Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RhyCap ] Ánh Nắng Chiếu Qua Tim Anh.

[1] Số Phận.

ི☘︎ ྀ
Ở khu ổ chuột này, cái tên Quang Anh gần như đã trở thành thứ mà ai cũng biết đến.
Anh xuất hiện ở đây từ khi còn quá nhỏ để nhớ nổi quê quán hay gia đình mình là ai.
Không ai biết rõ nguồn gốc của anh, chỉ có một lời đồn đã tồn tại suốt nhiều năm rằng Quang Anh là một đứa trẻ bị bán vào khu ổ chuột này từ thuở bé.
Từ đó đến nay, cuộc đời anh chẳng khác nào một con chó hoang vật lộn để sống sót qua từng ngày.
Đánh nhau thuê, đòi nợ thuê, móc nhặt từng đồng tiền lẻ từ lòng thương hại của người khác.
Bất cứ việc gì có thể đổi lấy miếng ăn, anh đều làm.
Nhưng số tiền ấy chưa bao giờ thực sự thuộc về anh.
Mỗi ngày đều có một mức chỉ tiêu phải nộp.
Nếu không đủ, cái giá phải trả sẽ vô cùng đắt.
Những cơn đói kéo dài đến mức bụng quặn thắt, những ngày khát khô cổ họng, hay những trận đòn giáng xuống không chút nương tay.
Đám người cai quản nơi này chưa từng xem bọn trẻ như con người.
—————
Hôm nay cũng chẳng khác gì những ngày trước đó.
Quang Anh lê từng bước nặng nề trở về căn lều rách nát ấy.
Cơ thể anh đã mệt mỏi đến cực hạn, như thể chỉ cần thêm một cơn gió mạnh cũng đủ quật ngã.
Đôi chân trần dẫm trên nền đất lổn nhổn đá sỏi suốt cả ngày dài đã rách toạc từ lúc nào.
Máu khô lẫn với bụi bẩn bám đầy dưới gan bàn chân, để lại những dấu chân loang lổ.
Gương mặt gầy gò chi chít vết bầm tím và trầy xước, có những vết thương còn chưa kịp đóng vảy đã lại bị xé rách trong những trận ẩu đả mới.
Cả thân hình anh chỉ còn da bọc xương.
Quang Anh lặng lẽ thò tay vào túi áo rách, lấy ra nắm tiền nhàu nát đã phải đánh đổi bằng cả một ngày lê lết ngoài đường.
Anh cúi đầu, hai tay run run đưa số tiền ấy cho gã đàn ông đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ giữa lều.
Gã nhận lấy mà không buồn nhìn hắn lấy một lần.
Những ngón tay thô ráp chậm rãi lật từng tờ tiền, tiếng giấy sột soạt vang lên.
Càng đếm, sắc mặt gã càng tối lại.
Đến tờ cuối cùng, gã dừng tay.
Đôi mắt đầy vẻ hung dữ từ từ ngẩng lên, khóa chặt vào Quang Anh như một con thú săn mồi đang nhìn con mồi mắc bẫy.
...
...
Có bao nhiêu đây thôi?
Quang Anh vô thức siết chặt hai bàn tay bên hông.
Anh biết ánh mắt đó có ý nghĩa gì.
Suốt bao năm qua, mỗi lần số tiền mang về không đủ, gã đều nhìn anh bằng ánh mắt ấy trước khi cơn thịnh nộ trút xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thưa...hôm nay không có nhiều người cho tiền.
Gã đàn ông bật cười khẩy.
Nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt đầy sẹo khiến người ta lạnh sống lưng.
...
...
Không có người cho tiền?
Gã đứng phắt dậy. Chiếc ghế phía sau đổ rầm xuống nền đất.
...
...
Hay là mày giấu tiền tao!?
Tiếng quát vang lên khiến Quang Anh bất giác lùi lại một bước.
Trong lúc gã đàn ông đang hùng hục lục lọi khắp nơi để tìm một khúc gậy vừa tay.
Quang Anh đã sợ đến mức hai chân mềm nhũn.
Tim anh đập loạn trong lồng ngực, hơi thở gấp gáp đến nghẹn lại.
Nhưng rồi một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu hắn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Hay là mình chạy đi.”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Nếu ở lại...mình phải sống sao đây?”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Ở lại mình sẽ chết, chết như một con thú hoang không ai đoái hoài.”
Nghĩ vậy, Quang Anh nghiến chặt răng, cố ép cơ thể đầy thương tích đứng dậy.
Những cơn đau nhói từ đôi chân rướm máu khiến anh suýt ngã quỵ, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng.
Gã đàn ông vẫn đang quay lưng, mải tìm kiếm thứ gì đó để trừng phạt anh.
Đó là cơ hội duy nhất.
Quang Anh hít một hơi thật sâu rồi lao đi.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên trên nền đất.
Anh không dám ngoái đầu nhìn lại, cũng không dám nghĩ đến hậu quả nếu bị bắt được.
Trong đầu chỉ còn duy nhất một ý niệm là chạy.
Chạy thật xa.
Chạy khỏi căn lều rách nát kia.
Chạy khỏi những trận đòn, những cơn đói triền miên và những ngày tháng bị đối xử như một con thú.
Gió quất vào mặt rát buốt.
Những vết thương trên người đau nhức như bị xé toạc theo từng bước chân.
Anh cứ chạy.
Xuyên qua những con hẻm tối tăm, qua những đống rác bốc mùi, qua những ánh mắt thờ ơ của người trong khu ổ chuột.
Anh chẳng biết mình sẽ đi đâu.
Chẳng biết phía trước là gì.
Dù phía trước có là vực thẳm hay bóng tối vô tận, anh cũng không muốn quay đầu lại nữa.

[2.] Rời Bỏ Kí Ức Đau Thương

ི☘︎ ྀ
Không biết đã chạy được bao lâu.
Quang Anh chỉ biết rằng đôi chân mình đã gần như mất hết cảm giác.
Lồng ngực phập phồng dữ dội, mỗi nhịp thở đều nóng rát như có lửa đốt trong cổ họng.
Mãi đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo phía sau, anh mới dám ngoái đầu nhìn lại.
Con đường phía sau vắng tanh.
Không có ai.
Một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi len lỏi trong lồng ngực khiến Quang Anh gần như khuỵu xuống.
Anh loạng choạng bước vào một góc khuất giữa hai căn nhà cũ kỹ rồi ngồi bệt xuống đất.
Chiếc bụng đói cồn cào từng cơn.
Từ sáng đến giờ, anh chỉ được nuốt vài ngụm nước lã và một mẩu bánh mì cứng như đá nhặt được bên vệ đường.
Cơn đói âm ỉ đã hành hạ anh suốt cả ngày, giờ đây lại càng dữ dội hơn sau quãng đường dài bỏ chạy.
Quang Anh ôm lấy bụng, cố hít thở để xoa dịu cảm giác khó chịu ấy.
Hai mí mắt nặng trĩu, toàn thân đau nhức đến mức chỉ muốn ngả lưng xuống và ngủ một giấc thật dài.
Nhưng anh còn chưa kịp thả lỏng.
Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên.
...
...
Thằng ranh này chạy giỏi nhỉ?
Khoảnh khắc nghe thấy nó, toàn thân Quang Anh cứng đờ.
Máu trong người như đông lại.
Nỗi sợ hãi vừa mới lắng xuống lập tức bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.
Giọng nói đã ám ảnh hắn suốt những năm tháng dài đằng đẵng.
Quang Anh từ từ ngẩng đầu lên. Hai bàn tay siết chặt đến run rẩy.
Và rồi, tiếng cười khàn khàn đầy ác ý vang lên.
...
...
Cả đời này mày cũng không thoát khỏi tao đâu!
Chẳng để Quang Anh kịp phản ứng, gã sải bước tới, bàn tay thô ráp túm lấy mái tóc bết bụi của anh rồi giật mạnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Aaa!
Cơn đau buốt khiến Quang Anh bật ra một tiếng kêu yếu ớt.
Cả người anh bị kéo đứng dậy như một con búp bê rách nát.
...
...
Nếu mày thích chạy như vậy, tao sẽ đánh gãy chân mày.
Quang Anh run lên bần bật.
Anh không dám phản kháng.
Suốt bao năm qua, sự chống cự duy nhất anh từng học được chính là cắn răng chịu đựng.
Anh từ từ nhắm mắt lại, mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi trào ra nơi khóe mi.
Có lẽ lần này anh thật sự không thoát nổi.
Nhưng đúng lúc ấy...
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Buông thằng bé ra.
Cả Quang Anh lẫn gã đàn ông đều khựng lại.
Gã cau mày quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, một người đàn ông đang chậm rãi bước tới.
Ông mặc bộ vest được cắt may tinh xảo, từng đường nét đều toát lên vẻ sang trọng.
Trên cổ tay là chiếc đồng hồ đắt tiền phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
Phía sau ông còn có vài vệ sĩ cao lớn đi theo, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm nghị.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết người này không thuộc về khu ổ chuột nghèo nàn này.
Gã đàn ông vô thức nới lỏng tay.
Ánh mắt hung hãn ban nãy bỗng xuất hiện vài phần dè chừng.
Người đàn ông kia dừng lại cách đó không xa, đưa mắt nhìn Quang Anh từ đầu đến chân.
Sau đó, ông ngẩng đầu nhìn thẳng vào gã đàn ông.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Ta nói lại lần nữa.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Buông thằng bé ra.
Lần này, ngay cả đám vệ sĩ phía sau cũng đồng loạt tiến lên một bước.
Gã đàn ông nghiến răng ken két, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng.
Sau vài giây giằng co với chính mình, gã cuối cùng cũng buông tóc Quang Anh ra rồi thuận tay xô mạnh anh xuống đất.
Quang Anh vốn đã kiệt sức, cơ thể lập tức ngã lăn trên nền đường lạnh cứng.
...
...
Chuyện này không liên quan đến ông.
Gã gằn giọng, lùi lại vài bước rồi thủ thế.
Cơ bắp trên người căng cứng như một con thú dữ chuẩn bị lao vào con mồi.
Đám vệ sĩ phía sau người đàn ông lập tức tiến lên.
Bầu không khí trong nháy mắt trở nên căng thẳng.
Chỉ cần một mệnh lệnh, một trận ẩu đả chắc chắn sẽ nổ ra.
Thế nhưng người đàn ông kia chỉ khẽ nâng tay.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Dừng tay.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Không được ra tay.
Mệnh lệnh đơn giản ấy khiến tất cả im lặng.
Gã đàn ông cũng thoáng sững người.
Có lẽ chính gã cũng không ngờ đối phương lại không định dùng bạo lực để giải quyết mọi chuyện.
Người đàn ông bước qua trước mặt gã, như thể hoàn toàn không xem sự đe dọa kia là đáng ngại.
Ông tiến đến chỗ Quang Anh đang nằm co quắp dưới đất.
Quang Anh theo phản xạ co người lại.
Anh tưởng rằng rồi mình sẽ lại bị kéo dậy bằng những cú giật tóc hay những cái tát đau điếng.
Nhưng không.
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai anh.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Đứng dậy được không?
Giọng nói ấy khác hẳn những gì anh từng nghe trong đời.
Bình thường đến mức Quang Anh ngây người.
Người đàn ông đang cúi xuống nhìn anh, ánh mắt trầm tĩnh và ôn hòa.
Thấy anb không phản ứng, ông thở dài rồi cẩn thận đỡ lấy cánh tay gầy guộc ấy.
Nhẹ đến mức Quang Anh gần như không cảm nhận được đau đớn.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, có người chạm vào anh mà không mang theo ý định làm tổn thương.
Sau khi đỡ Quang Anh đứng vững, người đàn ông đặt tay lên vai anh.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Đứng phía sau ta.
Anh ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, rồi lại nhìn gã đàn ông đang đứng cách đó không xa.
Bản năng sợ hãi khiến anh lập tức làm theo
Tấm lưng ấy không quá cao lớn như những vệ sĩ bên cạnh.
Nhưng chẳng hiểu sao, lần đầu tiên trong đời, Quang Anh lại cảm thấy có thứ gì đó giống như cảm giác an toàn.
Người đàn ông xác nhận anh đã đứng phía sau mình mới chậm rãi tiến lên.
Từng bước chân đều bình tĩnh đến lạ.
Ông dừng lại trước mặt gã đàn ông, ánh mắt trầm tĩnh đối diện với vẻ hung hãn trên khuôn mặt đối phương.
...
...
Ông là ai?
...
...
Chuyện của tôi và nó không đến lượt người ngoài xen vào.
Người đàn ông không trả lời ngay.
Ông đưa mắt nhìn gã từ đầu đến chân, rồi liếc qua cây gậy đang bị siết chặt trong tay đối phương.
Một khoảng lặng ngắn bao trùm.
Chính sự im lặng ấy lại khiến gã đàn ông cảm thấy khó chịu hơn cả những lời đe dọa.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Ta là ai không quan trọng.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Điều quan trọng là từ giờ trở đi, mày không được động vào thằng bé nữa.
...
...
Nó là người của tôi.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Người của mày?
Ánh mắt vốn ôn hòa ban nãy bỗng trở nên lạnh đi vài phần.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Ta không thấy một con người nào thuộc quyền sở hữu của người khác cả.
...
...
Hừ!
...
...
Thật ra muốn mang nó đi cũng rất đơn giản.
...
...
30 triệu tiền mặt, nó sẽ là người của ông.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
30 triệu?
...
...
Không có thì trả người lại đây.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Ai nói ta không có!?
Ông nghiêng đầu ra hiệu.
Một vệ sĩ phía sau lập tức hiểu ý, quay người bước về phía chiếc xe đỗ bên đường.
Sau vài giây, anh ta mở cốp xe rồi cẩn thận mang đến một chiếc vali màu đen.
Tách.
Chiếc khóa được bật mở ngay trước mặt mọi người.
Quang Anh vô thức mở to mắt.
Bên trong là từng xấp tiền được xếp ngay ngắn, kín gần như toàn bộ khoảng trống của chiếc vali.
Dưới ánh đèn đường, những tờ tiền mới tinh hiện lên rõ ràng đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt.
Ông khẽ đưa tay đặt lên thành vali.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Chỗ này đủ chưa?
Gã nhìn chằm chằm vào số tiền trước mặt, yết hầu động đậy.
Chỉ cần nhìn sơ qua cũng biết giá trị của chiếc vali này vượt xa số tiền mà Quang Anh có thể kiếm được trong nhiều năm.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Nếu sau này tiếp tục làm khó thằng bé, tôi cũng sẽ không ngồi yên.
Giọng điệu ông vẫn ôn hòa như cũ.
Thế nhưng lần này, ngay cả gã đàn ông cũng cảm nhận được sức nặng ẩn sau từng câu chữ.
Gã nhìn chiếc vali, rồi lại nhìn đám vệ sĩ đứng phía sau người đàn ông.
Cuối cùng, ánh mắt gã dừng lại trên Quang Anh.
Chỉ còn sự tính toán và lòng tham đang không ngừng giằng co.
Còn Quang Anh thì đứng chết lặng.
Anh chưa từng nhìn thấy nhiều tiền đến vậy trong đời.
Và càng không thể tin rằng lại có người sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền khổng lồ chỉ để đưa một đứa trẻ khu ổ chuột như anh rời khỏi nơi này.
Sự im lặng kéo dài thêm vài giây.
Gã đàn ông nhìn chằm chằm vào chiếc vali tiền như thể sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái, tất cả sẽ biến mất.
Cuối cùng, lòng tham vẫn chiến thắng
Gã đưa tay giật lấy chiếc vali từ tay người vệ sĩ, mở ra kiểm tra lại một lần nữa
Sau khi chắc chắn bên trong đều là tiền thật, khóe môi gã dần nhếch lên thành một nụ cười đầy thỏa mãn.
...
...
Được.
...
...
Từ nay nó là người của ông.
Câu nói ấy khiến Quang Anh vô thức cúi đầu xuống.
Trong mắt gã, anh vẫn chỉ là một món hàng có thể đem ra trao đổi.
Gã đóng sập chiếc vali lại, ôm chặt vào lòng như ôm một báu vật.
Đôi mắt đầy vẻ tham lam liên tục đảo qua số tiền bên trong, thậm chí chẳng buồn nhìn Quang Anh thêm lấy một lần.
Bóng lưng ấy nhanh chóng khuất dần trong màn đêm của khu ổ chuột.
Mỗi bước chân đều gấp gáp, như sợ có ai đó sẽ đổi ý mà đòi lại số tiền vừa trao.
Cho đến tận lúc biến mất sau góc phố, gã vẫn không hề ngoảnh đầu lại.
Anh từng nghĩ nếu có ngày được tự do, mình sẽ vui mừng đến phát khóc.
Thế nhưng giờ đây, khi người ấy thật sự rời đi, cảm xúc còn lại chỉ là sự mệt mỏi đến tận cùng.
Như thể một sợi xích đã đeo trên người quá lâu, đến mức khi nó bị tháo bỏ, anh thậm chí không biết phải bước tiếp thế nào.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Xong rồi.
Giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh.
Quang Anh giật mình quay lại.
Người đàn ông đang đứng đó, ánh mắt dịu đi đôi chút khi nhìn anh.
Không còn sự đối đầu, không còn căng thẳng.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Về nhà thôi.
Hai chữ ấy rất đỗi bình thường.
Bình thường đến mức nhiều người có thể nghe thấy mỗi ngày.
Nhưng với anh, đó lại là lần đầu tiên trong cuộc đời.
Từ nhỏ đến lớn, Quang Anh chưa từng có một nơi nào thực sự được gọi là nhà.
Căn lều rách nát trong khu ổ chuột không phải nhà.
Những góc tường lạnh lẽo hắn co ro qua đêm cũng không phải nhà.
Nhà là gì? Anh không biết.
Quang Anh ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt.
Ánh mắt anh vẫn còn đầy sự dè chừng và bất an.
Anh không biết người này là ai.
Không biết ông sẽ đưa mình đến đâu.
Không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.
Có thể đó là một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Cũng có thể là một chiếc lồng khác được dát vàng.
Nhưng lúc này, anh chẳng còn gì để mất nữa.
Ít nhất, nơi phía sau lưng anh là địa ngục mà hắn không muốn quay lại thêm lần nào nữa.
Nghĩ vậy, Quang Anh lặng lẽ siết chặt bàn tay rồi bước theo.
Từng bước chân còn tập tễnh vì đau đớn, nhưng không còn nặng nề như lúc bỏ chạy nữa.
Dù tương lai phía trước là gì, anh cũng chỉ có thể đi tiếp.
Số phận đưa anh tới đâu, anh sẽ đối mặt tới đó.
Nếu phía trước là giông bão, anh sẽ tìm cách che ô.
Nếu phía trước là vực sâu, anh sẽ cố bám lấy mép đá mà sống
Cánh cửa xe được vệ sĩ mở ra.
Anh do dự vài giây rồi chậm rãi bước vào.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, Quang Anh vô thức ngoái nhìn khu ổ chuột lần cuối.
Những ký ức đau đớn đã giam cầm anh suốt bao năm.
Tất cả đang dần lùi lại phía sau.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Còn Quang Anh ngồi lặng bên cửa sổ, nhìn những ánh đèn vụt qua.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh không biết mình sẽ đi đâu.
Nhưng cũng là lần đầu tiên, anh có quyền hy vọng rằng điểm đến ấy sẽ không còn là một nơi chỉ toàn đau khổ.

[3.] Cuộc Sống Mới.

˚𓇼🐚☾☼🦪
Sau gần một giờ di chuyển, chiếc xe cuối cùng cũng chậm rãi giảm tốc.
Quang Anh lúc này đã mệt đến mức đầu óc mơ màng.
Những vết thương trên người vẫn âm ỉ đau nhức, nhưng anh vẫn cố mở mắt nhìn ra ngoài cửa kính
Rồi anh chết lặng.
Phía trước là một cánh cổng sắt khổng lồ cao hơn vài mét.
Sau khi cánh cổng từ từ mở ra, cả một khu dinh thự rộng lớn hiện ra trước mắt.
Những hàng cây được cắt tỉa ngay ngắn trải dài hai bên lối đi.
Đài phun nước cao lớn ở giữa sân phản chiếu ánh đèn lấp lánh.
Xa hơn nữa là một tòa biệt thự đồ sộ sừng sững dưới bầu trời.
Ánh sáng từ hàng trăm ngọn đèn hắt lên khiến cả công trình trông như đang phát sáng.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh qua con đường lát đá dài rồi dừng lại trước sảnh chính.
Một vệ sĩ bước xuống trước, nhanh chóng mở cửa xe.
...
...
Đến nơi rồi.
Quang Anh ngơ ngác.
Anh mất vài giây mới nhận ra người kia đang nói với mình.
Đôi chân run rẩy bước xuống xe với sự dìu đỡ của vệ sĩ.
Ngay khi đứng vững, anh lại một lần nữa sững sờ.
Những cây cột cao lớn chống đỡ phần mái trước sảnh.
Những ô cửa kính khổng lồ phản chiếu ánh đèn vàng rực.
Từng chi tiết đều toát lên sự xa hoa mà anh chưa từng dám tưởng tượng tới.
Quang Anh ngẩng đầu lên.
Ngẩng.
Rồi lại ngẩng.
Vậy mà vẫn chưa nhìn hết được chiều cao của tòa nhà.
Trong suốt cuộc đời mình, nơi lớn nhất anb từng thấy chỉ là khu chợ gần ổ chuột.
Còn trước mắt anh lúc này giống như một thế giới hoàn toàn khác.
Một thế giới chỉ xuất hiện trong những câu chuyện mà bọn trẻ từng kể cho nhau nghe.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trời ơi! Mình đang mơ hả ta?
Anh lẩm bẩm.
Đôi mắt mở to đến mức tưởng chừng quên cả chớp.
Quang Anh vẫn đứng bất động như tượng.
Anh cúi đầu nhìn lại bộ quần áo rách nát đầy bùn đất của mình, rồi lại nhìn căn biệt thự lộng lẫy trước mặt.
Sự đối lập ấy khiến anh bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Nhỏ bé đến mức như không thuộc về nơi này.
Lúc ấy, người đàn ông đã cứu anh từ khu ổ chuột chậm rãi bước tới.
Ông đứng bên cạnh, nhìn theo ánh mắt ngỡ ngàng của Quang Anh rồi cười nhẹ.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Thích không?
Quang Anh mím môi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
... Con chưa từng thấy nơi nào đẹp như vậy.
Bởi với một đứa trẻ lớn lên giữa đói nghèo, bùn đất và những trận đòn roi, khung cảnh trước mắt chẳng khác nào một giấc mơ.
Một giấc mơ xa xỉ đến mức anh không dám tin rằng mình đang thực sự đứng ở đây.
—————
Ngay khi cánh cửa lớn được mở ra, anh gần như nín thở.
Bên trong còn xa hoa hơn những gì anh nhìn thấy bên ngoài.
Quang Anh vô thức cúi đầu nhìn đôi chân trần đầy bụi bẩn của mình.
Anh sợ sẽ làm bẩn nơi này.
Dường như nhận ra sự bối rối ấy, người đàn ông quay lại nhìn anh.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Không cần căng thẳng.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Con cứ xem đây là nhà của mình đi.
Nghe vậy, Quang Anh chỉ biết gật đầu.
Anh không dám đáp lại, bởi hai chữ "nhà của mình" đối với anh vẫn còn quá xa lạ.
Ông quay sang một người giúp việc đang đứng gần đó.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Chuẩn bị quần áo mới cho thằng bé.
...
...
Vâng, thưa Ông.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Nhớ gọi cả cho bác sĩ đến kiểm tra những vết thương trên người nó
...
...
Vâng.
Dặn dò xong, ông lại nhìn về phía Quang Anh.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Trước tiên đi tắm đã.
Quang Anh gật nhẹ đầu.
Một người giúp việc nữ nhanh chóng bước tới.
...
...
Đi theo tôi nhé.
Anh ngoan ngoãn đi theo.
Băng qua những hành lang dài được trải thảm mềm mại, cuối cùng người giúp việc dừng lại trước một căn phòng rộng lớn.
Khi cánh cửa mở ra, Quang Anh lại thêm một lần ngẩn người.
Đó là một phòng ngủ.
Nhưng rộng gần bằng cả khu mà anh từng sống.
Chiếc giường lớn phủ chăn ga trắng tinh đặt ở giữa phòng.
Bên cạnh là tủ quần áo cao sát trần, bàn học, ghế sofa và cả một ban công hướng ra khu vườn phía sau biệt thự.
Người giúp việc mỉm cười.
...
...
Phòng của cậu ở đây nhé.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Của... tôi?
Người giúp việc chỉ gật đầu.
Trước khi anh kịp tiêu hóa hết những gì vừa nghe, bà đã dẫn anh vào một cánh cửa khác nằm trong phòng.
Đó là phòng tắm.
Hay đúng hơn là một nơi còn lớn hơn cả căn lều cũ của anh.
Bồn tắm bằng đá cẩm thạch đặt ở giữa, nước nóng đã được chuẩn bị sẵn.
Trên kệ là những chiếc khăn mềm mại và quần áo mới còn nguyên nếp gấp.
Quang Anh đứng bất động.
Đôi mắt lặng lẽ nhìn bộ quần áo sạch sẽ được đặt ngay ngắn bên cạnh.
Anh không nhớ nổi lần cuối cùng mình được mặc quần áo mới là khi nào.
Có lẽ đã quá lâu rồi.
...
...
Cậu cứ tắm đi.
...
...
Chúng tôi sẽ chờ ở ngoài.
Sau khi cánh cửa khép lại, căn phòng trở nên yên tĩnh.
Quang Anh chậm rãi bước đến trước gương.
Trong tấm gương lớn, một cậu bé gầy gò với mái tóc bết bụi.
Khuôn mặt đầy vết thương và bộ quần áo rách nát đang nhìn lại anh.
Anh lặng người hồi lâu.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Nhanh đến mức anh vẫn cảm thấy như đang nằm mơ.
Nếu đây thật sự là một giấc mơ...
Thì lần đầu tiên trong đời, anh không muốn tỉnh lại.
—————
Khoảng gần một lúc sau, cánh cửa phòng cuối cùng cũng mở ra.
Người giúp việc mỉm cười hài lòng rồi dẫn Quang Anh xuống tầng dưới.
Từng bước chân của anh vẫn còn hơi chậm chạp vì những vết thương trên cơ thể
Nhưng so với lúc mới đến, dáng vẻ đã khác đi rất nhiều.
Bộ quần áo rách nát phủ đầy bụi bẩn đã được thay bằng một bộ đồ đơn giản với tông màu nhã nhặn.
Không phải những bộ lễ phục cầu kỳ hay xa xỉ, nhưng lại vừa vặn đến lạ
Thân hình vốn gầy gò của anh trông gọn gàng và sáng sủa hơn hẳn.
Mái tóc đen đã được gội sạch, không còn bết lại vì mồ hôi và bụi đất.
Những lọn tóc mềm mại rủ xuống trước trán, làm dịu đi vẻ gai góc từng hiện rõ trên gương mặt.
Lớp bụi bẩn tích tụ suốt nhiều năm cũng đã được rửa trôi.
Dưới làn da tái nhợt vì thiếu dinh dưỡng là những đường nét thanh tú mà trước đây chẳng ai có cơ hội nhận ra.
Khi Quang Anh xuất hiện ở cầu thang, một vài người giúp việc vô thức ngẩng đầu nhìn sang.
...
...
Cậu đẹp trai lắm đấy.
Anh lúng túng nắm lấy vạt áo.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thật ạ?
Người giúp việc bật cười rồi gật đầu.
...
...
Thật.
Quang Anh khẽ mím môi.
Anh không biết mình có đẹp hay không.
Nhưng lần đầu tiên trong đời, khi nhìn thấy bản thân trong gương trước lúc xuống đây, anh đã không còn nhận ra cậu bé đầy bùn đất và thương tích của ngày hôm qua nữa.
—————
Ông đang ngồi trên ghế sofa gần cửa sổ.
Thấy anh bước vào, ông khẽ gật đầu rồi ra hiệu cho anh ngồi xuống.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Ngồi đi.
Quang Anh ngoan ngoãn làm theo.
Chẳng bao lâu sau, vị bác sĩ được gọi tới cũng xuất hiện với một chiếc vali y tế bên cạnh.
Lê Trung Thành
Lê Trung Thành
Để tôi kiểm tra một chút nhé.
Vị bác sĩ kiên nhẫn kiểm tra từng vết thương trên người anh.
Từ những vết bầm tím còn chưa tan, những vết rách trên cánh tay, đầu gối cho đến những chỗ chai sần và nứt toác dưới lòng bàn chân.
Mỗi khi chuẩn bị động vào một vết thương đau, bác sĩ đều nhẹ giọng nhắc trước.
Lê Trung Thành
Lê Trung Thành
Chỗ này hơi đau một chút.
Lê Trung Thành
Lê Trung Thành
Ráng chịu nhé.
Quả thật rất đau.
Thuốc sát trùng vừa chạm vào da, cảm giác bỏng rát lập tức lan khắp cơ thể khiến anh phải siết chặt hai tay vào nhau.
Ông ngồi cách đó không xa lặng lẽ quan sát.
Ông không chen vào quá trình điều trị.
Chỉ thỉnh thoảng hỏi vài câu.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Vết thương có nghiêm trọng không?
Lê Trung Thành
Lê Trung Thành
Phần lớn là bầm tím và tổn thương ngoài da.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Nhưng cơ thể thằng bé suy dinh dưỡng khá nặng.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Có lẽ đã thiếu ăn trong thời gian dài.
Ánh mắt ông dừng lại trên thân hình gầy gò của Quang Anh.
Những chiếc xương cổ nổi rõ.
Cổ tay mảnh đến mức chỉ cần dùng một bàn tay cũng có thể nắm trọn.
Ở phía bên ngoài, căn biệt thự vốn yên tĩnh nay lại xuất hiện thêm vài tiếng bước chân tất bật.
Người giúp việc đang chuẩn bị bữa tối.
Từ trong bếp, mùi thức ăn thơm phức bắt đầu lan ra khắp hành lang.
Cùng vô số hương thơm mà Quang Anh chưa từng được ngửi thấy bao giờ.
Chiếc bụng của anh lập tức phản ứng.
Ọc ọc ~
Âm thanh nhỏ nhưng đủ để mọi người trong phòng nghe thấy.
Quang Anh lập tức đỏ mặt.
Anh cúi đầu xuống, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.
Bác sĩ bật cười hiền hậu.
Lê Trung Thành
Lê Trung Thành
Có vẻ ai đó đang đói rồi.
Quang Anh xấu hổ đến mức vành tai đỏ bừng.
Nhưng lần này, không ai cười nhạo anh cả.
Ngược lại, trong ánh mắt họ chỉ có sự dịu dàng và cảm thông.
Khoảng hơn mười phút sau, bác sĩ cuối cùng cũng hoàn thành việc băng bó.
Những vết thương đã được làm sạch cẩn thận.
Hai bàn chân rớm máu cũng được quấn băng gọn gàng.
Lê Trung Thành
Lê Trung Thành
Cần nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ một thời gian là sẽ hồi phục.
Người đàn ông gật đầu cảm ơn.
Đúng lúc ấy, một người giúp việc bước tới.
...
...
Thưa Ông, bữa tối đã chuẩn bị xong.
Nghe vậy, người đàn ông quay sang nhìn Quang Anh.
Hoàng Đức Huy
Hoàng Đức Huy
Đi ăn thôi.
Chỉ ba từ đơn giản nhưng lòng anh lại ấm áp vô cùng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play