(Khangtrang)Hạnh Phúc Và Ác Mộng?
Đọc chap này để hiểu chuyện nhee
Đây là pov vui lòng không áp dụng lên đời thật.
Giới thiệu:Từ thuở ấu thơ, Khang và Trang đã là đôi bạn thanh mai trúc mã sát cánh bên nhau. Trong mắt gia đình và bạn bè, họ là cặp "trời sinh một cặp", một tình yêu hoàn hảo được vun vén từ sự chúc phúc của hai bên cha mẹ. Trang cứ ngỡ mình là cô gái hạnh phúc nhất thế gian khi có được sự bảo bọc tuyệt đối từ người đàn ông mình yêu.
Nhưng cô không nhận ra, sự bảo bọc ấy theo thời gian đã biến chất thành một chiếc lồng kính ngột ngạt. Khang yêu cô, một tình yêu điên cuồng, chiếm hữu và kiểm soát đến từng hơi thở. Vì yêu anh, vì không muốn phá vỡ chiếc vỏ bọc hạnh phúc mà hai gia đình hằng mong ước, Trang chọn cách cam chịu và phục tùng. Sống bên cạnh người mình yêu, nhưng mỗi ngày trôi qua với Trang đều là một vũ điệu trên lưỡi dao, nơi tình yêu và nỗi sợ hãi đan xen đến nghẹt thở. Liệu sự cam chịu của Trang có giữ được một tình yêu vốn đã méo mó?
Khang là chỗ dựa vững chắc nhất, nhưng cũng là nỗi sợ hãi lớn nhất trong cuộc đời Trang. Lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ, tình cảm giữa hai người sâu đậm đến mức không ai có thể chia cắt. Thế nhưng, đằng sau gương mặt lịch lãm, chu đáo trước mặt phụ huynh hai nhà lại là một kẻ kiểm soát cực đoan. Anh quản lý mọi mối quan hệ, mọi bước đi của cô bằng một tình yêu mang tính định vị. Trang yêu anh, nhưng cô cũng sợ anh. Sự sợ hãi ấy khiến cô đánh mất đi chính bản thân mình, chấp nhận giam mình trong chiếc lồng vô hình do Khang tạo ra. Một câu chuyện tình yêu nhuốm màu chiếm hữu, nơi ranh giới giữa "bảo vệ" và "giam cầm" mong manh hơn bao giờ hết.
Chương 1.
Phòng khách nhà Trang ngập tràn tiếng cười. Mẹ Khang vừa gọt táo vừa cười tếu táo nhìn hai đứa trẻ ngồi trên sofa
Lâm Minh Ngọc(mẹ Khang)
Nhìn cái Trang với thằng Khang kìa, từ bé đến lớn chẳng rời nhau nửa bước. Sau này hai đứa mà không thành đôi, mẹ bắt đền thằng Khang đấy nhé.
Hà Kim Linh(mẹ trang)
Gớm, thằng Khang nó chiều con Trang hơn cả mẹ nó. Tôi là tôi chấm thằng rể này từ mười năm trước rồi.
Trang cúi đầu, má ửng hồng vì ngượng. Cô lén nhìn Khang. Anh không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt thâm trầm nhìn cô đầy dịu dàng. Tay anh dưới bàn đang đan chặt lấy tay cô, chặt đến mức các ngón tay Trang bắt đầu có cảm giác tê dại
Nhưng Trang không rút ra. Cô đã quen với cái nắm tay dùng lực này của anh từ những ngày còn đi học.
Mười một giờ đêm, bữa tiệc nhỏ giữa hai gia đình kết thúc. Khang tiễn Trang lên phòng riêng của cô.
Vừa bước qua cánh cửa và chốt khóa lại, không gian dịu dàng lúc nãy lập tức biến mất. Nụ cười trên môi Khang tắt ngấm. Anh đứng tựa lưng vào cửa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng quét qua chiếc váy Trang đang mặc.
Tuấn Khang
Hôm nay em gặp ai trước khi về nhà?
Giọng Khang trầm thấp, không chút nhiệt độ.
Trang thót tim, lồng ngực thắt lại. Nỗi sợ hãi quen thuộc đột ngột ập đến. Cô lắp bắp
Diễm Trang
Em... em đi làm tài liệu ở thư viện trường với nhóm bài tập lớn thôi mà.
Tuấn Khang
Nhóm bài tập lớn?
Khang bước tới một bước. Chiều cao vượt trội của anh đổ bóng xuống người Trang, tạo thành một áp lực nghẹt thở.
Tuấn Khang
Trong nhóm đó có thằng Nam đúng không?
Tuấn Khang
Tại sao tài khoản định vị của em lại xuất hiện ở quán cà phê đối diện thư viện suốt 20 phút?
Diễm Trang
Là... là vì mọi người khát nước nên mua nước đem vào...
Trang run rẩy, hai tay đan vào nhau. Cô sợ Khang. Nỗi sợ này đã hình thành từ năm cô mười sáu tuổi, khi anh lần đầu tiên đập nát chiếc điện thoại của cô chỉ vì một nam sinh khác nhắn tin chúc ngủ ngon.
Khang tiến sát lại, ngón tay thon dài gạt lọn tóc mai của Trang sang một bên. Lực tay của anh hơi mạnh, khiến da đầu cô đau nhói. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc cài tóc màu xanh trên đầu cô
Tuấn Khang
Cái này ở đâu ra? Anh nhớ anh chưa từng mua cho em cái nào màu này.
Diễm Trang
Cái này là... do chị Như tặng sinh nhật em muộn...
Trang nói dối. Thực chất là cô tự mua tuần trước vì thấy nó dễ thương. Nhưng cô biết, nếu nói cô tự đi mua sắm mà không báo cáo, Khang sẽ lại nổi điên.
Tuấn Khang
Trang, anh đã nói bao nhiêu lần rồi?
Khang nâng cằm Trang lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt anh vừa có sự điên cuồng, vừa có một sự cầu khẩn kỳ lạ.
Tuấn Khang
Em là của anh. Từ sợi tóc đến gấu váy của em, tất cả phải do anh quyết định.
Tuấn Khang
Anh làm vậy là vì yêu em, vì muốn bảo vệ em khỏi lũ đàn ông bẩn thỉu ngoài kia.
Tuấn Khang
Em có hiểu không?
Trang nhìn vào gương mặt thân thương đã cùng cô lớn lên suốt hơn 17 năm. Người đàn ông này từng cõng cô qua những cơn mưa tầm tã lúc nhỏ, từng thức thâu đêm ôn bài cùng cô. Ba mẹ cô yêu anh, ba mẹ anh thương cô. Họ là một cặp trời sinh trong mắt tất cả mọi người. Cô rất yêu anh, yêu đến mức chấp nhận tự cắt bỏ đôi cánh của chính mình.
Diễm Trang
Em... em hiểu rồi.
Trang run rẩy thốt lên, nước mắt lăn dài trên má.
Diễm Trang
Em xin lỗi Khang. Lần sau em sẽ không thế nữa.
Thấy Trang phục tùng, cơn giận của Khang biến mất trong tích tắc. Anh dịu dàng lau nước mắt cho cô, ôm cô vào lòng, vỗ về như thể cô là báu vật dễ vỡ nhất thế gian
Tuấn Khang
Ngoan lắm. Trang của anh là ngoan nhất. Đừng làm anh giận nữa, nhé?
Nằm trong vòm ngực ấm áp của Khang, Trang cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của anh. Cô nhắm mắt lại, che giấu nỗi sợ hãi tột cùng đang cuộn trào trong lòng. Cô biết, mình đã lún quá sâu vào đầm lầy tình yêu này, và cô không còn đường lui nữa.
tgia
mn thấy chap này sao â
Chương 2.
Tuấn Khang
// Khang ôm chặt Trang vào lòng, một tay vuốt tóc cô đầy che chở, tay kia nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cô // "Ngoan lắm. Trang của anh là ngoan nhất. Đừng làm anh giận nữa, nhé?
Trang vùi mặt vào lồng ngực vững chãi của anh, hít một hơi sâu mùi hương gỗ trầm quen thuộc. Cô cố gắng đè nén tiếng nấc, hai tay bấu chặt vào vạt áo sơ mi của Khang. Cô vừa thương anh, vừa sợ anh. Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng tế bào, khiến cô chẳng dám hé răng cãi lại một lời
// Khang cảm nhận được sự phục tùng tuyệt đối từ cô, cơn điên cuồng trong đôi mắt anh lập tức dịu xuống, thay vào đó là một sự chiếm hữu thỏa mãn // Anh nâng cằm cô lên, dịu dàng đặt một nụ hôn lên vầng trán còn vương mồ hôi hột của Trang.
Tuấn Khang
Được rồi, đi tắm rồi ngủ sớm đi em. Sáng mai anh qua đón.
Tuấn Khang
// Khang buông cô ra, giúp cô chỉnh lại cổ áo bị lệch rồi quay lưng bước ra khỏi phòng, không quên chốt cửa lại từ phía ngoài //
Trang đứng chết trân giữa phòng. Tiếng cạch cửa như một bản án giam cầm. Cô nhìn vào sọt rác, nơi chiếc cài tóc màu xanh xinh xắn đã gãy làm đôi. Cô muốn nhặt lên, nhưng lại sợ ngày mai Khang kiểm tra phòng sẽ thấy. Sự gia thế, quyền lực của nhà họ Nguyễn và sự hoàn mỹ của Khang trước mặt ba mẹ khiến cô hoàn toàn bế tắc. Không một ai tin một thiếu gia hoàn hảo như anh lại có thể bóp nghẹt cô như thế này
Sáng hôm sau, chiếc siêu xe của Khang đã đỗ sẵn trước cổng nhà Trang từ rất sớm. Ba mẹ Trang đứng bên cạnh xe, vừa cười vừa nói chuyện với Khang vô cùng thân thiết.
Hà Kim Linh(mẹ trang)
Thằng Khang chu đáo quá, ngày nào cũng qua đón con Trang đi học. // Mẹ Trang cười híp cả mắt, tay vỗ vỗ vai Khang đầy vẻ hài lòng //
Tuấn Khang
Dạ, Trang là viên ngọc quý của con mà bác, con không chăm sóc cô ấy thì ai chăm. // Khang mỉm cười lịch lãm, phong thái của một người thừa kế gia tộc lớn không chê vào đâu được //
Vừa lúc đó, Trang bước ra cổng. Cô mặc một chiếc áo thun rộng và quần jean dài, chiếc cài tóc màu xanh hôm qua đã được thay bằng một chiếc chun buộc tóc màu đen đơn giản do chính tay Khang mua tặng từ trước.
Tuấn Khang
// Khang thấy cô bước ra, ánh mắt lập tức quét một lượt từ đầu đến chân cô//
Thấy chiếc chun buộc tóc màu đen, khóe môi anh mới khẽ cong lên một độ cong vừa ý. Anh nhanh chóng bước tới, mở cửa xe cho cô.
Hôm nay là cuối tuần, hội bạn thân hẹn nhau tụ tập tại căn villa ngoại ô của gia đình Khang. Vừa bước vào phòng khách, không khí đã vô cùng náo nhiệt.
Như và Trúc – hai cô bạn thân của Trang – đang ngồi ăn trái cây trên sofa. Ân và Đức đang ngồi chơi game ở thảm. Ngồi ở quầy bar là Trung – anh họ của Trang nhưng cũng chơi chung nhóm với Khang, cùng với hai người đàn anh lớn tuổi hơn là Minh và Mạnh. Ngồi ở vị trí trung tâm là chị Kim Ánh, chị cả của cả nhóm.
Huỳnh Như
A, 'viên ngọc quý' của cậu cả Nguyễn tới rồi kìa!" // Như vẫy vẫy tay ra hiệu, định đứng dậy kéo Trang ngồi xuống cạnh mình //
Tuấn Khang
// Khang lập tức bước lên trước một bước, một tay ôm lấy vai Trang, tay kia kéo chiếc ghế đơn ngay cạnh mình ra rồi ấn nhẹ vai Trang xuống ngồi // Trang ngồi đây với tao. Bên đó gần loa, ồn ào cô ấy chịu không nổi.
Mọi người trong bàn nhìn nhau, rồi đồng loạt nở nụ cười bất lực quen thuộc. Trong cái nhóm này, từ lớn đến nhỏ, ai mà không biết tính khí kiểm soát đến điên cuồng của Khang đối với Trang
Minh Đức
// Đức bật cười một cái rồi quay sang Khang // Thôi ông cụ ơi, tụi này có ai dám giành Trang của ông đâu mà giữ khư khư như giữ vàng vậy.
Thanh Trúc
// Trúc bĩu môi, gắp một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng // Đúng đó, mỗi lần đi chơi chung là chỉ thấy Khang kè kè, tụi em muốn nói chuyện riêng với Trang còn khó hơn lên trời."
Hoàng Ân
// Ân vừa rót nước cho Như vừa lắc đầu cười // Mày nói thừa, tính thằng Khang từ nhỏ đã vậy rồi. Đồ của nó thì đố ai chạm vào được, huống chi Trang lại là bảo bối của nó.
Trung, với tư cách là anh họ của Trang, chỉ biết thở dài nhìn đứa em gái có phần rụt rè của mình. Anh hiểu rõ Khang thừa kế gia tộc họ Nguyễn danh giá, có tiền có thế, lại vô cùng tài giỏi. Anh biết Khang yêu Trang thật lòng, nhưng cái kiểu yêu bóp nghẹt này đôi khi làm anh cũng phải e dè.
Việt Trung
// Trung lên tiếng, giọng nửa đùa nửa thật để giảm bớt bầu không khí ngột ngạt // Khang, mày tém tém lại giùm tao nha. Trang nó là em họ tao, nhìn nó khép nép bên mày mà tao tưởng mày đang bắt cóc con tin không đó
Nguyễn Minh
// Minh, nâng ly nước lên hướng về phía Khang // Mấy đứa nhỏ này không hiểu chuyện gì hết. Cậu cả nhà họ Nguyễn nâng niu người phụ nữ của mình thì có gì sai?
Nguyễn Minh
Nhưng mà Khang này, giữ chặt quá coi chừng em nó ngộp thở nha mày.// Minh nhấp một ngụm nước, ánh mắt thâm trầm nhìn Khang //
Kim Ánh
// Chị cả Kim Anh lúc này mới lên tiếng, giọng nói đầy quyền lực của người lớn tuổi nhất nhóm // Thôi được rồi, mấy đứa bớt trêu thằng Khang lại. Tính nó xưa giờ ai mà không biết. Trang nó chịu được là được rồi, tụi bây lo bò trắng răng làm gì.
Kim Ánh
// Kim Anh nhìn sang Trang, khẽ mỉm cười nhẹ nhàng // Trang, ăn chút gì đi em, nhìn em dạo này gầy đi đấy. Thằng Khang nó có bắt nạt em thì cứ bảo chị.
Trang nhìn mọi người, cố gắng nặn ra một nụ cười tự nhiên nhất có thể. Cô biết mọi người đều biết tính Khang, nhưng vì gia thế khủng của anh, và vì ai cũng nghĩ đó là sự "ghen tuông lãng mạn", nên chẳng ai thực sự can thiệp. Cô cô độc trong chính vòng tay của những người bạn thân thiết nhất.
Diễm Trang
Dạ không có đâu chị, Khang chăm em kỹ lắm...
Tuấn Khang
// Khang nghe câu trả lời của Trang thì phi thường hài lòng. Anh cúi xuống, dịu dàng gắp một miếng bánh đặt vào đĩa của cô // Ăn đi em. Đừng để chị Kim Anh quở trách anh không biết chăm sóc em.
// Ngay lúc đó, điện thoại của Trang đặt trên bàn bỗng sáng lên, hiển thị một tin nhắn từ một số lạ: 'Trang ơi, tài liệu nhóm hôm trước cậu gửi bị lỗi rồi...' //
Không gian trên bàn tiệc đột ngột chùng xuống. Như và Trúc khẽ im lặng, Ân và Đức cũng thôi cười đùa. Ai cũng nhận ra bầu không khí nguy hiểm đang tỏa ra từ người Khang.
Anh quay sang nhìn Trang, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh thấu xương vang lên giữa căn phòng im phăng phắc
Trang chết lặng, lồng ngực thắt lại vì sợ hãi. Cả hội bạn đều nhìn cô, nhưng không ai dám lên tiếng trước gương mặt đang dần mất đi sự kiên nhẫn của thiếu gia nhà họ Nguyễn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play