[Jujutsu Kaisen X My Hero Academia]Ánh Dương
Chương 1
Musutafu là một thành phố yên bình
Ít nhất thì đối với người bình thường là vậy
"TỚ NÓI RỒI! TỚ SẼ TRỞ THÀNH ANH HÙNG SỐ MỘT!!"
Một cậu nhóc tóc vàng đang đứng trên chiếc hộp gỗ giữa công viên, hai tay chống hông đầy kiêu ngạo. Bên dưới, vài đứa trẻ cùng tuổi đang nhìn lên
"Bakugo-kun ngầu quá..."
"Cậu ấy chắc chắn sẽ thành anh hùng đó"
Nghe thấy vậy, nụ cười của Katsuki càng lớn hơn. Nhưng ngay lúc đó...
Một quả bóng cao su bay thẳng vào mặt cậu
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
...
Cả công viên im lặng. Katsuki chậm rãi quay đầu. Cách đó vài mét, một cô bé tóc nâu đang đứng cười ha hả
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Xin lỗi nha Kacchan!
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
Xin lỗi cái kiểu gì vậy hả!?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Tại tớ ngắm chuẩn quá nên không kiềm được!
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
AMANO HIKARI!!!
Amano Hikari(lúc nhỏ)
//Vừa chạy vừa cười//
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
//Đuổi phía sau//
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
//Lật đật chạy theo//
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Đừng chạy nữa Hikari-chan!
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Kacchan tức thật rồi đó!
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Vậy cậu bảo cậu ấy đừng đuổi nữa đi!
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Không được đâu!
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Thế thì chạy thôi!
Ba đứa trẻ cứ thế náo loạn cả công viên
Gia đình Amano là một gia đình nổi tiếng trong khu vực
Bố của Hikari là Amano Daichi, một nhân viên cứu hộ chuyên nghiệp
Mẹ là Amano Aoi, giáo viên tiểu học
Anh trai cô là Amano Haruto
Một thiên tài sở hữu Kosei cực mạnh. Dù mới mười tám tuổi nhưng Haruto đã Là anh hùng chuyên nghiệp nổi tiếng với danh hiệu:
Hero: Solar Flare
Kosei của anh cho phép điều khiển và nén năng lượng nhiệt
Trong mắt người dân Musutafu, Haruto là niềm tự hào nhưng trong gia đình Amano Haruto chỉ là một ông anh cuồng em gái
Một thanh niên tóc đen lao tới ôm chặt cô em gái vừa về nhà
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Anh Haru!
Amano Haruto
Anh nhớ em chết mất!
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Em mới đi công viên hai tiếng thôi mà!
Amano Haruto
Hai tiếng là lâu lắm rồi!
Daichi ngồi đọc báo trong phòng khách, Aoi đang nấu bữa tối. Nhìn cảnh tượng quen thuộc ấy, cả hai chỉ biết thở dài
Amano Aoi
Buông em gái con ra
Bữa cơm tối của gia đình Amano lúc nào cũng rất vui vẻ cho tới khi Aoi đột nhiên hỏi
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con có buồn chuyện Kosei không?
Căn phòng hơi im lặng. Haruto lập tức ngẩng đầu lên, Daichi cũng nhìn sang. Bởi vì Hikari là đứa trẻ duy nhất trong gia đình chưa từng thức tỉnh Kosei
Nhưng cô bé chỉ nghiêng đầu
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Không ạ
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con vẫn khỏe mà//cười toe//
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con có bố, có mẹ, có anh Haru
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Có Izuku, có Kacchan
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con còn buồn gì nữa?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Không ai nói gì. Haruto bỗng đưa tay vò mạnh đầu em gá
Amano Haruto
Đúng là đồ ngốc
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Hả!?
Amano Haruto
Em là đứa tuyệt nhất nhà này
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Anh nói vậy vì em là em gái anh thôi
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Anh thiên vị quá rồi đó!
Tiếng cười vang lên khắp bàn ăn
Hôm sau, Hikari lại chạy sang nhà Midoriya chơi. Vừa tới nơi đã thấy Izuku đang ngồi ghi chép
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Cậu đang làm gì thế?
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
A!//giật mình//
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Hikari-chan!
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Tớ đang nghiên cứu anh hùng
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Cậu lại nghiên cứu nữa hả?
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Ừ!
Hikari ngồi xuống cạnh cậu, nhìn quyển sổ dày đặc chữ sau đó ngủ gật luôn
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
...
Một tiếng sau Katsuki xuất hiện. Vừa nhìn thấy cảnh đó: Một đứa đang viết, một đứa đang ngủ. Cậu lập tức nổi cáu
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
Hai đứa bây đang làm cái trò gì thế hả!?
Hikari mở mắt, nhìn thấy Katsuki cô giơ ngón tay cái
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Chúc mừng
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
Hả?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Cậu vừa phá kỷ lục
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
Kỷ lục gì?"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Người làm tớ tỉnh ngủ nhanh nhất
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
KACCHAN BÌNH TĨNH!!
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
ĐỂ TỚ NỔ CON NHỎ ĐÓ!!!
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Hikari-chan chạy đi!!!
Và thế là một ngày bình thường khác lại bắt đầu. Dưới ánh nắng của Musutafu không ai biết rằng cô bé luôn cười đùa ấy, cô bé không có Kosei ấy sẽ là người đầu tiên nhìn thấy thế giới đang ẩn mình trong bóng tối
Nhưng đó là câu chuyện của tương lai
Còn hiện tại Hikari vẫn đang vừa chạy vừa hét
Amano Hikari(lúc nhỏ)
IZUKU CỨU TỚ!
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
ĐỪNG CHẠY!
Amano Hikari(lúc nhỏ)
AI ĐỨNG LẠI MỚI NGỐC ĐÓ!
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
AMANO HIKARI!!!
Và tiếng cười của ba đứa trẻ vang vọng khắp con phố nhỏ dưới bầu trời mùa hè
Chương 2
Một ngày đẹp trời tại Musutafu
Nói chính xác hơn là một ngày đẹp trời mà Amano Hikari đang bị treo ngược trên cây
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
...
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
...
Izuku ngẩng đầu nhìn, Katsuki ngẩng đầu nhìn, Hikari cũng ngẩng đầu nhìn mặc dù cô bé đang treo ngược
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Hikari-chan...
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Cậu làm sao lên đó được vậy?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Tớ cũng không biết
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Hả?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Tớ leo lên bắt con mèo
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Rồi trượt chân
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Rồi mắc luôn
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Giờ cứu tớ
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
...
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
...
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
Cậu là đồ ngốc à?//đen mặt//
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Tớ nghĩ vậy
Mười phút sau, ba đứa đều mắc kẹt trên cây
Amano Hikari(lúc nhỏ)
SAO CẢ HAI CẬU CŨNG LÊN ĐÂY RỒI!?//hét lên//
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Tớ định cứu cậu mà...//sắp khóc//
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
Tao lên kéo hai đứa xuống!//nghiến răng//
Kết quả: Không ai xuống được
Một tiếng sau, anh hùng Solar Flare xuất hiện
Haruto đứng dưới gốc cây ngẩng đầu nhìn
Nhìn em gái, nhìn thằng nhóc tóc xanh, nhìn thằng nhóc tóc vàng rồi lại nhìn em gái
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Tai nạn nghề nghiệp
Amano Haruto
Em có nghề gì
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Trèo cây
Buổi chiều, sau khi bị xách cổ về nhà Hikari bị bắt ngồi học
Mười phút sau, cô bé đang nằm dài trên bàn
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Mẹ ơi
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con có thể trở thành anh hùng không?
Amano Aoi
Vì sao con hỏi vậy?//dừng việc đang làm//
Hikari nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, Izuku đang hí hoáy ghi chép, Katsuki đang khoe Kosei với mấy đứa trẻ khác
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Bởi vì các bạn đều có Kosei còn con thì không
Căn phòng hơi im lặng. Aoi mỉm cười, bà ngồi xuống cạnh con gái
Amano Aoi
Con biết điều mẹ thích nhất ở con là gì không?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con đáng yêu?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con thông minh?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con xinh đẹp?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Mẹ!//sốc//
Aoi bật cười sau đó nhẹ nhàng chạm lên trán con gái
Amano Aoi
Là vì con luôn đứng dậy
Amano Hikari(lúc nhỏ)
//Chớp mắt//
Amano Aoi
Dù có ngã, dù có thất bại, dù có chuyện gì xảy ra
Amano Aoi
Đó là sức mạnh của con
Cô bé ngây người nhìn mẹ. Một lúc lâu sau mới cười toe
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con biết ngay mà
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Con tuyệt vời thật
Buổi tối, Haruto về nhà sau ca trực
Vừa bước vào đã thấy em gái nằm trên ghế sofa
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Anh Haru
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Nếu sau này em không làm anh hùng được thì sao?
Amano Haruto
//Ngồi xuống//
Amano Haruto
Anh nghiêm túc đó
Amano Hikari(lúc nhỏ)
EM KHÔNG MUỐN THÀNH ĂN BÁM!!
Cả căn nhà lập tức vang lên tiếng cười
Đêm hôm đó, Hikari nằm trên giường nhìn lên trần nhà. Thật ra có đôi lúc cô bé cũng buồn
Nhìn Katsuki mạnh mẽ như vậy, nhìn Izuku luôn cố gắng như vậy. Đôi lúc Hikari cũng tự hỏi liệu mình có thể làm được gì không?
Nhưng rồi cô bé nhớ tới gia đình, nhớ tới những người luôn ở bên cạnh mình
Hikari kéo chăn lên, nhắm mắt lại
Ở nơi cô bé không nhìn thấy, bánh xe số phận đã bắt đầu chuyển động. Nhưng hiện tại Amano Hikari vẫn chỉ là một đứa trẻ. Một đứa trẻ thích leo cây thích chạy nhảy, thích chọc Katsuki nổi điên và thích nhìn thấy nụ cười của những người mình yêu quý
Mọi thứ vẫn còn rất bình yên
Chương 3
Amano Hikari có một bí mật
Một bí mật mà không ai biết
Không phải bố, không phải mẹ, không phải anh Haruto. Cũng không phải Izuku hay Katsuki
Hikari nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy
Từ khi còn rất nhỏ cô bé đã thấy chúng, những bóng đen kỳ lạ. Những thứ méo mó, những sinh vật có hình dạng đáng sợ. Ban đầu Hikari từng nghĩ
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"À, chắc ai cũng thấy"
Cho đến một ngày cô bé chỉ vào một thứ đang bò trên tường rồi hỏi mẹ
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Mẹ ơi, con sâu kia nhìn đáng sợ quá
Amano Aoi
Con sâu nào cơ?//ngơ ngác//
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Màu đen á//chỉ tiếp//
Amano Aoi
...//nhìn một hồi//
Amano Aoi
Không có gì hết mà con?
Từ ngày đó Hikari không nói nữa. Bởi vì cô bé nhận ra mình khác mọi người
Trên đường tới công viên Hikari đang vừa đi vừa hát
Amano Hikari(lúc nhỏ)
♪~ Hôm nay trời đẹp ghê~
Một cái đầu ngay trước mặt cô bé
Khoảng cách chưa tới mười centimet
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"ÁAAAAAAAAAAAAAAA!!!"
Tiếng hét chỉ vang lên trong đầu bởi vì ngoài mặt Hikari vẫn đứng yên. Con quái vật kia đang nhìn chằm chằm vào cô bé
Nó có một con mắt khổng lồ, miệng kéo dài tới tận mang tai. Cổ vặn xoắn như bị bẻ gãy
Nó nghiêng đầu nhìn Hikari. Hikari cũng nhìn lại
Hikari quay người bước đi
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Bình tĩnh"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Bình tĩnh nào Hikari"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Không sao đâu"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Không sao hết"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"ÔI MẸ ƠI NÓ ĐANG ĐI THEO KÌA!!!"
Cô bé muốn khóc thật luôn. Nhưng Hikari không chạy bởi vì cô bé đã phát hiện ra một điều: Những thứ đó rất thích những người sợ hãi
Thế nên suốt nhiều năm nay Hikari đều giả vờ không thấy
Con quái vật bò theo phía sau, nó phát ra âm thanh kỳ quái
"Grrrrrr..."
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Đừng khóc"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Đừng khóc"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Đừng khóc"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Tối nay mẹ nấu cà ri"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Nghĩ tới cà ri đi"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Cà ri ngon lắm"
Nhờ suy nghĩ lung tung mà cuối cùng cô bé cũng tới được công viên
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
HIKARI-CHAN!
Izuku chạy tới tươi cười vẫy tay. Ngay lập tức Hikari thấy dễ thở hơn
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Izuku!
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Chào cậu!
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Hôm nay cậu tới sớm ghê
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Ừ!
Izuku bắt đầu thao thao bất tuyệt kể chuyện anh hùng. Hikari nghe, gật đầu, mỉm cười nhưng ánh mắt vẫn thi thoảng nhìn ra phía sau. Con quái vật vẫn còn đó
Nó đang ngồi trên xích đu nhìn chằm chằm vào cô bé. Hikari lập tức quay đi
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Không nhìn thấy"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Không nhìn thấy"
Amano Hikari(lúc nhỏ)
"Không nhìn thấy"
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Hikari?
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Cậu ổn không?
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Cậu trông hơi nhợt nhạt
Izuku nghiêng đầu. Hikari giật mình rồi cười toe
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Không sao đâu!
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Tớ khỏe mà!
Midoriya Izuku(lúc nhỏ)
Thật không?
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Thật!
Izuku vẫn có vẻ lo lắng nhưng rồi cũng gật đầu. Đúng lúc đó
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
HA! HAI ĐỨA BÂY TỚI TỪ BAO GIỜ ĐẤY?!
Ngay lập tức mọi sự chú ý của Hikari bị kéo đi. Và kỳ lạ thay con quái vật kia bắt đầu lùi lại. Nó nhìn Katsuki rồi nhìn Hikari sau đó từ từ biến mất
Amano Hikari(lúc nhỏ)
//Ngây người//
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
HIKARI!
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Hả?!
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
Mày nghe tao nói không đấy?!//chỉ thẳng vào mặt cô bé//
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Không
Bakugo Katsuki(lúc nhỏ)
TAO BIẾT NGAY MÀ!
Amano Hikari(lúc nhỏ)
Haha!
Nhìn Katsuki tức giận, nhìn Izuku cuống quýt can ngăn, cuối cùng Hikari bật cười thật sự
Cô bé không muốn ai lo lắng, không muốn bố mẹ buồn, không muốn anh Haruto suy nghĩ nhiều, không muốn Izuku hay Katsuki bận tâm
Đây là bí mật của riêng cô bé
Một bí mật đáng sợ nhưng Hikari sẽ tự giữ lấy
Ít nhất đó là điều cô bé nghĩ vào lúc này
Download MangaToon APP on App Store and Google Play