Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ LeiCody ] Khoảng Cách.

-1.

Gia Hân - Bòn Bon
Gia Hân - Bòn Bon
_______________
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
thử lại lần nữa đi.
Nam tháo tai nghe xuống, xoa nhẹ cổ họng đang khàn đi vì hát liên tục suốt cả buổi chiều.
căn phòng trọ chỉ hơn mười mét vuông chất đầy dây điện, micro cũ và chiếc laptop đã dùng nhiều năm.
Thịnh ngồi trước màn hình máy tính, vừa chỉnh âm thanh vừa nhìn người yêu mình.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
còn hát được nữa không?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//cười//
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
được chứ.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
có em ở đây mà.
nghe vậy Thịnh cũng bật cười, câu nói ấy anh thường dùng mỗi khi mệt mỏi.
hai năm trước, họ gặp nhau trong một cuộc thi âm nhạc nhỏ trên mạng. một người biết sáng tác, một người biết phối nhạc. từ vài tin nhắn góp ý bài hát, cả hai dần trở thành bạn bè rồi yêu nhau lúc nào không hay.
nhưng tình yêu không khiến cuộc sống dễ dàng hơn. những bài hát họ đăng lên chỉ nhận được vài chục lượt xem. có những đêm Nam thức đến ba giờ sáng để viết lời, còn Thịnh ngồi chỉnh từng tiếng guitar cho hoàn hảo. kết quả vẫn chẳng khá hơn.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
video mới có bao nhiêu view rồi?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
//nhìn điện thoại// hai mươi ba.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
...
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
ít hơn hôm qua ba view.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//ôm mặt// ủa view còn giảm nữa hả..?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
chắc người ta lỡ bấm vào rồi thoát.
cả hai cười đến mức đau bụng, nhưng trong lòng thì buồn nhiều.
bên ngoài cửa sổ, trời đã tối từ lâu. Nam đứng dậy nấu hai ly mì gói, đây gần như là bữa tối quen thuộc của họ vào cuối tháng.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
mai anh đi làm thêm à?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
ừm, ca sáng.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
vậy tối còn sửa lời cho em được không?
Nam mang mì đến bàn, đặt một ly nước trước mặt Thịnh.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
được hết.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
không mệt sao?
Nam im lặng vài giây rồi ngồi xuống bên cạnh cậu.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
có chứ..
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
vậy nghỉ một hôm đi.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//lắc đầu//
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
không.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
anh sợ.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
sợ gì?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
sợ nếu mình dừng lại một ngày, thì giấc mơ sẽ xa thêm một ngày.
Thịnh nhìn người trước mặt, anh luôn như vậy. cố chấp, liều lĩnh và không bao giờ bỏ cuộc.
cậu đưa tay xoa đầu anh.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
không sao đâu.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
hửm?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
dù thành công đến sớm hay muộn, anh vẫn ở đây cạnh em.
cậu khựng lại.
trong căn phòng nhỏ chỉ có ánh đèn vàng nhạt, lời nói ấy nghe còn ấm áp hơn bất cứ bản nhạc nào.
cậu ôm anh.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
vậy anh hứa nhé.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
sao?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
đừng bỏ em giữa đám đông đấy.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//bật cười// ngốc.
cậu khẽ siết lấy vòng eo Nam.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
anh hứa.
lúc ấy, cả hai đều tin rằng họ sẽ mãi đi cùng nhau. dù con đường phía trước đầy khó khăn, dù chưa ai biết đến tên họ, dù những bài hát vẫn chìm nghỉm giữa hàng ngàn sản phẩm khác. nhưng ít nhất vào thời điểm đó, Nam và Thịnh vẫn là cả thế giới của nhau.
_______________
Gia Hân - Bòn Bon
Gia Hân - Bòn Bon
uat ..
Gia Hân - Bòn Bon
Gia Hân - Bòn Bon
nho Miu qua

-2.

Gia Hân - Bòn Bon
Gia Hân - Bòn Bon
ừm ..
_______________
mười một giờ đêm, con phố đã vắng người qua lại.
Nam và Thịnh vừa bước ra khỏi một quán cà phê nhỏ nơi họ biểu diễn acoustic cuối tuần. cả buổi tối, hai người hát gần mười bài nhưng cuối cùng chỉ nhận được vài trăm nghìn tiền thù lao. số tiền đó chẳng đủ để thay chiếc micro đang rè tiếng trong phòng trọ.
Nam đút hai tay vào túi áo khoác, cúi đầu đá viên sỏi dưới chân.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
em có thấy mình hơi vô dụng không?
Thịnh đang đi bên cạnh bỗng khựng lại.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
hả?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
thì đó..
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
bằng tuổi mình bây giờ người ta đã có công việc ổn định hết rồi.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//cười nhạt//
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
còn anh vẫn đi làm thêm ban ngày, tối về viết nhạc.
cậu nhìn anh vài giây rồi bất ngờ đưa tay véo má.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
a..đau!
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
đừng nói linh tinh.
Nam ôm má nhìn cậu.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
anh đang tâm sự đó.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
em không thích nghe.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
tại sao?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
vì anh không vô dụng.
giọng cậu rất bình tĩnh.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
nếu anh vô dụng thì ai thức tới ba giờ sáng để sửa từng câu chữ cho em?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
nếu anh vô dụng thì ai bỏ cả tháng lương để mua phần mềm thu âm mới?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
nếu anh vô dụng thì ai là người đầu tiên tin rằng em có thể thành công?
Nam nhất thời không biết trả lời thế nào.
Thịnh luôn như vậy. mỗi lần anh nghi ngờ bản thân, cậu lại là người kéo anh ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực.
hai người tiếp tục đi bộ. gió đêm thổi qua khiến hàng cây ven đường khẽ rung động.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Nam.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
hửm?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
nếu sau này em nổi tiếng thì sao?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//bật cười//
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
tự tin dữ vậy?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
em hỏi nghiêm túc.
anh suy nghĩ vài giây.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
thì anh sẽ là quản lý của em.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
hả?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
ngày nào anh cũng theo em.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
rồi sao nữa?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
tránh cho fan nữ ít lại gần.
Thịnh cười phá lên.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
anh ghen à?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
đúng..
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
vậy lỡ là fan nam thì sao?
cậu im lặng vài giây tiếp.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
..không biết.
tiếng cười của Thịnh vang cả một đoạn đường. lần đầu tiên trong ngày, Nam cũng cười thật thoải mái.
khi đi ngang qua công viên nhỏ gần khu trọ, cả hai dừng lại nghỉ chân. chiếc ghế đá cũ kỹ vẫn còn đọng hơi lạnh của đêm khuya. Thịnh ngẩng đầu nhìn bầu trời. những ánh đèn thành phố khiến cậu chẳng còn thấy nhiều sao nữa.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
này.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
hửm?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
nếu một ngày em thật sự nổi tiếng..
giọng cậu chậm lại.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
anh vẫn sẽ còn ở cạnh em chứ?
anh quay sang nhìn cậu.
trong ánh đèn vàng nhạt, đôi mắt Thịnh hiện lên rất rõ.
anh bật cười.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
ngược rồi.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
sao?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
phải là anh hỏi em mới đúng.
Thịnh không đáp. Nam khẽ tựa đầu lên vai cậu.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
anh không biết sau này sẽ thế nào.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
nhưng nếu em vẫn cần anh..
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
thì anh sẽ luôn ở đây.
không ai biết rằng lời hứa đơn giản ấy sẽ theo họ suốt nhiều năm sau.
không ai biết rằng sẽ có một ngày, người được hàng triệu người yêu mến lại là Thịnh.
cũng không ai biết rằng chính sự nổi tiếng ấy sẽ khiến lời hứa dưới ánh đèn đường năm nào trở nên mong manh đến thế.
nhưng ở thời điểm hiện tại, họ chỉ là hai chàng trai trẻ với những giấc mơ còn dang dở. và một tình yêu mà cả hai đều tin rằng sẽ chẳng bao giờ thay đổi.
_______________
Gia Hân - Bòn Bon
Gia Hân - Bòn Bon
ok nhé
Gia Hân - Bòn Bon
Gia Hân - Bòn Bon
nhớ Miu

-3.

tiếng mưa lộp bộp rơi xuống mái tôn từ sáng sớm.
Thịnh mở mắt, theo thói quen đưa tay sang bên cạnh..trống không.
cậu ngồi bật dậy.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Nam?
không có tiếng trả lời.
căn phòng ngủ nhỏ chỉ còn lại chiếc chăn được gấp gọn trên giường.
Thịnh dụi mắt nhìn đồng hồ.
06:15
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
sớm vậy?
cậu lẩm bẩm đi ra khỏi phòng.
...
vừa mở cửa phòng tắm, một mùi thơm quen thuộc lập tức bay tới. ngoài bàn ăn nhỏ, Nam đang ngồi trộn mì với trứng và xúc xích.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
anh?
Nam ngẩng đầu lên.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
dậy rồi à?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
sao không gọi em?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
thấy em ngủ ngon quá.
anh đặt dĩa thức ăn xuống bàn.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
ra ăn sáng.
cậu kéo ghế ngồi xuống.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
anh còn phải đi làm mà?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
ừm.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
vậy sao không ngủ thêm?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//cười//
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
muốn làm bữa sáng cho em.
một câu đơn giản khiến Thịnh im lặng. Nam luôn như vậy. anh không giỏi nói lời ngọt ngào, nhưng lại luôn làm những điều khiến người khác cảm thấy được yêu thương.
cậu gắp một miếng xúc xích bỏ vào miệng.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
ưm..ngon.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
thật không?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
thật.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
đừng nói dối cho anh vui đấy nhé?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
em thề luôn.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
thề kiểu gì?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
không ngon em làm con chó.
cả hai cùng cười.
sau bữa sáng, Nam đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. còn Thịnh ở lại phòng trọ để hoàn thành bản thu âm mới. bài hát đó là thứ cậu đã viết suốt hơn một tháng. từ giai điệu, câu chữ cho đến bản phối đều được chỉnh sửa vô số lần.
chiều tối, Nam tan ca.
vừa bước vào phòng, anh đã thấy Thịnh đang ngồi ôm laptop. mái tóc rối tung, hai mắt đỏ ngầu. bên cạnh là ba lon cà phê đã uống hết.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//nhíu mày//
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
em chưa ăn gì à?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
//giật mình//
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
anh về rồi hả..
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
trả lời anh.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
..chưa.
Nam thở dài, anh đặt túi đồ xuống bàn rồi bước tới.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
cả ngày chỉ ngồi đây?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
dạ..
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
vì bài hát đó?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
//gật đầu//
Nam nhìn màn hình máy tính. hàng chục lớp âm thanh chồng lên nhau. rõ ràng là cậu đã dành hết tất cả tâm huyết cho nó.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
cho anh nghe thử.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
thật hả?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
ừ.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
anh là người đầu tiên đó.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//mỉm cười//
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
anh luôn là người đầu tiên mà.
câu nói khiến ánh mắt Thịnh dịu lại. cậu bật bài hát, giai điệu vang lên trong căn phòng nhỏ. Nam ngồi im lặng từ đầu đến cuối. không nói gì, không biểu lộ cảm xúc gì. Thịnh bắt đầu lo lắng.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
anh thấy sao ạ?
Nam vẫn im lặng.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
anh?
vài giây sau, anh đưa tay lên tháo tai nghe xuống rồi nhìn cậu.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
hay.
chỉ một từ nhưng đủ khiến tim Thịnh đập mạnh.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
thật không?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
thật.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
không phải anh thiên vị em chứ?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//bật cười//
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
nếu dở anh sẽ nói dở rồi.
Thịnh chăm chú nhìn anh.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
bài này khác hẳn những bài trước.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
khác thế nào?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
anh không biết giải thích sao nữa..
Nam ngả người ra ghế.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
nhưng anh có cảm giác..
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
cảm giác gì?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
có rất nhiều người sẽ thích nó.
căn phòng bỗng im lặng.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
//cười khẽ//
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
anh nghĩ xa quá.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//lắc đầu// không.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
anh tin chắc luôn.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
tin gì ạ?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
tin rằng một ngày nào đó, mọi người sẽ biết đến cái tên của em.
Thịnh ngẩn người. từ trước đến nay, ai cũng bảo cậu nên từ bỏ. ai cũng nói âm nhạc quá xa vời. chỉ có Nam luôn là người tin tưởng cậu nhiều hơn chính bản thân cậu.
một lúc sau, cậu bất ngờ vòng tay ôm lấy anh.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
ơ ơ..
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
làm cái gì đấy?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
không có gì.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
vậy buông tay ra?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
hongg.
Nam bật cười bất lực. ngoài cửa sổ, cơn mưa vẫn chưa ngừng.
bài hát vừa hoàn thành ấy sẽ sớm thay đổi cuộc đời của cả hai. chỉ vài tuần nữa thôi, cái tên Thịnh sẽ bắt đầu được nhắc đến nhiều hơn. đó chính là bước đầu tiên đưa họ đến gần giấc mơ... cũng là bước đầu tiên kéo họ ra xa nhau.
_______________
Gia Hân - Bòn Bon
Gia Hân - Bòn Bon
ngang phè luôn á .. 🥰
Gia Hân - Bòn Bon
Gia Hân - Bòn Bon
thuongg Miuu

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play