Bác Hùng
GIỚI THIỆU:
Tôi là Hùng, đã bước qua tuổi ngũ tuần, một người đàn ông có sự nghiệp vững vàng. Cuộc hôn nhân của tôi với Mỹ đã mang đến cho tôi một gia đình trọn vẹn. Tôi có một cậu con trai riêng tên Dũng, đã trưởng thành, lập gia đình và ra ở riêng. Còn cô con gái út, Linh, là con riêng của Mỹ từ cuộc hôn nhân trước, hiện đang học lớp 12.
Linh đến với tôi khi con bé còn nhỏ, nên tôi luôn xem Linh như con ruột của mình, yêu thương và chăm sóc vô điều kiện. Mỹ và tôi sinh Linh hơi muộn so với các bạn cùng trang lứa, và chính vì sự yêu thương bảo bọc đó mà con bé đôi khi có chút ương bướng, hay ỷ lại và thích nhõng nhẽo bên tôi và mẹ.
Tôi có một đứa em trai tên Minh, kém tôi đến mười sáu tuổi, làm cùng công ty. Hai đứa em gái đã ở nước ngoài, nên mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều chỉ có gia đình tôi và gia đình Minh cùng gánh vác. Vợ Minh là Hà, họ có một cô con gái tên Thảo, học lớp 10, chơi rất thân với Linh. Thỉnh thoảng, Thảo lại sang nhà tôi ngủ cùng chị.
Với vị trí phó giám đốc một công ty thủy sản, cuộc sống kinh tế của tôi khá dư dả. Ở cái tuổi này, có cái sướng là kinh tế vững vàng, nhưng cũng có nỗi niềm riêng về mặt tâm sinh lý. Nhìn những cô gái trẻ trung ở công ty, lòng tôi không tránh khỏi những rung động thoáng qua của tuổi trung niên. Nhưng với tính cách gia trưởng và luôn muốn giữ hình ảnh nghiêm nghị của một lãnh đạo, tôi luôn giữ mình trong khuôn khổ.
Thú thực, ở tuổi này, tôi bắt đầu nhận ra sự khác biệt sâu sắc giữa hình ảnh người vợ trung niên và những cô gái mới lớn. Vợ tôi, dù tôi vẫn yêu thương và tôn trọng sâu sắc, nhưng những dấu vết thời gian đã hằn lên, khiến sự ham muốn lãng mạn giữa chúng tôi không còn mạnh mẽ như xưa. Tôi yêu vợ, nhưng đôi lúc khao khát một sự tươi mới, một cảm xúc tinh khôi và thanh khiết – một sự thật tâm lý khó nói thành lời.
Hôm đó, đang làm việc thì tôi nhận được điện thoại của vợ (Mỹ).