Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Góc Tối Trong Phòng

Chương 1: khi cách cửa khép lại

Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng từ chiếc điện thoại trên tay Dương
Dương[em trai]
Dương[em trai]
Đù, lag thế nhỉ! Thua mẹ nó rồi.
Phong lặng lẽ bước vào phòng. Không khí lập tức trở nên ngột ngạt và nặng nề.
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
Tao bảo mày cái gì? Tối không được nằm chơi game kiểu đó.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
Anh... em biết rồi, trận cuối thôi. Anh vào phòng em làm gì vậy?
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Tiến lại gần, giật phắt cái điện thoại trên tay Dương ném sang một bên) Tao nói không nghe đúng không?
Dương[em trai]
Dương[em trai]
Anh bị điên à! Tự nhiên làm cái gì đấy!
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Đè mạnh vai Dương xuống, ép cậu nằm áp sát xuống giường) Tao không thích nhắc lại lần thứ hai. Nằm im.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
Anh... anh thả em ra! Anh đừng có cậy anh mà làm hại em
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
Anh em thì sao? Tao là anh mày, tao muốn làm gì trong cái nhà này chẳng được.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
Anh bị làm sao vậy? Biến ra khỏi phòng em ngay!
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Giữ chặt tay Dương, áp cả người lên chặn đứng sự phản kháng) Mày tưởng mày đủ sức chống lại tao à? Ngoan ngoãn thì không sao, còn không thì đừng trách.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
(Nghiến răng, mặt đỏ gay) Anh... anh đúng là khốn nạn.
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
Cứ chửi đi. Để xem mày giữ được cái thái độ đó bao lâu.
Phong cúi xuống, ép môi mình lên môi Dương.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
(Hoảng hốt, cố đẩy nhưng tay đã bị Phong kìm chặt) Ưm... anh... buông em ra...
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Dứt nụ hôn, nhìn thẳng vào mắt Dương) Ngoan ngoãn chút thì đỡ đau. Mày thừa biết là không thoát được tao rồi.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
Em ghét anh, Phong...
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Gạt mái tóc Dương, giọng đanh lại) Ghét cũng phải chịu. Đêm nay mày không đi đâu cả.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
Anh luôn luôn ép buộc em...
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
Thế thì mày phải tập làm quen đi, vì tao sẽ còn làm thế nhiều lần nữa.
Đêm đó, trong căn phòng chật hẹp, nỗi sợ hãi và sự chiếm hữu cứ thế đan xen vào nhau, mở đầu cho những chuỗi ngày không lối thoát của Dương.

Chương 2: bữa sáng không yên ả

Ánh nắng xuyên qua khe cửa, nhưng không khí trong nhà vẫn đặc quánh sự u ám. Dương bước xuống bếp, vết bầm trên cổ tay sau đêm qua vẫn còn nhức nhối. Cậu định lách qua cửa sau để ra ngoài thì Phong đã ngồi chắn ngay tại bàn ăn, với ly cà phê đen trên tay.
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
Dậy muộn đấy. Qua đây ăn sáng.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
(Khựng lại, quay mặt đi không nhìn Phong) Em không đói. Em muốn ra ngoài một chút.
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Đặt mạnh ly cà phê xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Dương) Tao đã cho phép mày đi chưa?
Dương[em trai]
Dương[em trai]
(Siết chặt tay, nhìn thẳng vào Phong) Anh không có quyền cấm em. Em không phải món đồ chơi để anh quản kiểu này.
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Đứng dậy, bước nhanh lại gần, chặn đường Dương) Đồ chơi hay không, thì mày cũng là của tao. Đừng có tưởng là mày có quyền tự do.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
(Lùi lại sát tường, ánh mắt đầy bất mãn) Em không muốn ở đây thêm một ngày nào nữa.
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Chống tay lên tường, ép Dương vào góc, cúi sát mặt) Mày nghĩ mày có quyền chọn à? Chừng nào tao chưa chán, thì đừng hòng bước chân ra khỏi cửa nửa bước.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
(Mím chặt môi, im lặng không đáp, ánh mắt tóe lên sự bất mãn) ...
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Giọng trầm xuống, đầy tính áp chế) Ăn sáng đi. Rồi xíu nữa tao cho này ra ngoài đi chơi xíu
Dương đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay siết chặt nhưng không thể làm gì khác Phong chỉ tay về phía chiếc ghế, buộc Dương phải ngồi vào bàn dưới sự áp chế tuyệt đối.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
bt rồi xíu nữa ăn xong em ra ngoài đi chơi với mấy đứa bạn xíu
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Cười nhạt, bước tới đứng ngay sau lưng Dương, tay vòng qua ghế, vỗ nhẹ lên vai cậu như một sự "ban ơn" đầy mỉa mai) nhớ lấy, đi đâu, gặp ai, bao giờ về... tất cả phải báo cáo cho tao. Đừng để tao phải đi tìm, lúc đó thì đừng trách tại sao cửa nhà này không bao giờ mở cho mày bước ra nữa.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
(Cắn chặt môi, cảm giác kho chịu dâng lên trong cổ họng) Biết rồi (giọng đầy tức giận.)
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Cúi thấp, hơi thở thổi vào tai Dương, giọng thì thầm đe dọa) Ngoan lắm. Ăn cho tử tế đi. Tao đi nhậu đây, tối về mà tao không thấy mày ở nhà, thì mày hiểu rồi đấy
Phong vỗ mạnh vào vai Dương một cái rồi bước nhanh ra cửa. Tiếng chốt khóa vang lên khô khốc, để lại Dương ngồi đó, giữa căn nhà trống trải, với bữa sáng mà cậu chẳng thể nuốt nổi vì sự đè nén đang bao trùm lấy tâm trí -.-

Chương 3 sự chiếm hữu không lối thoát

Sáng đó, Phong ném chìa khóa lên bàn, cộc lốc: "Đi đâu thì đi, nhớ về sớm." Dương vớ lấy chìa khóa, bước ra khỏi cửa ngay lập tức.
Tại quán nhậu, Hoàng ngồi đối diện, nhấp ngụm bia rồi nhìn Dương khó hiểu.
Hoàng[bạn của dương]
Hoàng[bạn của dương]
Này, dạo này nhắn tin sao mày không rep? Với cả nay mày uống ít thế? Bình thường mày làm tới bến mà hôm bữa m uống nhiều tới mức về không nỗi luôn bắt tao đưa m về đấy, nay bị làm sao?
Dương[em trai]
Dương[em trai]
Bận tí việc thôi. Mày cứ uống đi, tao không muốn uống nhiều.
Dương về nhà vào buổi chiều, ngồi lì ở bàn làm việc. Căn phòng im ắng , chỉ còn tiếng bàn phím lánh tách. Tiếng khóa cửa vang lên, Phong bước vào.đi thẳng tới chỗ Dương, nắm chặt cổ áo cậu quăng thẳng xuống giường.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
(Dương định bật dậy nhưng đã bị Phong đè người xuống) Anh bị điên à bỏ em ra!
Phong[anh trai]
Phong[anh trai]
(Hắn nhìn vào mặt Dương, gằn giọng) Tao đã dặn về sớm, mày làm tao đợi quá lâu rồi.
Dương[em trai]
Dương[em trai]
(Dương trừng mắt) Tao đi với bạn thì sao?
Phong không nói nhiều, hắn khóa chặt hai tay Dương lên phía trên đầu. Bất chấp Dương ra sức vùng vẫy để thoát ra nhưng hoàn toàn bất lực trước sức lực của Phong. Hắn cúi xuống, ép nụ hôn thô bạo lên môi cậu rồi chiếm đoạt thẳng thừng)
Căn phòng chỉ còn lại tiếng va chạm mạnh bạo và tiếng thở dốc. Phong không cho Dương bất kỳ cơ hội nào để né tránh hay chống cự. Mọi sự chiếm hữu đều được hắn trút hết lên cơ thể Dương trong sự áp đặt lạnh lùng, đẩy Dương vào một đêm đầy mệt mỏi và bế tắc.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play