Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Keonhyeon] Ngẫu Hứng.

01. Would look just like you (1)

____
Lưu ý trước khi đọc: _ Fic này là tuyển tập plot mình viết ra khi ngẫu hứng _ Không có cốt truyện rõ ràng, fic viết ra với nhu cầu thỏa mãn trí tưởng tượng _ Mỗi Chương là mỗi bài nhạc khác nhau của mình trong playlist riêng _ Không mượn ý tưởng, copy, đạo hay reup dưới mọi hình thức _ Mình nhận viết plot theo yêu cầu, nhưng không phải plot nào cũng viết _ Ooc, badwords, lowercase
An An là mặt trời nhỏ
An An là mặt trời nhỏ
Ừm playlist tui toàn nhạc buồn tâm trạng k à 😗
An An là mặt trời nhỏ
An An là mặt trời nhỏ
Not support
_______
Hà Nội năm ấy có hai kẻ điên.
Là họ điên? Hay thế giới này điên?
______
Em biết không? chiều nay, anh vô tình bắt gặp một đứa trẻ giống hệt em, ngay trên chính con đường mà đôi ta đã từng sóng bước, cùng nhau đi qua cả một nửa thời thanh xuân vụng dại...
Đứa trẻ ấy có đôi mắt thật trong và cũng thật sáng, một đôi mắt tựa hồ chứa trọn cả bầu trời đêm rộng lớn, ấp ủ nơi đáy mắt cả ngàn vạn vì sao..thật giống em, của những ngày xưa cũ.
Anh thấy lại cả cái mái ngố mà ngày xưa em từng thút thít giấu đi, chẳng nỡ để anh xem vì cứ lo, cứ sợ rằng anh sẽ chê cười.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Hoàng cho tui xem điii.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Một tí thuiii, tui hứa hong cười đâu mà.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Huy hứa luôn.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Hoàng đẹp trai vậy thì như nào cũng xinh mà.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Huhu hăm chịu đâu...
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Xấu xí nhắm, Huy đừng dụ tuii.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Kiểu gì Huy cũng cười tui cho coi. //Thút thít//
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Tự nhiên mẹ tui đưa tui đi cắt cái gì xấu òm à.
Nhưng em ơi, em nào biết được dáng vẻ ấy trong mắt anh đã từng lộng lẫy đến nhường nào? em nào biết được thằng nhóc mới lớn năm ấy đã vì em mà xao động, vương vấn ra sao?
Và kia kìa, ngay giây phút ấy, anh đã ngỡ mình du lạc về miền quá khứ, khi chiếc má lúm đồng tiền của thằng bé hiện ra mỗi khi khóe môi nhếch lên. thật duyên dáng làm sao
Để rồi anh lại nhớ, lại lạc bước về miền đất xưa, nơi vệt nắng của ký ức tựa như một dải lụa mỏng, khéo léo dệt nên nụ cười em thuở niên thiếu rạng ngời, nơi ấy, lấp ló cả hai chiếc má lúm chúm chím đáng yêu đến nao lòng . một nụ cười mà anh ngỡ như đã gói ghém tất thảy dịu dàng của thế gian, chắt chiu lại rồi gửi gắm trọn vẹn vào đôi môi em...
Anh dám thề với Chúa, dám thề với cả thanh xuân này, rằng ấy chính là nụ cười xinh đẹp nhất mà anh từng được chiêm ngưỡng trong suốt cuộc đời mình.
Tất cả, tất cả đều giống em đến lạ lùng... nhưng sao cái cảm giác mà bóng hình ấy mang lại, sao mà khác quá? sao mà lạ lẫm đến thế? dù anh biết rõ, anh biết đứa trẻ ấy chính là kết tinh từ hạnh phúc của riêng em, là máu mủ của người anh thương... nhưng trái tim anh lại chẳng thể thôi thảng thốt.
Để rồi trong phút chốc, để bản thân lạc lõng giữa dòng người tấp nập của phố phường, lòng anh lại bâng quơ tự hỏi:
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
"nếu năm ấy anh dũng cảm hơn một chút, nếu chúng ta can trường hơn một chút... thì liệu đôi ta có thể nắm tay nhau, đi nốt nửa đời còn lại hay không?"
Và rồi anh chợt bật cười, vội vàng xua đi những ý nghĩ xa xôi ấy. bởi dù thế nào, anh cũng chẳng đành lòng nhìn người mình thương phải chịu khổ, phải đứng giữa những lầm lạc của người đời với bao hoài nghi và khinh miệt.
Huống chi... chính em cũng chẳng thể nào vẽ tiếp chuyện tình đôi mình được nữa. thôi thì, thà rằng cứ để mặc anh giữa những lời xăm xoi, bàn tán, anh cũng can tâm. thay vì để em phải gánh chịu những tủi hờn, chi bằng cứ để mình anh ôm lấy tất thảy, để em được bình yên đi về phía hạnh phúc. dẫu biết rằng, trong hạnh phúc ấy, mãi mãi chẳng có bóng dáng anh.
Em còn nhớ không, cái thời mà mỗi sớm mai mở mắt ra đã thấy bóng dáng nhau?
Hoàng ơi, em còn nhớ không... khi hai ta đã từng vô tư đến thế?
Cái thuở mình đứng cạnh nhau với tư cách là đôi bạn thân, là những người hàng xóm cùng lớn lên nơi con hẻm nhỏ, chứ chẳng phải cái danh xưng lầm lỗi mà người đời vẫn hằn học đặt lên.
Ngày ấy, người trong hẻm vẫn thường nhắc về anh như một đứa trẻ hư, một kẻ nghịch ngợm chẳng biết nghe lời. thật ra, suy cho cùng họ cũng chẳng sai đâu em ạ, dù anh vốn chẳng thích cái cách gọi ấy tẹo nào.
Ngày ấy, người trong hẻm vẫn hay bảo:
NVP
NVP
Sao cái thằng Khánh Huy này lại nghịch ngợm đến thế? suốt ngày chỉ biết phá làng phá xóm, ấy vậy mà chẳng hiểu duyên cớ gì lại chơi thân được với thằng nhỏ Sơn Hoàng nhà họ Nghiêm nhỉ?
Người ta tặc lưỡi bảo nhau, chắc là cái lẽ trái dấu hút nhau ở đời.
Cái năm ấy, giữa đám trẻ con đứa nào đứa nấy cũng đen hui hủi vì nắng gió, thì chỉ riêng Hoàng - cậu công tử nhà họ nghiêm là vẫn giữ được nét trắng trẻo, đáng yêu đến lạ.
Thú thật, thuở em mới chuyển vào, anh chẳng có lấy một chút quý mến nào đâu. anh cứ nhìn em rồi lại nghĩ về mấy tay công tử bột, cái kiểu người vẫn thường nhìn dân nghèo bọn anh bằng nửa con mắt.
Nhưng rồi, định mệnh cứ khéo trêu đùa, khi để em trở thành người hàng xóm ngay sát vách nhà anh.
Ấy thế rồi anh mới nhận ra, em chẳng hề chảnh chọe như anh vẫn tưởng, mà ngược lại, em ngoan ngoãn đến lạ kỳ.
Hoàng ạ, anh vẫn nhớ như in cái ngày đầu đôi ta bắt đầu câu chuyện ấy thôi.
Hôm ấy, trên con đường đi học về, trùng hợp thế nào anh lại bắt gặp em đang lúi húi tìm kiếm điều gì đó bên bờ sông vắng. đáng lý ra, anh nên mặc kệ để trở về nhà cho kịp bữa cơm chiều, nhưng chẳng hiểu điều gì trong lòng cứ thôi thúc, cứ dẫn lối anh bước lại gần phía em. đến khi anh sực tỉnh, thì bóng hình em đã hiện hữu ngay trước mắt mất rồi.
Và rồi... em ngước đôi mắt to tròn kia lên, khẽ chớp nhìn anh giữa buổi chiều lộng gió. ôi Chúa ơi, ngay giây phút ấy, anh ngỡ như trái tim mình vừa thức tỉnh sau một giấc ngủ dài, nó đập mạnh mẽ và cuồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Để tui đưa ông về.
Đấy là câu nói đầu tiên anh trao em, cũng là khởi đầu cho tất thảy những thương nhớ về sau. ấy vậy mà trái ngược với những gì anh hằng tưởng tượng, em chỉ lẳng lặng nhìn anh một cái rồi lại cúi xuống, tiếp tục lúi húi giữa đám cỏ dại xanh rì, lạnh giọng đáp:
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Mẹ tui dặn hong đuợc đi theo người lạ.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Nhưng tui là hàng xóm của ông mà??? //Nhíu mày khó hiểu//
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Ừ.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Nhưng mà tui đâu có quen ông?
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Không quen thì giờ quen!
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Tên ông là gì?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Mẹ tui dặn hong đuợc nói tên mình cho người lạ.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
ĐÃ BẢO TUI HONG CÓ LẠ RỒI MÀAA!!
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Ủa mà sao ông hong về đi?
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Ngồi đây hửi cỏ làm gì?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
? Kệ tui đi.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Ủa rồi sao không chịu về?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Lạc rồi.
Ừ hai từ lạc rồi được em nhẹ bẫng nói ra, cứ như thể chẳng có gì đáng bận tâm ấy.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Ủa rồi sao hong đi tìm đường về?
Thế rồi, chẳng hiểu vì sao mà anh bắt đầu hỏi dồn em.
Ngốc xít thật.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Biết đuờng thì giờ tui về được nhà và đi tắm rồi.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Chứ không ở đây nói chuyện xàm xàm với ông đâu.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Ủa sao không hỏi người lớn?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Hỏi gì nhiều vậy?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Tính bắt cóc tui hay gì?
Giá mà lúc đó anh có thể bắt cóc em thật, bắt em đi theo anh đến tận cuối cuộc đời, thì có lẽ bây giờ đôi ta đã không phải dở dang đến nhường này.
Thứ lỗi cho trí nhớ này đã mờ đục sau chục năm dạt trôi, anh chẳng thể nhớ rõ mình đã dùng những lời lẽ gì để thuyết phục em. Chỉ biết rằng sau cùng, em cũng chịu thôi bướng bỉnh mà đặt bàn tay nhỏ bé vào lòng tay anh để anh dẫn lối về.
Đoạn đường ấy, từ khoảnh khắc hai bàn tay đan vào nhau cho đến tận sau này, đã lặng lẽ chứng kiến đủ mọi sắc thái hỉ nộ ái ố của chúng ta. Để rồi, cho tới tận bước ngoặt nghiệt ngã nhất đời ta, con đường ấy vẫn đứng đó, trạm khắc rõ rệt từng vết xước của một cuộc tình đã từng đẹp đẽ đến thế.
Kể từ ngày định mệnh ấy, thằng nhóc khánh huy là anh đây cứ hễ sơ hở là lại trèo qua bậu cửa sổ, đột nhập vào cái thế giới nhỏ bé của cu cậu sơn hoàng.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Hoàng ơi đi chơi không ông?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
MẸ ƠI THẰNG HUY NÓ TRÈO CỬA SỔ VÀO PHÒNG CON!!
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Ê ê đừng có méc mà.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
MẸ ƠI HUY NÓ BẢO CON ĐỪNG MÉC MẸ.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Ủa ê??
Ban đầu, em hờ hững lắm, chẳng mảy may bận tâm đến sự hiện diện của anh, cứ thấy bóng anh là lại mách mẹ. kết quả là anh phải nhận lấy không biết bao nhiêu trận đòn roi đến lằn cả da thịt, đau đến rơi nước mắt mà vẫn chẳng chừa.
NVP
NVP
Bố huy: Học hành không lo học!
NVP
NVP
Bố huy: Ăn rồi cứ trèo cửa sổ làm phiền thằng Hoàng nó học bài là sao ??
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Huhu... Tại.. huhu con muốn làm quen với bạn mà..
NVP
NVP
Bố Huy: Mày ơi trên đời thiếu gì cách làm quen hả con?? //Quật roi tới tấp//
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
//Ôm mông// Huhu bố ơi đừng đánh nữa mà huhu...
Thú thật, giờ ngồi lật lại những mảnh ký ức ngổn ngang ấy, anh thấy mình khờ dại đến lạ lùng.
Sao cứ phải đâm đầu vào em, dẫu biết phía trước là những lằn roi đau rát?
Cứ như thể em mang trên mình một loại bùa chú kỳ bí, một thứ ám ngải đặc biệt khiến anh mê muội chẳng tìm thấy lối ra. mà nếu đó có là bùa ngải thật, thì người ơi, xin em ngàn vạn lần đừng bao giờ giải nó cho anh.
Sau chục trận đòn đau đến cháy da thịt, anh đã từng nghĩ mình nên từ bỏ.cái ý nghĩ thôi không làm bạn với em nữa cứ hiện lên trong đầu, bởi lẽ trong con hẻm chật hẹp này, thiếu gì đứa trẻ muốn được chơi cùng ân khánh huy.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy tui thề!
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Tui còn qua nhà nó nữa thì tui là con chóa!!
Vậy mà, chẳng hiểu sao chiều hôm đó, giữa cái nắng vàng vọt đổ xuống hiên nhà, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh vẫn lần nữa đánh cược với số phận để trèo qua bậu cửa sổ ấy.
Và lạy Chúa, cho đến tận bây giờ, khi tóc đã phai màu theo năm tháng, anh vẫn biết chắc rằng đó chính là quyết định đúng đắn nhất, là bước ngoặt rực rỡ nhất trong cuộc đời dở dang của mình.
Lúc anh đến phòng, chỉ thấy trước mắt một thằng nhóc mặt mũi đỏ ửng, thút tha thút thít giữa không gian tĩnh mịch. sơn hoàng, sơn hoàng của anh vẫn thật bướng bỉnh. dù là ở hình hài nào, năm 8 tuổi ngây ngô, năm 18 tuổi nồng nhiệt hay kể cả về sau này, em vẫn cứ bướng bỉnh đến đau lòng như thế.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Đi... đi về đi.. //Thút thít//
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Ơ Hoàng khóc à?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
KHÔNG CÓ NHA!
Em cắn chặt răng, cố ngăn một tiếng nấc không cho phát ra khỏi kẽ môi, tựa như muốn tự mình chống chọi với cả thế giới đang vụn vỡ.
Ân khánh huy thuở ấy hoang mang và xót xa lắm.
Ừ thì, cũng chẳng biết vì sao lại xót xa đến thế khi mà lúc ấy chúng ta vẫn chưa là gì của nhau.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Hức... TUI BẢO ÔNG ĐI VỀ ĐI MÀ!! //Gào lớn//
Thấy anh, lần đầu tiên anh thấy em thôi bình tĩnh. em gằn lên bảo anh về đi, gương mặt đỏ bừng lấm lem những vệt nước mắt mặn đắng.
Ôi, sao anh có thể bỏ mặc em giữa những bộn bề tổn thương đang trút xuống cõi hồn bé nhỏ ấy đây? người nói anh phải làm sao đây người ơi?
Và rồi, thay vì quay lưng để mặc em lại với bóng tối, anh lại nhẹ nhàng tiến về phía em. anh giương đôi tay ra, vụng về và luống cuống tìm cách an ủi, vỗ về một trái tim đang vụn vỡ.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Hoàng ơi đừng khóc mà.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Hoàng khóc lên xấu lắm, Hoàng cười mới xinh.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Nha? Đừng khóc nữa.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Có tui ở đây với Hoàng mà.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Kệ tui!! Ông đi về đi!! //Giãy giụa//
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Tui thích xấu vậy á! Tui không thích xinh vậy á!
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Ông tránh ra đi!
Ban đầu em vẫn cố kháng cự, vẫn gằn lên bảo anh hãy mau đi đi.
Bởi lẽ sơn hoàng của anh vốn dĩ trọng thể diện, em không cách nào chịu đựng được việc để kẻ khác nhìn thấy mình trong bộ dạng thảm hại và yếu lòng đến nhường này. thế nhưng, anh nào muốn trở thành kẻ khác của em đâu, người ơi?
Để rồi khi ánh chiều tà dần trôi đi vào dĩ vãng của ngày hôm ấy, em mới thôi thút thít, rồi lặng lẽ dựa vào lòng anh mà thiếp đi vì mệt lử. ừ thì, em cũng chỉ là một đứa trẻ, mà một đứa trẻ thì làm sao giấu nổi những ngổn ngang đang trào dâng trong lòng mình?
Em kể anh nghe về những tổn thương đang giày vò cõi lòng mình,em kể rằng cha mẹ thật ra chẳng hề thương em, rằng tình yêu của họ vốn dĩ chỉ dành cho những con số trên giấy, cho những thành tích hào nhoáng mà em phải gồng mình gánh vác, chứ chẳng phải dành cho chính con người em.
Sao họ chẳng thể để em được tự do vui chơi như bao đứa trẻ đồng trang lứa khác? tại sao lại ép một tâm hồn bé nhỏ phải trưởng thành trong sự khốn cùng của những kỳ vọng xa vời? em chỉ mới 8 tuổi thôi mà?
Và rồi, ngay tại nơi những bộn bề tổn thương của em đang chồng chất thành tầng tầng lớp lớp, anh đã quyết định sẽ đưa em gia nhập vào băng phái của riêng mình. ngày ấy, anh vốn có một nhóm bạn cùng nhau rong đuổi qua những ngày nắng đổ, dù anh luôn là đứa nhỏ tuổi nhất trong cả đám.
Cha mẹ đôi ta vốn dĩ có mối thâm tình, nên họ cũng thuận nước đẩy thuyền mà để em học chung trường, chung lớp với anh. lợi dụng cái cớ hợp tình hợp lý ấy, cứ mỗi độ chiều về, anh lại dắt em đi cùng nhóm bạn, ngoài miệng thì bảo là muốn em hòa nhập, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh chỉ muốn kéo em ra khỏi những uất ức của thành tích để tìm về với bản ngã trẻ thơ.
Sơn hoàng của anh ấy vậy mà lại có một bộ óc tinh ranh đến lạ. Mọi trò nghịch ngợm oái oăm nhất, hóa ra đều do một tay em bày ra cả. em thông minh và sắc sảo vô cùng, luôn biết cách dàn xếp sao cho chẳng một người lớn nào có thể bắt thóp được. thế nhưng, nếu chẳng may có xảy ra sơ suất, thì ân khánh huy này vẫn sẽ tình nguyện đứng ra chịu trận thay em.
Để rồi sau đó, kiểu gì anh cũng bị anh phàm mắng cho một trận lôi đình. trong nhóm, anh phàm vốn là người lớn nhất, cũng là người mang dáng vẻ trưởng thành, trầm mặc nhất. cứ mỗi khi buồn chán, cả đám lại líu ríu kéo nhau qua nhà anh chơi như một thói quen chẳng thể bỏ.
Em còn nhớ không? cái ngày em mượn quyển truyện tranh của anh phàm rồi chẳng may bị ba mẹ phát hiện, thẳng tay xé nát? lúc ấy em đã khóc lớn lắm, tiếng khóc nghẹn ngào xen lẫn những lời xin lỗi không ngớt dành cho anh phàm.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Oaaa.. Hức em xin lỗi..
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Em... Em mua đền cho anh quyển khác nha... hức.. em xin lỗi anh nhiều.
Anh cùng ông tiến, ông hưng khi ấy đã tính gộp hết số tiền ít ỏi đang có để mua đền cho anh một quyển mới.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Hoàng nói thế thôi chứ Hoàng hong có tiền mua quyển khác đâu.
Kim Châu Hưng
Kim Châu Hưng
Thôi góp tiền mua đền ảnh quyển mới đi.
Kim Châu Hưng
Kim Châu Hưng
Chứ chúng mày biết tính anh Phàm xưa giờ mà.
Vũ Mạnh Tiến
Vũ Mạnh Tiến
Tội thằng Hoàng quá.
Vũ Mạnh Tiến
Vũ Mạnh Tiến
Ba mẹ nó cũng thật là...
Thế nhưng, anh phàm chỉ khẽ thở dài, đưa bàn tay rộng lớn xoa nhẹ lên đầu em rồi bảo:
Triệu Vũ Phàm
Triệu Vũ Phàm
Thôi anh còn nhiều lắm.
Triệu Vũ Phàm
Triệu Vũ Phàm
Không trách em đâu, nín đi.
Triệu Vũ Phàm
Triệu Vũ Phàm
Coi như quyển đấy anh tặng em nhé? Thưởng cho Sơn Hoàng đạt 10 điểm toán.
Khoảnh khắc đó, anh cùng hai ông anh kia chỉ biết ngơ mặt ra nhìn nhau đầy ngỡ ngàng.
Bởi lẽ bình thường anh phàm đâu có dễ tính đến thế? chỉ cần trang truyện hơi nhăn một chút thôi là anh đã điên tiết lên mà kí đầu cả đám chẳng chút nương tay.
Sơn hoàng của anh quả thật rất đặc biệt, và cũng giỏi giang vô cùng. em vốn là sự tồn tại duy nhất, là ngoại lệ trong lòng tất cả mọi người, nên xin em đừng bao giờ để bóng tối của sự tự ti xóa mờ đi nụ cười rạng rỡ ấy. đừng để những tổn thương trạm khắc lên tâm hồn em những vết sẹo không đáng có, vì em xứng đáng với mọi sự dịu dàng trên thế gian này, em ạ.
Anh còn nhớ rõ, rõ lắm cái dạo ấy. khi đó anh phàm mới chập chững vào cấp hai, trái tim bắt đầu biết thổn thức vì một chị gái cùng trường. nghe đâu chị ấy xinh đẹp và giỏi giang lắm, nên anh thương người ta đến quên cả bản thân mình, hễ có thức quà gì ngon, món đồ gì tốt cũng đều muốn dành trọn cho người kia. ấy vậy mà, chân tình ấy cuối cùng vẫn bị người ta khước từ một cách thẳng tay.
Cả đám tụi mình khi ấy đã kéo đến, ra sức an ủi nhưng anh phàm vẫn cứ ỉ ôi mãi không thôi.
Triệu Vũ Phàm
Triệu Vũ Phàm
Huhu chúng mày ơi... Tao còn thuơng người ta lắm.
Triệu Vũ Phàm
Triệu Vũ Phàm
Ức... Giờ tao nhớ ẻm lắm chúng mày ạ.
Anh bảo anh yêu người ta nhiều lắm, yêu đến mức chẳng thể buông rời. ông tiến, ông hưng cứ tặc lưỡi bảo:
Vũ Mạnh Tiến
Vũ Mạnh Tiến
Ôi thôi không cô này thì cô khác.
Vũ Mạnh Tiến
Vũ Mạnh Tiến
Khóc lóc vì một người không yêu mình có đáng không?
Kim Châu Hưng
Kim Châu Hưng
Tiến nay nói đúng đấy.
Kim Châu Hưng
Kim Châu Hưng
Thôi không phải buồn.
Kim Châu Hưng
Kim Châu Hưng
Có tụi tui đây với ông
Triệu Vũ Phàm
Triệu Vũ Phàm
Chúng mày thì biết cái đếch gì về tình yêu.
Vũ Mạnh Tiến
Vũ Mạnh Tiến
Ô hay, ông không thấy gojo bảo rằng tình yêu là lời nguyền đáng sợ nhất à?
Triệu Vũ Phàm
Triệu Vũ Phàm
Mẹ gojo nào nói vậy??
Triệu Vũ Phàm
Triệu Vũ Phàm
Mày coi anime trên tiktok à?
Thế nhưng, giữa những lời khuyên can hời hợt ấy, em mới lặng lẽ lên tiếng. thanh âm của em khi ấy bình thản nhưng lại chứa đựng một sức nặng lạ kỳ:
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Yêu một người, đâu thể nói quên là dễ dàng quên đi được?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Thôi thì, anh cũng đâu cần phải cưỡng ép mình phải quên đi người ta làm gì.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Cứ để họ trở thành một mảnh ký ức đã từng rực rỡ nhất trong đời, để nỗi đau ấy hóa thành động lực giúp anh bước tiếp về phía trước.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Đâu ai thiếu nhau mà chết đâu anh?
nghe em nói thế, anh phàm mới khịt mũi một cái rõ to, quệt ngang dòng lệ rồi bảo chỉ có mình em hiểu ảnh. trong khi đó, ông tiến với ông hưng chỉ biết nhìn nhau rồi bật cười sằng sặc. tiến là người lên tiếng trước, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc:
Vũ Mạnh Tiến
Vũ Mạnh Tiến
Nít nôi như em thì biết cái gì về tình yêu mà nói như đúng rồi thế?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Em biết mà! //Buớng bỉnh gằn lên//
Kim Châu Hưng
Kim Châu Hưng
Thế đã có người yêu chưa? nắm tay gái bao giờ chưa?
Vũ Mạnh Tiến
Vũ Mạnh Tiến
Có khi thấy gái là chạy mất dép rồi, ở đó mà yêu với chả đương, nắm với chả tay.
Anh lơ đãng quay sang nhìn em. ôi dào, mấy chuyện tình ái hư ảo này thuở ấy anh nào có bận tâm, lòng dạ cứ khù khờ đến phát ghét.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ánh mắt anh chạm vào em, anh thấy một màu đỏ ửng đang lan dần trên đôi gò má, có lẽ là vì thẹn quá hóa giận trước những lời trêu chọc quá đà của đám ông anh. ấy vậy mà, cái thằng bạn thân là anh đây chẳng biết che chở hay bênh vực em lấy một lời, cứ ngẩn tò te nhìn em rồi người ngây ngốc.
Giữa những tiếng cười cợt đang dội vào không gian, em bỗng quay sang anh, bàn tay nhỏ bé dứt khoát kéo lấy vạt áo anh lại. và rồi, chẳng để ai kịp định thần, trước mặt mọi người, em đặt một nụ hôn lên má anh một cái rõ to.
Cả đám trố mắt ra nhìn em, há hốc mồm.
Kim Châu Hưng
Kim Châu Hưng
Á đù, chíp hôn thằng bi là thằng bi nó có bầu đấy.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Sau này em cưới bi là được chứ gì? //Quay sang Tiến vỗ ngực tự hào//
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Đấy, em đã bảo em biết mà. thấy chưa?
Anh ước là em biết. chỉ một câu nói em vô tình thốt ra giữa buổi chiều nắng đổ năm ấy, đã vô tình gieo vào lòng thằng nhóc khờ dại là anh một mầm giống của sự chấp niệm.
Câu nói ấy, anh đã từng tin bằng cả sự ngây ngô của tuổi trẻ, rằng mình sẽ tạc lòng tạc dạ, mang theo nó đi qua hết thảy những thăng trầm của một đời người.
Hoàng ơi, em còn nhớ không? em có còn nhớ bờ sông những ngày mưa giăng kín lối, khi mặt nước sóng sánh một màu xám xịt của nỗi buồn thăm thẳm? có còn nhớ đoạn đường cũ mình từng kề cạnh bước qua, nơi mỗi dấu chân giờ đây đã bị rêu phong dĩ vãng vùi lấp?
Và em ơi, em còn nhớ chăng câu tỏ tình của thuở thiếu thời, lời bộc bạch mà anh đã phải gom hết thảy can đảm của một đời để thốt ra giữa màn mưa tầm tã ngày ấy? anh vẫn chẳng thể nào quên nụ cười lấp lánh nương theo những giọt lệ của em khi em ôm chầm lấy anh dưới cơn mưa rào mùa hạ.
Em ơi anh chẳng thể quên, vĩnh viễn chẳng thể quên tình mình đã từng đậm sâu và rực rỡ đến thế. hình bóng em của thuở thiếu niên vẫn cứ dạt trôi trong trí nhớ, vẹn nguyên và tươi đẹp như một nhành bồ công anh trước gió.
Thế nhưng em ơi, để anh mang theo những mảnh vỡ kí ức ấy mà bước tiếp, anh thật sự không thể. sống giữa một thực tại tan nát mà trái tim cứ mãi lỗi nhịp về một dĩ vãng đã xa, anh biết phải làm sao đây người ơi?
Hôm ấy, ngay sau khi cánh cổng trường khép lại cùng kỳ thi tốt nghiệp đầy giông bão, trời bỗng đổ mưa như trút nước. mùi đất âm ẩm bốc lên, quyện vào không gian cái vị nồng nàn của những ngày hạ cuối. em kéo tay anh ra bờ sông - nơi đầu tiên ta gặp nhau.
Em bảo em thi không tốt, em bảo em đã đánh mất phong độ của mình từ lúc nào chẳng rõ. rồi em cứ thế ngồi lúi húi dưới gầm cầu, dáng vẻ nhỏ bé ấy bỗng trở nên đau đáu và buồn bã đến lạ thường giữa màn mưa trắng xóa.
Anh nhìn lại đôi bàn tay mình, hai ly trà sữa đã bị nước mưa hòa tan từ lúc nào, loãng đi và nhạt nhẽo như chính cái tâm trạng của đôi ta lúc bấy giờ. anh đã định bụng mua tặng em món đồ uống đang rộ lên này, chỉ mong sao cái vị ngọt ngào ấy có thể giúp em vơi bớt nỗi lo âu. thế mà giờ đây, vứt đi cũng không đành, mà đưa cho em uống thì lại càng không nên.
Nếu hoàng vì ly trà sữa pha nước mưa này mà đau bụng, anh sẽ đau lòng lắm. và rồi, chẳng nói chẳng rằng, em khẽ nghiêng người, thản nhiên ngậm lấy ống hút mà uống.
Anh đã vội vã ngăn em lại, bảo rằng thứ nước loãng xếch ấy không còn dùng được nữa, nhưng em chỉ bình thản đáp:
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Không phải huy mua cho hoàng sao? nếu đã mua rồi mà không uống, hoàng sẽ thấy có lỗi lắm.
Nhưng hoàng ơi, em nào biết, ly nước em vừa chạm môi vốn dĩ là của anh? em nào hay biết, ngay khoảnh khắc môi em chạm vào ống hút ấy, trái tim khù khờ của anh bỗng bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài, nó đập điên cuồng, đập đến mức lồng ngực anh như muốn vỡ tung.
Không hiểu vì sao, em lại lò mọ tiến ra ngoài màn mưa tầm tã, chạy về phía bờ sông dạt dào sóng vỗ.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
"Điên thật. "
Anh đã nghĩ vậy. chỉ là phong độ không tốt thôi mà, có cần thiết phải gieo mình xuống dòng nước kia không? anh như quên mất bản thân mình là ai, lao vút lên phía trước, dùng hết sức bình sinh để níu lấy em lại.
Thế nhưng, đáp lại sự hoảng loạn đến tột cùng của anh, lại là một cú tạt nước đầy tinh nghịch. tiếng cười của em vang vọng, xuyên thấu cả màn mưa dày đặc. em ơi, cớ sao em lại khiến lòng anh không thôi bối rối đến nhường này?
Mái tóc ướt sũng dính bết lên vầng trán, nước mưa tuôn rơi gột rửa lấy em, gột rửa luôn cả những ô uế trần tục của nhân gian. tại khoảnh khắc ấy, anh ngỡ bản thân đã gặp được một vị thiên sứ với đôi cánh trắng muốt đang hạ phàm.
Hóa ra, nước mưa cuối hạ lại chẳng mang theo vị mặn chát, mà lại có vị ngọt ngào đến lạ kì. có lẽ là vì nó gắn liền với em, mà chỉ cần liên quan đến sơn hoàng, anh đều thấy ngọt.
Dưới màn mưa xối xả như trút nước, tiếng côn trùng rả rích đêm hè dường như cũng lọt thỏm giữa không gian nồng nàn mùi hoa sữa thoang thoảng theo gió dưới chân cầu. em nhìn anh, đôi mắt thản nhiên đến lạ, rồi khẽ mở lời:
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Huy này..
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Nếu giờ Hoàng bảo Hoàng thích con trai.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Huy có ghét bỏ Hoàng không?
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Hoàng thích ai rồi hả?
Không thể là Huy sao?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Trả lời câu hỏi của Hoàng trước đi.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Không bao giờ!
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Tuyệt đối không bao giờ!
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Hoàng nghe này, thế giới này có thể không chấp nhận Hoàng.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Nhưng Huy không phải thế giới.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Dù Hoàng có như thế nào, hãy luôn nhớ rằng có Huy ở sau.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Sẽ luôn ủng hộ Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
//Bật cười// Huy này! Thật ra Hoàng...
dường như đã tiên liệu được điều sắp tới, anh vứt bỏ mọi lý trí sau lưng. giữa màn nước trắng xóa, anh dùng hết sức bình sinh gào lên, âm thanh khản đặc át cả tiếng mưa gào gió rít.
Anh đang cược. một ván cược dùng cả đời làm vốn liếng. nếu thắng, chúng ta thành đôi. còn nếu bại, mười năm tình bạn gắn bó cũng đành chấp nhận trôi vào dĩ vãng.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
HUY THÍCH HOÀNG! HOÀNG ƠI! HOÀNG ĐỒNG Ý LÀM NGƯỜI THƯƠNG CỦA HUY NHA?
Chẳng để anh phải đợi thêm một giây chông chênh nào nữa, em lao vào lòng anh, siết chặt như thể muốn khảm cả cơ thể mình vào đối phương. giữa màn mưa trắng xóa, chẳng rõ là nước mưa hay lệ sầu đã ghé qua đôi mắt em, chỉ thấy chúng đỏ hoen và lấp lánh như những vì sao rơi rụng.
Cái lạnh thấu xương của bão tố chân cầu bỗng chốc tan biến trước hơi ấm nồng nàn từ lồng ngực em - cái ấm mà anh ngỡ có thể sưởi ấm cả một đời người. trong tiếng nấc nghẹn ngào, em vỡ òa giữa vai anh, lời nói thốt ra giữa cơn mưa sao mà dịu dàng đến thế.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Hoàng... Hoàng nguyện ý.
Dưới cơn mưa năm ấy, có hai thiếu niên vì yêu mà khóc, vì thương mà tìm đến bên nhau. anh đã tự hứa với lòng sẽ chẳng để em phải chịu thêm một vết xước nào nữa. khoảnh khắc ấy, cả hai chúng ta đều ngây thơ tin rằng chỉ cần yêu thôi là đủ, chỉ cần có nhau thì thế gian này dù có bạc đãi ra sao cũng chẳng hề gì.
Nhưng anh và em, đôi ta đều đã lầm. hóa ra chỉ có tình yêu thôi thì chẳng bao giờ là đủ. hiện thực sao mà... đau đớn quá em ơi? có những người có thể đi cùng ta dưới mưa, nhưng lại chẳng thể đi với ta đến hết cuộc đời.
_____
tbc
An An là mặt trời nhỏ
An An là mặt trời nhỏ
Trn chat nó không cho anh viết quá 6000 từ các em ạ

01. Would look just like you (2)

___
An An là mặt trời nhỏ
An An là mặt trời nhỏ
Not support
____
Em vẫn thường hay hỏi anh rằng, anh yêu em tự lúc nào? khi ấy anh chỉ biết im lặng, bởi chính anh cũng chẳng thể tìm được một câu trả lời rạch ròi cho thứ tình cảm cứ lớn dần theo năm tháng.
Em biết không, mười năm ròng rã, dường như chỉ cần mở mắt ra là anh đã thấy bóng hình em hiện hữu. buổi sáng là tiếng em gọi anh thức giấc, buổi tối lại là lời chúc ngủ ngon dịu dàng của em trước lúc đi nằm.
Cuộc đời anh cứ thế xoay quanh em, như một thói quen chẳng thể nào dứt bỏ. mười năm dòng dã, hai ta cứ như hình với bóng, cùng đi qua biết bao mùa nắng đổ mưa tuôn. thì hỏi sao tim anh có thể không rung động cho được?
Anh vẫn nhớ như in những ngày mình còn yêu nhau, em lúc nào cũng đỏ mặt thẹn thùng đến lạ. Mỗi lúc anh đòi ôm, em đều phũ phàng đẩy ra cho bằng được, nhưng chỉ cần anh làm nũng một tí thôi là em đã mềm lòng mà thuận theo anh rồi.
Hoàng ạ, anh biết rõ lắm chứ, rằng em chẳng bao giờ hành động theo đúng những gì trái tim em đang nghĩ. sơn hoàng của anh vẫn luôn là vậy, luôn cố gồng mình lên để tỏ ra mạnh mẽ và bướng bỉnh đến đau lòng.
Thế nhưng em ơi, một người bướng bỉnh như em, một người kiên cường như em, cuối cùng vẫn chẳng thể nào chống chọi nổi trước những lời cay độc và miệng lưỡi của thế gian...
Hoàng ơi em còn nhớ không? về nụ hôn đầu của chúng ta dưới bóng chiều tà năm ấy. ôi sao mà nó ngây ngô, trong trẻo đến nao lòng.
Ngày ấy em vừa chạm ngưỡng cửa đại học, em hẹn anh ra bờ sông cũ - nơi chứng kiến cả một thời niên thiếu dại khờ của đôi ta. giữa tiếng gió rì rào từ mặt nước sóng sánh, em khẽ đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ tênh như cánh đào vừa chớm nở.
Nó mỏng manh lắm, dịu dàng lắm, nhưng cớ sao lại khiến lòng anh nhộn nhịp đến điên cuồng? anh thương em, thương cả con người em, thương đến thắt lòng đôi gò má đỏ hây mỗi lúc em e thẹn tình tứ với anh.
Để rồi nụ hôn ấy vừa dứt, chẳng kịp để anh định thần, em đã vội vã quay lưng, bước lên chuyến xe đang chờ sẵn ven đường để đi về phía thành phố. anh đứng đó nhìn theo bóng xe khuất dần sau rặng cây, lòng vẫn còn vương vấn vị ngọt của môi em.
Nhưng em ơi, giờ đây giữa thực tại tan nát, anh lại cứ ước... anh ước giá mà lúc ấy em đừng hôn anh, mà hãy để anh được hôn em. để anh được hôn lên trái tim chằng chịt những vết xước vì kỳ vọng và áp lực từ phía gia đình mà em phải gánh chịu, được hôn lên đôi môi chúm chím tựa trái sơ ri đỏ mọng ấy.
Và anh ước, giá mà lúc đó giữa bến sông lộng gió, chẳng có một ai nhìn thấy đôi mình. bởi anh đâu ngờ rằng, nụ hôn nồng nàn mà ta tưởng là bí mật ấy, lại bị người đời bắt gặp để rồi trở thành bằng chứng cho ba mẹ phát hiện chuyện chúng mình.
Mẹ anh khóc nhiều lắm em ạ.
NVP
NVP
Mẹ Huy: Sao con lại thế hả con?... Mẹ nuôi con khôn lớn ngần này tuổi, mẹ có đòi hỏi gì cao sang đâu?
NVP
NVP
Mẹ Huy: Mẹ chỉ thèm một ngày được thấy con như bao người đàn ông khác, biết yêu một đứa con gái, rồi cưới vợ, sinh con, sống một đời bình lặng...
NVP
NVP
Mẹ Huy: Sao cái điều giản dị như thế với con lại khó khăn đến vậy hả con?
NVP
NVP
Mẹ Huy: //Nấc lên// Con bảo mẹ phải sống sao đây? Sao con lại... lệch lạc thế này hả con ơi?
Bà khóc nấc lên từng hồi, rồi cay đắng hỏi anh rằng sao anh lại như thế? sao anh không thể như bao người đàn ông khác, biết phải lòng một cô gái, rồi lập gia đình và bình lặng đi đến cuối cuộc đời? mẹ trách anh sao lại không bình thường, sao lại lệch lạc đến thế...
Mẹ ơi, con không biết, thực sự con không biết. mẹ ơi, yêu một người thì có gì là sai hả mẹ? con xin lỗi, trăm ngàn lần con xin lỗi mẹ, nhưng người con lỡ trao trọn tim mình lại là con trai. đó đâu phải lỗi của cậu ấy, và mẹ ơi, đó cũng đâu phải lỗi của con?
Con đâu có thích con trai mẹ ơi... con chỉ thích mỗi mình cậu ấy thôi, nhưng trùng hợp làm sao, cậu ấy lại mang hình hài một người đàn ông. con xin lỗi mẹ, xin lỗi cha. kiếp này con nợ hai người một mái ấm tròn đầy. kiếp này, con chẳng thể trở thành người con như mẹ hằng mong, như cha hằng cầu nữa rồi…
Anh đã cố giải thích với họ rằng yêu một người chẳng phải là tội tình gì cho cam. anh đã phản kháng, đã quỳ xuống cầu xin ba mẹ làm ơn để anh được một lần sống thật với chính mình.
Nhưng đáp lại tiếng lòng nát tan của anh, mẹ - người phụ nữ vốn dĩ dịu dàng nhất đời anh lần đầu tiên vung tay tát anh một cú trời giáng. khoảnh khắc ấy, anh thấy đất trời dưới chân mình như sụp đổ hoàn toàn. xong rồi, tất cả chết mất thôi em ạ.
Cha anh cầm roi, đôi mắt ông đỏ hoe vì giận dữ hay vì chính nỗi bất lực đau đớn, anh thật chẳng nhớ nổi nữa người ơi... anh chỉ nhớ những đường roi ấy lằn sâu vào da thịt, rướm máu và cháy rát.
NVP
NVP
Bố Huy: Mày câm mồm cho tao! Yêu đương cái gì? Trai không ra trai, gái không ra gái mà mày gọi là yêu à?!
NVP
NVP
Bố Huy: Tao đánh cho mày tỉnh ra này! Đánh cho mày chừa cái thói lệch lạc ấy đi!
NVP
NVP
Bố Huy: Nhà này ba đời gia phong, tao với mẹ mày tích đức cả đời không để người ta cười vào mặt, sao lại sinh ra một đứa nghịch tử như mày hả?!
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Con xin lỗi... Con cắn rơm cắn cỏ con lạy cha, lạy mẹ...
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Cha cứ đánh con đi, đánh chết con cũng được... nhưng xin cha mẹ cho con được một lần sống thật với chính mình.
Anh nghiến chặt răng, nuốt ngược mọi tiếng thét vào trong, cố gắng chịu đựng tất thảy trận đòn roi ấy. bởi anh hy vọng rằng, nếu anh gánh hết những bão giông này ở quê nhà, thì em trên thành phố xa xôi kia có thể bình yên mà học hành.
Có thể sống một cuộc đời bình thường như bao người khác. em là niềm hy vọng duy nhất còn sót lại của anh, người ơi…
Sau trận đòn ấy, anh bị nhốt biệt lập trong nhà, không được đi đâu, cũng chẳng được gặp gỡ một ai. giữa bốn bức tường tĩnh mịch, anh chỉ biết thu mình nghe ngóng những mẩu tin vụn vặt từ thế giới bên ngoài qua lời kể của những người đi ngang cửa.
Người ta bảo ông nghiêm sau khi hay tin chuyện của đôi mình thì bệnh tim tái phát, may mắn thay cấp cứu kịp thời nên mới giữ được mạng sống.
Nghe tin em sắp về, lòng anh vừa mừng rỡ đến run rẩy, lại vừa sợ hãi đến tái tê. anh mừng vì sắp được nhìn thấy bóng hình em, nhưng lại sợ... sợ cho em nhiều hơn tất thảy.
Sơn hoàng của anh nhạy cảm đến thế, yếu lòng đến thế, khi về đến con hẻm này và nghe những lời bàn tán cay độc của người đời, em sẽ chống chọi ra sao? Mà em ơi, chỉ cần lòng em gợn chút u sầu thôi, là tim anh đã đau đến mức chẳng thể thở nổi rồi.
Ngày em về, cả con hẻm nhỏ bỗng trở nên nhốn nháo, những tiếng xì xào bàn tán của xóm giềng cứ thế bủa vây lấy bước chân em. đứng bên trong cánh cửa khóa chặt, anh đã tự dằn vặt, tự trách bản thân mình đến cả vạn lần.
Tại sao anh lại bất lực trước những song sắt này đến thế? tại sao lại để em phải một mình đối diện với giông bão ngoài kia?
Và rồi, như một phép màu giữa cơn tuyệt vọng, anh tiến cùng anh hưng đã liều mình giúp anh trốn khỏi cái lồng giam ấy để chạy đến bên em.
Vũ Mạnh Tiến
Vũ Mạnh Tiến
Chạy đi Huy.
Kim Châu Hưng
Kim Châu Hưng
Nếu không, cả đời này mày sẽ hối hận mất.
Anh chạy, chạy như thể đây là lần cuối cùng được sống, chỉ để được nhìn thấy em một lần.
Giây phút đứng đối diện với khuôn mặt em sau bao ngày bão tố, lòng anh không thôi cuộn sóng. anh muốn lao đến ôm chầm lấy em, muốn hôn lên đôi mắt đỏ hoe ấy, muốn gào thét cho cả thế giới này biết rằng anh - ân khánh huy này yêu nghiêm sơn hoàng đến vạn lần,yêu đến chết đi sống lại.
Thế nhưng, khi chân anh còn chưa kịp bước tới, em đã vội vã quay mặt đi. em buông ra một câu nói nhẹ bẫng, hờ hững y hệt cái cách em bảo mình bị lạc đường năm tám tuổi đó.
Lạc rồi. chúng ta lạc mất nhau giữa kiếp nhân sinh nghiệt ngã này rồi.
Chỉ khác là năm tám tuổi, anh có thể cầm tay dẫn em về nhà. còn năm mười tám tuổi, dù anh có nắm chặt đến thế nào, em cũng nhất quyết tự mình rẽ sang một lối đi khác chẳng có bóng dáng anh.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Chia tay đi.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Em nói gì cơ?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Em bảo chúng ta chia tay đi.
em biết không, lúc em thốt ra câu chia tay, anh chẳng giật mình như anh vẫn nghĩ. Chỉ là anh nghe thấy trong lồng ngực mình có thứ gì đó vừa rơi xuống, vỡ tan, để lại một khoảng trống hoác mà có lẽ mãi mãi cũng không thể bù vào được nữa.
Như một gã si tình cố chấp đến nực cười, anh đứng chôn chân trên nền đất ẩm ven sông, đôi môi run rẩy lắp bắp hỏi em lý do vì sao. anh không tin, hoàng ạ. anh không tin người vừa mới hôm nào còn trao anh nụ hôn nồng nàn bên bến nước này, lại có thể nói câu dừng lại dễ dàng đến thế.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Tại sao...?
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Anh thật sự muốn biết sao?
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
là ba má ép em đúng không? hoàng ơi, em tin anh, anh hứa, anh hứa…
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Em không thích con trai.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Ta buông nhau đi, huy nhé?
Em nhìn đăm đăm ra mặt sông mênh mông, đôi mắt trống rỗng như mặt nước đêm chẳng chút ánh đèn.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Hoàng...? Em đừng như thế. Anh xin em... Xin em đừng bỏ rơi anh.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Anh sẽ cố mà, anh sẽ không để ai-...
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
em không muốn bên anh!
Em đột ngột ngước lên, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến anh rùng mình.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Từ nay về sau, chúng ta vẫn là không nên gặp nhau nữa thì hơn.
Em quay lưng, bước chân vội vã về phía con đường lớn, để lại một lời dặn dò dịu dàng mà tàn nhẫn nhất trần đời.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Quên em đi, giữ kí ức về em như một người bạn thôi, anh nhé?
Nghiêm sơn hoàng ơi, em là kẻ lừa đảo vụng về nhất mà anh lỡ dành trọn kiếp này để yêu. em có hay chăng, lời nói dối của em nực cười và mong manh đến thế?
Bởi làm sao giấu được những rung động li ti em từng thả vào lòng anh, những chân thành chưa bao giờ biết náu mình. làm sao giấu được những giọt lệ vương nơi khóe mắt, run rẩy và đáng thương đến xé lòng.
Năm chữ em không thích con trai thốt ra từ môi em nhẹ bẫng, nhưng anh không tin, vạn lần chẳng thể tin. hoàng ơi, sao em nỡ tàn nhẫn với người yêu em đến thế?
Rồi anh cũng trở thành đứa con ngoan đúng như ý nguyện của bố mẹ. anh tốt nghiệp, bắt đầu gây dựng sự nghiệp, rồi cũng thử hẹn hò, thử tìm hiểu như bao người đàn ông bình thường khác ngoài kia.
Thế nhưng, rốt cuộc mọi chuyện cũng chẳng đi đến đâu cả, hoàng ạ. chẳng phải anh không chịu mở lòng mình ra, mà bởi trái tim anh vốn dĩ đã nhung nhớ mãi một bóng hình, nếu không phải người ấy, thì ai cũng không thể bước vào.
Em ơi, ngày nhận được tấm thiệp cưới của em, anh đã thức trắng đêm. thứ lỗi cho sự ích kỷ hèn mọn của anh, vì anh đã chẳng thể gom đủ can đảm để đến chúc phúc cho em trong ngày trọng đại ấy.
Anh đã cầu nguyện với Chúa, xin người hãy để em được hạnh phúc. dù là bên anh hay bên bất kỳ ai cũng được. nhưng nếu người đứng cạnh em chẳng phải là anh, thì xin người... chớ để anh phải tận mắt chứng kiến.
Hoàng ơi em biết không, đêm hôm đó anh đã uống, và đã khóc rất nhiều. anh tiến nói với anh rằng ngày hôm đó mẹ anh đã đến gặp em. anh biết bà đã nói những gì, và anh cũng biết em đã đoán được mọi thứ từ lâu.
Sơn hoàng của anh thông minh đến thế, sắc sảo đến thế, sao có thể không nhận ra rằng hai đứa mình vốn dĩ chẳng có lấy một mẩu tương lai?
Anh từng lầm tưởng rằng mình đã quên được em, đã có thể sống tiếp cuộc đời lặng lẽ này. thế nhưng tại sao, tại sao chỉ cần nghe thấy tên em thôi là lồng ngực anh lại quặn thắt lại như có ai cào xé?
Anh đã khóc, hoàng ạ. nhưng anh khóc chẳng phải vì em đi lấy người ta. mà là vì bức thư em để lại cho anh.
(Thư hơi dài ạ)
𝘾𝙝𝙖̀𝙤 𝙣𝙝𝙚́, 𝙆𝙝𝙖́𝙣𝙝 𝙃𝙪𝙮 𝙘𝙪̉𝙖 𝙚𝙢. Anh biết mà, em vốn là một thằng nhóc thích ra vẻ, thích làm mình làm mẩy trước mặt anh. Anh còn nhớ ngày bến sông năm ấy, cái ngày em tàn nhẫn bảo anh hãy quên em đi không? Thật ra lúc đó em nói dối đấy. Anh thừa hiểu tính em mà, em cứ thích ra vẻ trượng nghĩa thế đấy. Thật lòng em chẳng muốn anh quên em tẹo nào. Em ích kỷ lắm, em muốn anh phải khắc cốt ghi tâm hình bóng em đời đời kiếp kiếp, muốn em vĩnh viễn là người duy nhất anh chẳng thể thay thế nổi. Nhưng lần này... em muốn anh quên em đi là thật. Em cũng phải buộc mình quên anh thôi, vì em sắp lấy vợ rồi mà. Em ác quá anh nhỉ? vậy mà em lại bỏ anh lúc anh yêu em nhất. Em xin lỗi anh, thôi thì kiếp này em nợ anh. Kiếp sau em sẽ làm con gái, chúng mình lại làm hàng xóm, lại yêu nhau. Đến tuổi kết hôn, anh nhất định phải mang sính lễ thật cao đến hỏi cưới em đấy nhé. Biết điều thì làm cho lớn vào, anh biết em vốn trọng sĩ diện mà, đúng không? Kiếp này đôi mình có duyên không phận. Nhưng Huy ơi, những lời tuyệt tình hôm ấy, anh tuyệt đối đừng tin. Tình cảm em dành cho anh, ngàn vạn lần đừng bao giờ nghi ngờ. Em yêu anh lắm, và đây cũng là lần cuối cùng em cho phép mình nói yêu anh. Phải sống thật hạnh phúc ngay cả khi không có em bên cạnh nhé, Bi ơi? Khi anh đọc được những dòng này, có lẽ em cũng đã làm lễ cưới xong rồi. Ha ha, nghĩ lại thấy nực cười thật đấy. Nhưng anh yên tâm, em đã cưới người ta thì sẽ không để con gái nhà người ta phải chịu thiệt thòi, nên mình cắt đứt hẳn đi anh nhé? Chính anh đã dạy em phải có trách nhiệm như thế mà. Đừng tìm em nữa, cũng đừng đợi em nữa. Hãy sống thay cả phần của em, anh nhé… 𝙎𝙤̛𝙣 𝙃𝙤𝙖̀𝙣𝙜 𝙘𝙪̉𝙖 𝙖𝙣𝙝.
(....)
_____
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Để bác đưa con về nhé?
Sữa
Sữa
Ba mẹ con dặn không được đi theo người lạ.
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Nhưng chú đâu phải người lạ?
Sữa
Sữa
Ừm nhưng mà con đâu có quen chú?
Con trai em, đến cái vẻ bướng bỉnh cũng giống hệt em.
Nghiêm Sơn Hoàng
Nghiêm Sơn Hoàng
Sữa! mau về thôi không mẹ lo…ơ huy à?
Anh đứng sững lại. em đứng đó, vẫn dáng vẻ ấy nhưng đã nhuốm màu sương gió của một người đàn ông có gia đình. ánh mắt em dao động, sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt. anh hít một hơi thật sâu, nén lại tất cả những bão giông đang cuộn trào trong lồng ngực, nhẹ nhàng hỏi:
Ân Khánh Huy
Ân Khánh Huy
Lâu rồi không gặp…hoàng dạo này sống tốt chứ?
Gió bến sông lại thổi, mang theo vị mặn của nước mắt và mùi hoa sữa nồng nàn. Tôi đứng đó, một mình ôm lấy cả một thời niên thiếu dở dang, nhìn bóng lưng em dắt tay con nhỏ khuất dần vào ráng chiều.
𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙭𝙪𝙖̂𝙣 𝙘𝙪̉𝙖 𝙖𝙣𝙝 𝙡𝙖̀ 𝙚𝙢, 𝙢𝙖̀ 𝙝𝙖̣𝙣𝙝 𝙥𝙝𝙪́𝙘 𝙘𝙪̉𝙖 𝙚𝙢 𝙡𝙖̣𝙞 𝙘𝙝𝙖̆̉𝙣𝙜 𝙩𝙝𝙚̂̉ 𝙡𝙖̀ 𝙖𝙣𝙝.
Người ta cứ hẹn nhau kiếp sau, nhưng sau tất cả những lăng nhục, đòn roi và những đêm dài ướt gối, tôi chợt thấy sợ hãi hai chữ tương phùng. Nếu có kiếp sau, anh mong hai ta đừng bao giờ gặp lại nữa. Kiếp này, anh và em đau đến thế, là đủ rồi.
Kim sinh vô duyên, hà tất lai sinh tương ngộ.
(Kiếp này đã không có duyên, cần gì gặp lại ở kiếp sau?)
Gấp lại bức thư cũ, tôi trả em về với bến đỗ bình yên, trả lại cho Hà Nội một đoạn tình si dở dang dưới màn mưa cũ.
Tạm biệt em, Sơn Hoàng. chúc em cả đời bình an.

02. Chẳng yêu anh.

Lưu ý trước khi đọc: _ Fic này là tuyển tập plot mình viết ra khi ngẫu hứng _ Không có cốt truyện rõ ràng, fic viết ra với nhu cầu thỏa mãn trí tưởng tượng _ Mỗi Chương là mỗi bài nhạc khác nhau của mình trong playlist riêng _ Không mượn ý tưởng, copy, đạo hay reup dưới mọi hình thức _ Mình nhận viết plot theo yêu cầu, nhưng không phải plot nào cũng viết _ Ooc, badwords, lowercase
An An là mặt trời nhỏ
An An là mặt trời nhỏ
Đang buồn nên có hứng ra đm
An An là mặt trời nhỏ
An An là mặt trời nhỏ
Not support
_______
Ahn Keonho biết Eom Seonghyeon thật ra chẳng hề yêu mình.
Nhưng nó vẫn cứ đâm đầu, để rồi nhận lại toàn niềm đau.
_____
Ahn Keonho yêu Eom Seonghyeon, yêu đến mức gom hết thảy dịu dàng của cuộc đời này để đánh cược vào một bóng hình.
Nhưng Eom Seonghyeon thì không. ...Có lẽ là chưa từng?
Thế nhưng, tại sao nhỉ? Nếu đã chẳng hề rung động, cớ sao môi em cứ mãi thủ thỉ những lời yêu thương, những thanh âm đầy nỗi nhớ?
Em vô tình hay cố ý gieo vào lòng Keonho những hạt mầm hy vọng, để rồi chính em, hết lần này đến lần khác, lại nhẫn tâm giẫm nát chúng khi vừa kịp chớm nở.
Eom Seonghyeon ơi, giá mà em một lần thử quay đầu lại, em sẽ thấy Ahn Keonho vẫn luôn đứng đó. Vẫn dùng ánh mắt bao dung, dịu dàng nâng niu trọn vẹn lấy dáng hình em, dùng cả tấm thân này để ôm lấy, che chở cho em trước mọi bão giông.
Nhưng trớ trêu thay, Seonghyeon chưa từng, dù chỉ là một cái ngoảnh đầu bảng lảng, bố thí cho Keonho một ánh nhìn.
Ahn Keonho suy cho cùng cũng chẳng thể ép buộc một người không yêu mình. Đúng không?
Keonho không muốn làm em buồn, càng không muốn biến sự tồn tại của chính mình thành lý do khiến em cảm thấy phiền phức.
Ahn Keonho rất tốt, tốt đến mức chấp nhận đứng từ xa, gom hết thảy tổn thương về phần mình chỉ để đổi lấy sự tự do cho em. Nhưng một người tốt đến mấy, dịu dàng đến mấy, cũng đâu thể xoay chuyển được một trái tim vốn dĩ không thuộc về mình.
Anh không thể ép buộc một người chẳng yêu anh.
Chẳng yêu anh.
____
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Ahn Keonho ấy à?
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Tao yêu đương gì với thằng đấy?
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Vui vẻ thôi.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Dạo chơi cảm xúc tí.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Ai mà ngờ nó lại yêu tao thật.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Buồn cười điên.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Dạo này cứ đòi danh phận mãi, phiền quá tao ghost rồi.
Ahn Keonho biết chứ. Nó yêu em đến rút ruột rút gan như vậy, làm sao có thể ngốc nghếch đến mức không nhận ra Eom Seonghyeon vốn dĩ chẳng hề có chút tình cảm nào với mình?
Ánh mắt em nhìn nó, có bao giờ đong đầy dịu dàng và dung túng như cách nó vẫn luôn nhìn em đâu?
Đôi mắt của Seonghyeon đẹp thật đấy, trong veo và lấp lánh như thế, nhưng tiếc quá, nơi ấy lại chẳng có lấy một góc nhỏ để chứa đựng Ahn Keonho.
Ahn Keonho nghe thấy rồi, biết hết cả rồi.
Nhưng biết rồi thì phải nói sao bây giờ? Chẳng thể làm gì được nữa cả.
Tim nó đau lắm, vỡ tan thành từng mảnh vụn mất rồi, cái cảm giác nhói lên từng hồi khiến nó nghẹt thở, lồng ngực như có ai bóp nghẹt, đau đến mức chẳng thể thốt lên lời.
____
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Eom Seonghyeon? Rốt cuộc em coi anh là cái gì?
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Tch-... //Tặc lưỡi//
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Nghe thấy hết rồi à?
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Ý trên mặt chữ.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Tao không yêu mày.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Thôi tao chán rồi.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Mình dừng lại đi.
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Eom Seonghyeon? Anh làm gì sai sao?
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Em nói đi.
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Anh sẽ sửa mà.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Không.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Mày rất tốt.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Nhưng mà mày biết đấy, tốt quá thì tao chán.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Với cả tao không yêu mày.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Mày đâu thể ép buộc một người không yêu mày đâu.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Đúng không?
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Không yêu anh.
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Một chút cũng không?
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Một khoảnh khắc cũng không?
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Ừ.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Chuyện mình đến đây thôi.
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Seonghyeon của anh tàn nhẫn thật đấy.
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Đến cả một lời dịu dàng sau cuối em vẫn chẳng nỡ dành cho anh.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Chịu thôi.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Tao không biết nói dối.
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Nhưng em đã nói yêu anh.
Ahn Keonho.
Ahn Keonho.
Đã nói nhớ anh.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Tao xin lỗi nhé.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Tao cũng chẳng biết tình cảm của tao bây giờ như nào cả.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Nói không yêu mày cũng không hẳn.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Vì đôi khi tao lại rất cần mày, cảm thấy nhớ mày.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Ahn Keonho à.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Tao làm tổn thương mày nhiều rồi.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Tìm người khác tốt hơn đi nhé.
Eom Seonghyeon là kẻ ích kỷ và tham lam nhất thế gian này, em vốn dĩ chẳng tốt đẹp chút nào cả.
Em dịu dàng nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của Ahn Keonho lên, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má nó.
Cái ấm nóng từ đôi bờ môi em khẽ khàng xua đi cái giá lạnh căm căm của đêm đông, nhưng nực cười thay, lại chẳng thể nào sưởi ấm nổi một trái tim đã lụi tàn thành tro tàn lửa nguội.
Ahn Keonho tham lam muốn nhiều hơn thế, dẫu cho lý trí nó thừa hiểu rằng, có hôn thêm một ngàn lần, một vạn lần nữa, cũng chẳng thể khiến em yêu nó thêm dù chỉ một chút.
Sự bố thí ấy, vĩnh viễn không phải là tình yêu. Nên là, chuyện tình mình đến đây thôi. Chấm hết được rồi.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Ahn Keonho.
Eom Seonghyeon
Eom Seonghyeon
Tha thứ cho em nhé.
Anh hận em cả đời Eom Seonghyeon ạ.
_End_

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play