Tình Yêu Trong Bóng Tối 「THE VEIL × ARTORIAS」 (No Toxic)
chapter 1
kai ( tác giả 😘)
chào chào!!
kai ( tác giả 😘)
nay tôi viết chuyện về otp violence district 💔
kai ( tác giả 😘)
Không TOXIC PLS😭
kai ( tác giả 😘)
tôi buồn lắm mấy bn ơi 💔
kai ( tác giả 😘)
thôi không sao vì kai kai là mặt trời nhỏ 💗
kai ( tác giả 😘)
Viết về abysswalker x the veil nha
kai ( tác giả 😘)
Giờ vô luôn 😘
__________________________
Vực sâu chưa từng biết đến ánh bình minh.
Nơi ấy không có ngày, cũng chẳng tồn tại khái niệm về đêm. Chỉ có bóng tối trải dài như mặt nước chết, lặng lẽ nuốt lấy mọi thứ từng mang hình hài của sự sống.
Artorias đã bước đi trong nó quá lâu.
Bộ giáp đen phủ lên cơ thể hắn như một ngôi mộ biết cử động. Những vết nứt trên kim loại cũ kỹ vẫn còn giữ lại dấu tích của chiến tranh và những linh hồn đã ngã xuống dưới thanh kiếm của hắn. Tấm áo choàng rách kéo lê phía sau, quệt qua nền đá lạnh bằng âm thanh khô khốc như tiếng tro bụi bị khuấy động.
Ngày trước, người đời gọi hắn là hiệp sĩ.
Là thanh kiếm của nhà vua.
Là kẻ không biết khuất phục.
Vực sâu gọi hắn bằng những cái tên khác.
Những cái tên không dành cho con người
Hắn không còn nhớ mình đã đi bao lâu.
Ở nơi này, thời gian không trôi đi.
Tan thành từng mảng rồi chìm xuống đáy sâu, để lại cảm giác dài đằng đẵng như im cơn mê không lối tỉnh.
Những tiếng thì thầm của vực thẳm bò quanh chân hắn.
Chúng không bao giờ im lặng.
Đôi lúc nghe như tiếng cầu cứu.
Đôi lúc lại giống lời nguyền rủa.
Nhưng phần lớn thời gian… chúng chỉ gọi tên hắn.
Artorias.
Artorias.
Artorias.
Như thể bóng tối sợ rằng hắn sẽ quên mình thuộc về nơi nào.
Rồi hắn nhìn thấy ánh sáng.
Nó tồn tại giữa vực sâu như một
Điều lạc lõng đến phi lý.
Chỉ là một khoảng sáng nhợt nhạt và lạnh lẽo, giống ánh trăng mắc
Kẹt dưới đáy giếng sâu.
Artorias dừng bước.
Bàn tay đang đặt trên chuôi kiếm hơi siết lại.
Ánh sáng thường là điềm báo tệ hại.
Và ở chính giữa thứ ánh sáng ấy
Chiếc khăn voan trắng buông dài sau lưng cô như làn sương còn sót lại của một lễ cưới đã bị thần chết chôn vùi. Những ngọn giáo xuyên qua thân thể mảnh mai ấy không mang theo máu, chỉ để lại cảm giác đau đớn đã hóa thành một phần của linh hồn.
Yên đến mức khiến người khác nghĩ rằng mình đang nhìn một bức tượng được tạc từ nỗi buồn.
Nhưng điều khiến Artorias dừng lại không phải những vết thương.
Mà là bàn tay cô.
The Veil đang nắm một chiếc nhẫn.
Những ngón tay tái nhợt khép quanh nó dịu dàng đến lạ, như
Người ta vẫn thường vuốt ve một ký ức sắp tan biến.
Nhưng đủ khiến không khí quanh cô mang theo thứ ngột ngạt khó gọi thành tên.
Giống căn phòng vẫn còn giữ hương nước hoa của người đã chết.
Giọng hắn vang lên từ phía bóng tối:
The Veil không quay đầu ngay
Cô vẫn nhìn chiếc nhẫn trong tay.
Lâu đến mức tưởng như câu hỏi ấy chưa từng tồn tại.
Rồi cuối cùng, cô khẽ nghiêng mặt.
Ánh sáng lướt qua gương mặt lạnh nhạt của cô gái.
Nhưng là vẻ đẹp khiến người khác nghĩ đến những đóa hoa trắng đặt trên quan tài hơn là một mùa xuân còn sống.
Đôi mắt cô dừng trên hắn.
Như mặt hồ đã quá lâu không còn gợn sóng.
the Veil
Bộ ta không được ở đây à?
Giọng nói ấy nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.
Artorias bước ra khỏi bóng tối.
Khoảng sáng chạm lên bộ giáp đen của hắn rồi tắt dần như đang sợ hãi thứ mà hắn đã trở thành.
The Veil nhìn hắn.
Ánh mắt cô chậm rãi lướt qua thanh kiếm lớn, những vết thương cũ và bóng tối còn quấn quanh hắn như một lớp sương đen
Chỉ là một biểu cảm mong manh mang theo chút mỉa mai đã ngủ yên từ rất lâu.
the Veil
Hay chỉ là kẻ không tìm được nơi để chôn chính mình?
Hắn từng gặp nhiều loại quái vật.
Những thứ sinh ra từ vực sâu với móng vuốt và hàm răng nhuốm máu.
Những kẻ điên loạn vì quyền lực.
Những linh hồn bị tuyệt vọng ăn mòn.
Nhưng người phụ nữ trước mặt hắn
Không giống bất kỳ ai trong số đó.
Cô nguy hiểm theo cách yên tĩnh hơn.
Như một đóa hoa độc mọc bên miệng vực.
Và đủ sức khiến người khác chết mà không nhận ra mình đã tiến quá gần từ lúc nào.
Ánh mắt Artorias vô thức hạ xuống chiếc nhẫn trên tay cô.
Được giữ gìn quá cẩn thận.
Như thể chủ nhân của nó vẫn còn tin rằng vài lời hứa có thể sống sót sau cái chết.
Artorias
Ta có thể hỏi điều tương tự.
Chiếc voan sau lưng cô lay động.
Artorias
Hay một hồn ma chưa chịu rời khỏi người mình từng yêu?
Lần này, The Veil mới thật sự nhìn hắn.
Nụ cười nơi khóe môi tan mất.
phía dưới vẻ lạnh lùng kia là một vết thương chưa từng khép lại.
Cô cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trong tay mình.
Như thể đang trò chuyện với nó bằng thứ ngôn ngữ chỉ người đã chết mới hiểu.
Rồi khẽ nói:
Giọng cô nhỏ và bình thản.
Nhưng bình thản đến mức khiến người khác nghẹt thở.
the Veil
Dù đã chết rồi… người ta vẫn ngu ngốc mà giữ lấy.
Dù hắn biết có một cái tên đang nằm sau câu nói ấy.
Hay một lễ đường chưa bao giờ
Thật sự rời khỏi linh hồn cô.
Vực sâu phía sau hắn bắt đầu thì thầm.
Những bóng đen bò trên nền đá như thủy triều đen đang thức dậy.
Nhưng hắn không nhìn chúng.
Hắn đã không còn muốn nhìn.
The Veil xoay chiếc nhẫn trên đầu ngón tay.
Ánh bạc cũ phản chiếu thứ ánh sáng yếu ớt quanh họ.
Rồi cô cất giọng, mắt vẫn không rời khỏi nó:
the Veil
Ngươi nên tránh xa ta.
Một nụ cười mỏng và đẹp đến buồn.
Bởi ta đem lại kết cục rất tệ.
Ánh mắt lạnh như mùa đông đã chết.
the Veil
Những người ở cạnh ta… đều không giữ được thứ mình yêu.
Trong khoảnh khắc ấy, vực sâu phía sau Artorias gầm lên khe khẽ.
Nhưng hắn không nghe thấy.y
Hoặc có lẽ
Hắn đã không còn muốn nghe nữa.
Bởi giữa bóng tối chưa từng có ánh sáng ấy, hắn lại nhìn thấy một linh hồn còn đau đớn hơn chính mình.
Không phải là hắn thương hại cô.
Mà là hắn đã không rời mắt khỏi cô ngay từ đầu.
__________________________
kai ( tác giả 😘)
Hết chap 1 nhé
kai ( tác giả 😘)
Mấy bạn đọc hay ko nè
chapters 2
kai ( tác giả 😘)
Quay lại r đây mấy con vk
kai ( tác giả 😘)
Vào truyện luôn nhó
__________________________
Cô đi qua như thể hắn không tồn tại.
Và hắn đứng lại như thể đó là điều bình thường.
Chiếc voan của cô quệt nhẹ trên nền đá khi bước qua, không phát ra âm thanh rõ ràng, nhưng đủ để thấy bụi mịn dưới chân bị kéo dịch sang một bên rồi lắng xuống chậm hơn bình thường.
Những phiến đá ở đây không bằng phẳng; chúng bị ăn mòn, lõm xuống như đã từng bị thứ gì đó nặng hơn người giẫm qua quá nhiều lần.
Không khí ở vực sâu không chuyển động.
Nhưng vẫn có cảm giác nó đặc lại ở những chỗ cô đi qua
Như thể khoảng trống cũng bị ép lại.
Những vết xuyên trên cơ thể The Veil không chảy máu
Nhưng mỗi lần cô đổi hướng, phần không gian phía sau lưng cô lại bị lệch đi một chút như hình ảnh in sai trên giấy, không còn khớp hoàn toàn với thứ đang đứng đó.
Nhìn lâu sẽ thấy mắt khó chịu, như phải tự điều chỉnh lại cách nhìn
Không phải vì hắn không thể đi tiếp.
Mà vì chân hắn không rời khỏi vị trí đó ngay được.
Nền đá dưới giáp lạnh và ẩm. Có những vết rãnh cũ chạy dọc theo hành lang, đầy bụi mịn đã bị nén lại thành màu xám đậm.
Mỗi khi hắn thở, hơi kim loại từ bộ giáp cũ thoát ra, rất mỏng, rồi biến mất ngay trước khi kịp tan vào không gian xung quanh.
the Veil
Ngươi định đứng đó đến khi nào?
Giọng The Veil vang lên từ phía trước.
Không quay lại.
Không đổi tư thế.
Chỉ là câu nói được ném ra, rơi xuống nền đá rồi nằm yên đó.
Artorias nhìn bóng lưng cô.
Chiếc voan không đứng yên hoàn toàn. Nó dao động rất nhẹ, không theo gió, mà theo bước dừng lại rồi lại tiếp tục của chính cô như thể nó không chắc mình thuộc về cơ thể nào
Artorias
Cô luôn đi mà không nhìn lại sao?
Một nhịp im.
Không gian giữa hai người kéo dài ra thêm một chút, dù khoảng cách không thay đổi.
The Veil khẽ siết chiếc nhẫn trong tay.
Kim loại cũ chạm vào da phát ra một cảm giác rất nhỏ, gần như không đáng kể, nhưng bàn tay cô lại cứng lại ngay lập tức, như thể phản xạ đó đã được lặp lại quá nhiều lần.
Ta không cần nhìn lại.
Cô nói.
Phía sau ta chẳng có gì để giữ
Câu đó không có nhấn mạnh.
Không có cảm xúc rõ ràng.
Nhưng nó làm hành lang dài hơn một chút, như thể khoảng cách từ đầu đến cuối tự kéo giãn ra trong đầu người nghe.
Artorias bước lên.
Chỉ một bước
Âm giáp chạm đáy đá vang lên rất khẽ, rồi bị nuốt mất ngay lập tức, không để lại dư âm.
The Veil dừng lại.
Không trễ.
Không phản ứng.
Như thể cô đã biết trước khoảnh khắc đó sẽ xảy ra.
Không thêm bất cứ thứ gì khác.
Ánh mắt hắn không rời khỏi cô, nhưng cũng không tiến thêm.
Hắn không nhìn toàn bộ cơ thể cô cùng lúc.
Mà chỉ nhìn những chi tiết nhỏ: góc voan rơi xuống vai trái, độ nghiêng rất nhẹ của cổ khi cô quay nửa mặt, cách bàn tay cô vẫn giữ chiếc nhẫn như thể nếu buông ra thì phần còn lại của cô sẽ mất chỗ bám.
Artorias
Nếu ta vẫn đến gần thì sao?
Chỉ là cơ mặt thay đổi một chút.
the Veil
Thì ngươi sẽ quen.
the Veil
Với việc mọi thứ ở gần ta đều không giữ được lâu
Cô quay đầu.
Lần này nhìn thẳng.
Khoảng cách ánh nhìn kéo căng giữa hai người.
Không có sự mở ra nào trong mắt cô.
Chỉ là một sự quan sát, lạnh và đều, như đang kiểm tra xem một vật thể có đủ bền để tồn tại trong cùng không gian với mình không.
Artorias không tránh.
Không đổi tư thế.
Không rời mắt.
Không gian xung quanh họ im đi một mức nữa. Không phải yên tĩnh, mà là kiểu im khiến người ta tự ý giảm nhịp thở.
The Veil cụp mắt xuống rất nhanh.
Ngay sau đó.
Như thể chỉ cần giữ thêm một nhịp nhìn nữa thôi, thứ gì đó sẽ lệch khỏi vị trí vốn có của nó.
the Veil
Đừng đứng gần ta.
Giọng cô thấp hơn trước.
Không còn sắc.
Mà giống mệt.
Artorias đứng yên.
Không đáp.
Không tiến.
Cũng không lùi.
Phía sau họ, hành lang kéo dài vào vực sâu, những rãnh đá cũ nằm im như vết cắt không bao giờ lành. Không có gì di chuyển, nhưng cảm giác không gian ở đây vẫn đang tự thu lại, từng chút một, như thể chính nơi này đang học cách không để ai đứng lại quá lâu.
Và trong cái khoảng đứng yên
có hai người không rời đi, dù cả hai đều biết mình không nên ở lại
chapter 3
kai ( tác giả 😘)
do là muốn viết nên là giờ viết nha
kai ( tác giả 😘)
trong đây sẽ góp mặt như Michael ,Jeff , the cure :))))
kai ( tác giả 😘)
giờ vào chuyện 😛
__________________________
The Veil đi tiếp.
Lần này không nhanh hơn.
Cũng không chậm lại.
Nhưng Artorias vẫn bước theo.
Không phải vì quyết định.
Mà vì nếu dừng lại, hắn sẽ phải chấp nhận rằng mình vừa chọn đứng lại vì một thứ không có tên.Hành lang dài hơn tưởng tượng.Đá dưới chân có chỗ nứt, có chỗ bị mài nhẵn như có thứ gì đó từng kéo lê qua hàng trăm lần.
Trên trần, những vết móc cũ còn sót lại không biết để treo gì, cũng không biết đã treo bao lâu rồi mới rơi xuống.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng bước chân.
Của một người đi.
Và một người không rời khỏi phía sau.
The Veil không quay lại, nhưng cô biết hắn đang theo.
Cô luôn biết.
Điều đó làm mọi thứ khó chịu hơn là không biết.Một đoạn đường gãy khúc hiện ra phía trước.Ở giữa hành lang là một khoảng lõm sâu, như thể mặt đá từng bị đập vỡ từ bên trong. Xung quanh nó có những vết trượt cũ, khô, kéo dài về nhiều hướng khác nhau
Artorias dừng lại trước mép đó.The Veil cũng dừng
Không vì chờ.
Mà vì không còn đường thẳng để đi tiếp
Một khoảng im kéo dài.
Rồi cô bước sang.
Không nhìn xuống.
Chỉ đặt chân qua.Nhẹ.
Như thể phía dưới không tồn tại.
Artorias đi theo.
Khi hắn bước qua, mép đá dưới chân hơi sụp xuống một chút.
Rất nhỏ.
Nhưng đủ để tiếng vỡ khẽ vang lên rồi bị nuốt mất ngay hắn giữ thăng bằng.
Không nói gì
the Veil
Ngươi không cần theo.
Cô nói, lần đầu tiên từ sau đó.Không quay lại
Artorias nhìn bóng lưng cô.
Artorias
Nhưng ta...vẫn sẽ đi...
Cô không trả lời ngay.Một lúc lâu sau, cô nói:
the Veil
Ngươi sẽ quen với việc không có điểm dừng?.
Câu đó không phải cảnh báo.Cũng không phải quan tâm.
Chỉ là một nhận xét.
Về kết cục.
Hắn nhìn chiếc voan sau lưng cô.Nó không còn dao động như lúc đầu.
Mà giống như đang kéo cô đi cùng một hướng cố định, không cho phép rẽ sang chỗ khác.
Một đoạn nữa.
Không gian bắt đầu hẹp lại.Không phải theo nghĩa vật lý rõ ràng.
Vai chạm gần hơn vào tường dù không ai chạm vào tường.
Âm thanh bước chân nghe rõ hơn dù không có gì thay đổi.
The Veil dừng lại lần nữa.
Lần này lâu hơn.Phía trước là một cánh cửa đá.Không có tay nắm.
Chỉ có những vết khắc cũ đã mòn gần hết, như từng có người cố mở nó ra nhiều lần đến mức ký ức..
The Veil đứng trước đó.Không chạm vào.Artorias đứng sau cô.
Rất gần.Lần này không phải vô thức.Khoảng cách đủ để hắn thấy rõ phần lưng cô không hoàn toàn “yên”. Có thứ gì đó luôn giữ cô trong trạng thái sẵn sàng biến mất.
the Veil
Nếu mở ra, không quay lại được.
Artorias
Ta không đến đây để quay lại.1 cách Im lặng.
Cánh cửa không tự mở.Nhưng không khí phía trước nó thay đổi.Như thể thứ bên trong đang nghe
__________________________
Nhưng không khí phía trước nó thay đổi trước.
Như thể bên kia đã biết có người đứng chờ.The Veil đặt tay lên bề mặt cửa.Không đẩy Chỉ chạm im lặng trong 1 thoáng
Rồi đá tự tách ra .Không có âm thanh lớn chỉ là một đường nứt mở dần, như thứ gì đó bên trong đang thở ra.
Không tiến.Nhưng cũng không lùi phía trước không còn là hành lang nữa.Mà là một khoảng trống rộng, sâu, kéo dài xuống dưới như bị khoét rỗng khỏi lòng vực sâu.Những chiếc cọc kim loại cũ cắm rải rác khắp nơi, cong, gãy, có cái vẫn còn treo xích. Không biết dùng để giữ thứ gì… hay từng giữ ai
Không khí ở đây khác hẳn phía sau.Nặng hơn.Và có cảm giác bị “nhìn”.Không phải một ánh mắt.
Mà nhiều.Từ những góc không thấy.
The Veil bước vào trước.Không chậm lại.
Artorias theo sau.Ngay khi hắn bước qua ngưỡng cửa, âm thanh phía sau biến mất hoàn toàn.Không còn tiếng đá.Không còn hành lang.Chỉ còn không gian mở ra trước mặt như một cái hố khổng lồ.
Trên mặt đất, có những vết kéo dài không đều, không theo hướng nào rõ ràng. Như thể có thứ gì đó từng bò đi trong hoảng loạn.
Xa hơn là những cấu trúc méo mó: khung sắt dựng đứng, treo những vật không còn hình dạng rõ ràng, bị ăn mòn đến mức không thể gọi tên.
The Veil dừng lại.Lần này cô không đi tiếp ngay Artorias đứng cạnh sau lưng một khoảng.
Không hỏi nhưng ánh mắt hắn quét qua toàn bộ không gian.
Ở đây không có “sinh vật” rõ ràng.
Nhưng có cảm giác rất rõ:
Có thứ từng sống ở đây… và vẫn chưa hoàn toàn biến mất.Một tiếng động rất nhỏ vang lên phía xa.Không phải bước chân.Mà như kim loại bị kéo nhẹ trên đá.
Rồi dừng.The Veil khẽ siết chiếc nhẫn.Lần này chặt hơn trước.
Không giải thích.Artorias nhìn cô.
Nơi những thứ không nên còn tồn tại… học cách ở lại.Một khoảng im.Rồi từ phía xa, một tiếng cười rất khẽ vang lên Không rõ nguồn.Không rõ hướng nhưng đủ để làm không gian phía trước như nghiêng đi một chút.
Artorias đưa tay chậm về chuôi kiếm.Không rút.Chỉ đặt vào The Veil bước tiếp Lần này chậm hơn Artorias đi theo.
Và càng đi sâu vào khu vực đó, cảm giác “bị nhìn” càng rõ Không phải một cặp mắt Mà như cả không gian đang học cách nhớ lại họ Phía trước, trong khoảng tối rộng mở, có một hình dáng đứng yên.
Không rõ là người.
Hay từng là người.
Chỉ biết rằng khi nó khẽ nghiêng đầu The Veil dừng hẳn Lần này, Artorias cũng không bước thêm nữa.
__________________________
kai ( tác giả 😘)
Xog rồi nè 🥰
Download MangaToon APP on App Store and Google Play