Bạn Đời Là Người Nông Thôn
ngày đầu về quê
Chiếc xe khách dừng lại trước cổng làng Bình An.
Một cô gái mặc váy trắng bước xuống xe với vẻ mặt khó chịu.
bà ngoại của tuyền
Tới rồi đó con.
bích tuyền
// Đứng im nhìn con đường đất đỏ trước mặt//
Xa xa là những cánh đồng lúa xanh ngút ngàn.
Tiếng trẻ con chạy đùa khắp nơi.
bích tuyền
Con thật sự phải ở đây sao?
bà ngoại của tuyền
// Khẽ thở dài.//
bà ngoại của tuyền
Tuyền à...
bà ngoại của tuyền
Ba mẹ con đã ly hôn rồi.
bà ngoại của tuyền
Ông bà chỉ muốn con có nơi yên ổn để sống.
Ánh mắt Tuyền lập tức tối xuống.
Cha mẹ cô còn là cặp vợ chồng khiến người khác ngưỡng mộ.
Ba là giám đốc một công ty lớn.
Mẹ là người phụ nữ luôn xuất hiện trên các tạp chí thời trang.
Người chuẩn bị sang nước ngoài.
Tuyền được đưa về quê cho ông bà ngoại chăm sóc.
bích tuyền
// Cắn chặt môi.//
bích tuyền
// Bước xuống con đường đất với tâm trạng tồi tệ.//
Bánh xe vali mắc vào ổ gà.
bích tuyền
// Suýt ngã theo.//
Một bàn tay bất ngờ giữ lấy cô.
bích tuyền
// Ngẩng đầu.//
Trước mặt cô là một chàng trai cao ráo.
Mái tóc hơi rối vì nắng gió.
Trên chiếc xe đạp bên cạnh còn chở đầy rau vừa hái.
hoàng nguyên
Không sao chứ?
bích tuyền
// lập tức rút tay lại.//
bích tuyền
Tôi tự đứng được.
hoàng nguyên
// Hơi ngạc nhiên.//
hoàng nguyên
// Nhưng vẫn cười.//
hoàng nguyên
// Cúi xuống giúp cô dựng vali.//
Nụ cười trên môi anh hơi khựng lại.
hoàng nguyên
Tôi chỉ muốn giúp thôi.
Ông ngoại phía sau bất đắc dĩ lên tiếng
ông ngoại
Xin lỗi cháu nha.
ông ngoại
Con bé mới về nên hơi khó tính.
hoàng nguyên
// Cười hiền.//
hoàng nguyên
Không sao đâu ông.
bích tuyền
// Nghe thấy liền bực bội hơn.//
bích tuyền
// Bước nhanh hơn.//
Chàng trai vừa giúp mình...
Chính là người sau này sẽ thay đổi cuộc đời cô.
bích tuyền
// nằm trên chiếc giường gỗ cũ.//
Không có đèn ngủ sang trọng.
Không có căn phòng rộng lớn như ở thành phố.
Tiếng côn trùng kêu không ngừng.
bích tuyền
// Kéo chăn trùm kín đầu.//
bích tuyền
Chán chết đi được...
bích tuyền
// Nước mắt bỗng rơi xuống.//
Cô cảm nhận rõ ràng rằng.
Mình đã không còn ngôi nhà nào để trở về nữa.
Ở một nơi khác trong làng.
hoàng nguyên
// Đang ngồi ngoài sân sửa chiếc xe đạp//
bà nội của nguyên
// Bật cười.//
bà nội của nguyên
Con bé mới về hôm nay đẹp ghê.
hoàng nguyên
// Nhớ lại gương mặt cau có của Tuyền//
hoàng nguyên
// Rồi bật cười.//
hoàng nguyên
Đẹp thì có đẹp.
hoàng nguyên
Nhưng dữ quá bà ơi.
Sau này lại trở thành người anh muốn bên cạnh cả đời.
Cô Tiểu Thư Và Chàng Trai Nhà Bên
Tiếng gà vang lên khắp xóm.
bích tuyền
// Đang ngủ ngon bỗng giật mình ngồi bật dậy.//
bích tuyền
Cái gì vậy trời?!
bích tuyền
// Nhìn đồng hồ.//
Giờ này cô còn đang ngủ say.
Cả làng đã bắt đầu một ngày mới.
bích tuyền
// Ôm gối tức tối.//
Mãi tới gần 8 giờ mới chịu bước xuống nhà.
Ông bà ngoại đã ăn sáng xong từ lâu.
bà ngoại của tuyền
Tuyền dậy rồi à?
bà ngoại của tuyền
// cười hiền.//
bích tuyền
// Vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ.//
ông ngoại
// Đặt chén cháo xuống.//
ông ngoại
Ăn sáng rồi lát ông dẫn con đi quanh làng.
bích tuyền
Con không muốn.
Câu trả lời khiến cả hai ông bà sững lại.
bích tuyền
Con muốn về thành phố.
Không khí lập tức yên lặng.
bà ngoại của tuyền
// Khẽ thở dài.//
bà ngoại của tuyền
Ông bà biết con buồn.
bà ngoại của tuyền
Nhưng đây cũng là nhà của con mà.
Trong lòng cô vẫn còn giận.
bích tuyền
// Ngồi ngoài sân bấm điện thoại.//
Nhưng sóng mạng chập chờn.
bích tuyền
Cái quê gì mà mạng yếu vậy chứ!
Một giọng nói vang lên phía sau.
hoàng nguyên
Muốn bắt sóng thì ra đầu ngõ.
Anh đang dắt xe đạp đi ngang qua.
Trên giỏ xe là một túi xoài vừa hái.
Tuyền lập tức nhớ tới chuyện hôm qua.
bích tuyền
Tôi không hỏi anh.
hoàng nguyên
// Khựng lại.//
hoàng nguyên
// rồi bật cười //
Nói xong anh định đi tiếp.
Nhưng bà ngoại từ trong nhà bước ra.
bà ngoại của tuyền
Nguyên đó hả cháu?
bà ngoại của tuyền
Đúng lúc quá.
bà ngoại của tuyền
Cháu dẫn Tuyền đi quanh làng giúp bà được không?
Nụ cười trên mặt Tuyền lập tức biến mất.
bà ngoại của tuyền
// Nhìn cô.// Tuyền
Nhưng đủ khiến cô không dám cãi tiếp.
bích tuyền
// Ngồi sau xe đạp của Nguyên.//
hoàng nguyên
// Cố nhịn cười.//
hoàng nguyên
Muốn ngồi phía trước không?
hoàng nguyên
Muốn xuống đi bộ không?
hoàng nguyên
Vậy cô muốn gì?
bích tuyền
// Tức đến mức không thèm trả lời.//
hoàng nguyên
// Bật cười thành tiếng.//
Một cô gái từ xa chạy tới.
Cô gái mặc chiếc váy hoa đơn giản.
Thanh mai trúc mã lớn lên cùng Nguyên.
Linh Chi vừa thấy Tuyền ngồi sau xe liền khựng lại.
linh chi
Đây là cô gái mới chuyển về đúng không?
hoàng nguyên
// Gật đầu.//
hoàng nguyên
đây là linh chi
linh chi
// Mỉm cười thân thiện.//
linh chi
// Nhưng ánh mắt lại nhanh chóng đánh giá Tuyền từ đầu tới chân.//
Trong lòng cô ta bỗng dâng lên cảm giác khó chịu.
linh chi
Nghe nói cậu từ thành phố về.
bích tuyền
// Nhàn nhạt đáp //
linh chi
Không biết cậu chịu nổi bao lâu.
Cô nghe được sự mỉa mai trong câu nói ấy.
hoàng nguyên
// Cũng nhận ra.//
hoàng nguyên
// Lập tức đổi chủ đề.//
hoàng nguyên
Chi, bà nội em khỏe chưa?
linh chi
// Cười tươi như chưa có gì xảy ra.//
Ánh mắt cô ta đã khác lúc đầu.
Cô thấy Nguyên chủ động quan tâm một cô gái khác.
Khiến cô ta không thích chút nào.
Cô Tiểu Thư Ngã Xuống Ruộng
Tuyền càng cảm thấy khó chịu.
Cô có cảm giác cô gái đó không thích mình.
Mặc dù ngoài mặt vẫn luôn cười.
Ông bà ngoại đều ra chợ từ sớm.
bích tuyền
// Ngồi trước hiên nhìn trời.//
Bạn bè ở thành phố cũng ít nhắn tin hơn trước.
Dường như cuộc sống cũ đang ngày một xa khỏi cô.
Một tiếng gọi vang lên ngoài cổng.
hoàng nguyên
// Đang đứng ngoài cổng với nụ cười quen thuộc.//
hoàng nguyên
Đi chơi không?
bích tuyền
Ở đây có gì để chơi?
hoàng nguyên
// Suy nghĩ vài giây.//
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Tuyền.
hoàng nguyên
Cô đúng là tiểu thư thành phố.
bích tuyền
// Tức giận đứng dậy.//
bích tuyền
Tiểu thư thì sao?
hoàng nguyên
Chỉ là nhìn cô giống như sắp chết chán thôi.
Tuyền vẫn bị kéo ra ngoài.
Hai người đi dọc theo con đường nhỏ giữa cánh đồng.
Mùi lúa non thoang thoảng trong không khí.
Tuyền cảm thấy nơi này cũng không tệ như mình nghĩ.
hoàng nguyên
// bước xuống ruộng.//
hoàng nguyên
Tôi xuống kiểm tra lúa.
bích tuyền
// Đứng trên bờ nhìn.//
bích tuyền
Ruộng có gì vui đâu.
hoàng nguyên
// Quay đầu lại.//
hoàng nguyên
Xuống thử đi rồi biết.
bích tuyền
Tôi không xuống.
hoàng nguyên
// Cười gian.//
bích tuyền
// Lập tức nổi nóng.//
bích tuyền
// Bước một bước xuống bờ ruộng.//
bích tuyền
// Rồi bước thêm bước nữa.//
bích tuyền
// Trượt chân.//
bích tuyền
// Cả người cô rơi thẳng xuống lớp bùn mềm.//
Chiếc váy trắng lập tức biến thành màu nâu.
Mái tóc cũng dính đầy bùn đất.
Không khí im lặng vài giây.
hoàng nguyên
// Đứng chết trân.//
hoàng nguyên
// Bật cười.//
hoàng nguyên
// Cười đến mức ôm bụng.//
hoàng nguyên
Tôi xin lỗi...
hoàng nguyên
Tôi thật sự xin lỗi...
Nhưng càng nói anh càng cười.
bích tuyền
Anh còn cười nữa!
bích tuyền
// Vốc một nắm bùn ném thẳng về phía anh.//
Lần này tới lượt Nguyên dính đầy bùn.
Rồi không ai nhịn được nữa.
linh chi
// Vừa mang nước tới cho Nguyên.//
linh chi
// Nhìn thấy cảnh tượng đó.//
linh chi
// Nụ cười trên môi cô dần biến mất.//
Nguyên chưa từng cười vui vẻ như vậy trước mặt cô.
linh chi
// Bàn tay Linh Chi siết chặt chai nước.//
Trong lòng xuất hiện cảm giác khó chịu khó tả.
Cô bắt đầu xem Tuyền là đối thủ rồi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play