[Nguyên Thụy] Bóng Người Trong Gương
Chương 1: Thành phố dưới cơn mưa
Mưa.
Những hạt mưa lạnh buốt đập liên hồi vào cửa kính của Sở Cảnh sát Hải Vân, tạo nên âm thanh đều đặn như tiếng đồng hồ đếm ngược.
Trương Hàm Thụy ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt dán vào tập hồ sơ mới nhận.
Trên bìa hồ sơ chỉ có một dòng chữ ngắn gọn:
VỤ ÁN SỐ 07.
Đây là vụ án đầu tiên cậu được giao phụ trách chính thức kể từ khi trở thành thanh tra hình sự.
Trần Kiến
"Cậu chuẩn bị chưa?"
Đội trưởng Trần Kiến đặt ly cà phê xuống bàn.
Trương Hàm Thụy ngẩng đầu.
Trần Kiến
Cảnh tượng hiện trường sẽ không được đẹp đâu
Trương Hàm Thụy
Có vụ án nào đẹp sao
Trần Kiến
Được rồi. Đi thôi
Mười lăm phút sau.
Chiếc xe cảnh sát dừng lại trước một khu chung cư cao cấp nằm giữa trung tâm thành phố.
Mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.
Căn hộ xảy ra án mạng nằm ở tầng mười ba.
Khi bước vào hiện trường, Trương Hàm Thụy lập tức cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ.
Không có dấu hiệu đột nhập.
Không có đồ vật bị xáo trộn.
Mọi thứ đều gọn gàng đến bất thường.
Thi thể của một người đàn ông trung niên nằm bên cạnh bàn làm việc.
Ông ta là giáo sư khảo cổ nổi tiếng Phạm Quốc Thành.
Nhân viên pháp y đang tiến hành khám nghiệm.
Trương Hàm Thụy
Có gì đặc biệt không?
Một nữ pháp y trẻ tuổi đáp:
Diễm Phương
Không có dấu vết vật lộn.
Trương Hàm Thụy
Nguyên nhân tử vong?
Diễm Phương
Chưa xác định chính xác được thưa ngài
Cậu bắt đầu tiến đến phòng tắm.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy chiếc gương, bước chân anh khựng lại.
Trên mặt gương xuất hiện một dòng chữ màu đỏ như máu.
NGƯỜI THỨ BẢY SẼ TRỞ VỀ.
Trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Trương Hàm Thụy
Có ai nhận ra ý nghĩa của câu này không?
Không ai trả lời.
Một cảnh sát trẻ lên tiếng:
Cảnh sát trẻ
Nghe giống một lời đe dọa
Trương Hàm Thụy không nói gì.
Cậu đưa tay chạm nhẹ vào dòng chữ.
Màu đỏ vẫn còn mới.
Nhưng kết quả xét nghiệm sơ bộ cho thấy đó không phải máu.
Vậy hung thủ muốn truyền đạt điều gì?
Khi quay lại phòng khách, ánh mắt cậu vô tình dừng trên giá sách.
Giữa hàng trăm cuốn sách khảo cổ học có một khung ảnh cũ.
Bức ảnh chụp bảy đứa trẻ đứng trước một tòa nhà lớn.
Khuôn mặt của chúng bị cào xước gần hết.
Chỉ còn lại một cậu bé ở góc trái.
Ánh mắt cậu bé nhìn thẳng vào máy ảnh.
Không hiểu sao Trương Hàm Thụy cảm thấy lạnh sống lưng.
Cậu lấy ảnh bỏ vào túi chứng cứ.
Trương Hàm Thụy
Có lẽ đây sẽ là manh mối quan trọng
Đêm hôm đó.
Văn phòng điều tra sáng đèn đến tận khuya.
Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn.
Trương Hàm Thụy đang rà soát danh sách những người từng liên hệ với nạn nhân.
Bất ngờ.
Một cái tên xuất hiện nhiều lần.
Trương Quế Nguyên.
Ba tháng gần đây.
Giáo sư Phạm Quốc Thành đã gặp người này tới mười hai lần.
Không có thông tin nghề nghiệp.
Không có hồ sơ cá nhân rõ ràng.
Giống như một người đột nhiên xuất hiện từ hư không.
Trương Hàm Thụy
Có địa chỉ của người này không?
Một cảnh sát đưa tờ giấy cho anh.
Trương Hàm Thụy
|nhìn dòng chữ|
Trương Hàm Thụy
| hơi sửng sốt |
Nơi đó nổi tiếng là căn biệt thự cổ bị bỏ hoang nhiều năm trên ngọn đồi phía bắc thành phố.
Người dân địa phương thường kể những câu chuyện đáng sợ về nó.
Nhưng hiện tại, đó là địa chỉ duy nhất của Trần Mặc.
Mười giờ tối.
Chiếc xe dừng trước cánh cổng sắt han gỉ.
Biệt thự hiện ra giữa màn mưa dày đặc.
Những dây leo bò kín tường đá.
Cửa sổ tối đen như những hốc mắt trống rỗng.
Trương Hàm Thụy
|bước xuống xe|
Một cơn gió lạnh thổi qua khiến cậu bất giác rùng mình.
Cánh cổng phát ra tiếng kẽo kẹt khi được đẩy mở.
Cậu đi dọc con đường lát đá dẫn vào biệt thự.
Tiếng mưa.
Tiếng gió.
Và sự im lặng đáng sợ.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói vang lên phía sau.
Trương Quế Nguyên
Cảnh sát?
Trương Hàm Thụy
|Lập tức quay lại|
Dưới ánh đèn vàng nhạt.
Một người đàn ông đang đứng giữa màn mưa.
Áo khoác đen.
Mái tóc hơi ướt.
Đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng vô số bí mật.
Anh ta rất trẻ.
Có lẽ chỉ hơn Trương Hàm Thụy vài tuổi.
Trương Hàm Thụy
Anh là Trương Quế Nguyên?
Trương Hàm Thụy
Tôi là thanh tra điều tra vụ án giáo sư Phạm Quốc Thành.
Trương Quế Nguyên không tỏ vẻ bất ngờ.
Giống như đã biết trước chuyện này.
Trương Hàm Thụy
Anh từng gặp nạn nhân?
Trương Hàm Thụy
Quan hệ thế nào?
Trương Quế Nguyên
Ông ấy giúp tôi tìm lại quá khứ..
Trương Hàm Thụy
|Nhíu mày|
Trương Quế Nguyên
Tôi không nhớ phần lớn tuổi thơ của mình.
Một tia cảm xúc thoáng hiện trong mắt Trương Quế Nguyên.
Rất nhanh rồi biến mất.
Mưa vẫn rơi.
Không khí giữa hai người trở nên kỳ lạ.
Trương Hàm Thụy nhìn thẳng vào đối phương.
Theo bản năng nghề nghiệp, cậu cảm nhận được người này đang che giấu rất nhiều điều.
Nhưng đồng thời...
Ánh mắt ấy cũng chất chứa một nỗi cô độc khó diễn tả.
Trương Hàm Thụy
Vậy anh có biết dòng chữ trên gương nghĩa là gì không?
Trương Quế Nguyên im lặng.
Vài giây sau.
Anh khẽ đáp:
Trương Quế Nguyên
Tôi biết
Trái tim Trương Hàm Thụy chợt đập mạnh.
Trương Hàm Thụy
Vậy nó nghĩa là gì?
Trương Quế Nguyên
| Ngước nhìn căn biệt thự tối tăm phía sau |
Giọng nói trầm thấp vang lên trong màn mưa.
Trương Quế Nguyên
Người chết đầu tiên đã xuất hiện
Trương Quế Nguyên
Và đây chỉ mới là khởi đầu
Một tia sét bất ngờ xé toạc bầu trời.
Khoảnh khắc ánh sáng lóe lên.
Trương Hàm Thụy
| Nhìn thấy phía sau khung cửa sổ tầng hai |
Dường như có một bóng người đang đứng đó.
Lặng lẽ quan sát họ.
Nhưng khi cậu nhìn kỹ lại.
Cửa sổ đã hoàn toàn trống rỗng.
Chương 2: Biệt Thự Trên Đồi Vọng Nguyệt
Tiếng sấm vang lên giữa bầu trời đen kịt.
Trương Hàm Thụy vẫn đứng trước cánh cổng biệt thự, ánh mắt không rời khỏi khung cửa sổ tầng hai.
Nơi đó vừa rồi rõ ràng có người.
Nhưng bây giờ chỉ còn bóng tối.
Trương Hàm Thụy
Có ai khác sống ở đây sao?
Trương Quế Nguyên
| Nhìn theo hướng ánh mắt của cậu rồi lắc đầu |
Trương Quế Nguyên
Chỉ có tôi
Trương Hàm Thụy
Có lẽ tôi nhìn nhầm
Trương Hàm Thụy nói vậy nhưng trong lòng không hề tin.
Cậu làm nghề điều tra, khả năng quan sát luôn được rèn luyện từng ngày. Bóng người vừa rồi không giống ảo giác.
Trương Quế Nguyên mở cửa biệt thự.
Trương Quế Nguyên
Cậu muốn vào không?
Trương Hàm Thụy
| Do dự vài giây rồi gật đầu |
Dù thế nào, đây cũng là cơ hội tốt để tìm hiểu về người đàn ông bí ẩn trước mặt.
Bên trong biệt thự tối hơn cậu tưởng.
Những bức tường cũ phủ đầy tranh ảnh.
Đồng hồ cổ treo trên tường phát ra tiếng tích tắc đều đặn.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa đập vào mái kính phía trên.
Trương Hàm Thụy
| Chậm rãi quan sát xung quanh |
Điều khiến cậu ngạc nhiên là nơi này hoàn toàn không giống một căn nhà bỏ hoang.
Mọi thứ đều được giữ gìn sạch sẽ.
Trên bàn còn có một bình hoa tươi.
Giống như chủ nhân nơi đây đang cố níu giữ chút hơi thở của sự sống giữa một căn biệt thự đầy u ám.
Trương Quế Nguyên
| Đặt một tách trà nóng xuống bàn |
Hơi ấm từ tách trà khiến những ngón tay lạnh cóng của cậu dễ chịu hơn đôi chút.
Trương Hàm Thụy
Tôi muốn hỏi vài câu được không?
Trương Quế Nguyên
Được chứ
Trương Hàm Thụy
Anh quen giáo sư Phạm Quốc Thành như thế nào?
Trương Quế Nguyên
| Im lặng một lúc |
Trương Quế Nguyên
Ba năm trước tôi gặp ông ấy trong một hội thảo khảo cổ
Trương Quế Nguyên
Tôi nhờ ông ấy điều tra một nơi
Trương Quế Nguyên
Bệnh viện tâm thần Minh Sơn
Nghe đến cái tên đó, Trương Hàm Thụy lập tức nhớ tới hồ sơ vụ án.
Chính bệnh viện này đã xuất hiện trong nhiều tài liệu liên quan đến nạn nhân.
Trương Hàm Thụy
Vì sao anh muốn điều tra nơi đó?
Trương Quế Nguyên
| ánh mắt dần tối lại |
Trương Quế Nguyên
Tôi từng ở đó
Trương Hàm Thụy
| Sững người |
Trương Quế Nguyên
Lúc 6 tuổi
Trương Hàm Thụy
Anh còn nhớ chuyện gì xảy ra không?
Trương Quế Nguyên
| Lắc đầu |
Trương Quế Nguyên
Không nhiều
Trương Quế Nguyên
Chỉ nhớ lửa
Trương Quế Nguyên
Có người khóc
Trương Quế Nguyên
Có người kêu cứu
Trương Quế Nguyên
Và một cánh cửa bị khóa lại
Không khí trong phòng đột nhiên nặng nề.
Trương Hàm Thụy cảm thấy những lời ấy không giống ký ức.
Nó giống một vết thương chưa bao giờ lành.
Đúng lúc đó.
Đèn trong biệt thự bất ngờ tắt phụt.
Cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Tiếng sấm nổ vang khiến cửa kính rung lên.
Trương Hàm Thụy
| Theo phản xạ đứng dậy |
Giọng Trương Quế Nguyên vang lên trong bóng tối.
Một lát sau.
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin xuất hiện.
Trương Quế Nguyên
Tôi đi kiểm tra cầu dao
Trương Hàm Thụy
Tôi đi cùng
Hai người bước qua hành lang dài.
Những bức tranh cổ hai bên tường hiện lên dưới ánh đèn chập chờn.
Không hiểu sao Trương Hàm Thụy luôn có cảm giác những đôi mắt trong tranh đang dõi theo mình.
Khi đi đến cuối hành lang, cậu chợt dừng lại.
Trương Hàm Thụy
Anh có nghe thấy tiếng gì không?
Trương Quế Nguyên
| im lặng |
Tiếng động rất khẽ.
Giống như có thứ gì đó đang kéo lê trên sàn nhà.
Két...
Két...
Két...
Âm thanh phát ra từ tầng hầm.
Hai người nhìn nhau.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Trương Hàm Thụy
Tầng hầm có ai không?
Trương Quế Nguyên
Chúng ta xuống xem
Cánh cửa tầng hầm mở ra chậm rãi.
Một luồng khí lạnh phả lên.
Bậc thang bằng gỗ cũ kỹ dẫn xuống bóng tối sâu hun hút.
Tiếng động vừa rồi đã biến mất.
Chỉ còn sự yên lặng đáng sợ.
Trương Hàm Thụy
| Bật đèn pin |
Ánh sáng quét qua những chiếc hộp gỗ chất đầy bụi.
Những giá sách cũ.
Và hàng chục món đồ cổ.
Đột nhiên.
Cậu nhìn thấy một vật được phủ kín bởi tấm vải trắng.
Trương Quế Nguyên
| Bước tới kéo tấm vải xuống |
Bên dưới là một chiếc gương lớn.
Khung gương bằng gỗ đen chạm khắc hoa văn kỳ lạ.
Mặt gương phủ đầy bụi.
Nhưng điều khiến Trương Hàm Thụy chú ý là phía dưới góc gương có khắc một con số.
Số 7.
Trương Hàm Thụy
Cái này từ đâu ra?
Trương Quế Nguyên
Tôi không biết
Trương Quế Nguyên
Tôi chưa từng thấy nó
Trương Hàm Thụy
| cau mày |
Nếu chủ nhân căn biệt thự chưa từng nhìn thấy chiếc gương này thì nó xuất hiện bằng cách nào?
Bất ngờ.
Một tiếng động vang lên phía sau.
Cộp!
Cả hai lập tức quay đầu.
Không có ai.
Nhưng khi Trương Hàm Thụy quay lại nhìn chiếc gương...
Cậu chết lặng.
Trong mặt gương xuất hiện hình ảnh một đứa trẻ mặc đồng phục bệnh nhân.
Cậu bé đứng sau lưng Trương Quế Nguyên.
Gương mặt tái nhợt.
Đôi mắt đen ngòm.
Nhưng ngoài đời hoàn toàn không có ai.
Trương Hàm Thụy kéo mạnh Trương Quế Nguyên về phía mình.
Chiếc đèn pin rung lên.
Ánh sáng chao đảo khắp căn hầm.
Khi nhìn lại lần nữa.
Hình ảnh trong gương đã biến mất.
Chỉ còn khuôn mặt đầy kinh ngạc của chính anh phản chiếu bên trong.
Mưa kéo dài suốt đêm.
Do đường xuống núi bị sạt lở, Trương Hàm Thụy buộc phải ở lại biệt thự.
Cậu được sắp xếp một căn phòng dành cho khách.
Gần nửa đêm.
Tiếng gió đập mạnh vào cửa kính khiến cậu tỉnh giấc.
Trương Hàm Thụy
| Nhìn đồng hồ | 2h17'
Đúng lúc ấy.
Một tiếng kêu đau đớn vang lên từ phòng bên cạnh.
Trương Hàm Thụy
| Lập tức bật dậy |
Cậu chạy sang phòng Trương Quế Nguyên
Cánh cửa không khóa.
Bên trong, Trương Quế Nguyên đang nằm trên giường.
Mồ hôi thấm ướt mái tóc.
Gương mặt tái nhợt như người đang sốt cao.
Trương Quế Nguyên
Đừng ...
Trương Quế Nguyên
Đừng khóa cửa..
Trương Quế Nguyên
Xin đừng..
Trương Hàm Thụy
| Ngẩn người |
Trương Quế Nguyên đang gặp ác mộng.
Cậu chưa từng thấy người đàn ông lạnh lùng ấy yếu đuối như vậy.
Trong cơn mê man, Trương Quế Nguyên siết chặt tấm chăn.
Giống như đang cố trốn chạy khỏi điều gì đó vô cùng đáng sợ.
Trương Hàm Thụy do dự vài giây rồi đặt tay lên vai anh.
Trương Hàm Thụy
Có tôi ở đây rồi..
Trương Hàm Thụy
Không ai khóa cửa nữa
Không biết có phải nghe thấy hay không.
Hơi thở của Trương Quế Nguyên dần ổn định.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Trương Hàm Thụy ngồi bên cạnh một lúc lâu.
Lần đầu tiên cậu cảm thấy phía sau vẻ ngoài lạnh lùng kia là một con người mang đầy vết thương.
Và không hiểu từ khi nào...
Cậu bắt đầu muốn biết nhiều hơn về người đó.
Muốn tìm hiểu những bí mật mà Trương Quế Nguyên đang che giấu.
Bên ngoài cửa sổ.
Mưa vẫn rơi.
Nhưng ở góc tối cuối hành lang.
Một bóng người lặng lẽ đứng đó.
Ánh mắt vô hồn nhìn về phía căn phòng.
Trên môi nở một nụ cười quái dị.
Rồi từ từ biến mất vào bóng tối.
Chương 3: Bệnh Viện Bỏ Hoang
Buổi sáng hôm sau.
Mưa cuối cùng cũng ngớt.
Những đám mây xám vẫn phủ kín bầu trời Hải Vân, khiến ánh nắng yếu ớt chẳng thể xuyên qua.
Trương Hàm Thụy tỉnh dậy khá sớm.
Đêm qua cậu ngủ không ngon.
Hình ảnh đứa trẻ xuất hiện trong gương và bóng người cuối hành lang cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
Sau khi rửa mặt, cậu xuống tầng dưới.
Mùi cà phê nóng lan tỏa khắp phòng khách.
Trương Quế Nguyên đang ngồi bên cửa sổ, trên tay là một cuốn sổ cũ.
Ánh sáng mờ nhạt chiếu lên gương mặt anh, khiến những đường nét vốn lạnh lùng càng thêm trầm mặc.
Trương Hàm Thụy
Chào buổi sáng
Trương Quế Nguyên
| Khẽ gật đầu |
Trương Hàm Thụy
Đêm qua anh ngủ được không?
Trương Hàm Thụy
| Ngồi xuống đối diện |
Trương Hàm Thụy
Anh lại gặp ác mộng
Trương Quế Nguyên
| Hơi khựng lại |
Trương Quế Nguyên
Tôi quen rồi
Trương Hàm Thụy
Bao lâu rồi?
Trương Quế Nguyên
Không còn nhớ
Câu trả lời ngắn gọn ấy khiến Trương Hàm Thụy chẳng biết nói gì thêm.
Một người phải trải qua bao nhiêu đau đớn mới có thể thản nhiên nói rằng mình đã quen với những cơn ác mộng?
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Trương Hàm Thụy rung lên.
Là đội trưởng Trần Kiến.
Trương Hàm Thụy
📱:Có chuyện gì vậy?
Trần Kiến
📱: Chúng tôi vừa tìm được thứ này
Mười phút sau.
Một bức ảnh được gửi đến điện thoại cậu.
Khoảnh khắc nhìn thấy nó, sống lưng Trương Hàm Thụy lạnh toát.
Đó là một bức ảnh cũ chụp bệnh viện tâm thần Minh Sơn.
Trên mặt sau bức ảnh có ghi một địa chỉ.
Và dòng chữ:
'Hồ sơ vẫn còn ở dưới tầng hầm.'
Hai giờ sau.
Chiếc xe đen dừng trước cổng bệnh viện Minh Sơn.
Tòa nhà cũ kỹ nằm giữa khu rừng hoang.
Những bức tường loang lổ rêu xanh.
Cửa kính vỡ vụn.
Hàng rào sắt han gỉ nghiêng ngả như sắp đổ.
Không khí nơi đây khiến người ta cảm thấy ngột ngạt ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trương Hàm Thụy
Nơi này bị bỏ hoang bao lâu rồi?
Trương Quế Nguyên
Hơn hai mươi năm
Trương Quế Nguyên
| Nhìn chằm chằm vào tòa nhà |
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong lòng anh.
Giống như nơi này đang gọi tên mình.
Những ký ức rời rạc không ngừng hiện lên.
Tiếng trẻ con khóc.
Tiếng khóa cửa.
Tiếng người la hét trong biển lửa.
Trương Quế Nguyên
| Đưa tay day nhẹ thái dương |
Trương Hàm Thụy
Anh ổn chứ?
Trương Hàm Thụy lập tức nhận ra sự khác thường.
Trương Quế Nguyên
Tôi không sao
Nhưng thực tế hoàn toàn không phải vậy.
Cánh cửa chính phát ra tiếng kẽo kẹt khi được đẩy mở.
Bụi bay lên mù mịt.
Mùi ẩm mốc bao trùm khắp nơi.
Hành lang dài hun hút trải trước mắt.
Hai bên là những căn phòng bệnh bỏ trống.
Những chiếc giường sắt méo mó nằm ngổn ngang.
Một số bức tường còn lưu lại những dòng chữ nguệch ngoạc.
Có dòng được viết bằng phấn.
Có dòng được viết bằng thứ gì đó màu đỏ sẫm.
Trương Hàm Thụy
| Lia đèn pin khắp nơi |
Trương Hàm Thụy
| Chợt dừng lại |
Trên bức tường gần cầu thang có một dòng chữ lớn.
'ĐỪNG TIN BẤT KỲ AI.'
Nét chữ xiêu vẹo như được viết trong hoảng loạn.
Trương Hàm Thụy
| Lẩm bẩm | : Đáng sợ thật
Trương Quế Nguyên
| Im lặng |
Trương Quế Nguyên
| Vẫn đang nhìn lên tầng hai |
Không hiểu sao anh luôn có cảm giác có ai đó đang đứng trên đó.
Quan sát từng cử động của họ.
Tầng hầm nằm ở cuối hành lang phía đông.
Cánh cửa sắt đã hoen gỉ.
Phía trên còn treo tấm biển cũ kỹ.
"Khu lưu trữ hồ sơ."
Trương Hàm Thụy
| dùng sức kéo mạnh |
Cánh cửa từ từ mở ra.
Một luồng khí lạnh bất thường lập tức tràn lên.
Dù đang là mùa hè, nhiệt độ nơi này vẫn thấp đến đáng ngạc nhiên.
Bậc thang dẫn xuống tối đen.
Tiếng bước chân của hai người vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Từng bước.
Từng bước.
Càng xuống sâu.
Không khí càng ngột ngạt.
Cuối cùng họ cũng đến tầng hầm.
Ánh đèn pin quét qua hàng chục giá hồ sơ phủ đầy bụi.
Những tập tài liệu cũ kỹ được xếp ngay ngắn.
Trương Hàm Thụy
| Bắt đầu tìm kiếm |
Khoảng mười phút sau.
Cậu phát hiện một ngăn kéo bị khóa.
Ổ khóa đã cũ.
Chỉ cần vài lần cạy là mở được.
Bên trong có bảy tập hồ sơ.
Nhưng chỉ còn sáu.
Tập cuối cùng đã biến mất.
Trên bìa mỗi hồ sơ đều ghi tên một đứa trẻ.
Trương Hàm Thụy
| Mở tập đầu tiên |
Trương Hàm Thụy
| Nét mặt dần thay đổi |
Trương Hàm Thụy
Không thể nào
Trương Quế Nguyên
Chuyện gì ?
Trương Quế Nguyên
| Bước tới |
Trương Hàm Thụy
Tất cả những đứa trẻ này đều là đối tượng của một cuộc thí nghiệm..
Trương Quế Nguyên
| Khuôn mặt tái đi |
Trương Quế Nguyên
Thí nghiệm gì?
Trương Hàm Thụy
Nhưng hồ sơ ghi rằng chúng bị giam giữ trong thời gian dài
Trương Hàm Thụy
Tách biệt với thế giới bên ngoài
Trương Hàm Thụy
| Tiếp tục lật tài liệu |
Bỗng nhiên.
Một bức ảnh rơi xuống đất.
Trong ảnh là bảy đứa trẻ đứng thành hàng.
Lần này khuôn mặt không bị cào xước.
Và giữa hàng người ấy...
Trương Hàm Thụy nhìn thấy Trương Quế Nguyên.
Dù còn rất nhỏ.
Nhưng cậu chắc chắn không nhầm.
Trương Hàm Thụy
Đây là anh
Trương Quế Nguyên
| Cầm bức ảnh |
Trương Quế Nguyên
| Tay run lên |
Ký ức mơ hồ trong đầu bỗng trở nên hỗn loạn.
Tiếng la hét.
Khói.
Lửa.
Và một cậu bé có gương mặt giống hệt mình.
Đột nhiên.
ẦM!
Cánh cửa tầng hầm phía trên đóng sập.
Âm thanh vang dội khiến cả hai giật mình.
Trương Hàm Thụy
| Lập tức chạy lên cầu thang |
Nhưng cửa đã bị khóa từ bên ngoài.
Trương Hàm Thụy
|Hét lớn|: Ai đó vừa ở đây!
Không có tiếng trả lời.
Chỉ còn sự im lặng đáng sợ.
Ngay sau đó.
Tiếng bước chân vang lên phía trên.
Cộc...
Cộc...
Cộc...
Rất chậm.
Rất rõ.
Như thể có người đang cố tình đi qua đi lại để họ nghe thấy.
Trương Hàm Thụy
| Đập mạnh vào cửa |
Trương Hàm Thụy
Đứng lại!!
Tiếng bước chân đột ngột dừng hẳn.
Rồi biến mất.
Trong lúc tìm lối thoát khác.
Trương Quế Nguyên bất ngờ phát hiện một đoạn giấy bị kẹp trong hồ sơ.
Trên đó chỉ có một câu duy nhất:
'Người thứ bảy vẫn còn sống.'
Bên dưới là một ký hiệu kỳ lạ.
Hình số 7 được vẽ bằng mực đỏ.
Giống hệt ký hiệu xuất hiện trên chiếc gương trong biệt thự.
Một cảm giác bất an dâng lên.
Mọi chuyện ngày càng phức tạp.
Và dường như...
Ai đó đang cố dẫn họ đi theo một con đường đã được sắp đặt từ trước.
Đúng lúc ấy.
Từ cuối hành lang tầng hầm.
Một tiếng cười trẻ con rất khẽ vang lên.
Hai người đồng loạt quay lại.
Ánh đèn pin chiếu về phía bóng tối.
Nhưng không có ai cả.
Chỉ có một quả bóng cũ kỹ đang từ từ lăn tới.
Rồi dừng lại ngay trước chân Trương Quế Nguyên.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play