Kẻ Điên [ CongB × Mason ]
#1
emrua.
hơi kinh dị nhé các chồngyeuu
Dưới mái trường trung học phổ thông, cái tên Nguyễn Xuân Bách luôn gắn liền với những tiếng xì xào. Cậu là một bóng ma trắng trẻo, làn da nhợt nhạt như chưa từng thấy ánh mặt trời, đôi răng thỏ nhô ra mỗi khi cậu nở nụ cười vô hồn. Người ta bảo Bách là kẻ điên, vì chẳng ai thấy cậu mở miệng nói dù chỉ một lời, kể cả khi kiểm tra miệng hay đứng trước thầy cô. Cậu chỉ đứng đó, đôi mắt to tròn nhìn chầm chầm vào khoảng không và thỉnh thoảng lại khẽ cười, một nụ cười rợn người không một chút ấm áp.
Đối lập hoàn toàn với Xuân Bách là Nguyễn Thành Công. Công là mặt trời của lớp, một chàng trai 16 tuổi năng động, đẹp trai và luôn tỏa ra nguồn năng lượng tích cực. Ở đâu có Công, ở đó có tiếng cười.
Nhưng kể từ giữa học kỳ, cuộc sống của Công bị quấy rầy bởi một cái bóng.
Mỗi buổi sáng, Công luôn tìm thấy một bông hoa hồng trắng đặt trên ngăn bàn, cánh hoa đôi chỗ bị dập, thấm đẫm một mùi tanh nồng kì lạ. Và ở cuối dãy hành lang, Bách đứng đó, tựa lưng vào tường, đôi mắt dán chặt vào bóng lưng của Công.
All NV
01:Này Công, cẩn thận thằng đó.
All NV
Nó vừa cười với cái bóng của chính mình dưới sân trường kìa.
Thằng bạn thân thì thầm, kéo tay Công đi hướng khác.
Nhóm bạn của Công luôn tạo thành một bức tường người vững chãi mỗi khi Bách tiến lại gần. Họ xua đuổi cậu, dùng những lời lẽ nặng nề, thậm chí có lần, một tên trong nhóm đã cố tình xô mạnh khiến Bách ngã nhào xuống sàn bê tông thô ráp. Đầu gối Bách rách cả da, máu đỏ tươi chảy dài trên làn da trắng muốt.
Thế nhưng, Bách không khóc. Cậu ngồi đó, nhìn vết thương đang rỉ máu của mình, rồi đôi răng thỏ lộ ra. Bách cười, nụ cười hạnh phúc đến rợn người. Ánh mắt cậu si mê nhìn dòng máu, rồi lại ngước lên nhìn Công đang đứng sững sờ phía xa.
Ngày hôm đó, khi tan học, Công ở lại trực nhật một mình. Không gian lớp học tĩnh mịch, chỉ còn tiếng chổi quét sàn xoẹt xoẹt. Khi Công quay người, Bách đã đứng ngay sau lưng từ lúc nào. Không gian đặc quánh lại. Rất kinh dị và ngột ngạt.
Nguyễn Thành Công
Nói chuyện đi..
Công run rẩy lên tiếng, giọng khàn khàn.
Nguyễn Thành Công
Cậu muốn gì ở tôi?
Bách không đáp. Cậu từ từ tiến lại gần, khoảng cách gần đến mức Công có thể ngửi thấy mùi hoa hồng héo úa trộn lẫn với thứ mùi tanh nồng của máu trên người cậu. Bách đưa bàn tay lạnh ngắt, đầy những vết xước tự gây ra, chạm nhẹ vào má Công. Cậu nhìn thẳng vào mắt Công, đôi răng thỏ cắn chặt môi dưới đến mức bật máu.
Bách không nói, nhưng trong ánh mắt trống rỗng đó, Công nhìn thấy một khao khát bệnh hoạn. Cậu không muốn tình yêu, cậu muốn sự đau đớn từ những người mà cậu khao khát được thuộc về. Bách ghé sát tai Công, hơi thở lạnh buốt phả vào da thịt.
Nguyễn Xuân Bách
Đừng..bảo vệ tôi nữa.
Một giọng nói khàn đặc có chút rợn người vang lên trong bầu không khí muốn nghẹt thở.
Nguyễn Xuân Bách
Hãy để họ..làm đau tôi đi
Công lùi lại hai bước, lưng va vào cạnh bàn, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cậu nhìn Bách, người đang tự cào cấu cánh tay mình đến bật máu, vừa làm vừa cười một cách mãn nguyện. Trong khoảnh khắc đó, Công hiểu rằng, sự quan tâm hay bảo vệ của cậu, đối với Bách, chỉ là một sự tước đoạt món khoái lạc tàn khốc nhất mà cậu ta đang tìm kiếm.
Lúc này, không còn ai cất lời nữa chỉ còn bầu không khí yên tĩnh.
Ánh hoàng hôn đổ xuống lớp học, những vệt dài đỏ tươi như vết cắt trên da thịt. Công đứng chôn chân tại chỗ, nhìn Bách. Cậu thiếu niên ấy vẫn đang mải mê với những vệt máu rỉ ra từ kẽ tay mình, đôi mắt lờ đờ hướng về phía Công, như thể Công là liều thuốc duy nhất cho cơn nghiện đáng ghét kia.
Nguyễn Thành Công
Bách..cậu bị làm sao thế?
Công cất tiếng hỏi, tay siết chặt lấy cán chổi đến bật cả khớp xương trắng bệch.
Bách không trả lời bằng lời nói. Cậu tiến thêm một bước. Mỗi bước đi, tiếng giày của cậu vang lên khô khốc trên nền gạch, lọt thỏm giữa không gian im lặng đến nghẹt thở. Khi chỉ còn cách Công một khoảng đủ để cảm nhận hơi nóng từ cơ thể người kia, Bách đột ngột dừng lại. Cậu nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Công, ép bàn tay đang run rẩy của cậu đặt lên vết thương mới trên cánh tay mình.
Cảm giác ấm nóng, dính dính của máu khiến Công giật bắn người, nhưng Bách lại dùng lực giữ chặt tay Công. Cậu rướn người tới, đôi răng thỏ cắn mạnh vào bờ môi mình cho đến khi máu tươm ra, rồi lại tựa đầu vào vai Công, thì thào bằng chất giọng đứt quãng
Nguyễn Xuân Bách
Đau... thêm chút nữa... Công à.
Sự kinh hãi lan tỏa khắp cơ thể Công. Cậu muốn đẩy Bách ra, muốn bỏ chạy như cách mà nhóm bạn vẫn thường làm, nhưng sự thân thiện, hòa đồng trong bản tính của Công lại trói buộc cậu. Nhìn Bách, một bông hoa trắng muốt bị vấy bẩn bởi chính những vết thương mà cậu tự gây ra. Công cảm thấy một nỗi thương hại pha lẫn ghê tởm xâm chiếm tâm trí.
Nguyễn Thành Công
Cậu không thể tiếp tục như thế này.
Công gằn giọng, cố giữ bình tĩnh
Bách ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi cậu méo mó.
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ khi đau, tôi mới biết mình vẫn còn tồn tại. Và khi là cậu làm tôi đau... tôi mới cảm thấy mình thuộc về thế giới này.
Đúng lúc đó, cửa lớp bật mở. Nhóm bạn của Công ùa vào, định bụng sẽ rủ cậu đi đá bóng như thường lệ. Cảnh tượng trước mắt khiến họ khựng lại. Công đang đứng đó, tay đặt trên vết thương đang rỉ máu của Bách, còn Bách thì đang tựa đầu vào vai Công với vẻ mặt thỏa mãn đến rợn người.
All NV
04: Bách! Mày lại giở trò gì với Công hả?
Một tên trong nhóm hét lên, lao tới túm lấy cổ áo Bách, ném cậu ngã vào góc tường.
Bách bị đập đầu vào tường, một tiếng "bộp" khô khốc vang lên. Nhưng lạ thay, cậu không hề kêu đau. Cậu từ từ ngồi dậy, mái tóc xõa che đi nửa khuôn mặt, chỉ còn đôi răng thỏ lộ ra trong nụ cười ám ảnh. Cậu đưa ngón tay quệt vết máu chảy từ trán xuống, rồi nhẹ nhàng lè lưỡi ra liếm.
Nguyễn Xuân Bách
Đau.. thích quá
Bách lẩm bẩm, âm thanh nhỏ xíu nhưng đủ để khiến cả nhóm bạn của Công dựng tóc gáy.
Công đứng lặng người, nhìn Bách. Cậu nhận ra, sự bảo vệ của mình, sự hung hăng của đám bạn, tất cả đều vô nghĩa. Đối với Bách, mọi sự đụng chạm, dù là yêu thương hay bạo lực, đều là những mảnh ghép mà cậu dùng để lấp đầy sự trống rỗng trong tâm hồn bệnh hoạn của chính mình.
Cái bóng trắng trẻo ấy vẫn đứng đó, trong góc tối của lớp học, đợi chờ sự đau đớn tiếp theo từ chính những người mà cậu khao khát được chạm tới.
emrua.
đố các chồngyeuu Bách bị gì í
Download MangaToon APP on App Store and Google Play