Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Thuần Hóa Đóa Hồng Gai.

Gặp mặt

Không gian phòng VIP của nhà hàng năm sao sang trọng ngập tràn mùi trà đắt đỏ, nhưng bầu không khí lúc này lại ngột ngạt đến mức đóng băng. Trên chiếc đồng hồ Thụy Sĩ treo tường, kim phút đã nhích qua vạch 30 phút so với giờ hẹn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đập mạnh tay xuống bàn// Mẹ kiếp! Tên Nguyễn Quang Anh đó coi lời nói của ông đây là cái thá gì vậy?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Đứng thẳng người sau lưng Duy, mồ hôi hột rịn ra trên trán// Lão đại bớt giận, tôi vừa check định vị, hôm nay thành phố kẹt xe kinh khủng lắm ạ.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hay là... mình đợi thêm 5 phút?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhướng mày// Đợi? Trong từ điển của Hoàng Đức Duy này không có chữ đợi! Đã quá nửa tiếng rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngon xác thì cút mẹ về nhà mà ngủ, bắt ông đây ngồi đây ngửi mùi trà rách này à?
Đăng Dương run rẩy cúi đầu im lặng, không dám ho he nửa lời trước cơn thịnh nộ của vị Lão đại này. Đúng lúc Duy định vơ lấy áo khoác bỏ về, cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo đột ngột bị đẩy ra.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Cúi đầu// Thật xin lỗi vì đã để cậu phải đợi lâu. Chủ tịch của chúng tôi đã đến rồi ạ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Thong thả bước vào, một tay đút túi quần// Ngại quá, đường sá hôm nay không chiều lòng người. Để cậu Hoàng phải bận lòng rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bật cười khẩy, đứng phắt dậy hai tay chống xuống bàn, rướn người nhìn thẳng vào mắt đối phương// Ồ, Nguyễn tổng bận trăm công nghìn việc quá nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giàu có, quyền lực gớm ghét mà cái việc cơ bản là đúng giờ cũng không làm được?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thừa thời gian lắm à mà bắt ông đây ngồi chờ như thằng ngốc?
Đối diện với sự xù lông gay gắt của chú cá mập nhỏ thế giới ngầm, vị cáo già thương trường Nguyễn Quang Anh không hề lộ một tia nao núng. Anh thong thả tiến đến chiếc ghế đối diện.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Vắt chéo chân, dựa lưng vào thành ghế đầy ung dung// Tôi tưởng người làm ăn lớn như Lão đại Hoàng đây phải hiểu rõ giá trị của sự kiên nhẫn chứ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba mươi phút đổi lấy một khu đất béo bở, tính ra... cậu vẫn lời chán.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Mặt đỏ bừng lên vì tức giận, chỉ thẳng tay vào mặt Quang Anh// Lời cái con khỉ! Mẹ nó, bớt cái giọng dạy đời đó đi. Ông đây cần đất thật, nhưng không có thói quen làm việc với mấy tên cao ngạo, giả tạo lại còn dây dưa như anh!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giao dịch hôm nay...Hủy!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Hốt hoảng, vội ghé sát tai Duy khuyên ngăn// Lão đại, khu đất này...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Quát lớn// Câm miệng! Đi về!
Duy dứt khoát quay lưng bước đi, tà áo măng tô đen bay lên trong không trung đầy dứt khoát. Thế nhưng, tiếng lách cách của chiếc tách sứ chạm xuống đĩa đệm một lần nữa níu bước chân cậu lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhấp một ngụm trà// Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngông cuồng một chút thì vui, chứ ngông quá thì khu đất vàng kia... có khi lại biến thành đất nghĩa trang cho cái bang hội đang lung lay của cậu đấy, Lão đại à.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Quay ngoắt đầu lại// Anh... anh vừa nói cái mẹ gì cơ? Có ngon thì lặp lại lần nữa xem?
Quang Anh thong thả đứng dậy, bước đến gần Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đi lướt qua người Duy, cố tình ghé sát vào tai cậu thì thầm// Tôi nói... hôm nay em không ký, ngày mai mảnh đất đó sẽ thuộc về kẻ thù của em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Vỗ nhẹ lên vai Duy hai cái đầy trêu chọc rồi bước thẳng ra cửa// Hùng, về thôi. Hôm nay cá mập nhỏ chưa đói, hôm khác chúng ta lại đến cho ăn.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Khẽ cúi đầu chào Duy rồi nhanh chóng bước theo sau sếp//
Cánh cửa phòng VIP đóng sập lại, để lại một Hoàng Đức Duy đứng câm nín tại chỗ. Cậu tức đến mức lồng ngực phập phồng liên tục, gương mặt trắng bẻo giờ đỏ bừng lên vì vừa nhục nhã vừa căm hận.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Gạt phăng tất cả ấm chén trên bàn xuống đất// MẸ KIẾP! NGUYỄN QUANG ANH! ÔNG ĐÂY SẼ BẮN NÁT CÁI ĐẦU CỦA ANH!!!

cứu

Một tuần sau buổi giao dịch bão táp, Đức Duy bị phe Đức Mạnh gài bẫy phục kích. Để cắt đuôi kẻ địch, Duy ra lệnh cho Đăng Dương rẽ hướng khác dẫn dụ bọn chúng, còn bản thân một mình ôm vết thương rỉ máu ở vai, lao vào một hẻm tối. Phía sau cậu, tiếng bước chân rầm rập của hai tên bám theo.
nhân vật phụ nam
nhân vật phụ nam
(1) //Tay cầm gậy sắt, thở hồng hộc, mắt nhìn dáo dác khắp ngõ tối// Mẹ kiếp, thằng ranh con đó trúng một phát đạn rồi, không chạy xa được đâu! Tìm kỹ cho tao!
nhân vật phụ nam
nhân vật phụ nam
(3) //Cầm dao găm// Lão đại bảo phải lấy bằng được cái đầu của nó. Mau lên, mất dấu là lão xử tụi mình đó!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Núp sau thùng rác lớn, một tay bịt chặt vết thương ở vai// Lũ chuột nhắt... hôm nay ông đây sơ hở, để xem ngày mai ông tính sổ thằng già Mạnh thế nào.
Tiếng bước chân của hai tên kia ngày càng gần. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Duy phát hiện một cánh cửa sắt ngầm dẫn xuống tầng hầm của một tòa nhà lớn đang hé mở. Không kịp suy nghĩ, cậu lách người lẻn vào rồi chốt chặt cửa lại.
Làm xong cậu kiệt sức ngã quỵ xuống sàn bê tông lạnh ngắt.
Trùng hợp làm sao, đây lại chính là tầng hầm của tập đoàn Nguyễn thị. Vừa hay, chiếc siêu xe Roll-Royce của Nguyễn Quang Anh cũng vừa từ hầm chạy lên. Ánh đèn pha sáng rực rọi thẳng vào bóng dáng của Duy.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Nhanh như cắt bước xuống xe, một tay đặt vào bao súng ở thắt lưng// Chủ tịch, phía trước có người.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Hình như... là Lão đại Hoàng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Hạ kính xe xuống, ánh mắt lướt qua cơ thể đang run rẩy vì mất máu// Đưa cậu ta lên xe. Đừng để người ngoài nhìn thấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cố gắng ngước đầu lên, nhìn thấy gương mặt quen thuộc qua ánh đèn xe//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng thều thào// Chết tiệt... lại là anh à... Thà để tôi... chết ở ngoài kia còn hơn...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Mở cửa bước xuống xe //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đi đến bên cạnh Duy, ngồi xổm xuống, cởi áo vest ngoài phủ lên người cậu// Em còn sức để sủa thì tốt đấy. Nhưng đáng tiếc, mạng của em bây giờ là do tôi quyết.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nắm lấy cằm Duy, ép cậu nhìn thẳng vào mình// Tôi đã bảo rồi, bớt ngông cuồng đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hùng, gọi bác sĩ đến biệt thự ngoại ô ngay lập tức.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Rõ, thưa Chủ tịch.
Hoàng Đức Duy kiệt sức hoàn toàn, nhắm mắt ngất đi trong vòng tay của người đàn ông mà tuần trước cậu còn thề sẽ bắn nát đầu. Chiếc siêu xe lao vút đi trong màn đêm.

3

Sáng hôm sau, tại phòng ngủ phụ của căn biệt thự ngoại ô biệt lập. Ánh nắng chiếu qua rèm cửa, Hoàng Đức Duy nhíu mày tỉnh dậy. Cậu nhìn vết thương trên vai đã được băng bó cẩn thận, gương mặt lập tức cảnh giác.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bật dậy, định bước xuống giường nhưng vết thương đau nhói// Chết tiệt... Đây là đâu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Thong thả bước vào phòng, tay cầm khay thuốc// Tỉnh rồi đấy à? Nằm yên giùm tao cái, rách chỉ khâu là tao đéo vá lại lần hai đâu con ạ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Tròn mắt kinh ngạc// An? Sao lại ở đây? Tên đáng ghét kia đâu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Đặt khay thuốc xuống// Người ta là Chủ tịch tập đoàn tài phiệt, rảnh đâu mà ngồi canh mày.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hôm qua nếu không có anh ta nhặt mày về từ hầm xe, giờ chắc tao đang đi ăn đám tang mày rồi chứ ở đó mà hỏi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nghiến răng, mặt đỏ bừng vì quê// Ai mượn anh ta nhặt! Tao tự lết về được!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
// cười khẩy// Thôi bớt bốc phét đi mỏ hỗn. Mày chảy máu sắp thành sông rồi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mà tao công nhận nha, Chủ tịch Nguyễn chu đáo vãi, biệt thự ngoại ô này bảo mật đỉnh cao luôn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ê mà... dáng ảnh ngon trai dữ mày.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Vơ cái gối ném thẳng vào mặt An// Câm mồm! Mày là bác sĩ của tao mà mê trai vậy An.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Trai đẹp ai mà không mê.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Đột ngột đẩy cửa bước vào, tay cầm một xấp tài liệu// Lão đại Hoàng, Chủ tịch của chúng tôi có lời nhắn.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chi phí cứu mạng và tiền thuốc men hôm qua... tính vào phần trăm khu đất lần trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Tức điên, đập tay xuống nệm// Cái gì?! Tên khốn đó ép người quá đáng! Đồ cơ hội!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Chuyển ánh mắt sang Thành An// Bác sĩ Đặng, việc chữa trị cho cậu ấy xong chưa? Tôi cần đưa cậu về.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Nhìn Hùng từ đầu đến chân, nhếch môi cười// Cậu là ai mà ra lệnh cho tôi? Sếp cậu chưa trả tiền công cho tôi đâu.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thù lao của cậu, Nguyễn tổng đã chuyển thẳng vào tài khoản của cậu từ đêm qua. Gấp ba lần giá thị trường. Đi thôi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ủa..vậy tao về trước nha. Bạn tôi nhớ "giữ mình" cẩn thận nhá.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đặng Thành An! mày bán đứng tao vì tiền à?!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Một tay xách lấy cổ áo blouse của An lôi đi// Đừng làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
// Vùng vẫy// Buông ra! Tên băng đá này, bỏ cái tay thô kệch của cậu ra khỏi áo tôi mau!
Nhưng sức An không đọ lại sức gấu của Hùng
Cửa phòng đóng sập lại, để lại một mình Hoàng Đức Duy tức tối vò đầu bứt tóc trên giường. Cậu không ngờ đồng đội bên cạnh mình lại dễ dàng bị người của Quang Anh thao túng như vậy.
Đến chiều muộn, tiếng bước chân thong thả ngoài hành lang vang lên, cánh cửa phòng mở ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xem ra thuốc của bác sĩ Đặng tốt thật, sắc mặt em hồng hào lại rồi kìa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bật dậy như lò xo, cảnh giác// Nguyễn Quang Anh! Anh giam lỏng tôi ở đây làm cái gì? Thả tôi về! Thằng Dương đang tìm tôi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện Duy, nhướng mày// Thằng Dương? Ý em là cậu cận vệ của em á? Cậu ta bây giờ bận lắm, không rảnh tìm em đâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhíu mày// Anh làm gì Dương rồi?!
Cùng lúc đó, tại một quán ăn lề đường ở trung tâm thành phố...
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Đang điên cuồng bấm điện thoại tìm tung tích của Duy, mặt mũi căng thẳng// Mẹ kiếp, Lão đại tắt máy rồi, định vị cũng mất...
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
//Ngồi đối diện, tay chống cằm, mắt lấp lánh nhìn body săn chắc của Dương// Anh cận vệ ơi, ăn chút đi nè.
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh trai tôi bảo Lão đại của anh đang ở nơi an toàn nhất rồi, không chết được đâu mà lo.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Kiều... sao cậu biết? Mà sao cậu cứ bám theo tôi hoài vậy?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
//Cười// Tại anh ngầu đó!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu... cậu nghiêm túc chút đi!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play