũng trước con người mạnh mẽ này.
Gã nhìn em, trong lòng dâng lên một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ. Gã không biết gã bị làm sao, gã chỉ biết, gã muốn vị bác sĩ này từ nay về sau chỉ được dỗ dành một mình gã mà thôi.
꒰⁠⑅⁠ᵕ⁠༚⁠ᵕ⁠꒱⁠˖⁠♡

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play