“Lùi sang trái hai phân. Đúng rồi, chỗ tà váy này hơi ôm một chút.”
Quý Thư Nghiên đứng trên bục gỗ, mệt mỏi dang rộng hai tay để ba nhà thiết kế cao cấp của thương hiệu vác váy cưới xoay quanh mình như chong chóng. Cô nhìn chằm chằm người con gái có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành trong gương lớn, sau đó thở dài đầy oán niệm.
Ngày mai cô đính hôn rồi.
Đại tiểu thư ngậm thìa vàng nhà họ Quý, người mang mệnh Khôi Tinh, làm gì cũng thuận buồm xuôi gió suốt hai mươi sáu năm qua, cuối cùng lại chuẩn bị gả cho một người đàn ông đã qua một đời vợ.
Nghĩ đến đây, Thư Nghiên lại tức lồng ngực. Tên Chung Bách Duệ kia đúng là đồ kiêu ngạo vô pháp vô thiên! Đính hôn đến nơi rồi mà anh ta còn đi công tác nước ngoài cả tháng trời, nghe nói tối nay mới chịu đáp máy bay về nước.
Đã vậy, người lớn hai nhà còn vô lý đến mức đặt ra quy định, đêm trước ngày cưới, cô dâu chú rể tuyệt đối không được gặp mặt để tránh xui xẻo.
“Tránh xui xẻo?”
Quý Thư Nghiên hừ lạnh trong lòng. Trên đời này còn có ai xui xẻo hơn gã vị hôn phu “vua đen đủi” của cô sao? Mẹ ruột hắt hủi, lại còn bị vợ cũ cắm cho cái sừng dài đến mức biến thành trò cười cho cả giới thượng lưu. Cô không chê anh ta lây xui cho mình thì thôi, anh ta lấy tư cách gì mà trốn biệt tăm biệt tích?
Mười một giờ đêm.
Bức bối vì bị gò bó trong bộ váy cưới lộng lẫy và sự mất tích của chú rể, Quý Thư Nghiên dứt khoát lột bỏ lớp ren lụa phiền phức.
“ Tiểu-Tiểu thư?”
Nhà thiết kế ở bên cạnh nghiêng đầu bối rồi, nhưng cô chỉ quay sang cười gượng gạo.
“Hôm nay đến đây thôi. Tôi thích bộ này rồi, cứ lấy nó đi. Mọi người vất vả rồi.”
Nói rồi, cô không đợi ai kịp phản ứng, nhanh chóng bước vào phòng thay đồ, trút bỏ lớp lễ phục nặng nề để diện lại bộ quần áo thường ngày thoải mái. Cô sải bước trên hành lang đá hoa cương của ảnh viện áo cưới, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nghe cộc cằn y như tâm trạng của chủ nhân nó lúc này.
Vừa hay, chiếc điện thoại trong túi xách rung lên bần bật. Màn hình hiển thị ba chữ Tần Miên Điên.
Quý Thư Nghiên bực bội bắt máy, chưa kịp để đầu dây bên kia lên tiếng đã dằn giọng:
“Nếu mày gọi để chúc mừng tao ngày mai thoát ế thì miễn đi. Tao đang muốn hủy hôn đây.”
“Gì đấy đại tiểu thư? Ai chọc gan mày à?”
Giọng Tần Miên ở đầu dây bên kia lười biếng, kèm theo tiếng nhạc nền xập xình đặc trưng của mấy tụ điểm ăn chơi.
“Mai đính hôn rồi mà giờ này giọng như đi đòi nợ thế?”
“Chung Bách Duệ chứ ai!” Thư Nghiên nghiến răng, vừa ấn nút thang máy vừa gắt.
“Đi công tác cả tháng trời, sát ngày mới chịu vác mặt về nước. Ba tao còn bày đặt bảo tối nay hai đứa không được gặp nhau để tránh xui xẻo. Tao thèm gặp anh ta chắc?“
Tần Miên nghe vậy thì phá lên cười nắc nẻ:
“À, ra là tân nương tử bị bỏ rơi đêm tiền hôn nhân. Nghĩ thoáng lên mày ơi, người ta là thiên tài giới công nghệ, bận kiếm tiền nuôi mày mà.”
“Tao thiếu tiền chắc?” Thư Nghiên hứ một tiếng.
“Tao tự nuôi tao được, không cần một gã một đời vợ lại còn mang vía sao chổi.”
“Thôi được rồi, biết mày ức ức rồi.” Tần Miên hạ giọng dụ dỗ, tiếng ly rượu chạm nhau lách cách bên kia đầu dây truyền lại rõ mồn một.
“Đêm độc thân cuối cùng mà ôm cục tức đi ngủ thì phí lắm. Tao đang ở chỗ cũ, khu VIP sảnh 3. Lên đồ rồi sang đây quẩy với tao, uống vài ly giải sầu rồi mai làm cô dâu ngoan hiền, thế nào?”
Nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong cửa thang máy, Quý Thư Nghiên nhướng mày, sự nổi loạn trong máu lập tức trỗi dậy.
“Được, đợi đấy. Ba mươi phút nữa tao đến. Đêm nay không say không về!”
Chiếc siêu xe của Quý Thư Nghiên phanh gấp trước cửa “The Obsidian”, quán bar thuộc hàng xa xỉ và kín tiếng nhất kinh thành, nơi chỉ phục vụ giới siêu giàu và các cậu ấm cô chiêu hào môn. Cô ném chìa khóa cho nhân viên bảo vệ, thong thả sải bước vào trong.
Vừa bước đến sảnh VIP 3, Thư Nghiên đã thấy đám bạn thân có mặt đông đủ, tiếng reo hò lập tức vang lên át cả tiếng nhạc nhẹ nhàng của khu phòng chờ.
Tần Miên vừa thấy bóng dáng chiếc váy đỏ lụa hai dây của Thư Nghiên liền đứng phắt dậy, bước tới kéo cô vào ngay vị trí center của băng ghế sofa lớn:
“Nào, chào đón cô dâu mới của chúng ta! Nhìn quả váy này là biết đêm nay muốn nổi loạn rồi. Cạn ly trước đã!”
Quý Thư Nghiên không khách sáo, ngửa cổ uống cạn ly rượu vừa được rót đầy. Vị cay nồng xộc thẳng lên mũi làm cô dễ chịu hơn đôi chút. Cô đặt mạnh ly xuống bàn, bắt đầu xả cục tức:
“Tao nói cho tụi mày nghe, Chung Bách Duệ đúng là đồ kiêu ngạo vô pháp vô thiên. Ngày mai đính hôn mà đến giờ này tao vẫn chưa thấy cái bản mặt anh ta đâu. Bị vợ cũ cắm sừng cũng phải thôi, cái nết thế kia ai mà chịu cho nổi!”
Hội bạn nghe vậy thì nhìn nhau, Tần Miên chậc chậc lưỡi, ghé sát lại gần Thư Nghiên rồi lắc đầu:
“Mày giận anh ta chuyện đi công tác thì được, chứ chuyện bị cắm sừng… nghĩ lại cũng thấy Chung Bách Duệ tội nghiệp. Mày chưa biết sơ yếu lý lịch nhà họ Chung phức tạp cỡ nào đúng không?”
Thư Nghiên nhướng mày, tỏ vẻ không quan tâm nhưng tai đã dỏng lên:
“Có gì mà phức tạp? Ba tao bảo anh ta giàu là được.”
“Giàu thì giàu thật, tập đoàn công nghệ của anh ta định giá cả tỷ đô, nhưng gia đình thì như cái rạp xiếc.”
Tần Miên hạ thấp giọng, bắt đầu trổ tài thám tử tử vi giới thượng lưu.
“Mẹ ruột của Chung Bách Duệ cực kỳ thiên vị, cậu biết Hứa gia chứ? Bà ta là con gái duy nhất của Hứa Đông Nghị, người từng là thủ tướng. Sau khi Hứa gia sụp đổ, anh ta theo ba mẹ đến Thuỵ Sĩ sống, chưa được mấy năm thì lại chuyển sang sống với chú thím.”
Một cô bạn khác trong hội cũng chen vào:
“ Từ nhỏ không sống cùng ba mẹ, lớn lên cũng chẳng khá hơn, dưới anh ta còn có hai đứa em song sinh một trai một gái. Vô cùng được cưng chiều, thử nghĩ xem…anh ta có tội nghiệp không?”
“Đúng rồi đó, đã vậy vận xui của anh ta còn bám như đỉa. Đỉnh điểm là ba năm trước, cô vợ cũ của anh ta, đại tiểu thư nhà họ Hải, không chịu nổi sự lạnh lùng của anh ta nên đã lén lút cặp kè với chính gã đối thủ cạnh tranh của tập đoàn. Lúc bị khui ra, ả ta còn trơ trẽn cuỗm đi một bản thiết kế công nghệ mật, ép Chung Bách Duệ phải ly hôn chia tài sản rồi mới chịu dời đi. Vừa mất tình, vừa mất tiền, lại mang danh một đời vợ, anh ta đúng là bị cái vía sao chổi đè bẹp dí.”
Tần Miên vỗ vai Thư Nghiên, tổng kết một câu:
“Đẹp trai, nhiều tiền nhưng cả đời chưa biết mùi may mắn là gì. Gặp phải đứa từ nhỏ đến lớn được thần tài gánh còng lưng như mày, không biết là phúc hay là họa của anh ta đây.”
Quý Thư Nghiên nghe xong, nhìn chằm chằm vào chất lỏng màu hổ phách trong ly rượu, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác vi diệu.
Vừa bị mẹ ghẻ lạnh, vừa bị vợ cũ cắm sừng, lại còn ôm cái danh “sao chổi” suốt bao nhiêu năm?
Cô hứ một tiếng, dõng dạc tuyên bố:
“Vận xui mạnh cỡ nào thì gặp tao cũng phải tắt điện. Ngày mai kết hôn xong, tao nhất định phải dùng vận may Khôi Tinh này để đè bẹp, để thuần hóa cái vía đen đủi của anh ta! Cho anh ta biết ai mới là chủ gia đình!”
Một cô bạn khác bỗng nhiên đập mạnh vào vai cô, giọng nói hốt hoảng xen lẫn phấn khích vang lên át cả tiếng nhạc:
“Kìa kìa, Nghiên Nghiên! Chồng sắp cưới của cậu kìa!”
Quý Thư Nghiên nhíu mày, theo phản xạ liền gạt tay bạn ra:
“Mày say quá hóa rồ à? Anh ta còn đang ở sân bay—”
“Sân bay cái gì nữa! Nhìn sang góc hướng hai giờ kìa, cái người cao cao mặc vest đen ấy!”
Nhìn theo hướng ngón tay cô bạn chỉ, nụ cười đắc ý trên môi Quý Thư Nghiên đột ngột đóng băng.
Ở khu bàn VIP đối diện cách đó không xa, một nhóm đàn ông mặc âu phục lịch lãm đang ngồi uống rượu, nói cái gì đó. Mà người ngồi ở vị trí trung tâm, sở hữu chiều cao một mét tám mươi tám nổi bật cùng gương mặt hoàn mỹ không góc chết vừa xuất hiện trong điện thoại của ba cô hồi chiều, không phải Chung Bách Duệ thì còn có thể là ai?
Thư Nghiên giật mình, vội vàng rụt người lại sau lưng Tần Miên, tim đập thình thịch vì chột dạ.
Cái quái gì thế này? Không phải bảo hai nhà cấm gặp mặt trước ngày cưới sao? Sao gã “sao chổi” này lại xuất hiện ở The Obsidian vào cái giờ này? Đã vậy, hình như anh ta cũng thấy cô rồi.
Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau giữa bầu không khí mờ ảo. Đối diện với sự hốt hoảng của vị hôn thê, Chung Bách Duệ chẳng có vẻ gì là bất ngờ hay bối rối. Anh khẽ nâng ly rượu về phía cô như một lời chào hỏi đầy ngầm ý, sau đó lười biếng ngửa đầu ra sau, cùng bạn bè uống cạn ly rượu trong tay, tiếp tục cuộc trò chuyện của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thư Nghiên nghiến răng, vừa nhẹ nhõm vì anh không bước qua, vừa có chút nghẹn cục tức vì cái thái độ thong dong, dửng dưng đó của anh.
Ở bàn đối diện, bầu không khí giữa cánh đàn ông lại mang một phong thái khác hẳn.
Tô Bách Tùng, cậu bạn chí cốt từ thuở cởi truồng tắm mưa của Chung Bách Duệ khều khều tay, dứt khoát khoác vai thằng bạn thân, hất cằm về phía chiếc váy lụa đỏ rực rỡ cách đó không xa:
“Kìa, vợ mày kìa, qua mời rượu đi.”
Chung Bách Duệ khẽ chau mày, một tay cầm ly rượu, tay kia lạnh lùng gạt cái cánh tay đang bám trên vai mình ra.
“Bỏ ra đi…”
“Nè, đừng nói mày còn vương vấn Hải Ninh Tranh đó nha? Loại phụ nữ đó tiếc cái gì vậy?”
Tô Bách Tùng tặc lưỡi, vẻ mặt không đáng giá giùm cho thằng bạn. Cái tên Hải Ninh Tranh kia, cắm cho Chung Bách Duệ một cái sừng dài hạn, trước khi đi còn kịp cuỗm theo một đống tài liệu tuyệt mật của tập đoàn công nghệ làm anh điêu đứng suốt một thời gian dài.
Anh ngửa đầu ra sau, nhấp một ngụm rượu mạnh, chất lỏng cay nồng xộc thẳng vào cuống họng.
Anh nhìn cô gái ở bàn bên kia đang chột dạ núp sau lưng bạn thân, khóe môi khẽ giật giật.
Vương vấn tra nữ? Anh không rảnh rỗi đến vậy.
Anh chỉ đang nghĩ, vị hôn thê mang mệnh Khôi Tinh ngậm thìa vàng của mình… hình như hơi quá nghịch ngợm rồi thì phải. Đêm tiền hôn nhân còn dám mặc váy hai dây trốn đi bar quẩy, lại còn dõng dạc đòi “thuần hóa” anh?
...----------------...
Sau một đêm quẩy xập xình quên trời đất ở The Obsidian, Quý Thư Nghiên thành công rước về một cái đầu đau như búa bổ và một cơn buồn ngủ kéo dài vô tận.
Bảy giờ rưỡi sáng, tại biệt thự nhà họ Quý, bầu không khí hỗn loạn như một bãi chiến trường thu nhỏ. Tiếng bước chân của thợ trang điểm, thợ làm tóc và nhân viên hậu kỳ chạy rầm rập ngoài hành lang.
Trong phòng ngủ, Quý Thư Nghiên vẫn đang trùm chăn kín mít, ngủ li bì không biết trời trăng mây đất là gì.
“Tiểu thư! Quý tiểu thư ơi! Cô dậy chưa ạ? Muộn lắm rồi cô ơi!”
Người giúp việc đứng ngoài cửa gõ đến rách cả tay, gọi khản cả giọng mà bên trong vẫn im lìm như tờ. Cuối cùng, không còn cách nào khác, bác quản gia đành phải dùng chìa khóa dự phòng để phá cửa.
Cánh cửa vừa mở ra, bà Quý, người nổi tiếng với tác phong quý phái và nghiêm khắc, sải bước đi đầu tiên vào phòng. Nhìn thấy cục chăn to đùng đang cuộn tròn trên giường, xung quanh phòng còn vứt lung tung chiếc váy lụa đỏ hai dây từ đêm qua, thái độ quý phái của bà lập tức bay sạch.
Bà Quý tức giận đi tới bên giường, không thèm nể tình dứt khoát túm lấy mép chăn, lật phắt lên:
“Dậy!!! Con có dậy thay đồ không???!!!”
Quý Thư Nghiên bị mất chăn, cái lạnh từ điều hòa ập vào người khiến cô co rúm lại. Cô nheo nheo đôi mắt ngái ngủ, hai tay quờ quạng tìm chăn theo bản năng, giọng ngọng nghịu:
“Mẹ... cho con năm phút nữa thôi... Đêm qua con thức đọc tài liệu...”
“Tài liệu cái đầu con!” Bà Quý chống hai tay ngang hông, vừa giận vừa buồn cười gắt lên.
“Tài liệu mà nồng nặc mùi rượu thế này à? Con nhìn xem mấy giờ rồi? Tám giờ là nhà trai đến làm lễ, bây giờ là bảy giờ rưỡi rồi! Con muốn ngày đầu tiên về nhà chồng đã mang danh cô dâu bỏ trốn có phải không? Dậy ngay cho mẹ!”
Bà Quý không thèm đôi co thêm, dứt khoát ra lệnh cho ba cô giúp việc lao vào “áp giải” con gái mình vào phòng tắm.
Nửa tiếng tiếp theo đối với Thư Nghiên chẳng khác nào một cuộc tra tấn. Cô ngồi bất động trên ghế như một con búp bê vải, nhắm nghiền mắt để ba bốn thợ trang điểm và làm tóc quay như chong chóng xung quanh. Người thì dặm phấn, người thì uốn tóc, người thì nhanh tay chỉnh sửa lại những chi tiết cuối cùng trên bộ váy cưới sương sa lộng lẫy.
Nhìn dung nhan rực rỡ nhưng mệt mỏi của mình trong gương, cô méo mặt, quay sang bám lấy tay mẹ cầu xin bằng giọng nhõng nhẽo:
“Mẹ, sao con phải cưới anh ta vậy mẹ\~\~ Con không cưới đâu, giờ hủy hôn còn kịp mà mẹ.”
Bà Quý đang đứng bên cạnh kiểm tra lại bộ trang sức kim cương, nghe con gái than vãn thì liếc mắt một cái, dửng dưng phán:
“Quá muộn rồi, ha. Con phải thực hiện hôn ước chứ, chẳng phải ba con đã nói với con trăm lần rồi sao? Ngày xưa ông cố con đi lính, may mắn được ông cố nhà họ Chung cứu cho một mạng. Hai cụ quý nhau quá nên mới lập lời thề ước định đời sau làm thông gia, thế là có cái hôn ước này, vậy thôi!”
Thư Nghiên bĩu môi, vừa nghiêng đầu cho thợ xịt keo giữ nếp tóc, vừa lầm bầm phản bác:
“Cứu mạng thì mình đền ơn bằng tiền, bằng đất, bằng cổ phiếu chứ mắc gì đền bằng con gái thế này. Với lại, ông cố hai nhà ước định là đời sau, chứ đâu có chỉ đích danh đời con!”
“Thì mấy đời trước toàn đẻ con trai một bề, hoặc là lệch tuổi nhau quá nhiều. Đến đời con với Chung Bách Duệ là hợp tuổi nhất rồi còn gì.” Bà Quý gõ nhẹ vào trán con gái một cái rõ đau.
“Hợp chỗ nào chứ mẹ?” Thư Nghiên ôm trán oán hận.
“Nhưng mà anh ta từng có một đời vợ rồi mà! Rõ ràng là anh ta chẳng coi cái hôn ước lỗi thời đó ra cái gì, thích cưới ai thì cưới, cưới xong ly hôn rồi giờ mới quay lại tìm nhà mình ăn vạ. Con chịu thiệt thòi quá mà!”
Bà Quý thở dài, ánh mắt dịu xuống đôi chút nhưng giọng điệu vẫn vô cùng kiên quyết:
“Chuyện của Bách Duệ năm đó là do mẹ nó ép buộc, cưới chạy tang cho ông nội nó. Bản thân thằng bé cũng là nạn nhân thôi. Con đừng có kén cá chọn canh nữa, lát nữa nhà trai tới nơi rồi, lo mà giữ cái mặt cho nghiêm túc vào!”
Đang nói chuyện thì bác quản gia hớt hải chạy vào, gương mặt lộ rõ vẻ khẩn trương, vừa thở hổn hển vừa báo:
“Thưa phu nhân, thưa tiểu thư! Đoàn xe hoa của nhà họ Chung đã đến đầu ngõ rồi ạ! Ông chủ đang ra sảnh trước tiếp đón rồi.”
Bà Quý nghe vậy liền đứng bật dậy, chỉnh lại tà áo dài quý phái, không quên lườm con gái một cái cảnh cáo rồi mới vội vàng bước ra ngoài. Trong phòng lúc này chỉ còn lại Quý Thư Nghiên và cô bạn thân Tần Miên đang tủm tỉm cười trêu chọc.
Đúng tám giờ sáng, đoàn xe hoa gồm mười hai chiếc Rolls-Royce đen của nhà họ Chung chính thức đậu kín trước cổng biệt thự nhà họ Quý.
Sau khi hai bên gia đình làm các thủ tục đón tiếp và thắp hương cho tổ tiên xong xuôi ở tầng dưới, Chung Bách Duệ được sự chấp thuận của nhạc phụ mới sải bước lên lầu đón cô dâu. Hôm nay anh mặc một bộ âu phục chú rể màu xanh đen lịch lãm, mái tóc vuốt gọn gàng.
Khi cánh cửa phòng mở ra, Quý Thư Nghiên trong bộ váy cưới lộng lẫy, tay cầm bó hoa, ngước mắt nhìn gã chồng sắp cưới của mình. Cô thấy rất buồn cười, đêm qua cả đều ở quán bar, thế mà sáng nay chỉ có mình anh ta là “ ngời ngời” khí chất.
Chuỗi sự kiện khôi hài chính thức bắt đầu khi hai người duyên dáng đi bên cạnh nhau ra cửa để chuẩn bị rước dâu ra xe. Vừa bước ra đến sảnh chính, Thư Nghiên liền huých tay gã chồng sắp cưới một cái, nhỏ giọng ra điều kiện:
“Chung tổng, tôi nghe nói cái vía của anh không được tốt lắm. Hôm nay ngày vui, anh bước chân trái ra khỏi cửa trước đi cho lành.”
Chung Bách Duệ liếc nhìn cô một cái, vẻ mặt không chút cảm xúc nhưng vẫn nghe lời, dứt khoát bước chân trái ra trước.
Bộp.
Không biết từ đâu, một chú chim bồ câu bay ngang qua bỗng nhiên “thả bom” trúng ngay cạnh đôi giày da của anh.
Khoảng cách chỉ suýt soát đúng một centimet nữa là dính chưởng.
Dàn phù rể đứng sau nín thở, Tô Bách Tùng thì thầm:
“Mẹ nó, cái vía thằng Duệ đúng là không đùa được.”
Quý Thư Nghiên nhìn cảnh đó thì đứng hình mất ba giây, sau đó cô vội vàng ho một tiếng, ra vẻ nghiêm túc nói:
“Thấy chưa, may mà có vận may Khôi Tinh của tôi đứng cạnh khắc chế, nên nó mới lệch đi một phân đấy. Anh hời to rồi nhé.”
“ Quý tiểu thư tốt nhất là né tôi ra xa xa, cô có khôi tinh chiếu thì tôi cũng có sao chổi chiếu đó.”
Chung Bách Duệ thản nhiên nói, xong còn nhún vai một cái.
“ Vậy hả?” Quý Thư Nghiên trề môi thách thức.
“ Tôi còn có một sức mạnh nữa chắc anh không biết, ai ở gần tôi, bất kể là xui xẻo đến đâu cũng được may mắn lây đó.”
Suốt chặng đường chiếc Rolls-Royce lăn bánh đến trung tâm tiệc cưới, bầu không khí trong xe trở lại trạng thái im lặng. Chung Bách Duệ lười biếng dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại đánh một giấc.
Quý Thư Nghiên ngồi bên cạnh hậm hực lườm anh một cái, sau đó dứt khoát quay mặt đi hướng khác, lôi điện thoại trong túi xách ra, bấm vào group chat có tên “Hội Chị Em Toàn Mỹ”. Cô vừa xuất hiện, màn hình đã nhảy thông báo liên tục.
Tần Miên Điên: “Sao rồi sao rồi??? Rước dâu thuận lợi không đại tiểu thư? Gặp lại ’sao chổi’ đêm qua thấy thế nào? Kể nghe coi!”
Cá Vàng Nhỏ: “Hóng với! Lúc nãy thấy rể phụ Tô Bách Tùng bảo bên nhà trai vừa bước ra cửa đã suýt dính bom chim bồ câu, có thật không mày? Hahaha.”
Quý Thư Nghiên nghiến răng, mười ngón tay gõ cồm cộp lên màn hình như muốn trút giận:
Thư Nghiên: “Thật! Vía anh ta nặng như quả tạ ấy! Tao vừa bảo anh ta bước chân trái ra là suýt dính chưởng liền. May có mệnh Khôi Tinh của tao gánh còng lưng.”
Tần Miên Điên: “Chết cười, rồi anh ta có nói gì không?”
Thư Nghiên: “Anh ta bảo tao né xa ra, bảo anh ta có sao chổi chiếu. Ủa tao thèm né chắc? Tao còn thách thức anh ta là hào quang may mắn của tao sẽ cảm hóa cái vía đen đủi đó. Để xem ai thuần hóa ai!”
Màn hình im lặng mất hai giây, sau đó là một tràng icon cười lăn lộn của Tần Miên và hội bạn.
Tần Miên Điên: ”Quả này ’vua đen đủi’ đấu với ’nữ thần may mắn’, tao đặt cửa chú rể thắng nha! Kì phùng địch thủ gặp nhau rồi.”
Thư Nghiên hứ một tiếng, đang định gõ dòng chữ “Tao thèm chấp” để gửi đi thì bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp, lười biếng vang lên ngay sát bên tai:
“Quý tiểu thư bận rộn thật đấy, ngày cưới mà vẫn không quên nói xấu chồng với bạn thân à?”
Bộp.
Chiếc điện thoại trên tay cô trượt thẳng xuống sàn xe sang trọng trải thảm nhung lông cừu.
Cô giật bắn mình, suýt chút nữa là nhảy dựng lên từ trên ghế da.
Theo phản xạ tự nhiên, Thư Nghiên vội vàng cúi xuống nhặt điện thoại, màn hình vẫn còn sáng choang, hiện rõ mồn một dòng chữ nhắn nhủ đầy tính “bêu rếu” cô vừa gửi cho hội bạn thân.
Nhìn giao diện đoạn chat “Hội Chị Em Toàn Mỹ” đang chình ình trước mắt, Thư Nghiên chột dạ đến mức da đầu tê rần. Cô nhanh tay ấn nút khóa màn hình, ôm chặt điện thoại vào lòng.
Chung Bách Duệ không biết đã mở mắt từ lúc nào. Anh vẫn giữ nguyên tư thế lười biếng dựa lưng vào ghế, một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn cô.
“Chung... Chung tổng, anh không ngủ tiếp đi, thức dậy nhìn lén màn hình của người khác là bất lịch sự đấy!” Thư Nghiên dù trong lòng đang gào thét nhưng ngoài mặt vẫn cố gồng lên, trưng ra bộ dáng lý sự cùn của một đại tiểu thư không bao giờ biết nhận sai.
Chung Bách Duệ khẽ nhướng mày, giọng điệu thong thả đến đáng ghét:
“ Tôi vẫn ngủ đó giờ mà, nói phong long thôi ai ngờ trúng.”
Cô tức đến mức nghẹn họng trân trối nhìn gã đàn ông bên cạnh.
Cái gì mà nói phong long? Cái gì mà ai ngờ trúng? Anh ta rõ ràng là cố tình trêu gan cô! Đúng là cái đồ cáo già tâm cơ, ngoài mặt thì bày ra vẻ lạnh lùng ít nói, hóa ra bên trong lại độc miệng đến mức này.
Cơn chột dạ bay biến sạch sành sanh, Thư Nghiên nghiến răng ken két, siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Cô quay ngoắt mặt ra cửa sổ, tự thề với lòng mình là từ giờ cho đến khi tới trung tâm tiệc cưới, cô mà thèm hé răng nói với anh ta một câu nào nữa thì cô không mang họ Quý!
Chiếc Rolls-Royce tiếp tục lướt đi êm ái trên đường phố. Nhưng lúc này, Thư Nghiên không còn tâm trí đâu mà nhắn tin cho hội bạn thân nữa. Cô bật màn hình lên, thấy Tần Miên vẫn đang tag tên mình vô tội vạ kèm một loạt meme cười cợt, liền thẳng tay tắt nguồn điện thoại.
“ Cưới phải ông chồng độc miệng đã đành, đây lại còn gặp lũ bạn không có tình người.” Cô khóc trong lòng.
...----------------...
Tại phòng nghỉ VIP dành riêng cho cô dâu ở trung tâm tiệc cưới, không khí bận rộn chẳng kém gì buổi sáng. Tiếng nhạc sương sương, lãng mạn từ sảnh tiệc lớn ngoài kia thỉnh thoảng lại vọng vào.
Quý Thư Nghiên ngồi trước gương lớn, lười biếng nhìn thợ trang điểm đang dặm lại những bước cuối cùng trước giờ đón khách.
Thấy cô thợ cứ dặm đi dặm lại một vùng má, cô nghiêng đầu, giọng điệu có chút đỏng đảnh:
“Dặm lại phấn cho tôi chi vậy? Ở không tôi cũng đẹp mà.”
Cô thợ trang điểm khựng lại một chút, rồi khéo léo mỉm cười giải thích:
“Dạ Quý tiểu thư, da cô đẹp sẵn rồi ạ. Em chỉ phủ một lớp nhẹ để kiềm dầu thôi, lát nữa ra sảnh ánh đèn chụp ảnh sẽ rất gắt, làm vậy lên hình trông sẽ tự nhiên hơn.”
Thư Nghiên không nói gì nữa, chỉ nhìn bóng mình trong gương rồi chép miệng. Nghĩ lại chuyện trên xe lúc nãy, tâm trạng cô vẫn có chút không vui. Cô hừ lạnh một tiếng trong lòng, thầm nghĩ lát nữa ra ngoài tiếp khách, cô nhất định phải giữ khoảng cách với gã đàn ông độc miệng kia mới được.
Đang nghĩ ngợi thì cửa phòng nghỉ bỗng nhiên bị gõ nhịp nhàng hai tiếng.
Bà Quý mở cửa bước vào, vừa thấy con gái ngồi thù lù một cục trên ghế, gương mặt phụng phịu như ai ăn hết của, bà liền khoanh tay trước ngực, trề môi bảo:
“Gớm, làm cô dâu mà cái mặt sưng xỉa như bánh bao chiều thế kia à? Ai nhìn vào tưởng nhà họ Quý này bắt cóc con gái nhà ai về ép cưới đấy!”
Thư Nghiên ngước lên, thấy mẹ liền mếu máo mách lẻo:
“Mẹ nhìn con rể quý của mẹ kìa. Trên xe anh ta toàn kháy khía bắt nạt con. Con không làm lễ nữa đâu, con ở vậy để mẹ nuôi!”
Bà Quý nghe thế thì phì cười, lườm con gái một cái rõ sắc nhưng tay thì lại vô cùng dịu dàng, đưa lên chỉnh lại cái vương miện nhỏ trên đầu cô.
“Nuôi cái đầu con! Thằng bé Bách Duệ nó ít nói, tính tình trầm ổn, con không bắt nạt người ta thì thôi chứ ai thèm bắt nạt con.“
“ Mẹ\~ rốt cuộc ai là con mẹ thế?”
“Lúc chưa gả đi thì cô là con tôi, gả đi rồi mà còn đỏng đảnh để người ta trả về thì tôi không nhận đâu nhé. Thằng bé Bách Duệ nó là nạn nhân của cuộc hôn nhân trước, chịu nhiều thiệt thòi rồi, con đừng có mà kiếm chuyện bắt nạt nó.”
“Ai thèm bắt nạt anh ta chứ!” Cô hứ một tiếng, lầm bầm trong cổ họng: Mẹ đúng là bị cái vẻ bề ngoài đạo mạo của gã sao chổi đó lừa rồi. Anh ta mà thèm chịu thiệt thòi á? Có mà đi bar đến nửa đêm, lên xe thì nói phong long kháy khía con thì có!
Thấy con gái vẫn còn bĩu môi lẩm bẩm, bà Quý ký nhẹ vào trán cô một cái.
“Thôi, bớt cái mỏ lại đi cô nương. Mẹ vào kiểm tra xem chuẩn bị đến đâu rồi thôi, thấy tươm tất thế này là được rồi. Giờ mẹ ra sảnh trước xem ông nhà con đón khách khứa thế nào, con cứ ngồi đây nghỉ ngơi, uống chút nước đi. Lát nữa đến giờ làm lễ người ta vào gọi thì đi ra.”
Nói rồi, bà Quý đứng dậy, không quên vỗ vai con gái một cái động viên rồi mới quý phái mở cửa bước ra ngoài.
Phòng nghỉ VIP lại trở về không gian yên tĩnh. Thư Nghiên nhìn mình trong gương, cô lười biếng với tay lấy chiếc điện thoại vừa bị mình thẳng tay tắt nguồn lúc nãy, nhấn giữ nút nguồn để chuẩn bị lên mạng “chiến” tiếp với đám bạn thân.
Phía bên ngoài hành lang sảnh tiệc, không khí náo nhiệt và tiếng nhạc chào mừng vang lên không ngớt. Giới thượng lưu đổ về mỗi lúc một đông, ai nấy đều xúng xính váy áo chúc tụng.
Giữa đám đông ồn ào ấy, ông Quý trông lại có phần bồn chồn, lạc lõng.
Ánh mắt ông cứ chốc chốc lại nhìn về phía phòng nghỉ của cô dâu. Thấy ông Chung vừa tách khỏi một nhóm đối tác, ông Quý liền đi tới, vỗ vai rồi kéo tuột ông bạn già ra một góc khuất yên tĩnh phía sau tiểu cảnh hoa hồng.
Ông Quý ngó nghiêng xung quanh, hắng giọng rồi hỏi nhỏ, giọng điệu có chút lo lắng:
“Này ông sui, tôi dòm dốc nãy giờ không thấy bà nhà đâu. Bà Chung đâu rồi ông? Sắp đến giờ làm lễ rồi đấy.”
Ông Chung bật cười, vỗ vỗ vai ông bạn:
“Bà nhà tôi ông lạ gì, xưa nay bả có quen gặp gỡ chỗ đông người đâu. Đứng tiếp khách một lúc là than chóng mặt rồi, nên tôi đưa bả sang khu phòng nghỉ riêng để nghỉ mệt rồi. Lát làm lễ bà ấy ra sau.”
“Ờ, nghỉ ngơi được là tốt…”
Ông Quý gật gù, nhưng bàn tay đang đút túi quần lại vô thức siết nhẹ. Ông nhìn ông Chung, rồi lại nhìn ra khoảng không vô định, lồng ngực phập phồng một hơi thở dài đầy tâm sự.
Ông Quý tiến lại gần hơn một bước:
“Mà này… tôi kéo ông ra đây chủ yếu là muốn dặn cái này. Con bé Thư Nghiên nhà tôi ấy, từ nhỏ đến lớn được hai vợ chồng tôi cưng chiều như trứng mỏng, chưa từng phải chịu một chút ấm ức nào. Tính tình nó có hơi đỏng đảnh, trẻ con một chút… nhưng kỳ thực nó ngoan và lành tính lắm.”
Nói đến đây, hốc mắt ông Quý bỗng chốc đỏ hoe. Ông vội quay mặt đi một chút, cố kiềm chế cảm xúc đang chực trào:
“Sang bên nhà ông rồi, cuộc sống mới chắc chắn sẽ có nhiều bỡ ngỡ. Thằng Bách Duệ lại là đứa chín chắn, ít nói… Tôi chỉ lo hai đứa không hiểu nhau. Ông sui à, sau này cháu nó có làm gì vụng dại, hay tính khí có chút bướng bỉnh… thì bên nhà họ Chung các ông, xin hãy nhẹ nhàng với cháu một chút. Đừng nặng lời với nó tội nghiệp, có gì ông cứ bảo tôi, tôi đón nó về dạy lại…”
Đúng lúc ông Chung đang định lên tiếng cam đoan để ông bạn già yên lòng, thì từ phía sau khúc quanh hành lang bỗng vang lên giọng Chung Bách Duệ.
“Ba.”
Chung Bách Duệ sải bước tới gần. Gương mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, nhạt nhòa, hoàn toàn không nghe thấy cuộc đối thoại đầy nghẹn ngào của hai người cha trước đó. Giữa sảnh tiệc ồn ào và lộng lẫy kia, anh chỉ đơn giản là muốn đi tìm một chút hơi ấm quen thuộc của gia đình.
“Mẹ đâu ạ?” Bách Duệ nhìn ba mình.
Ông Chung khẽ chớp mắt giấu đi chút bối rối, vội vã đáp:
“À, mẹ con không quen chỗ đông người nên hơi mệt, đang nghỉ ở khu phòng VIP riêng rồi.”
“Dạ.”
Bách Duệ gật nhẹ đầu, xoay người đi. Câu trả lời của ba không làm anh bất ngờ, nhưng lại giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng. Mẹ anh chưa bao giờ quan tâm đến anh, hay bất cứ điều gì thuộc về cuộc đời anh. Ngay cả trong ngày trọng đại nhất đời con trai mình, bà cũng lười phải giả vờ. Sự dịu dàng, lo lắng và cái ôm ôm ấp của bà từ lâu đã được định sẵn là chỉ dành riêng cho hai đứa em của anh mà thôi.
Cũng phải, từ thuở nhỏ anh đã không sống cùng ba mẹ. Thay vì thân thiết với đấng sinh thành, ký ức trưởng thành của Bách Duệ gắn liền với gia đình của chú thím, nơi duy nhất cho anh một chút cảm giác gọi là ”nhà.”
Đang vô thức bước đi trong sự trống trải, Bách Duệ lại vô tình chạm mặt bà Quý vừa từ phía hành lang phòng nghỉ VIP bước ra.
“Ơ, Bách Duệ đấy à con? Đang tìm ba hả?” Bà Quý nhìn thấy con rể liền nở nụ cười.
“Dạ, con chào mẹ. Mẹ mới từ chỗ Thư Nghiên ra ạ?” Bách Duệ lễ phép cúi đầu.
“Ừ, mẹ vừa vào kiểm tra xem con bé sửa soạn thế nào. Cái tính nó đỏng đảnh loay hoay mãi, mẹ phải vào cằn nhằn vài câu mới chịu ngồi im đấy.” Bà Quý vừa cười vừa lắc đầu bất lực, nhưng ánh mắt lại dạt dào sự cưng chiều bộc phát từ tận đáy lòng.
Nhìn nụ cười dịu dàng của bà Quý, rồi lại liếc sang ông Quý bên cạnh, lồng ngực Chung Bách Duệ bỗng thắt lại, một cảm giác chua chát dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng.
Anh thực sự rất ngưỡng mộ gia đình họ Quý. Và từ sâu trong góc khuất tăm tối của lòng mình, anh ghen tị với Quý Thư Nghiên đến phát điên. Cô được nuôi dưỡng và che chở trong một thế giới tràn ngập tình yêu thương trọn vẹn, vô điều kiện của cả ba và mẹ. Mỗi một cái nhíu mày, một cái hờn dỗi của cô đều có người xót xa, lo lắng.
Đó là thứ tình thân ấm áp mà một đứa trẻ bị bỏ rơi từ nhỏ như anh, dù có dùng bao nhiêu tiền bạc, danh vọng hay quyền lực của hiện tại cũng chẳng bao giờ có thể mua lại được.
Cuộc sống của đại tiểu thư đúng nghĩa là một con đường được rải đầy hoa hồng thơm ngát, được cả thế giới nâng niu. Còn anh, chỉ là một kẻ cô độc đứng bên lề, nhìn vào vùng hào quang ấm áp của cô mà thèm khát.
[…]
Giờ lành đã đến.
Đèn sảnh tiệc vụt tắt, nhường chỗ cho ánh sáng huyền ảo của nến và hoa hồng trắng. Tiếng nhạc giao hưởng trang trọng vang lên, cánh cửa lớn mở ra.
Thư Nghiên khoác tay ba, chậm rãi bước vào lễ đường. Ông Quý nhìn con gái cưng, mắt đã đỏ hoe nhưng vẫn cố giữ nụ cười.
Ở cuối con đường, Chung Bách Duệ đứng thẳng tắp trong bộ âu phục xanh đen. Ánh mắt anh khóa chặt vào cô dâu đang tiến về phía mình.
Đến trước sân khấu, ông Quý run run đặt tay Thư Nghiên vào lòng bàn tay to bản của Bách Duệ, nghẹn ngào:
“Ba giao Thư Nghiên cho con. Nhớ đối xử tốt với con bé.”
“Dạ, ba yên tâm.”
Khi ông Quý lui xuống, hai người cùng quay mặt về phía quan khách. Giữa tiếng vỗ tay rầm rộ, gã đàn ông bên cạnh bỗng hơi cúi đầu, ghé tai cô nói nhỏ:
“Quý tiểu thư, đi có vài bước mà tay lạnh ngắt thế này? Hào quang của cô quên bật công tắc rồi à?”
Thư Nghiên vẫn giữ nụ cười rạng rỡ để chụp ảnh, nghiến răng đáp trả đầy đắc ý:
“Chung tổng cứ lo cho mình đi! Mẹ tôi bảo nếu anh làm tôi ấm ức, ngày mai mẹ sẽ rút sạch vốn dự án mới của anh đấy. Liệu thần hồn mà nắm cho chắc vào!”
Thật ra là cô “ nhét chữ” cho mẹ mình, chứ bà Quý đã nói câu đó bao giờ đâu…
...----------------...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play