[RhyCap] Quái Vật Trong Áo Blouse Trắng (Phần I)
NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG BIẾT SỢ
♡•Mun Mun nè!•♡
Not support
♡•Mun Mun nè!•♡
BH: Đã Lỡ Yêu Em Nhiều✨
Sanctum Care Hospital có một tầng mà không ai được phép nhắc đến
Hoàng Đức Duy, 21 tuổi, thực tập sinh y khoa, là người mới nhất được đưa vào ca trực đêm
Nhưng điều lạ là… không ai dặn cậu phải sợ
“Ở tầng đó có một bệnh nhân. Và đừng nhìn thẳng vào anh ta quá lâu”
Hành lang bệnh viện im đến mức nghe rõ tiếng tim đập của chính mình
Cho đến khi dừng lại trước phòng 307
Nhưng không khí quanh đó… lạnh và nặng như có ai đang thở ngay sau gáy
Khi Duy đẩy cửa vào, ánh đèn hành lang tắt phụt
Trong phòng tối, có một mùi rất lạ
Không phải thuốc sát trùng
Mà là… mùi nguy hiểm bị nhốt quá lâu
Và giữa căn phòng đó, có một người
Nguyễn Quang Anh, 25 tuổi
Áo bệnh nhân trắng, ngồi yên trên giường, dây giữ lỏng quanh tay như tượng trưng hơn là giam giữ
Nhưng thứ khiến người khác sợ… không phải cảnh đó
Tối. Sâu. Như không thuộc về con người
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh là bệnh nhân ở đây à?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//hơi nghiêng đầu rồi khẽ cười//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Em không sợ anh?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh có gì để tôi sợ sao?
Hoàng Đức Duy (Captain)
//đáp rất bình tĩnh//
Không khí trong phòng lập tức thay đổi
Nhưng thay vì tức giận, Quang Anh lại… khựng lại
Như lần đầu tiên có người không bỏ chạy khỏi anh
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Mùi của em… //nói rất khẽ// Lạ lắm
Nhưng Quang Anh đã nhìn thẳng vào cậu lâu hơn
Bộ đàm ngoài hành lang vang lên cảnh báo, nhưng Duy đã tắt nó
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh ở đây lâu rồi đúng không?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//im lặng một lúc//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Lâu đến mức… anh quên mất bên ngoài trông như thế nào
Hoàng Đức Duy (Captain)
//tiến lại gần//
Chỉ như đang bước đến một con thú hoang không có dây xích
Từ khoảnh khắc đó, thứ bị thay đổi không phải Duy
Ánh mắt anh bắt đầu bám theo cậu
Như lần đầu tiên tìm được thứ duy nhất khiến anh không muốn phá hủy
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Duy… //gọi, giọng khàn nhẹ// Em không được bỏ đi
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh đi được thì cứ đi theo tôi
Và lần đầu tiên sau nhiều năm bị nhốt trong phòng 307…
Theo sau một người không biết sợ anh
Nhưng không ai trong bệnh viện biết rằng
Từ giây phút đó, Sanctum Care Hospital không còn là nơi giam giữ Quang Anh nữa
Mà là nơi… anh bắt đầu thuộc về Duy
KHI QUÁI VẬT BIẾT GHEN
Sanctum Care Hospital chưa từng yên tĩnh đến mức này
Từ khi Hoàng Đức Duy đưa Nguyễn Quang Anh ra khỏi phòng 307, cả hệ thống như bị kéo vào một trạng thái bất thường
Chỉ còn… sự im lặng căng như dây đàn
Hoàng Đức Duy (Captain)
//đi dọc hành lang tầng 3//
Phía sau cậu là tiếng bước chân rất chậm
Chỉ đơn giản là… không rời khỏi tầm mắt Duy
Áo bệnh nhân trắng của anh hòa vào ánh đèn huỳnh quang, nhưng ánh mắt thì không hòa được
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh không cần đi theo tôi sát vậy //giọng bình thản//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//trả lời rất khẽ//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Em không thích à?
Hoàng Đức Duy (Captain)
//không đáp ngay//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Không phải không thích. Chỉ là phiền
Ngay lúc đó, ở cuối hành lang, có tiếng bước chân khác
Một bác sĩ trực chạy ngang qua
Anh ta dừng lại khi thấy Quang Anh
Quang Anh không nhìn anh ta
Nhưng không khí đã thay đổi
Bác sĩ kia vô thức tiến lại gần Duy như muốn hỏi gì đó
“Em… em là người phụ trách bệnh nhân đó à? Cậu nên—
Quang Anh đã bước lên một bước
Không khí trong hành lang lập tức nặng xuống
Tiếng kim loại rung nhẹ trong tường như bị bóp méo
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//đứng chắn giữa người kia và Duy//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//không nói gì, chỉ nhìn//
Ánh mắt đen sâu đến mức khiến người ta có cảm giác như bị kéo xuống đáy nước
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Đừng đứng gần em ấy
Nhưng đủ để khiến bác sĩ kia khựng lại
Hoàng Đức Duy (Captain)
//thở ra nhẹ//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh đang làm quá
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//quay lại nhìn cậu//
Ngay lập tức, áp lực biến mất một nửa
Như thể chỉ cần Duy nói, mọi thứ trong anh đều thay đổi
Bác sĩ kia lùi lại một bước
Quang Anh đã tiến thêm nửa bước
Chỉ là… sự tồn tại của anh khiến không gian co lại
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh ta chỉ hỏi thôi
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//im lặng một giây//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Em cho phép anh ta đứng gần em à?
Câu hỏi đó khiến Duy khựng lại
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đó là đồng nghiệp
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//nhìn sang người kia ánh mắt lạnh đi//
Bác sĩ kia lập tức quay người bỏ chạy
Không dám ở lại thêm một giây
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//quay về phía Duy//
Nhưng vẫn không rời khỏi cậu
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Cap… //gọi nhỏ//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Em không cần ai đứng gần em ngoài anh
Hoàng Đức Duy (Captain)
//nhìn anh một lúc//
Hoàng Đức Duy (Captain)
//đưa tay chỉnh lại cổ áo bệnh nhân của anh//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh đang ghen à?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//im lặng rất lâu rồi gật đầu//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Ừm
Nhưng cả hành lang như lạnh thêm vài độ
Hoàng Đức Duy (Captain)
//thở ra, không giận chỉ hơi bất lực//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh không được làm vậy với người khác
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//nhìn cậu, ánh mắt hơi tối lại//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nhưng anh không thích
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đi theo tôi. Đừng gây rối nữa
Ngay lập tức, mọi áp lực biến mất
Nhưng khi có một y tá khác từ xa nhìn về phía Duy và gọi nhẹ
Không khí lập tức đổi khác lần nữa
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//dừng lại, ánh mắt tối sầm//
Lần này không cần đến một bước tiến
Y tá kia đã im bặt, lùi lại ngay lập tức
Hoàng Đức Duy (Captain)
//quay đầu lại//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//lập tức dịu xuống//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đừng dọa họ
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//nhìn cậu//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
…Nếu họ không chạm vào em, anh sẽ không làm gì
Hoàng Đức Duy (Captain)
//im lặng vài giây rồi chỉ nói//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đi tiếp
Quang Anh ngoan ngoãn bước theo
Nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi bất kỳ ai dám nhìn Duy quá lâu
Và từ đêm đó, toàn bộ Sanctum Care Hospital hiểu một điều
Bệnh nhân 307 không còn bị giam trong phòng nữa
Mà đang đi theo một người duy nhất
Và nếu ai đó dám lại gần người đó… “con quái vật” sẽ không còn ngoan nữa
DẤU ẤN CỦA QUÁI VẬT
Từ sau đêm đó, Sanctum Care Hospital không còn coi Hoàng Đức Duy (Cap), 21 tuổi, là một thực tập sinh bình thường nữa
Cậu trở thành ‘‘người đi cùng bệnh nhân 307”
Và bệnh nhân 307 — Nguyễn Quang Anh — thì trở thành một vấn đề không ai dám nhắc tên trực tiếp
Duy đang kiểm tra hồ sơ ở phòng trực thì cảm thấy có ai đứng sau lưng
Không cần quay lại cũng biết là ai
Hoàng Đức Duy (Captain)
Quang Anh
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh không mệt à?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Không. Anh chỉ muốn ở gần em
Duy thở ra, quen dần với sự xuất hiện này
Hoàng Đức Duy (Captain)
Ở gần cũng được, nhưng đừng đứng sát quá
Chỉ có tiếng bước chân tiến lại gần hơn
Cô dừng lại khi thấy Quang Anh đứng phía sau Duy
Không khí trong phòng đã thay đổi
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//quay đầu nhìn cô//
Nhưng đủ khiến cả căn phòng như bị bóp nghẹt
Hoàng Đức Duy (Captain)
//không ngẩng lên//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh
Ngay lập tức, áp lực giảm xuống
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//chớp mắt, quay lại nhìn Duy//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đừng dọa người khác
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nhưng cô ta gọi em
Hoàng Đức Duy (Captain)
Gọi tên tôi không có nghĩa là anh được phép làm họ sợ
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//im lặng//
Lần này không phải để dọa ai
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//cúi xuống, hít nhẹ một hơi//
Mùi trên người Duy rất lạ
Không phải thuốc sát trùng bệnh viện
Mà là… mùi hoa hồng rất nhạt, dịu, gần như không tồn tại
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Lại gần anh đi //nói nhỏ//
Hoàng Đức Duy (Captain)
//liếc sang//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh đang đứng sát rồi còn gì
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Chưa đủ
Rồi Quang Anh đưa tay nắm cổ tay Duy
Hoàng Đức Duy (Captain)
//không rút ra, chỉ nhìn anh//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh muốn gì?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//không trả lời ngay, chỉ kéo nhẹ Duy lại gần hơn//
Đến mức khoảng cách giữa hai người chỉ còn hơi thở
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh không thích khi em đứng quá xa anh //giọng thấp xuống//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nhất là khi có người khác nhìn em
Hoàng Đức Duy (Captain)
//hơi thở khựng lại một nhịp//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh lại ghen à?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//không chối chỉ gật nhẹ//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Ừm
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//cúi xuống//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//chạm nhẹ lên cổ Duy//
Không phải nụ hôn hoàn toàn
Chỉ là một cái chạm rất khẽ, như đánh dấu
Hoàng Đức Duy (Captain)
//đứng yên, không né, không phản kháng//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//khẽ thở ra, như thỏa mãn//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Em không đẩy anh ra
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vì anh không làm gì quá giới hạn //đáp bình tĩnh//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//nhìn cậu rất lâu rồi giọng nhỏ đi//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Giới hạn của em… là gì?
Câu hỏi đó khiến Duy im vài giây
Hoàng Đức Duy (Captain)
Là khi anh làm tôi thấy khó chịu
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//gật đầu//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Vậy anh sẽ nhớ
Nhưng ngay sau đó, khi y tá ban nãy quay lại lấy hồ sơ, chỉ cần nhìn thấy cảnh Quang Anh đứng sát Duy như vậy—
Và lần này, không cần ai nói
Quang Anh đã tự động vòng tay qua sau lưng Duy
Hoàng Đức Duy (Captain)
//thở dài//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh…
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//lập tức dịu lại//
Như bị kéo xuống chỉ bởi một tiếng gọi
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em ở đây
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nhưng em là của anh
Hoàng Đức Duy (Captain)
//khựng lại//
Chỉ đưa tay gõ nhẹ lên trán anh
Hoàng Đức Duy (Captain)
Không được nói linh tinh
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//im lặng nhưng ánh mắt lại sáng hơn 1 chút//
Như vừa được chấp nhận thêm một điều gì đó
Và từ ngày hôm đó, toàn bộ bệnh viện nhận ra một điều rõ ràng
Không ai được đứng gần Hoàng Đức Duy quá lâu
Không phải vì Cap nguy hiểm
Mà vì bệnh nhân 307 sẽ tự động kéo cậu về phía mình
Và trong bóng tối của Sanctum Care Hospital… một con quái vật đang học cách “yêu” theo cách rất sai lệch
Nhưng chỉ với một người duy nhất
Download MangaToon APP on App Store and Google Play