[AllRynLee] ~ Ngôi Sao Truy Nã Số I
Chap I: HAI BỘ MẶT
Mè
Chuyện này về trinh thám, người nổi tiếng giết người,....
Mè
Đọc thử xem coi có đúng gu mấy bạn không nhaa
" ANH THỊNH, SƠN, DƯƠNG,... ƠIIII! "
Ánh đèn sân khấu rực sáng
Thịnh cùng năm thành viên còn lại cúi đầu chào khán giả sau khi kết thúc bài hát cuối
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑆𝑜̛𝑛
//thở hồng hộc//
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑆𝑜̛𝑛
Má ơi mệt chết tao rồi
𝐵𝑢̀𝑖 𝐷𝑢𝑦 𝑁𝑔𝑜̣𝑐
Ai biểu mày nhảy sung chi
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔 𝐵𝑎́𝑐ℎ
Tao thấy khúc cuối mày suýt té
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 Đ𝑖̀𝑛ℎ 𝐷𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔
//cười lớn//
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 Đ𝑖̀𝑛ℎ 𝐷𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔
Té thật mà
Riêng Thịnh chỉ cười nhạt
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//cầm khăn lau mồ hôi rồi bước vào hậu trường//
Phòng nghỉ nhanh chóng náo nhiệt
𝑇𝑟𝑎̂̀𝑛 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇ℎ𝑎𝑛ℎ 𝐵𝑎̉𝑜
//nằm dài trên ghế//
𝑇𝑟𝑎̂̀𝑛 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇ℎ𝑎𝑛ℎ 𝐵𝑎̉𝑜
Mai được nghỉ hong?
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔 𝐵𝑎́𝑐ℎ
Lịch kín tới tháng sau
𝑇𝑟𝑎̂̀𝑛 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇ℎ𝑎𝑛ℎ 𝐵𝑎̉𝑜
Tao nghỉ nghề
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 Đ𝑖̀𝑛ℎ 𝐷𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔
Nghỉ rồi lấy gì ăn?
𝑇𝑟𝑎̂̀𝑛 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇ℎ𝑎𝑛ℎ 𝐵𝑎̉𝑜
Đi ăn bám Thịnh
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Cút
Một nhân viên mang nước vào
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//nhận lấy rồi ngồi xuống//
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//mở điện thoại//
Màn hình hiện lên hàng ngàn tin nhắn từ fan. Anh lướt qua. Cho đến khi nhìn thấy một cái tên quen thuộc
Một bài đăng vừa mới xuất hiện
" Hôm nay mọi người diễn hay quá!! "
Kèm theo một bức ảnh chụp từ hàng ghế khán giả
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//khóe môi hơi cong lên//
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
"lại là cậu..."
𝐵𝑢̀𝑖 𝐷𝑢𝑦 𝑁𝑔𝑜̣𝑐
Nhìn gì mà cười ghê vậy
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//khóa màn hình//
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Có gì đâu
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑆𝑜̛𝑛
Có người yêu hả
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Điên
𝑇𝑟𝑎̂̀𝑛 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇ℎ𝑎𝑛ℎ 𝐵𝑎̉𝑜
Nghi lắm nha
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 Đ𝑖̀𝑛ℎ 𝐷𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔
Đưa đây tao xem
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Đừng đụng điện thoại tao
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑆𝑜̛𝑛
//nhướng mày//
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Tao bình thường
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔 𝐵𝑎́𝑐ℎ
Bình thường cái mặt mày
Mọi người thay đồ chuẩn bị ra về
𝑇𝑟𝑎̂̀𝑛 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇ℎ𝑎𝑛ℎ 𝐵𝑎̉𝑜
//đập vai Thịnh//
𝑇𝑟𝑎̂̀𝑛 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇ℎ𝑎𝑛ℎ 𝐵𝑎̉𝑜
Đi ăn đêm không anh bạn?
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Không
𝐵𝑢̀𝑖 𝐷𝑢𝑦 𝑁𝑔𝑜̣𝑐
Lại về sớm??
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 Đ𝑖̀𝑛ℎ 𝐷𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔
Dạo này mày cứ biến mất buổi tối
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑆𝑜̛𝑛
Có người yêu thật rồi
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Tao bận
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔 𝐵𝑎́𝑐ℎ
Bận gì?
Thịnh chỉ cười. Không trả lời
Một quán trà sữa cách sân vận động vài con phố. Huy đang ngồi cùng đám bạn
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝑇ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝐶𝑜̂𝑛𝑔
Mày lại đi concert nữa hả
𝑃ℎ𝑎̣𝑚 𝐾ℎ𝑜̂𝑖 𝑉𝑢̃
Tao thấy mày đi từ hồi hắn chưa nổi
Đ𝑎̣̆𝑛𝑔 𝑇ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝐴𝑛
Fan cứng luôn
𝑁𝑔𝑜̂ 𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂𝑛 𝐵𝑖̀𝑛ℎ
Đúng kiểu trung thành
𝐿𝑒̂ 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑦
Tại nhạc hay mà
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝑇ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝐶𝑜̂𝑛𝑔
Mấy ông nổi tiếng khác đầy
𝑃ℎ𝑎̣𝑚 𝐾ℎ𝑜̂𝑖 𝑉𝑢̃
Khác chỗ nào?
𝐿𝑒̂ 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑦
Tao cũng không biết
Đ𝑎̣̆𝑛𝑔 𝑇ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝐴𝑛
Chắc yêu rồi
Thành phố dần yên tĩnh. Một chiếc xe đen chạy qua những con đường vắng
Thịnh ngồi ở ghế lái. Gương mặt hoàn toàn không còn vẻ ôn hòa thường ngày. Không còn nụ cười. Không còn ánh mắt dịu dàng. Chỉ còn sự lạnh lẽo
Anh dừng xe trước một khu công nghiệp bỏ hoang. Tắt máy. Không gian chìm vào im lặng
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm//
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//tay siết chặt vô lăng//
Những âm thanh cũ lại vang lên trong đầu
" Mày làm cái gì cũng sai "
" Điểm này mà cũng mang về "
" Mày chỉ làm tao thất vọng "
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//nhắm mắt//
Hơi thở dần trở nên nặng nề. Mỗi lần áp lực tích tụ. Những ký ức đó lại xuất hiện. Như muốn bóp nghẹt anh
Tường treo kín các giải thưởng. Các đĩa vàng. Các bức ảnh sân khấu. Nhưng giữa căn phòng lại có một góc hoàn toàn khác
Một chiếc bàn. Một ngăn kéo được khóa cẩn thận
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//mở ra//
Bên trong là những tấm ảnh. Hàng chục. Hàng trăm. Đều là cùng một người
Ảnh ở trường. Ảnh trong quán trà sữa. Ảnh ở nhà sách. Ảnh ngoài đường. Ảnh tại concert. Ảnh chụp từ rất nhiều năm trước
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//cầm một tấm lên//
Ngón tay nhẹ lướt qua gương mặt trong ảnh
Khóe môi khẽ nhếch lên. Một nụ cười khó hiểu
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Hôm nay em cũng tới...
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//nhìn tấm ảnh//
Giọng nói nhỏ đến mức gần như thì thầm
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Lúc nào cũng có mặt
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Ngoan thật...
Không ai biết anh đang nghĩ gì. Không ai biết ngôi sao được cả nước yêu mến đang cất giấu điều gì phía sau nụ cười hoàn hảo ấy
Ngoài kia. Thịnh vẫn là ca sĩ nổi tiếng nhất. Người lịch sự nhất. Thân thiện nhất. Được yêu thích nhất
Nhưng trong bóng tối. Lại tồn tại một con người khác. Một con người mà cảnh sát cả nước vẫn đang truy tìm suốt nhiều năm. Và người duy nhất khiến hắn để tâm lúc này…Lại là Huy
Một fan bình thường. Hoặc ít nhất…Huy vẫn nghĩ mình là một fan bình thường
Chap II: VẾT BẦM KHÔNG AI NHÌN THẤY
Cây thước gỗ đập xuống mu bàn tay
Cậu bé Thịnh cắn môi. Không khóc. Không kêu đau. Chỉ lặng lẽ đặt tay lại lên phím đàn
Bố Thịnh
Mày có biết tao bỏ bao nhiêu tiền cho mày học không?
Mẹ Thịnh
Có mỗi chuyện học với đàn cũng làm không xong
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//cúi đầu//
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
C-Con xin lỗi...
Từ nhỏ đến lớn. Thịnh luôn nghe câu đó
Dường như tồn tại của cậu cũng là một lời xin lỗi
Ở trường cũng chẳng khá hơn
Thịnh ít nói. Nhút nhát. Lúc nào cũng ngồi cuối lớp. Vậy nên cậu trở thành mục tiêu hoàn hảo
Một quyển tập bị giật mất
Nam Sinh
1: Ê thiên tài âm nhạc
Nam Sinh
2: Mày học giỏi dữ mà
Quyển tập bị ném qua ném lại. Thịnh đứng yên. Không dám giành
Quyển tập bay thẳng vào mặt cậu
Nam Sinh
3: Con trai mà như con gái
Thịnh nhặt quyển tập lên. Không nói gì. Cũng không phản kháng.
Ngày hôm đó. Cậu về nhà với một vết bầm trên trán. Mẹ nhìn thấy
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Dạ...
Bố Thịnh
Chó gì mà té hoài vậy?
Mẹ Thịnh
Đi đứng cũng không nên thân
Không ai hỏi. Không ai quan tâm. Không ai biết
Hoặc có thể...Không ai muốn biết
Những năm sau đó. Mọi thứ ngày càng tệ
Có lần. Thịnh bị khóa trong nhà vệ sinh suốt hai tiếng
Có lần. Cặp sách bị ném xuống hồ
Có lần. Tiền ăn sáng bị lấy mất
Có lần. Bị đẩy ngã giữa sân trường
Mẹ Thịnh
Sao quần áo mày lúc nào cũng dơ vậy hả??
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Con té...
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Con va phải cửa...
Dần dần. Nói thật hay nói dối cũng chẳng khác gì nhau. Vì chẳng ai tin
Cậu không khóc nữa. Không giải thích nữa. Không phản kháng nữa
Mọi cảm xúc bị nhốt lại. Từng chút. Từng chút một
Cho đến khi chúng biến thành thứ gì đó méo mó
Nam Sinh
3: Thằng Thịnh lại bị đánh đấy
Nam Sinh
2: Con trai gì yếu đuối hơn gái nữa
Lần này. Thịnh không cúi đầu
Lần đầu tiên. Một cảm xúc kỳ lạ xuất hiện
Không phải buồn. Không phải sợ
Một cơn giận âm ỉ. Đã tích tụ suốt nhiều năm
Từ ngày hôm đó. Thịnh bắt đầu quan sát mọi người
Những người từng làm mình đau. Vẫn sống rất vui vẻ
Kẻ bắt nạt vẫn cười. Kẻ chế giễu vẫn cười. Kẻ làm tổn thương người khác vẫn cười
Chỉ có người chịu đựng là đau khổ
Ý nghĩ đó bám lấy cậu nhiều năm. Không biến mất
Cho đến khi trở thành ngôi sao
Bên ngoài. Thịnh hoàn hảo. Lịch sự. Thân thiện. Ấm áp
Nhưng sâu bên trong. Một phần nào đó đã hỏng từ rất lâu rồi
Trong căn hộ cao cấp. Thịnh đứng trước cửa kính. Nhìn xuống thành phố
Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ nhóm
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑆𝑜̛𝑛
📲 Mai nhớ quay chương trình
𝐵𝑢̀𝑖 𝐷𝑢𝑦 𝑁𝑔𝑜̣𝑐
📲 Đừng ngủ quên
𝑇𝑟𝑎̂̀𝑛 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇ℎ𝑎𝑛ℎ 𝐵𝑎̉𝑜
📲 Mang cà phê cho tao
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 Đ𝑖̀𝑛ℎ 𝐷𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔
📲 Mang luôn cho tao
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔 𝐵𝑎́𝑐ℎ
📲 Tao nữaa
Khóe môi Thịnh hơi cong lên
Những người này. Là số ít người khiến anh cảm thấy mình vẫn còn giống người bình thường
Anh tắt điện thoại. Mở một ứng dụng khác
Màn hình hiện lên tài khoản của Huy
" Mai kiểm tra toán. Chết rồi!! "
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//bật cười//
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Ngốc...
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//nhìn chằm chằm ảnh đại diện của cậu//
Không hiểu từ khi nào. Giữa hàng triệu người. Anh chỉ nhớ duy nhất một người
Một người chưa từng cười nhạo anh. Chưa từng xúc phạm anh. Chưa từng đòi hỏi gì
Người duy nhất khiến thế giới của anh bớt chán ghét đi một chút
Bên ngoài cửa kính. Mưa bắt đầu rơi
Trong khi đó. Ở một nơi khác. Một chiếc xe cảnh sát đang dừng trước hiện trường mới nhất của vụ án truy nã bí ẩn
Điều Tra Viên - Cảnh Sát
1: Vẫn không có dấu vết
Điều Tra Viên - Cảnh Sát
2: Tên này ngày càng khó đoán
Điều Tra Viên - Cảnh Sát
1: Hắn chắc chắn sẽ tiếp tục xuất hiện
Không ai biết. Người mà họ đang truy tìm
Ngày mai vẫn sẽ đứng trên sân khấu. Mỉm cười với hàng chục nghìn khán giả. Và nhận những tràng pháo tay không dứt
Chap III: NGƯỜI KHÔNG NÊN BỊ CHÚ Ý
𝐿𝑒̂ 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑦
//ngáp dài, một tay cầm bánh mì, một tay đeo balo//
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝑇ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝐶𝑜̂𝑛𝑔
Mày thức tới mấy giờ?
𝐿𝑒̂ 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑦
Hai giờ sáng
𝑁𝑔𝑜̂ 𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂𝑛 𝐵𝑖̀𝑛ℎ
Để học?
𝑃ℎ𝑎̣𝑚 𝐾ℎ𝑜̂𝑖 𝑉𝑢̃
Xem video Thịnh á hả?
𝑃ℎ𝑎̣𝑚 Đ𝑖̀𝑛ℎ 𝑇ℎ𝑎́𝑖 𝑁𝑔𝑎̂𝑛
Bó tay
𝐿𝑒̂ 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑦
//nhún vai//
Hai mươi tuổi. Sinh viên năm hai. Cuộc sống của cậu đơn giản đến mức nhàm chán. Đi học. Đi làm thêm. Đi concert khi có tiền. Và thần tượng Thịnh hết
Một studio ghi hình ở trung tâm thành phố. Thịnh đang cùng nhóm chuẩn bị quay chương trình. Ngoài Sơn, Ngọc, Bảo, Dương và Hoàng Bách còn có vài khách mời nổi tiếng
Diễn viên điện ảnh nổi tiếng
𝑃ℎ𝑎𝑛 Đ𝑢̛́𝑐 𝑁ℎ𝑎̣̂𝑡 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔
Ê Thịnh
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Gì
𝑃ℎ𝑎𝑛 Đ𝑢̛́𝑐 𝑁ℎ𝑎̣̂𝑡 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔
Nghe nói fan mày đông lắm
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Chắc vậy
Đ𝑜̂̃ 𝑁𝑎𝑚 𝑆𝑜̛𝑛
Chắc vậy là sao?
𝐵𝑢̀𝑖 𝑇𝑟𝑢̛𝑜̛̀𝑛𝑔 𝐿𝑖𝑛ℎ
Ông này lúc nào cũng khiêm tốn giả tạo
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Tao đá mày giờ
Một nhân viên mang vào vài tấm ảnh fan được chọn ngẫu nhiên để giao lưu. Thịnh vốn không quan tâm. Cho đến khi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc
Bàn tay anh khựng lại. Chỉ một giây. Rồi tiếp tục như bình thường. Không ai nhận ra. Ngoại trừ một người. Hoàng
𝑃ℎ𝑎𝑛 Đ𝑢̛́𝑐 𝑁ℎ𝑎̣̂𝑡 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔
Mày nhìn ai vậy?
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Không ai
𝑃ℎ𝑎𝑛 Đ𝑢̛́𝑐 𝑁ℎ𝑎̣̂𝑡 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔
Xạo
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Rảnh quá
𝑃ℎ𝑎𝑛 Đ𝑢̛́𝑐 𝑁ℎ𝑎̣̂𝑡 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔
//nhếch môi//
Anh đã quen Thịnh nhiều năm. Đủ để biết lúc nào người này nói thật. Và lúc nào đang giấu chuyện
Buổi ghi hình kết thúc vào chiều tối. Mọi người kéo nhau đi ăn
𝑇𝑟𝑎̂̀𝑛 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇ℎ𝑎𝑛ℎ 𝐵𝑎̉𝑜
Đi không
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Không
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑆𝑜̛𝑛
Lại không??
𝐵𝑢̀𝑖 𝐷𝑢𝑦 𝑁𝑔𝑜̣𝑐
Mày sống như ma vậy
𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 Đ𝑖̀𝑛ℎ 𝐷𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔
Ban ngày xuất hiện, tối mất tích
Đ𝑜̂̃ 𝑁𝑎𝑚 𝑆𝑜̛𝑛
Có người yêu rồi
𝑃ℎ𝑎𝑛 Đ𝑢̛́𝑐 𝑁ℎ𝑎̣̂𝑡 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔
Chắc chắn
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
//bật cười//
Ở phía bên kia thành phố. Huy đang làm thêm tại quán cà phê
𝐿𝑒̂ 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑦
Em ra liền!!
Cuộc sống rất bình thường. Bình thường đến mức chẳng ai nghĩ rằng. Có vài người đang vô tình chú ý tới cậu
Một chiếc xe đen đỗ bên kia đường. Người ngồi trong xe hạ kính xuống
Chiếc ảnh trên tay hắn chính là Huy
Ở một nơi khác. Một căn hộ cao cấp
Nam Sơn ngồi trước laptop. Lướt mạng xã hội. Tình cờ nhìn thấy một bài đăng
" Hôm nay đi làm mệt quá "
Đ𝑜̂̃ 𝑁𝑎𝑚 𝑆𝑜̛𝑛
//nhíu mày//
Không hiểu vì sao. Anh dừng lại vài giây. Rồi nhấn theo dõi
Cùng lúc đó. Hoàng đang nằm trên sofa
𝑃ℎ𝑎𝑛 Đ𝑢̛́𝑐 𝑁ℎ𝑎̣̂𝑡 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔
Ủa
Anh nhìn thấy cùng một tài khoản
𝑃ℎ𝑎𝑛 Đ𝑢̛́𝑐 𝑁ℎ𝑎̣̂𝑡 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔
Lạ nhỉ?
Trong ảnh. Huy đang cười với ly trà sữa trên tay. Nụ cười rất bình thường. Không phải người nổi tiếng. Không phải người mẫu. Không phải hot boy
Nhưng lại khiến người ta muốn nhìn thêm lần nữa
Đêm đó. Thịnh trở về căn hộ. Mở điện thoại. Tài khoản Huy hiện ra như mọi ngày
Nhưng lần này. Ánh mắt anh chợt lạnh đi
Có thêm vài lượt theo dõi mới
𝐿𝑒̂ 𝐻𝑜̂̀ 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑇ℎ𝑖̣𝑛ℎ
Thú vị thật...
Lần đầu tiên. Một cảm giác khó chịu xuất hiện
Bởi vì anh biết. Nếu những người kia bắt đầu chú ý tới Huy. Thì sớm muộn gì…Họ cũng sẽ muốn tiến lại gần cậu.
Mà điều đó. Là thứ Thịnh không thích chút nào
Trong khi đó. Người duy nhất không biết gì cả. Lại đang nằm trên giường
𝐿𝑒̂ 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑦
Mai ăn gì ta?...
𝐿𝑒̂ 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑦
//lướt điện thoại//
Xem vài video. Để điện thoại sang một bên
Hoàn toàn không biết rằng. Ở ngoài kia. Có nhiều ánh mắt đang dần hướng về mình hơn. Và đó mới chỉ là khởi đầu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play