[Allisagi] Con Nợ Và Chủ Nợ
Chap đầu
Tại một sòng bạc ngầm cao cấp, khói thuốc mù mịt và tiếng lách tách của những quân bài.
Bố duợng Isagi
//Mặt mày tái mét, tay run cầm cập lật hai lá bài lên// Không... không thể nào! Tại sao lại là trắng tay?!
???
214: //Cười hô hố, vơ sạch đống tiền trên bàn vào lòng// Lão già, trắng tay là còn may đấy. Ông còn nợ tôi với mấy anh em ở đây hơn 5 tỷ rồi. Tính sao đây?
Bố duợng Isagi
//Hoảng loạn, lục tung túi quần túi áo// Cho tôi nợ thêm một ván... chỉ một ván thôi! Tôi sẽ thắng mà!
???
215: //Đập mạnh tay xuống bàn// Nợ cái gì mà nợ? Ông lấy cái gì thế chấp? Căn nhà nát của ông cũng gán cho sòng khác rồi còn đâu!
Bố duợng Isagi
//Run rẩy, mồ hôi hột chảy ròng ròng// Tôi... tôi...
Quản gia bên cty Blue Lock
//Bước tới, giọng lạnh lùng// Ông ..., ông nợ tiền sòng chúng tôi quá hạn rồi. Hôm nay nếu không có tiền, chúng tôi sẽ đưa ông đến gặp các ông chủ tập đoàn Blue Lock - những người đã mua lại khoản nợ của ông.
Bố duợng Isagi
//Kinh hoàng, quỳ xuống dập đầu// Đừng! Rơi vào tay đám người Blue Lock đó thì tôi chết mất! Bọn họ nổi tiếng máu lạnh... xin các anh!
???
214: //Nhếch mép// Muốn thoát nợ à? Nghe nói ông có đứa con trai xinh xẻo lắm mà? Gán nó cho bọn Blue Lock đi, có khi họ còn thưởng thêm cho ông đấy.
Bố duợng Isagi
//Khựng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự hèn nhát và tia hy vọng mù quáng// Phải... Yoichi... Yoichi nó rất đẹp. Bọn họ chắc chắn sẽ thích nó!
Quản gia bên cty Blue Lock
//Lấy điện thoại ra// Được, để tôi gọi người của tập đoàn đến "kiểm hàng". Nếu họ đồng ý, nợ của ông xóa sạch.
Bố duợng Isagi
//Gật đầu lia lịa, vẻ mặt trở nên biến thái vì thoát chết// Vâng, vâng! Chỉ cần xóa nợ cho tôi, các ngài muốn làm gì nó cũng được!
Tại căn nhà nhỏ của Isagi, ánh sáng từ chiếc tivi cũ le lói trong căn phòng khách tối om.
Isagi Yoichi
//Đang ngồi bó gối trên sofa, mắt dán vào màn hình tivi nhưng tâm trí không tập trung, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ// ...Muộn thế này rồi mà bố vẫn chưa về. Mong là ông ấy không gây chuyện gì...
Bố duợng Isagi
//Rầm! - Cánh cửa bị đạp văng ra, ông ta xông vào với gương mặt hớn hở một cách dị hợm// Yoichi! Yoichi đâu rồi? May cho nhà mình rồi con ơi!
Isagi Yoichi
//Giật mình đứng bật dậy, lo lắng chạy lại gần// Bố? Bố lại say rượu sao? Có chuyện gì mà bố vui thế—
Bố duợng Isagi
//Không để cậu nói hết câu, ông ta thô bạo chộp lấy cổ tay Isagi, lôi xềnh xệch ra phía cửa// Đi! Đi mau! Các ngài ấy đang đợi bên ngoài! Mày phải cứu bố, Yoichi!
Isagi Yoichi
//Hoảng loạn, cố gắng trụ chân xuống sàn// Bố! Bố làm gì thế? Đau quá! Bố buông con ra! Đi đâu cơ chứ?
Bố duợng Isagi
//Càng nắm chặt hơn, gân xanh nổi đầy trên tay, kéo mạnh Isagi khiến cậu ngã nhào xuống đất// Đừng có lôi thôi! Tao đã gán nợ mày cho tập đoàn Blue Lock rồi! Từ nay mày thuộc về họ, mày hiểu không?
Isagi Yoichi
//Bàng hoàng, nước mắt bắt đầu tuôn rơi, cậu dùng tay còn lại bám chặt vào chân bàn// Cái gì cơ? Bố bán con sao? Không! Con không đi! Bố ơi xin bố, con sẽ đi làm thêm trả nợ cho bố mà! Đừng bỏ con!
Bố duợng Isagi
//Máu lạnh quát lớn// Mày làm cả đời cũng không trả hết đâu! Buông ra! //Dùng sức bình sinh kéo lê Isagi trên sàn nhà, mặc cho cậu gào thét//
Isagi Yoichi
//Tuyệt vọng, những móng tay cào vào nền gạch đến bật máu// Bố ơi! Làm ơn! Đừng đối xử với con như thế! Con là con của bố mà!
Bố duợng Isagi
//Lôi Isagi ra đến bậc thềm, nơi những chiếc xe sang trọng đã đợi sẵn// Thưa các ngài! Nó đây! Tôi mang nó đến rồi đây!
Isagi Yoichi
//Ngước khuôn mặt đẫm lệ, tóc tai rối bời lên nhìn... và cậu khựng lại khi thấy bảy bóng hình cao lớn đang đứng quanh chiếc Limousine, nhìn cậu như nhìn một con mồi tội nghiệp// ...
Michael Kaiser
//Bước tới, dùng mũi giày nâng cằm Isagi lên, nhìn vào đôi mắt đang run rẩy vì sợ hãi// Ồ... Tiếng hét cũng khá êm tai đấy chứ.
Bachira Meguru
//Nghiêng đầu, cười khúc khích// Isagi khóc trông đáng yêu thật đó nha~ Tớ bắt đầu thích món hàng này rồi đấy!
Isagi Yoichi
//Vẫn chưa hết bàng hoàng, cậu dùng chút sức lực cuối cùng để lùi lại, đôi mắt mở to ngập tràn sự kinh hoàng// Các người... các người định làm gì tôi? Bố ơi! Đừng mà! Con xin bố!!! //Tiếng hét lạc đi vì tuyệt vọng, Isagi bắt đầu vùng vẫy dữ dội để thoát khỏi bàn tay của ông bố//
Itoshi Sae
//Nhíu mày, đưa tay lên day thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn// Phiền phức thật. Tiếng hét của cậu ta làm tôi nhức đầu rồi đấy.
Michael Kaiser
//Khoanh tay, nhếch mép cười đắc thắng// Món hàng này có vẻ hơi "ồn ào" hơn tôi tưởng. Nhưng không sao, trị một chút là ngoan ngay.
Isagi Yoichi
//Cố gắng quay đầu bỏ chạy vào trong nhà// Không! Tôi không đi đâu hết! Cứu tôi với! Cứu—
Itoshi Sae
//Bất ngờ tiến lên một bước dài, tốc độ nhanh đến mức Isagi chưa kịp định thần// ...
Isagi Yoichi
//Chưa kịp hét lên tiếng tiếp theo thì đã cảm thấy một cơn đau nhói sau gáy// Ự... //Đôi mắt cậu trợn lên rồi nhanh chóng mờ đục đi, cơ thể hoàn toàn mất lực, đổ gục xuống//
Itoshi Sae
//Lạnh lùng thu tay lại sau một cú đánh gáy dứt khoát, cậu đưa tay ra đỡ lấy cơ thể đang rơi xuống của Isagi, ôm gọn vào lòng// Trật tự rồi đấy.
Bachira Meguru
//Chạy lại gần, chọt chọt vào má Isagi đang bất tỉnh// Oa~ Sae-chan mạnh tay quá đi! Nhìn Isagi nằm im thế này trông giống búp bê thật nhỉ?
Itoshi Rin
//Tiến tới, liếc nhìn anh trai mình với ánh mắt sắc lẹm rồi giật lấy Isagi từ tay Sae// Đưa đây. Đừng có chạm vào cậu ta bằng bàn tay bẩn thỉu đó.
Nagi Seishiro
//Ngáp dài một tiếng, lười biếng bước lên xe// Xong rồi thì đi thôi. Chỗ này bẩn quá, tôi muốn về nhà ngủ.
Bố duợng Isagi
//Nịnh nọt, xun xoe bên cạnh// Vậy... nợ của tôi?
Karasu Tabito
//Ném một xấp giấy tờ vào mặt ông ta// Xóa sạch rồi. Biến đi trước khi tôi đổi ý và lấy luôn cái mạng của ông thay vì thằng bé này.
Otoya Eita
//Đóng cửa xe Limousine lại, nhìn Isagi đang nằm mê man trong xe// Cuộc chơi bắt đầu rồi.
Hơi lỗi nhưng ko để ý
Không gian rộng rãi nhưng đầy áp lực bên trong chiếc Limousine hạng sang. Ánh đèn led mờ ảo màu xanh tím làm không khí thêm phần ngột ngạt.
Isagi Yoichi
//Khẽ rên rỉ, đầu đau như búa bổ. Cậu dần tỉnh lại, cảm giác lạnh lẽo từ kim loại truyền vào da thịt// ...Ưm... đây là... đâu?
Isagi Yoichi
//Cố gắng cử động tay nhưng phát hiện chúng đã bị kéo ngược ra sau, cổ tay đau rát bởi những sợi xích sắt to bản khóa chặt. Hai chân cũng bị xích lại với nhau bằng một đoạn dây xích ngắn, khiến cậu không thể cử động thoải mái// //Leng keng - Tiếng xích sắt va chạm vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh//
Isagi Yoichi
//Hoảng loạn nhìn xuống đôi tay bị trói, rồi ngước lên nhìn xung quanh// Xích... sao lại... Không! Buông tôi ra!
Michael Kaiser
//Ngồi đối diện, vắt chéo chân, tay lắc nhẹ ly rượu vang, đôi mắt xanh thẳm nhìn xoáy vào Isagi// Tỉnh rồi sao, "con chim nhỏ" của tôi? Nhìn kìa, những sợi xích đó trông rất hợp với làn da của cậu đấy.
Isagi Yoichi
//Run rẩy, cố gắng lùi lại phía sau nhưng đụng trúng lồng ngực vững chãi của ai đó// Cứu... cứu với! Các người là ai...
Nagi Seishiro
//Đang tựa đầu vào vai Isagi từ phía sau, tay vòng qua eo cậu siết chặt// Ồ, Isagi dậy rồi à? Cậu cứ động đậy làm tôi khó ngủ quá... //Vùi mặt vào hõm cổ Isagi, hít hà mùi hương của cậu//
Itoshi Rin
//Ngồi bên cạnh, hừ lạnh một tiếng, dùng bàn tay to lớn bóp chặt lấy cằm Isagi, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình// Nhìn cho kỹ đi. Từ giờ đến lúc chết, chủ nhân của cậu là chúng tôi. Đừng có phí sức mà hét lên, không ai nghe thấy đâu.
Bachira Meguru
//Ngồi bệt dưới sàn xe ngay dưới chân Isagi, tay mân mê sợi xích ở cổ chân cậu// Isagi ơi, cậu có thấy tiếng xích kêu hay không? Mỗi lần cậu chạy trốn, nó sẽ kêu lên để tớ biết đấy~
Itoshi Sae
//Ngồi ở góc tối nhất, nhấp một ngụm trà, giọng nói lạnh lùng vang lên// Khôn hồn thì nằm im. Nếu cậu còn định làm loạn, tôi không chắc sợi xích tiếp theo sẽ nằm ở đâu trên người cậu đâu.
Isagi Yoichi
//Nước mắt lại trào ra, cơ thể run lên bần bật vì sợ hãi và nhục nhã// Các người... điên rồi... làm ơn... tôi muốn về nhà...
Karasu Tabito
//Nhếch môi cười, ghé sát tai Isagi thì thầm// Nhà? Lão già rác rưởi của cậu đã ký giấy bán đứt cậu cho tập đoàn Blue Lock rồi. Giờ cậu chỉ là một món tài sản thôi, hiểu không hả con mồi đáng thương?
Otoya Eita
//Vuốt ve những sợi tóc rối của Isagi// Đừng khóc, giữ sức đi. Về đến biệt thự... cuộc vui mới thực sự bắt đầu.
Tại phòng khách chính của dinh thự Blue Lock. Isagi bị ném xuống tấm thảm lông giữa phòng, tay chân vẫn bị khóa chặt bởi những sợi xích sắt lạnh lẽo. Ánh đèn chùm rực rỡ chiếu xuống khuôn mặt đẫm lệ của cậu.
Isagi Yoichi
//Nức nở, cố gắng dùng đôi tay bị xích che đi khuôn mặt đang khóc nấc lên// Làm ơn... trả tôi về đi... tôi muốn về nhà... bố tôi chắc chắn đang đợi tôi mà...
Michael Kaiser
//Ngồi trên chiếc ghế bành cao cấp, thong thả nhấp một ngụm rượu, nhìn Isagi bằng ánh mắt thương hại giả tạo// Về nhà? Cậu vẫn còn mơ mộng về cái nơi đó sao, Yoichi?
Itoshi Sae
//Đứng khoanh tay bên cửa sổ, giọng nói lạnh lùng cắt ngang tiếng khóc của cậu// Cậu nên tỉnh mộng đi. Để tôi cho cậu xem sự thật về người bố "đáng kính" của cậu. //Hất hàm ra hiệu cho Karasu//
Karasu Tabito
//Lấy ra một tờ giấy có chữ ký nguệch ngoạc và dấu vân tay đỏ chót, quỳ xuống trước mặt Isagi, lắc lắc tờ giấy trước mắt cậu// Nhìn cho kỹ đi con mồi nhỏ. Đây là giấy bán thân, có chữ ký của bố cậu đấy. Ông ta đã cười rất tươi khi cầm xấp tiền xóa nợ và đuổi cậu đi như đuổi một thứ rác rưởi.
Isagi Yoichi
//Lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt rơi lã chã xuống tờ giấy// Không đúng... bố chỉ là túng quẫn thôi... ông ấy yêu tôi mà... các người nói dối!
Itoshi Rin
//Tiến tới, dùng mũi giày dẫm nhẹ lên sợi xích trên sàn, tiếng kim loại va chạm nghe chói tai// Đồ ngu. Ông ta nói với chúng tôi rằng: "Muốn làm gì nó cũng được, miễn là xóa nợ cho tôi". Cậu trong mắt ông ta chỉ là một món hàng không hơn không kém.
Bachira Meguru
//Nhảy tót đến bên cạnh Isagi, ghé sát mặt mình vào mặt cậu, cười tinh nghịch nhưng lời nói lại như dao đâm// Isagi ơi, giờ cậu không còn nhà để về đâu~ Bố cậu chắc đang dùng số tiền thừa để mua rượu và ôm những cô nàng khác rồi. Ông ta quên cậu rồi!
Isagi Yoichi
//Tim đau thắt lại, cậu sụp đổ hoàn toàn, gào lên trong tuyệt vọng// KHÔNG! KHÔNG PHẢI THẾ! BỐ ƠI... TẠI SAO... //Tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng, cơ thể nhỏ bé run rẩy dữ dội trên sàn//
Nagi Seishiro
//Lười biếng bước đến, ngồi bệt xuống bên cạnh Isagi, dùng ngón tay lau đi những giọt nước mắt trên má cậu// Khóc nhiều phiền quá... Đừng gọi lão già đó nữa. Giờ chúng tôi là chủ của cậu rồi. Cậu chỉ cần ở đây, ngoan ngoãn và làm những gì chúng tôi bảo thôi.
Otoya Eita
//Vuốt ve vành tai đang đỏ ửng của Isagi, thì thầm// Phải đấy, ông ta không cần cậu, nhưng chúng tôi thì "cần". Cậu nên cảm thấy hạnh phúc vì mình còn có giá trị sử dụng đi.
Isagi Yoichi
//Tuyệt vọng nhìn bảy người đàn ông đang bao quanh mình, cảm giác bị cả thế giới bỏ rơi bao trùm lấy tâm trí// ...Bố thực sự... bỏ rơi con sao...
Michael Kaiser
//Đứng dậy, đi đến trước mặt Isagi, dùng tay nâng khuôn mặt đẫm lệ của cậu lên, bắt cậu nhìn thẳng vào mắt hắn// Chào mừng đến với địa ngục của cậu, Yoichi. Đêm nay, để chúng tôi dạy cho cậu biết thế nào là "không còn nhà để về" nhé?
Isagi Yoichi
//định khóc//
Michael Kaiser
//Gõ ngón tay lên mặt bàn, ra hiệu cho Isagi ngừng khóc// Thôi được rồi, lau cái mặt bẩn thỉu đó đi. Dù sao thì từ nay cậu cũng là "tài sản" của chúng tôi, mà chúng tôi thì không thích đồ của mình trông tàn tạ như vậy.
Itoshi Sae
//Lấy một tập hồ sơ mới ra, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng vẫn đầy áp lực// Isagi Yoichi, lớp 12 trường Nam Ichinan phải không? Chúng tôi đã điều tra xong sơ yếu lý lịch của cậu.
Isagi Yoichi
//Sụt sịt, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn Sae// ...Các người... các người vẫn cho tôi đi học sao?
Itoshi Rin
//Hừ lạnh, khoanh tay đầy kiêu ngạo// Cậu nghĩ chúng tôi là lũ vô học chắc? Đừng làm xấu mặt tập đoàn Blue Lock. Cậu vẫn sẽ đi học, nhưng sẽ có người của chúng tôi canh chừng 24/7. Đừng mơ đến chuyện chạy trốn.
Nagi Seishiro
//Nằm ườn ra sofa, mắt vẫn dán vào điện thoại// Đi học cũng được... nhưng tan học phải về thẳng đây. Nếu cậu la cà với đứa nào khác, tôi sẽ bẻ chân cậu đấy.
Isagi Yoichi
//Rùng mình, cúi đầu lí nhí// ...Vâng...
Karasu Tabito
//Quay sang nhìn người quản gia đang đứng chờ ở góc phòng, ra lệnh bằng chất giọng trầm thấp// Này, đưa cậu ta lên phòng đi. Chọn căn phòng ở tầng 3, ngay giữa phòng của tôi và Kaiser.
Otoya Eita
//Bồi thêm một câu// Và nhớ dọn dẹp cho kỹ vào. Đồ đạc cũ của cậu ta vứt hết đi, mua đồ mới hoàn toàn. Từ hôm nay, Yoichi chỉ được dùng những thứ mà chúng tôi cho phép.
Hầu gái
//Cúi người cung kính// Tuân lệnh các thiếu gia.
Bachira Meguru
//Nhảy chân sáo đến bên cạnh Isagi, nắm lấy cổ tay cậu kéo đi một cách hào hứng// Đi thôi Isagi ơi! Tớ sẽ dẫn cậu lên xem phòng mới. Đẹp lắm đó nha, tớ còn tự tay chọn một con gấu bông thật to đặt trên giường cho cậu đấy!
7 giờ tối tại phòng khách dinh thự. Isagi vừa đi học về, trông cậu có vẻ mệt mỏi sau một ngày bị giám sát chặt chẽ.
Michael Kaiser
//Ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, tay xoay xoay chiếc nhẫn, ánh mắt quét qua người Isagi một lượt// Mừng cậu về nhà, Yoichi. Một ngày ở trường với "vệ sĩ" của tôi thế nào? Có ai dám chạm vào cậu không?
Isagi Yoichi
//Cúi đầu, giọng lí nhí// ...Không có ai cả. Mọi người đều tránh xa tôi vì chiếc xe của các anh...
Bachira Meguru
//Nhảy tót lại gần, hít hà mùi hương trên áo khoác của Isagi rồi nhăn mũi// Eo ôi, Isagi dính đầy mùi ở trường rồi này! Toàn mùi bụi bẩn với mùi của lũ người khác thôi. Tớ không thích đâu!
Nagi Seishiro
//Đang nằm chơi game trên sofa), khẽ ngước lên nhìn// Isagi... mùi trên người cậu khó chịu thật đấy. Đi tắm đi.
Itoshi Sae
//Lật một trang sách, giọng ra lệnh nhưng có chút nhẹ nhàng hơn trước// Phải đấy. Người hầu đã chuẩn bị nước nóng và tinh dầu trong phòng cậu rồi. Đừng để cái mùi đó vương lại trong căn nhà này lâu hơn.
Itoshi Rin
//Tựa lưng vào tường, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Isagi// Đứng đờ người ra đó làm gì? Đi tắm rửa cho sạch sẽ rồi xuống đây. Chúng tôi còn có chuyện muốn nói với cậu.
Karasu Tabito
//Nhếch mép cười, đẩy nhẹ vai Isagi về phía cầu thang// Đi mau đi con mồi nhỏ. Hay là muốn một trong số chúng tôi vào "tắm giúp" cho cậu?
Otoya Eita
//Gật đầu đồng tình, ánh mắt hiện lên tia trêu chọc// Ý kiến không tồi đâu. Nếu cậu thấy mệt, tôi không phiền việc vào trong đó kì lưng cho cậu đâu nhé?
Isagi Yoichi
//Đỏ bừng cả mặt, cuống cuồng xua tay rồi chạy biến lên cầu thang// Không... không cần đâu! Tôi tự làm được! Tôi đi ngay đây!
All Top
//Nhìn theo bóng dáng chạy trốn của Isagi, kẻ thì cười khẩy, người thì ánh mắt tối lại đầy toan tính// ...
Ko bt ghi j
Sau khi ăn cơm xong, tại phòng khách. Isagi đã chuẩn bị xong xuôi để đi học, nhưng trông cậu vẫn có chút rụt rè khi đứng trước mặt bảy người đàn ông quyền lực.
Michael Kaiser
//Ngồi vắt chéo chân trên ghế bành, lấy ra một chiếc thẻ đen bóng loáng, kẹp giữa hai ngón tay rồi chìa về phía Isagi// Yoichi, lại đây.
Isagi Yoichi
//Rụt rè tiến lại gần// ...Có chuyện gì vậy Kaiser?
Michael Kaiser
//Thả chiếc thẻ vào lòng bàn tay cậu// Cầm lấy. Đây là thẻ đen không giới hạn hạn mức. Hôm nay sau giờ học, hãy đi mua tất cả đồ dùng học tập, sách vở và bất cứ thứ gì cậu thấy cần thiết.
Isagi Yoichi
//Trợn tròn mắt, hai tay run run cầm chiếc thẻ giá trị cả gia tài// Cái này... nó quá lớn! Tôi không thể nhận được. Tôi chỉ cần mua vài cuốn vở và bút thôi mà...
Itoshi Sae
//Đang chỉnh lại cổ áo, lạnh lùng lên tiếng// Cậu định mang cái cặp cũ rách nát đó đến trường và làm mất mặt chúng tôi sao? Mua cái mới đi. Hàng hiệu, loại tốt nhất ấy.
Itoshi Rin
//Hừ lạnh// Đừng có đứng đó mà tính toán từng đồng. Thích cái gì thì cứ quẹt thẻ. Nếu để tôi thấy cậu dùng đồ rẻ tiền, tôi sẽ ném hết chúng vào thùng rác.
Bachira Meguru
//Nhảy tót lại gần, khoác vai Isagi// Isagi ơi, tớ đã dặn tài xế đưa cậu đến trung tâm thương mại lớn nhất rồi! Cậu cứ thoải mái mua sắm nhé, nếu thiếu người xách đồ thì bảo vệ sẽ lo~
Nagi Seishiro
//Đang gục đầu trên sofa, giọng nói lười biếng vang lên// Mua cả gối nằm loại xịn nữa... Để lúc nào tôi sang phòng cậu ngủ còn có cái mà dùng.
Isagi Yoichi
//Bối rối vô cùng, nắm chặt chiếc thẻ trong tay// Nhưng... nhưng mà...
Karasu Tabito
//Nhếch mép cười, ghé sát tai cậu thì thầm// Không có nhưng nhị gì hết. Đây là "phúc lợi" của việc thuộc về Blue Lock. Cậu mà không tiêu hết một số tiền nhất định, Kaiser sẽ không vui đâu. Mà hắn không vui thì... cậu biết hậu quả rồi đấy.
Otoya Eita
//Vỗ vai Isagi// Đi đi, đừng để muộn giờ học. Mật khẩu thẻ là ngày sinh của cậu, chúng tôi đã đổi lại rồi.
Isagi Yoichi
//Nắm chặt chiếc thẻ đen trong tay, nhìn dàn siêu xe đang nổ máy ngoài sân rồi ngập ngừng// ...Cảm ơn các anh. Vậy... để tôi tự đi được rồi. Sau giờ học tôi sẽ ghé trung tâm thương mại luôn, không cần phiền mọi người đâu...
Michael Kaiser
//Đang đứng chỉnh lại vạt áo, nghe vậy liền khựng lại, nụ cười trên môi vụt tắt// Cậu vừa nói cái gì? "Tự đi"?
Isagi Yoichi
//Nuốt nước bọt, cố lấy can đảm// Vâng... dù sao cũng chỉ là mua mấy món đồ dùng học tập thôi, tôi không muốn làm phiền thời gian làm việc của các anh...
Itoshi Rin
//Tiến lại gần một bước, đôi mắt sắc lẹm như muốn đóng băng cả không gian, hắn cúi thấp người nhìn thẳng vào mắt Isagi// Cậu tưởng mình có quyền từ chối sao?
Itoshi Sae
//Lạnh lùng đeo kính râm vào, tỏa ra khí thế áp đảo// Cậu vẫn chưa hiểu vị trí của mình à? Chúng tôi không đi "cùng" cậu. Chúng tôi đi để "giám sát" món tài sản của mình.
Isagi Yoichi
//Định há miệng cãi lại// Nhưng mà như thế thì phô trương quá, em—
Michael Kaiser
//Đột ngột túm lấy cằm Isagi, ánh mắt trở nên cực kỳ nguy hiểm và u tối// Yoichi... Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai. Cậu muốn tự đi, hay muốn tôi xích chân cậu lại rồi kéo đi?
Nagi Seishiro
//Đứng phía sau, đặt cằm lên vai Isagi, hơi thở nóng hổi phả vào tai cậu nhưng giọng nói lại lạnh toát// Isagi... ngoan nào. Đừng để bọn này cáu. Phiền lắm đấy.
Isagi Yoichi
//Nhìn thấy ánh mắt của bảy người đàn ông đang đồng loạt đổ dồn vào mình – những ánh mắt đầy sự chiếm hữu và đe dọa cực độ// ... //Cậu lập tức im bặt, lồng ngực phập phồng vì sợ, đôi môi run run không dám thốt thêm nửa lời//
Karasu Tabito
//Cười khẩy, vỗ bành bạnh vào má Isagi// Đúng rồi đó, im lặng trông xinh hơn nhiều.
Otoya Eita
//Mở cửa chiếc Lamborghini dài dằng dặc// Vào xe đi. Đừng để chúng tôi mất kiên nhẫn hơn nữa.
Isagi Yoichi
//Cúi gầm mặt, lầm lũi bước vào trong xe như một chú cún nhỏ bị khuất phục// ...Vâng... em biết rồi...
Bachira Meguru
//Nhảy tót vào ngồi sát cạnh Isagi, ôm chầm lấy cánh tay cậu// Đi thôi nào! Hôm nay tớ sẽ mua cho Isagi thật nhiều đồ đẹp luôn nhé!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play