[DuongKieu] One Love
1
Mặt trời vừa ló dạng sau những hàng dừa, ánh nắng len lỏi qua những tán lá xanh chiếu xuống con đường đất nho nhỏ dưới quê
Nguyễn Thanh Pháp hay còn được gọi bằng cái tên thân thuộc là Pháp Kiều, một cậu trai trẻ nhưng lại có nhan sắc một chín một mười với những cô gái đẹp chạng tuổi khác
Các cô gái trong vùng khi đọ nhan sắc với Kiều thậm chí còn có phần lép vế với cậu
Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống của Kiều luôn gắn liền với những vườn dừa bạt ngàn của quê hương. Cha cậu là người sở hữu vườn dừa lớn nhất trong xã, ngày nào cũng tất bật với chuyện thu hoạch, chăm sóc và thu mua dừa của bà con trong vùng
Dù không hiểu nhiều về công việc của cha nhưng hằng ngày từng bữa cơm hay dọn dẹp nhà cửa đều một tay Kiều lo hết
Nguyễn Thanh Pháp
Cha mới về
Cha
Nay mày nấu gì cho tao đó?
Nguyễn Thanh Pháp
Sáng nay con đi chợ mua được con cá tươi ơi là tươi của bà 5 mới bắt lên
Nguyễn Thanh Pháp
Còn canh con hái trái đu đủ chín sau vườn vô nấu chung mới mấy miếng thịt heo nè
Nguyễn Thanh Pháp
Xong mớ rau muống đem đi xào tỏi
Cha
Mày giỏi việc nhà giống má mày ghê
Cha
Đúng là mẹ nào con nấy
Nguyễn Thanh Pháp
Con phải giỏi giống mẹ chứ sao
Nói rồi mâm cơm cũng được dọn ra, hai cha con ngồi vừa ăn vừa nói chuyện đủ thứ trên trời
Mẹ của cậu đã mất vì một vụ tại nạn giao thông khi bà đang đi chợ sáng sớm
Kiều khi ấy chỉ mới học cấp 2, một đứa trẻ ngây thơ đã thiếu đi hơi ấm từ mẹ. Còn người chồng thì một thân một mình nuôi nấng đứa con duy nhất của mình và vợ
Cha
Một hồi ăn xong, mày rửa chén rồi lo quét dọn nhà cửa nhe
Cha
Công ty lớn nào đó trên thành phố về quê mình tìm người hợp tác phát triển vùng nguyên liệu dừa
Cha
Nguyên cái xã mình rùm beng bữa giờ
Nguyễn Thanh Pháp
Rồi người ta tới chưa cha?
Cha
Xong rồi người ta mới đi xem từng vườn
Nguyễn Thanh Pháp
Con chắc chắn họ sẽ chọn vườn của cha luôn
Nguyễn Thanh Pháp
Vườn của cha nổi tiếng nhất cái vùng này mà
Cha
Thôi tao vô nghỉ xíu chiều còn đi nữa
Một chiếc ô tô đen sang trọng dừng trước nhà văn hóa xã
Cánh cửa mở ra, một anh chàng mặc vest lịch lãm bước xuống
Anh tên là Trần Đăng Dương, dù chỉ mới 26 nhưng anh đã là người phụ trách nhiều dự án lớn của công ty như lần này
Dáng người cao ráo, bờ vai rộng cùng với khuôn mặt sắc nét với sống mũi cao, đôi mắt một mí cả người anh toát lên vẻ nghiêm túc và điềm tĩnh
Trần Đăng Dương
Ở dưới quê cảnh vật đẹp quá
Trần Đăng Dương
Lại còn yên bình nữa
Trần Đăng Dương
Ước gì được sống ở đây thì hay
Sau khi chào hỏi lãnh đạo địa phương, Dương được đưa đi tham quan các khu vườn dừa trong vùng
Cả buổi chiều, anh gần như không nghỉ ngơi. Hết ghi chép số liệu, xem chất lượng trái dừa đến trò chuyện với các hộ dân để tìm hiểu cách chăm sóc
Đến gần chiều tối, khi mặt trời bắt đầu khuất sau những hàng dừa, Dương được dẫn đến khu vườn lớn nhất trong vùng
__________________________
Âu Mai Goóc
Cuối cùng cũng viết được 🙏
Âu Mai Goóc
Tôi yêu Vĩnh Long, Bến Tre (cũ) 🫶🫰
2
Dương bước xuống xe, lịch sự đưa tay ra chào hỏi
Trần Đăng Dương
Con chào chú
Trần Đăng Dương
Con tên là Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Người phụ trách dự án hợp tác lần này
Cha
Chú nghe nói về con rồi
Cha
Giờ mình vào xem vườn nha
Dương theo ông đi dọc những hàng dừa cao vút
Trong lúc tham quan, cha Kiều vừa giới thiệu vừa giải thích rất tỉ mỉ về đặc điểm đất đai, nguồn nước và cách chăm sóc cây dừa của ông
Thỉnh thoảng Dương lại gật đầu, ghi chép vài dòng vào sổ
Ông càng nói chuyện, anh càng bất ngờ, ông không chỉ có kinh nghiệm mà còn hiểu rất rõ về thị trường và định hướng phát triển lâu dài.
Khi mặt trời gần tắt hẳn, cả hai mới dừng chân bên chiếc chòi nhỏ giữa vườn
Cha Kiều rót cho anh ly nước dừa vừa mới hái
Dương nhận lấy, uống một ngụm rồi mỉm cười
Trần Đăng Dương
Dừa ngon thật đấy chú ạ
Trần Đăng Dương
Thật lòng mà nói, trước khi đến đây con chỉ nghĩ mình sẽ khảo sát vài ngày rồi báo cáo lại với công ty
Trần Đăng Dương
Nhưng sau khi đến đây, con thấy nơi này có tiềm năng hơn rất nhiều so với những gì con tưởng tượng.
Cha
À mà con ở lại đây lâu không?
Trần Đăng Dương
Dạ xem vườn xong con ở lại 2 ngày để kiểm tra lại rồi mới đi á chú
Cha
Vậy thì ngày mai ghé nhà chú dùng bữa cơm. Tiện thể tôi dẫn cậu xem thêm khu vườn phía sau
Anh hơi bất ngờ rồi lịch sự đáp
Trần Đăng Dương
Vậy thì phiền chú lắm
Cha
Trời ơi có gì đâu mà phiền
Cha
Ở dưới đây người ta hiếu khách lắm con ơi
Cha
Nên là đừng có khách sáo
Trần Đăng Dương
Dạ vậy mai con qua sớm nha chú
Trần Đăng Dương
À mà cũng trễ rồi, con xin phép về khách sạn trước ạ
Trần Đăng Dương
Dạ chú cũng về cẩn thận
Chiếc ô tô chạy chậm trên con đường nhỏ giữa những hàng dừa xanh
Anh ngồi phía sau, lặng lẽ nhìn khung cảnh bên ngoài cửa kính
Đây là lần đầu tiên anh đến vùng quê này, mọi thứ đều khác xa sự ồn ào nơi thành phố. Không có tiếng còi xe ồn ào, không có những tòa nhà cao chót vót, chỉ có gió, những con kênh nhỏ và những vườn dừa trải dài
Một lát sau, xe dừng trước khách sạn
Anh đi thẳng lên phòng, tắm rửa, ăn uống
Sau đó đặt tập hồ sơ và những gì anh ghi chú cả ngày hôm nay lên bàn rồi kiểm tra lại
Trong số những người anh gặp hôm nay, người khiến anh ấn tượng nhất lại là cha của Kiều, một người nông dân nhưng có tầm nhìn xa hơn anh nghĩ rất nhiều
Dù chỉ mới gặp một lần, anh phải thừa nhận người đàn ông ấy để lại cho anh ấn tượng rất sâu sắc
Chiếc xe dừng trước ngôi nhà nhỏ giữa vườn dừa rộng lớn
Dương bước xuống xe, chỉnh lại cổ áo rồi nhìn xung quanh
Từ phía trong nhà, cha Kiều bước ra đón anh với nụ cười hiền hậu
Dương gật đầu bước theo chân ông vào trong nhà
Căn nhà không quá lớn nhưng rất sạch sẽ và thoáng mát
Cha
Cứ tự nhiên như ở nhà mình nha con
Dương vừa ngồi xuống ghế thì cha Kiều quay đầu nhìn về phía trong nhà
Nguyễn Thanh Pháp
Con dưới bếp nè cha
Một giọng nói vang lên từ trong nhà
Dương theo phản xạ ngước mắt lên. Từ bên trong, Kiều chậm rãi bước ra
Cậu mặc chiếc áo thun đơn giản cùng chiếc quần dài, trên tay vẫn còn cầm con dao chuẩn bị mần cá
Có lẽ vì không nghĩ nhà có khách nên khi nhìn thấy Dương, Kiều hơi khựng lại
Rồi ánh mắt hai người vô tình chạm nhau
Cha
Đây là Dương, người của công ty lớn cha kể hôm qua đó
Cậu bước tới gần rồi lễ phép gật đầu
Nguyễn Thanh Pháp
Em chào anh
Trần Đăng Dương
Anh chào em nha..
Không khí bỗng yên lặng vài giây. Cho đến khi cha Kiều bật cười
Cha
Đứng nhìn nhau làm gì?
Cha
Con đi vào lấy nước cho khách đi con
Nguyễn Thanh Pháp
Dạ thưa cha
Kiều đáp nhỏ rồi quay người đi về phía bếp
Còn Dương cũng không nhận ra ánh mắt mình đã dõi theo bóng lưng Kiều từ lúc nào
3
Kiều vừa đi vào bếp thì cha cậu bật cười
Cha
Nó ít tiếp xúc với người lạ nên hơi ngại
Trần Đăng Dương
Dạ con thấy em ấy cũng hiền
Cha
Hiền thì hiền thiệt mà cứng đầu cũng không ai bằng
Nghe cha Kiều kể chuyện con trai mình, khóe môi Dương vô thức cong lên
Một lúc sau, Kiều mang ra hai trái dừa đã được chặt sẵn, cậu đặt xuống bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cha mình
Cha
Con thấy vùng quê này thế nào?
Trần Đăng Dương
Dạ đẹp lắm chú
Trần Đăng Dương
Yên bình hơn cháu tưởng
Cha
Hồi mới lên thành phố học con Kiều cũng đòi ở lại trên đó
Trần Đăng Dương
Em tên Kiều hả?
Nguyễn Thanh Pháp
Dạ không em tên Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nhưng mà cha em đặt tên ở nhà là Kiều vậy thôi
Trần Đăng Dương
À, mà sao em lại về đây mà không ở trên thành phố?
Cha
Hồi đó nói đi cho biết đây biết đó
Cha
Nhưng mà đi chưa đầy tuần là gọi về đòi về nhà
Nguyễn Thanh Pháp
Tại con thích ở dưới quê mình hơn
Nghe hai cha con trò chuyện Dương nhìn cả hai rồi cũng khẽ cười theo
Cha
Thôi, cũng gần trưa rồi
Cha
Kiều con xuống bếp dọn cơm lên rồi cả nhà mình ăn
Bữa cơm diễn ra trong không khí khá thoải mái
Phần lớn là Cha và Dương nói chuyện về công việc, còn Kiều chỉ thỉnh thoảng góp vài câu
Xong bữa ăn Kiều đứng dậy dọn dẹp chén đũa và tiến hành rửa chén
Cha
Con vô võng nằm nghỉ tí đi rồi chiều đi xem vườn nữa
Cha
Chú già rồi chắc phải ngủ một tí để chiều còn đi nữa
Trần Đăng Dương
Dạ vâng chú cứ ngủ đi ạ
Trần Đăng Dương
Con ít khi ngủ trưa lắm
Trần Đăng Dương
Chắc con ra hè hóng mát xíu
Cha
Ờ có mệt thì nghỉ nha con
Nói xong ông vô phòng nghỉ
Chẳng mấy chóc căn nhà trở nên yên tĩnh
Lúc này Kiều vừa rửa chén xong bước lên phòng khách
Thấy Dương nằm trên võng tay bấm điện thoại, Kiều ngập ngừng hỏi
Nguyễn Thanh Pháp
Anh có cần uống thêm nước gì không?
Anh bật ngồi dậy, ngẩng đầu lên
Trần Đăng Dương
À không cần đâu
Trần Đăng Dương
Em có ngủ nghỉ trưa gì không?
Nguyễn Thanh Pháp
Dạ không
Nguyễn Thanh Pháp
Nằm ở không có gì đâu mà mệt để nghỉ
Trần Đăng Dương
Vậy ngồi đây hai đứa mình nói chuyện cho bớt chán
Cậu bước tới nằm cái võng kế anh không xa lắm
Trần Đăng Dương
Ngày nào em cũng ở nhà phụ chú à?
Nguyễn Thanh Pháp
Cũng không hẳn
Nguyễn Thanh Pháp
Lâu lâu em có đi coi vườn giúp cha thôi
Trần Đăng Dương
Mà em học xong sao không ở lại thành phố làm việc?
Trần Đăng Dương
Anh không nghĩ chỉ vì nhớ quê
Nguyễn Thanh Pháp
Một phần chắc tại em không quen nè
Nguyễn Thanh Pháp
Sáng mở mắt ra toàn nhà cao tầng
Nguyễn Thanh Pháp
Muốn nhìn cây dừa cũng không có
Nguyễn Thanh Pháp
Với lại cha ở đây có một mình..
Trần Đăng Dương
Em thương chú quá ha
Nguyễn Thanh Pháp
Đương nhiên rồi
Nguyễn Thanh Pháp
Cha chỉ có mỗi em thôi
Nguyễn Thanh Pháp
Em không nỡ để cha một mình
Nguyễn Thanh Pháp
Hồi trước khi em đi cha cứ nói ở nhà ổn kêu em đừng lo
Nguyễn Thanh Pháp
Có lần gọi video về em thấy cha tự nấu cơm một mình
Nguyễn Thanh Pháp
Hôm đó cha làm khét nguyên cái nồi cá
Nguyễn Thanh Pháp
Cha không giỏi nấu ăn. Hồi còn mẹ, mấy chuyện đó đều là mẹ làm
Trần Đăng Dương
Vậy khi em về chú có cản em không?
Nguyễn Thanh Pháp
Cha la em dữ lắm
Nguyễn Thanh Pháp
Cha nói nuôi em ăn học bao nhiêu năm không muốn em phải về gánh vác cái vườn dừa này
Nguyễn Thanh Pháp
Em năn nỉ cha mãi cha mới không nhắc chuyện bắt em lên thành phố nữa
Dương im lặng không biết phải nói gì
Lần đầu tiên kể từ khi gặp Kiều anh nhận ra phía sau vẻ ngoài bình thản ấy là rất nhiều thứ cậu chưa từng kể với ai
Công việc của Dương luôn là ưu tiên hàng đầu. Anh dành gần như toàn bộ thời gian cho công ty. Có những lúc cả tháng trời anh còn chẳng về thăm nhà
Thấy Dương im lặng Kiều bật hỏi
Nguyễn Thanh Pháp
Còn công việc của anh trên thành phố thế nào?
___________________________
Âu Mai Goóc
Nổi loạn quá 🫰
Download MangaToon APP on App Store and Google Play