Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[BângxQuý] Ngày Mai Không Còn Nắng

Chapter 1: Duyên trời đã định (1)

_______________
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Ngọc Quý, mày đi đâu nữa vậy?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Tao đi mua đồ cái.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Giờ này khuya khoắt rồi còn đi đâu?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Không có gì đâu, mày vô phòng ngủ trước đi, lát tao về sau.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
//Nghi hoặc// Ừ ừ, nhớ về sớm là được.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Bước ra khỏi nhà//
Em đi đến siêu thị gần nhà mua một ít mì gói để ăn khuya.
...
...
...
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Cầm bọc mì gói đi về//
Đang đi thì em vô tình va phải một người lạ.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Ui da!
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Trời ơi!
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//Làm rớt điện thoại trong tay xuống đất//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Lỡ dẫm lên//
Chiếc điện lập tức nứt toát màn hình.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Úi trời, anh gì ơi có sao không?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//Cúi xuống nhặt điện thoại lên//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Tôi thì không sao, nhưng cái điện thoại tôi có sao rồi.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Trợn mắt//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Trời! Tôi đâu có để ý đâu, anh đi đường mà cắm mặt vào cái điện thoại như vậy thì dở rồi.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Hừ! Cậu nhìn cho kĩ, rõ ràng là cậu đi ngược chiều rồi đụng trúng tôi mà.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Đi bộ mà cũng tính ngược chiều nữa hả?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//Cau mày// Thôi thì cũng đã lỡ rồi, cậu đền tiền cho tôi rồi thôi.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Tôi làm gì có tiền mà đền?
Tháng này em làm ăn không được ổn cho lắm, tiền bạc vào túi rồi cũng thất thoát ra ngoài ngay.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Nè ý cậu là sao?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//Giơ điện thoại lên// Cậu giẫm lên tan nát rồi giờ tính phủ bỏ trách nhiệm à?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Cái đường đi tối thùi lùi, sao mà tôi nhìn rõ được, lỡ giẫm lên có chút thôi mà.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Với lại nó chỉ nứt có vài đường, anh đang làm quá lên rồi đấy.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Không nói nhiều nữa, mau đền đi. //Nắm chặt tay em//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Khóc không ra nước mắt// Trời ơi! Tôi khổ quá rồi, anh bỏ qua cho tôi được không?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Nghĩ sao vậy?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Ứa nước mắt// Bây giờ trong túi tôi chỉ còn có 5 nghìn thôi, anh nỡ lòng nào lấy đi sao?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
...
____________________

Chapter 2: Duyên trời đã định (2)

_______________
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Khổ đến vậy sao? //Dịu giọng lại//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Gật gật đầu// Phải phải...
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//Thở dài// Thôi được rồi...
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Hai mắt sáng rỡ lên// Vậy là anh đồng ý bỏ qua cho tôi phải không?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Tôi nói hồi nào?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Cứng người//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Cậu kêu người nhà lại đây đền tiền cho tôi.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Nè! Giỡn mặt hả?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//Nhếch mép// Lẹ lên đi, tôi không có nhiều thời gian để đôi co với cậu.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
...
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Ba mẹ cậu đâu? Kêu lại đây.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Tôi mồ côi cha mẹ...
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
"Ba má ơi, con thật lòng xin lỗi, tại bất quá con mới nói vậy"
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//Cứng đờ// Thật... Thật sao?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Giả bộ sắp khóc//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Tôi xin lỗi!
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Hân hoan trong lòng//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Cậu lưu số điện thoại của tôi lại đi, nào sửa điện thoại xong tôi sẽ liên lạc với cậu.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Ý anh là...
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Nào cậu có tiền thì trả tôi lại sau.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Vậy rốt cuộc là anh không bỏ qua thật luôn á hả?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//Gật đầu// Dĩ nhiên, chiếc điện thoại này cũng là công sức tôi đi làm kiếm tiền ra mua nó đó.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Thở dài// Thôi được rồi.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Mở điện thoại ra// Anh đọc số điện thoại đi.
...
...
...
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Ghim chìa khoá vào ổ khoá cửa//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Sao không được vậy trời.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Tức// Má nó!
Sau một lúc mở không được, em chuyển sang đập cửa kêu cứu viện.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Hét lên// Hữu Đạt, mày mở cửa cho tao vô nhà!
Nghe thấy tiếng của em, cậu lật đật chạy xuống nhà mở cửa.
Cánh cửa cạch một tiếng rồi bật mở ra.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
//Tính chửi em//
Cậu tính chửi em, tự dưng thấy cái mặt cau có của em thì ngưng lại.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Ê.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Gì?
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Căng vậy?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Căng cái gì?
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Mặt quạu quọ vậy má?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Mệt quá, im hết cho tôi nào!!!
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
//Cốc đầu em//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Ui da.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Ôm đầu// Sao mày nỡ...!
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Hừ! Làm màu, lên phòng nói chuyện với tao cho rõ.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Tao đi ăn mì cái.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Mệt quá, ăn lẹ đi.
___________________

Chapter 3: Từ nay tao cấm mày phải chịu khổ

_______________
Sau khi ăn xong, em lên phòng kể lại đầu đuôi sự việc cho cậu nghe.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Sao không kêu tao ra?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Thôi đi, mắc công phiền mày nữa.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Tao thiếu gì tiền, mày điện một cái là tao tới liền.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Cần gì dây dưa với ổng?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Thôi, mày cho tiền tao quá trời rồi, giờ làm vậy nữa tao cũng thấy tội mày.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
//Cốc đầu em//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Ui da. //Ôm đầu//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Sao cốc đầu tao hoài vậy?!
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Ngọc Quý! //Giọng nghiêm túc//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Giật mình// Tao... Tao nghe...
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Từ nay trở đi, tao cấm mày chịu khổ mà không nói ra nữa!
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Có chuyện gì thì phải nói một tiếng cho tao hay, mày mà cứ im im là xử đẹp mày!
Giọng cậu quá đỗi nghiêm túc khiến em không dám bỡn cợt nữa.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Nuốt khan// Tao nhất định sẽ nói mà...
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Nhớ lấy lời mày nói.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Cười gượng// Tao biết rồi.
Từ nhỏ đến lớn hai người đã là người bạn thân thiết nhất của nhau. Nhưng gia đình cậu thì rất giàu, còn gia đình em thì ngược lại hoàn toàn.
Vì vậy, lúc nào cậu lo lắng, quan tâm em, sợ em sẽ chịu khổ.
(Lưu ý: Đạt với Quý thân nhau kiểu tình bạn tri kỷ nha, không có tình cảm yêu đương gì ở đây đâu)
Căn nhà hiện tại hai người ở cũng là do ba mẹ cậu xây lên, sau đó cậu mới rủ em về sống cùng cho đỡ cô đơn.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Được rồi, đi đánh răng đi rồi đi ngủ.
...
...
...
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Trằn trọc//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
"Sao nay khó ngủ dữ vậy trời"
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Lăn qua lộn lại//
Cốc cốc cốc.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Mở cửa//
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Chưa ngủ nữa hả?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Ùm.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Sao mày biết tao chưa ngủ mà qua đây vậy?
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
Tại tao cũng vậy, không ngủ được.
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
//Dời tầm mắt xuống phía dưới//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Cau mày// Định làm gì?
Nguyễn Hữu Đạt
Nguyễn Hữu Đạt
//Nhếch mày vài cái//
...
...
...
Khi quần áo cả hai trút xuống, đê mê khoái lạc dần lấn chiếm tâm trí.
Bạn thân với nhau, thủ dâm cùng nhau vẫn chưa vượt quá giới hạn. Có lẽ vì bạn thân nên cả hai cũng cảm thấy thoải mái hơn, chuyện thủ dâm chéo này vẫn luôn thường xuyên diễn ra.
_____________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play