Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Dịu Dàng Là Ngày Em Đến.

Chap 1 : ୨ৎ

"Có những người chỉ cần xuất hiện một lần cũng đủ khiến trái tim rung động. Nhưng cũng chính người ấy, sau này sẽ là vết thương khó lành nhất...୨ৎ"
22 : 47 PM
Mess : Thằng bồ - Hoài Anh ieuu
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Hoài Anh ngủ chưa dạ
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : Chưa.
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Sao lại chưa ngủ , muộn lắm rồi đấyy
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : Chờ một người chúc mình ngủ ngoan
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : thế người mà Hoài Anh chờ tới chưa
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : Tới rồi mà chưa chúc Hoài Anh
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Mà Hoài Anh chờ ai theee
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : Hải Vũ
Màn hình bên kia im lặng một lúc
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Hoài Anh biết cách chọc tớ ghiaa
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : Ủa có hả?
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : tớ chỉ chờ người ấy chúc tớ thuii , ai thèm chọc cậu =))
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Ngủ ngoan , mai tớ sang rước đi học
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : Cậu không sợ bạn cậu trêu ầ
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Trêu gìi
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Để bno thấy , cho bno biết Hoài Anh là người của Hải Vũ
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : Đồ mặt dàyy
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : mặt dày thì mới có ni xinh như thế này chứ
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : xìii không phải nịnh
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : không có nịnh , sự thật đấy
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : xừ , mai tớ đi học với bạn rồi
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : thế để khi khác ạ , Hoài Anh ngủ ngoan 。
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : ừm , Hải Vũ ngủ ngoan
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : bbai , để tớ nhắn cuối nhé
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Không được tranh đâu đấy
Em tim tin nhắn của anh rồi đi ngủ
...
Sáng hôm sau
Cổng trường đông nghịt học sinh
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
ồn vl
Một chàng trai cao ráo mặc áo sơ mi trắng đứng dựa vào chiếc xe mô tô màu đen. Vừa thấy cô gái mặc đồng phục bước tới, ánh mắt lạnh lùng của anh lập tức dịu hẳn.
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Hửm?
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Nay đi sớm thế
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Sợ nàng nhỏ phải đợi tớ
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Ai thèm đợi cậu
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
( Em cười nhẹ )
Nụ cười ấy khiến anh có chút ngẩn ngơ..
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Nhìn gì đấy?
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Nhìn bạn gái của mình
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Ngày nào chẳng nhìn , không chán à
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Nhìn cả đời cũng không chán luôn
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
không tin.

Chap 2 : ୨ৎ

...
Giờ ra chơi ><
Em như thường lệ , đang ngồi đọc sách thì điện thoại rung lên
1 tin nhắn rồi 2 tin nhắn
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
( mở điện thoại lên )
Mess : Thằng bồ - Hoài Anh ieuu
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Xuống dưới sân đi
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : làm gì trên lớp thế.
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : làm biếng xuống
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : có gì nói đii
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Nói sao làm vậy đi , lừi quớ rồi đó
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : kệ chứ
Em tò mò chạy xuống sân , không biết có gì không mà nhất quyết bảo em phải xuống
Vừa bước đến gốc cây phượng, Hải Vũ đưa cho em một hộp sữa dâu và một chiếc bánh nhỏ.
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
gì thế?
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Sáng nay chưa ăn gì đúng không?
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
( nhận lấy ) sao biết?
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Lười ăn sáng như em thì chẳng lẽ lại không biết
Em cười nhẹ , bất giác hỏi một câu :
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Anh cứ chiều em thế này... lỡ một ngày anh không còn ở bên em nữa thì sao?
Anh xoa đầu em
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Nhất định sẽ không có ngày đó đâu
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Thật chứ?
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Thật.
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Anh hứa đi
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Anh hứa.
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
( anh giơ ngón tay út ra )
Em cười rồi , móc tay với anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Hứa rồi đấy nhé
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Biết rồi
"Hai người không hề biết... Lời hứa hôm ấy, sẽ là lời hứa mà cả hai đều không thể giữ."
Giờ tan học
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, học sinh từ các dãy lớp ùa xuống sân trường. Hoài Anh chậm rãi cất sách vào cặp.Hôm nay trời âm u, những đám mây xám phủ kín bầu trời, báo hiệu một cơn mưa sắp tới.
Đỗ Thị Ngọc Huyền
Đỗ Thị Ngọc Huyền
Chưa về hả
Cô bạn cùng bàn ngó sang hỏi.
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
tớ đợi người
Đỗ Thị Ngọc Huyền
Đỗ Thị Ngọc Huyền
lại đợi thằng Vũ chứ gì
Em mỉm cười nhẹ , hai má ửng hồng
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Ừm
Em đứng trước cửa lớp, ánh mắt vô thức hướng về phía cổng trường.
Mười phút
Hai mươi phút
Người mà em đợi vẫn chưa đến.
Lúc nãy , chiếc điện thoại rung lên trong bầu không khí tĩnh lặng
Mess : Thằng bồ - Hoài Anh ieuu
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : Ựa Hoài Anh đợi tớ lâu chưa?
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : tớ bị giữ lại để bàn kế hoạch nên hơi lâu
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
💬 : đợi tớ thêm mười phút nữa được không?
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
💬 : Được

Chap 3 : ୨ৎ

Ở đầu dây bên kia, Hải Vũ đọc xong liền mỉm cười. Thằng bạn đứng cạnh huých vai anh.
Phạm Hải Việt
Phạm Hải Việt
Nhắn với người yêu à
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Phạm Hải Việt
Phạm Hải Việt
Nhắn thôi mà , có nhất thiết phải cười như thế không?
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Cần
Phạm Hải Việt
Phạm Hải Việt
Mày hết thuốc chữa rồi Vũ à
Anh không phủ nhận Có lẽ là đúng thật Anh hết cứu thật rồi. Bởi từ lúc thích Trần Ngọc Hoài Anh, thế giới của anh dường như chỉ còn xoay quanh người con gái ấy.
...
Mười lăm phút sau
Một chiếc mô tô đen dừng ngay trước cổng trường. Hải Vũ còn chưa kịp tháo mũ bảo hiểm đã nhìn thấy em đứng dưới mái hiên. Hoài Anh ôm chiếc cặp trước ngực, mái tóc dài bị gió thổi tung. Điều đầu tiên anh làm không phải gọi tên em. Mà là chạy đến.
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
xin lỗi
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
( Chớp mắt ) xin lỗi gì?
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Xin lỗi vì việc phải để cậu đợi lâu như thế
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
( Em cong mắt cười )
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Tớ đợi được mà
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Nhưng mình không muốn cậu phải đợi..
Hoài Anh ngước lên nhìn anh. Ánh mắt ấy dịu dàng đến mức khiến em nhất thời không biết nói gì. Một cơn gió thổi qua. Vài giọt mưa đầu tiên rơi xuống nền gạch.
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Mưa rồi..
Hải Vũ lập tức cởi chiếc áo khoác đồng phục đang mặc Anh đưa lên che đầu cho em
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Còn cậu thì sao
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Tớ là con trai
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Thế con trai thì không biết ướt à ?
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Biết chứ
Trần Ngọc Hoài Anh
Trần Ngọc Hoài Anh
Thế sao..
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Tớ không muốn cậu bị cảm
Hoàng Phong Hải Vũ
Hoàng Phong Hải Vũ
Tớ không dễ cảm vậy đâu
Hoài Anh khựng lại. Em nhìn chiếc áo đang che trên đầu mình rồi nhìn người con trai đứng bên cạnh. Vai anh đã bắt đầu ướt Tóc cũng ướt Vậy mà thứ anh quan tâm đầu tiên vẫn là em

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play