Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

#Allmason [Oneshort]

#Vumason: Một vòng rồi lại về kế bên nhau

Ynhukk.
Ynhukk.
Hăii👋🏻
Ynhukk.
Ynhukk.
Chưa có cj để nói cạ😔
-
Vũ và Bách yêu nhau từ năm nhất đại học.
Tình yêu của họ không quá ồn ào.
Chỉ là mỗi sáng đều có người mang bữa sáng đến ký túc xá.
Mỗi tối đều có người gọi điện hỏi đã ngủ chưa.
Và mỗi lần Bách lạnh tay, Vũ sẽ lẳng lặng nắm lấy rồi nhét vào túi áo khoác mình.
Ai cũng nghĩ họ sẽ bên nhau rất lâu.
Ngay cả họ cũng nghĩ như vậy.
Cho đến ngày mẹ Vũ tìm gặp Bách.
Đa nhân vât-Nữ
Đa nhân vât-Nữ
Tôi sẽ cho cậu thứ cậu muốn.
Người phụ nữ đẩy tập hồ sơ về phía cậu.
Học bổng danh giá nhất.
Nhà ở.
Chi phí sinh hoạt.
Một tương lai mà Bách phải cố gắng rất nhiều năm mới có được.
Đa nhân vât-Nữ
Đa nhân vât-Nữ
Đổi lại.
Đa nhân vât-Nữ
Đa nhân vât-Nữ
Bỏ Vũ.
Bách siết chặt tay.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nếu cháu nói không đồng ý thì sao cô?
Người phụ nữ nhìn cậu.
Ánh mắt bình thản đến lạnh người.
Đa nhân vât-Nữ
Đa nhân vât-Nữ
Vậy cậu nghĩ Vũ sẽ chịu được bao lâu?
Đa nhân vât-Nữ
Đa nhân vât-Nữ
Hai tháng?
Đa nhân vât-Nữ
Đa nhân vât-Nữ
Một năm?
Đa nhân vât-Nữ
Đa nhân vât-Nữ
Tôi có thể khiến nó mất quyền thừa kế.
Đa nhân vât-Nữ
Đa nhân vât-Nữ
Tôi cũng có thể khiến gia đình cậu gặp rắc rối.
Đa nhân vât-Nữ
Đa nhân vât-Nữ
Người đau khổ nhất cuối cùng vẫn là nó.
...
Hôm đó Bách khóc rất lâu.
Lần đầu tiên kể từ khi yêu nhau.
...
Một tuần sau.
Cậu biến mất.
Không một lời từ biệt.
Không một tin nhắn.
Không một cuộc gọi.
Chỉ để lại duy nhất một dòng:
"Em hết yêu anh rồi!"
...
Khôi Vũ như phát điên.
Cậu tìm khắp nơi.
Từ trường học.
Ký túc xá.
Nhà bạn bè.
Không ai biết Bách ở đâu.
Không ai biết vì sao cậu rời đi.
Ngày Bách ra sân bay.
Điện thoại đổ chuông liên tục.
"Anh yêu❤" hiện trên màn hình.
Cuộc gọi thứ nhất.
Bách không nghe.
Cuộc gọi thứ hai.
Cậu tắt máy.
Đến cuộc gọi thứ ba mươi.
Ngón tay run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Bách!
Tiếng gọi vang lên giữa sân bay.
Bách quay đầu.
Thấy Vũ đang chạy tới.
Gương mặt tái nhợt.
Mồ hôi ướt đẫm.
Khoảng cách chỉ còn vài mét.
Nhưng nhân viên sân bay đã đóng cửa.
Bách đứng phía bên kia lớp kính.
Vũ đập mạnh tay vào cửa.
Đôi mắt đỏ hoe.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Đừng đi.
Bách cắn chặt môi.
Nước mắt lăn dài.
Nhưng cuối cùng vẫn quay lưng.
Máy bay cất cánh.
Mang theo người Vũ yêu nhất.
...
Ba năm.
Không ai liên lạc với ai.
Ba năm sau.
Bách trở về.
Và điều đầu tiên cậu nhìn thấy là tin tức về lễ đính hôn của Phạm Khôi Vũ.
Cô dâu tương lai.
Hà Anh.
Con gái của đối tác lớn nhất tập đoàn.
Trai tài gái sắc.
Môn đăng hộ đối.
Hoàn hảo đến mức khiến người khác ngưỡng mộ.
Bách cười.
Lần đầu tiên sau ba năm.
Cậu nghĩ.
Có lẽ đây mới là kết thúc có hậu thật sự.
Buổi tối hôm đó.
Cậu đứng giữa dòng người đông đúc của trung tâm thương mại.
Một bàn tay bất ngờ kéo mạnh cổ tay cậu.
Bách chưa kịp phản ứng đã bị ép vào góc tường.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
...Ba năm?
Giọng nói quen thuộc đến đau lòng.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tại sao?
Vũ gầy hơn trước.
Mắt cũng sâu hơn.
Nhưng ánh nhìn dành cho cậu vẫn giống hệt năm đó.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tại sao bỏ đi?
Bách bật cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu sắp kết hôn rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Còn hỏi tôi làm gì?
Vũ sững người.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em tin chuyện đó thật à?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không phải sao?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không.
Vũ đáp.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh chưa từng yêu Hà Anh.
Bách không biết.
Ba năm qua.
Vũ sống như một cái xác.
Gia đình ép cậu đính hôn.
Ép cậu tiếp quản tập đoàn.
Ép cậu quên Bách.
Và Hà Anh chính là người lợi dụng điều đó.
Cô ta nói mình có thai.
Giả bệnh án.
Giả kết quả xét nghiệm.
Thậm chí còn mua chuộc người làm chứng.
Tất cả chỉ để ép Vũ bước vào lễ đính hôn.
Ngày diễn ra buổi lễ.
Hàng trăm khách mời có mặt.
Truyền thông đứng kín bên ngoài.
Hà Anh mặc váy trắng.
Mỉm cười như người chiến thắng.
Đến khoảnh khắc trao nhẫn.
Vũ đột nhiên buông tay.
Toàn bộ màn hình LED phía sau sáng lên.
Là bằng chứng.
Là đoạn ghi âm.
Là những cuộc trò chuyện.
Là toàn bộ thủ đoạn mà Hà Anh che giấu suốt ba năm.
Cả khán phòng chết lặng.
Sắc mặt Hà Anh trắng bệch.
Hà Anh
Hà Anh
Khôi Vũ anh điên rồi sao?!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Đúng.
Vũ cười.
Ngay trước hàng trăm người.
Cậu tháo chiếc nhẫn đính hôn.
Ném xuống sàn.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Từ đầu đến cuối.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tôi chưa từng yêu cô.
Buổi lễ trở thành trò cười lớn nhất giới thượng lưu năm đó.
Gia đình nổi giận.
Cổ đông phản đối.
Truyền thông bủa vây.
Nhưng Vũ mặc kệ.
Tối hôm ấy.
Cậu đứng trước căn hộ của Bách.
Giống hệt ba năm trước.
Chỉ khác lần này.
Người mở cửa không bỏ đi nữa.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tớ xin lỗi vì năm đó đã không đến kịp...
Giọng Vũ khàn đặc.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Xin lỗi vì đã để cậu phải chịu đựng một mình.
Bách nhìn người trước mặt.
Người đã chạy theo mình suốt tuổi trẻ.
Người đã đau vì mình suốt ba năm.
Người chưa từng ngừng yêu mình.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ chưa bao giờ hối hận khi gặp cậu.
Bách khẽ nói.
Nước mắt rơi xuống.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng có lẽ...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chúng ta sinh ra là để làm tổn thương nhau.
Vũ ôm chặt lấy cậu.
Như thể chỉ cần buông tay một lần nữa.
Người ấy sẽ lại biến mất.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không.
Giọng cậu run lên.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Lần này chúng ta sinh ra để ở bên nhau.
Và lần đầu tiên sau ba năm.
Bách khóc trong vòng tay của Vũ.
Không còn hiểu lầm.
Không còn chia ly.
Không còn ai có thể tách họ ra nữa.
End.
Ynhukk.tg phụ
Ynhukk.tg phụ
Mứi tập đầu mà hơn 1000 ròi.😉
Ynhukk.tg phụ
Ynhukk.tg phụ
Muâhahaha
Ynhukk.tg phụ
Ynhukk.tg phụ
Like đi mắ😤

# Masonvu: Anh thơm em mauu.(Fic tặng độc giả)

Ynhukk.
Ynhukk.
Oáp😴
Ynhukk.
Ynhukk.
22:30 tao lại lật đật dậy viết truyện.
Ynhukk.
Ynhukk.
Không biết khi nào đăng đc:))
-
Vũ là kiểu người nghiện skinship một cách công khai.
Còn Bách là kiểu người ngoài mặt lạnh tanh, trong lòng chiều người yêu vô điều kiện.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh thơm em mauu.
Vũ nằm dài trên sofa, ôm gối lăn qua lăn lại.
Bách đang ngồi làm việc bên cạnh, nghe vậy chỉ ngẩng đầu lên nhìn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vừa thơm lúc nãy.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Đó là năm phút trước rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Pin tình yêu của em tụt nhanh lắm.
Bách bật cười.
Vũ lập tức ngồi dậy, chạy tới ôm ngang eo anh.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh thơm em đi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh hết thương em rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh có người khác rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh—
Chụt.
Vũ chớp mắt.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hết chưa?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Chưa.
Chụt.
Một cái lên má trái.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Giờ thì hết chưa?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Vẫn chưa.
Chụt.
Má phải.
Vũ cười tít mắt nhưng vẫn lắc đầu.
Bách chống tay lên trán.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em cố tình đúng không?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em nhớ anh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh đang ngồi ngay đây.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nhưng em vẫn nhớ.
Bách chịu thua hoàn toàn.
Anh kéo người nhỏ hơn ngồi lên đùi mình.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Được rồi.
Rồi cúi xuống.
Chụt.
Chụt.
Hai cái thật nhanh lên chóp mũi.
Vũ cười đến mức hai mắt cong thành hình lưỡi liềm.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh đáng yêu quá.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Người đáng yêu là em.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em là đàn ông mà.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đàn ông thì không được đáng yêu à?
Vũ lập tức cứng họng.
Bách nhân cơ hội xoa đầu cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Từ lúc yêu em, anh mới biết có người mỗi ngày đòi ôm mười lần.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mười lăm lần.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mỗi ngày đòi hôn hai mươi lần.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hai mươi lăm lần.
Mỗi tối còn phải ôm ngủ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không ôm ngủ em mất ngủ.
Bách bật cười thành tiếng.
Vũ thích nhất là lúc này.
Lúc người luôn điềm tĩnh như Bách cười vì mình.
Cậu chui vào lòng anh, ôm lấy eo rồi dụi dụi như mèo con.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hửm?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mai anh còn thương em không?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mốt nữa?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mười năm nữa?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừ.
Vũ ngẩng đầu lên.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Trăm năm nữa?
Bách nhìn đôi mắt sáng lấp lánh kia, đưa tay véo nhẹ má cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Trăm năm nữa anh vẫn sẽ là người bị em bắt thơm mỗi ngày.
Vũ cười đến mức không giấu nổi hạnh phúc.
Rồi nhón người lên.
Chụt.
Lần này là cậu hôn trộm anh.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Thưởng cho người yêu ngoan.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh thơm em mauu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vũ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Dạ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em vừa thưởng xong mà.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Thì em muốn thưởng thêm.
Bách nhìn nhóc con đang cười ngọt như kẹo trước mặt, cuối cùng chỉ biết kéo người vào lòng ôm chặt.
Chiều người yêu nhiều quá rồi.
Nhưng mà...
Ai bảo đây là nhóc con anh thương nhất chứ.
End.
Ynhukk.tg phụ
Ynhukk.tg phụ
Cringe quâ.😭😭😭
Ynhukk.tg phụ
Ynhukk.tg phụ
Không dám đọc lại mình vừa viết cái j😔
Ynhukk.tg phụ
Ynhukk.tg phụ
Đếy, nhỏ nào đòi ngọt đếy.

# Sonkmason: Vaicaunoicokhiennguoithaydoi?

Ynhukk.
Ynhukk.
Tao vừa đăng ký học thêm lớp của mẹ crush dạy😆😆
Ynhukk.
Ynhukk.
Mẹ chòn tương lai đếy😋
-
Người ta thường nói, điều đau lòng nhất không phải là không được yêu.
Mà là nhận ra mình đã từng được yêu rất nhiều.
Chỉ là lúc đó lại không biết trân trọng.
Sơn từng nghĩ Bách sẽ mãi ở đó.
Dù cậu có lạnh nhạt.
Dù cậu có vô tâm.
Dù cậu có vô số lần bỏ lỡ những lời muốn nói của Bách.
Bách vẫn luôn ở phía sau.
Như ánh đèn vàng cuối con phố.
Âm thầm.
Lặng lẽ.
Và luôn chờ cậu trở về.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sơn, cậu ăn sáng chưa?
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Chưa đói.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sơn, trời sắp mưa đấy.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Mưa thì trú.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sơn...
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Phiền quá.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
...
Những câu nói ấy ngày trước Sơn chẳng bao giờ để tâm.
Thậm chí còn cảm thấy Bách lo chuyện bao đồng.
Nhưng rồi đến một ngày.
Người luôn hỏi han cậu không hỏi nữa.
Người luôn đứng đợi cậu tan học không đợi nữa.
Người luôn nhìn về phía cậu cũng thôi nhìn nữa.
Đa nhận vật-Nam
Đa nhận vật-Nam
Sao dạo này mày với Bách không đi cùng nhau?
Bạn bè hỏi.
Sơn nhún vai.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Ai biết?
Nhưng thật ra cậu biết.
Chỉ là không muốn thừa nhận.
Cho đến hôm nhìn thấy Bách đứng dưới sân trường.
Bên cạnh là một người khác.
Bách đang cười.
Nụ cười dịu dàng mà Sơn đã quá quen thuộc.
Chỉ có điều...
Lần này nó không dành cho cậu.
Khoảnh khắc ấy.
Lòng Sơn bỗng trống rỗng đến lạ.
Đêm đó.
Lần đầu tiên cậu lục lại đoạn chat cũ.
Hàng ngàn tin nhắn.
Gần như đều là Bách chủ động.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
💬: Sơn ngủ ngon.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
💬: Sơn nhớ ăn tối nhé.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
💬: Hôm nay cậu làm tốt lắm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
💬: Cố lên nha.
...
Còn cậu?
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
💬: Ừ.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
💬: Ừm.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
💬: Biết rồi.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
💬: Tùy.
Những dòng chữ lạnh nhạt đến chính Sơn cũng không dám đọc tiếp.
Lúc ấy cậu mới nhận ra.
Có một người đã từng dùng cả thanh xuân để thích mình.
Còn mình thì dùng cả thanh xuân để xem đó là điều hiển nhiên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sơn.
Bách gọi.
Cậu giật mình ngẩng đầu.
Đã lâu rồi hai người mới nói chuyện riêng.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Có chuyện gì à?
Bách im lặng vài giây.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nghe nói cậu sắp thi cuộc thi cấp thành phố.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Ừ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chúc cậu thành công.
Chỉ vậy thôi.
Một câu xã giao ngắn ngủi.
Không còn sự quan tâm.
Không còn ánh mắt dịu dàng.
Không còn chút đặc biệt nào dành riêng cho cậu.
Sơn bỗng thấy hoảng.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Bách.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hửm?
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Tớ...
Lần đầu tiên trong đời.
Người luôn mạnh miệng như cậu lại không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Tớ nghĩ...
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Tớ thích cậu.
Bách khựng lại.
Rất lâu.
Rất lâu sau mới khẽ cười.
Một nụ cười buồn đến mức khiến tim Sơn đau nhói.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Xin lỗi, tớ không có cảm giác ấy.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Bách...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ đã đợi cậu rất lâu.
Giọng Bách vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.
Nhưng càng nhẹ nhàng càng khiến người ta đau lòng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Một năm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hai năm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ba năm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mỗi lần tớ định từ bỏ, cậu lại cho tớ một chút hy vọng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mỗi lần tớ muốn bước tiếp, tớ lại quay đầu nhìn cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng...
Bách mỉm cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Người cũng biết mệt.
Gió chiều thổi qua.
Không ai nói gì nữa.
...
Sau này.
Sơn trở thành rapper nổi tiếng.
Có những sân khấu hàng nghìn người.
Có những tràng pháo tay kéo dài không dứt.
Nhưng đôi khi.
Giữa ánh đèn rực rỡ ấy.
Cậu lại nhớ đến một người.
Một người từng đứng ở hàng ghế cuối cùng.
Luôn là người cổ vũ cậu lớn nhất.
Tiếc rằng.
Khi vừa mới nhận ra những sai lầm của ngày xưa.
Thì mối tình ấy cũng đã đến lúc tan tành rồi.
Người cậu yêu vẫn ở đó.
Chỉ là không còn thuộc về cậu nữa.
End.
Ynhukk.tg phụ
Ynhukk.tg phụ
Ngược zui zui hơ😔🕯

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play