Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Anh Ma Này Bị Dễ Thương

Khởi đầu hay kết thúc?..

Đức Duy, một cậu trai 20 tuổi phải nói là đẹp vạn người mê, cậu từng có một gia đình vô cùng hạnh phúc nhưng.. vụ cháy năm ấy đã cướp đi sự hạnh phúc nhỏ nhoi đó của cậu..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba!! mẹ!! //gào thét trong bất lực//
Người qua đường
Người qua đường
//An ủi Duy//thôi cháu.. đừng cố nữa..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
H-hức..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngất đi//
Người qua đường
Người qua đường
D-Duy.. mọi ng-ười ai đó mau gọi xe cấp cứu đi
Tiếng còi xe cấp cứu vang lên xé toang bầu không khí xì xào của mọi người...
Xoảng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bất chợt tỉnh giấc//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Haizz... lại mơ về nó nữa rồi"
Tiếng bước chân dồn dập lại vang lên, tiếng chửi xé tai đó lại tiếp tục vang lên
Dì họ Duy
Dì họ Duy
Thằng kia, mày không biết đi làm đi hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng.
Dì họ Duy
Dì họ Duy
//tiến lại tát cậu//
Dì họ Duy
Dì họ Duy
Đồ vô dụng!
Cậu bị tát hoàn toàn không rơi một giọt nước mắt nào bởi lẽ vụ cháy năm đó cùng với sự hành hạ của cặp vợ chồng này đã khiến hốc mắt cậu cạn nước từ lâu, cậu lặng lẽ thu dọn đồ rồi rời khỏi căn nhà ác mộng kia với những bước chân dồn dập
Cậu tiến tới một bậc thềm ngồi vô định ở đó với đôi mắt trống rỗng.. "Cớ sao ông trời lại ác với cậu tới vậy? "
Nơi đó từng có một cặp đôi với vô vàn hoài bão..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, sau này.. anh còn ở lại với em không?
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
//Cúi xuống ôm Duy vào lòng//Tất nhiên rồi nha đầu ngốc ạ
Ấy thế nhưng mọi thứ giờ chỉ đơn giản là chìm vào khoảng lặng. Chỉ trước vụ cháy ở nhà Duy khoảng 30 phút..
Kéttttt
Một chiếc xe mất lái lao về phía hai người..
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
Đức Duy cẩn thận!
Một cú đẩy của anh, em còn giữ lại được mạng sống nhưng.. anh thì không may mắn tới vậy..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh!!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A-anh.. đừng b-bỏ em.. //nức nở//
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
Đức Duy.. ng-nghe anh nói..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
D-dạ..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Tay đan chặt vào nhau nắm lấy tay anh//
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
//Cố nén cơn đau//Em.. nhất định ph- ải nhớ.. Ức..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh!!
Nước mắt cậu rơi lã chã..
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
Nguyễn Quang Anh(thời trẻ)
Anh.. ức.. vẫn sẽ luôn dõi th-theo em..
Nói rồi anh lịm đi vì cơn đau và vì mất máu.Cậu cầu cứu mọi người gọi xe cấp cứu, khi xe tới nơi hơi thở anh yếu dần
Tới khi cấp cứu được 20 phút, bác sĩ lặng lẽ bước ra..
Bác sĩ
Bác sĩ
Tôi thành thật xin lỗi, anh ấy..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
K-không.. không thể
Hai chân cậu run lẩy bẩy đứng không vững,ấy vậy nhưng cậu đâu hay biết anh vẫn còn thoi thóp nhưng lại bị mang đi làm một lễ vật hiến tế không hơn không kém?...
Tác giả xàm xíii
Tác giả xàm xíii
tạm tới đây nha mọi người, cảm ơn vì đã ủng hộ tác giả ạ 👍

Nỗi đau kéo đến lần lượt..

Chỉ ngay lúc sau, cuộc gọi tới..
Cô hàng xóm
Cô hàng xóm
Đức Duy, nhà con cháy rồi!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái gì?
Cậu nhanh chân chạy về còn trong phòng bệnh anh thoi thóp cố vươn tay như muốn gọi cậu lại nhưng hoàn toàn không thể..
Trong phòng bệnh lạnh lẽo, anh nằm trên chiếc giường bê bết máu vết khô vết ướt..
???
???
Ha~đúng thật là xui xẻo đó~
Bác sĩ
Bác sĩ
Ây, cô lại nói quá rồi
???
???
Đây, không thiếu lợi ích của cô
Bác sĩ
Bác sĩ
À dạ, cảm ơn cô
Cứ thế anh bị đưa tới một chỗ vừa xa vừa tối, bọn họ cứ vậy phong ấn anh trong một chiều không gian ảo, làm anh mãi mãi mắc kẹt trong thế giới âm mà không cách nào thoát ra, chỉ có thể hiện hình trước mặt người được chỉ định.
Quay lại với thực tại.. tại chỗ bậc thềm lạnh lẽo ấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
H-hức.. Tại sao? Tại sao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mình đã làm gì sai cơ chứ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hức..
Cơn gió lạnh lẽo thổi qua, trên bậc thềm ấy chỉ còn bóng một cậu trai ngồi nức nở, không ai dỗ dành, không ai an ủi..
Rồi đột nhiên khi cậu ngước mắt nhìn xuống mặt hồ tĩnh lặng thì bỗng...
Từ dưới mặt nước tĩnh lặng bỗng xuất hiện một khuôn mặt nửa người nửa quỷ với một bên cánh tay là móng vuốt sắc nhọn, một bên mắt trắng rã trông vô cùng đáng sợ
Nguyễn Quang Anh(dạng linh hồn/thực thể)
Nguyễn Quang Anh(dạng linh hồn/thực thể)
Xin chào Đức Duy~
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
H-hả..
Nước mắt cậu ngừng rơi, ánh mắt non nớt nhìn lại xuống mặt hồ thì chẳng thấy gì ngoài mấy chú cá bơi lon ton
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Chắc do mình nhìn nhầm thôi.. "
Rồi lời nói ma mị ấy lại vang lên ngay sau lưng cậu..
Nguyễn Quang Anh(dạng linh hồn/thực thể)
Nguyễn Quang Anh(dạng linh hồn/thực thể)
Đức Duy à, cưng không nghe nhầm đâu~
Cậu giật mình hoảng hốt quay lại nhưng sau lưng cậu chỉ là một con đường vắng vẻ bóng tối sâu hun hút..

Nhớ..

Nhưng đáp lại cậu chỉ là từng cơn gió lạnh buốt, không một bóng người..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hơi hoảng//"Chắc do mình nhớ anh ấy quá thôi.. "
Nguyễn Quang Anh(dạng linh hồn/thực thể)
Nguyễn Quang Anh(dạng linh hồn/thực thể)
//Khựng lại//
Nguyễn Quang Anh(dạng linh hồn/thực thể)
Nguyễn Quang Anh(dạng linh hồn/thực thể)
"Thôi không trêu nhóc nữa"
Rồi một cơn gió lạnh nổi lên, cuốn tới ngay cạnh cậu một mẩu giấy như muốn cậu hãy lau đi những vệt nước mắt vương vấn trên gương mặt xinh xắn của cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cầm lấy mẩu giấy//"Haizzz, giờ mình chẳng muốn đi làm nữa"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Gọi ai bây giờ nhỉ? "
Rồi cậu nhẹ nhàng lấy trong túi ra chiếc điện thoại hơi vỡ màn, bên trong toàn là những bức ảnh tươi tắn của cậu và Quang Anh, từ những bức ảnh đi công viên cho tới bức selfie của cả hai người trông vô cùng ấm áp hạnh phúc tất cả đều khiến nước mắt cậu rơi..
Một số điện thoại hiện lên..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Alo? hai giờ sáng rồi ai gọi vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh Hùng..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Duy? em chưa ngủ hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ra bậc thềm với em..
Nói rồi Đức Duy cúp máy cái rụp, làm Hùng hoảng loạn rời khỏi vòng tay của Dương vì chỉ anh biết ngày thường Duy vô cùng tươi tắn nhưng nay lại u ám bất thường làm anh không khỏi lo lắng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ưm.. Hùng à, đêm rồi anh còn đi đâu vậy?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh phải chạy ra bậc thềm với Duy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
H-hả.. Duy sao lại ra đó vào giờ này?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu ấy bị làm sao vậy?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh cũng không biết nữa
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Từ sau vụ tai nạn rồi mất tích bí ẩn của Quang Anh thì Đức Duy cứ như vậy đấy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
À.. vậy anh đi cẩn thận nhé, hay để em đi cùng?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thôi anh đi là được rồi để ra xem Đức Duy như thế nào đã
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy anh đi cẩn thận!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ừm
Nói rồi Hùng nhanh nhanh chóng chóng rời đi bước nhanh ra chỗ bậc thềm
Ở tại bậc thềm, Đức Duy chỉ ngồi lặng nhìn lại bức ảnh mà cậu đặt làm hình nền, là hình ảnh cậu cầm bó hoa mà Quang Anh tặng
NovelToon
HACMTCMH
Cậu ngồi đó nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi mà không hề hay biết rằng một thứ gì đó đang tiến lại gần...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play