[Caprhy] Ẩn Số Của Chúng Ta
1
Nguyễn Quang Anh
•17 tuổi.
•Mồ côi mẹ từ nhỏ.
•Học giỏi nhưng sống khép kín.
•Luôn cố tỏ ra mạnh mẽ dù bên trong rất cô đơn.
Hoàng Đức Duy
•15 tuổi khi gặp Quang Anh.
•Là cậu bé bị bỏ rơi trước cửa tiệm sửa xe của Quang Anh.
•Bướng bỉnh, lì lợm nhưng cực kỳ nghe lời Quang Anh.
•Từ sự ngưỡng mộ dần trở thành tình yêu.
Cơn mưa đầu hạ trút xuống thị trấn nhỏ từ chiều đến tận đêm
Con đường trước tiệm sửa xe gần như không còn ai qua lại
Nguyễn Quang Anh kéo cánh cửa sắt xuống một nửa rồi ngồi tính sổ sách
Tiệm sửa xe này vốn là của bố cậu
Sau khi bố mất vì tai nạn lao động, mọi gánh nặng đều đổ lên vai Quang Anh
Độ tuổi đáng lẽ chỉ cần lo học hành
Nhưng Quang Anh còn phải nuôi em gái tám tuổi.
Ngoài giờ học, cậu đều ở tiệm sửa xe.
Đồng hồ chỉ hơn mười một giờ đêm
Quang Anh chuẩn bị đóng cửa thì nghe thấy một tiếng động
Như có thứ gì đó ngã xuống ngoài cửa.
ngoài trời thì mưa đang rất to
Quang Anh cầm đèn pin bước ra.
Ánh sáng quét qua mặt đường ướt sũng rồi dừng lại ở một bóng người
đang nằm bất động ở lề đường
Quang Anh_cậu
nhóc con, có nghe tôi nói không?
Cậu thử đặt tay lên trán đối phương
Quang Anh_cậu
chết rồi..sốt rồi
Mặc kệ nước mưa tạt vào người, cậu vội kéo cậu bé lên lưng
Thằng nhóc gầy đến mức đáng sợ.
Nhẹ như không có trọng lượng
Đưa về nhà xong, Quang Anh thay quần áo khô cho cậu bé rồi lấy khăn lau tóc
Khoảng mười bốn, mười lăm tuổi
Gương mặt khá đẹp chỉ là quá gầy hai má hóp lại như đã bị bỏ đói nhiều ngày.
Đôi mắt mở ra đầy cảnh giác
Cậu ta bật dậy ngay lập tức
cậu thì đang ngồi học bài kế bên
Ánh mắt giống hệt một con mèo hoang
Đức Duy
tại sao lại cứu tôi?
Quang Anh_cậu
có bị ngốc không vậy?
Quang Anh_cậu
Không cứu thì để em nằm ngoài đường à?
Quang Anh_cậu
muốn gì là sao?
Đức Duy
Người ta không tự nhiên giúp người khác
Một đứa trẻ phải trải qua những gì mới có thể nói ra câu đó?
cậu đặt tô cháo xuống bàn
Quang Anh_cậu
không có thuốc độc
Bụng lại phát ra tiếng réo
Quang Anh_cậu
tôi nghèo lắm
Quang Anh_cậu
không có tiền mua thuốc để đầu độc người khác đâu
Nghe vậy cậu bé mới miễn cưỡng cầm muỗng
Quang Anh_cậu
không muốn nói à?
Quang Anh_cậu
*gật gật đầu*
Quang Anh_cậu
anh là Quang Anh
Lần đầu tiên trong mắt cậu bé xuất hiện chút ánh sáng
Đức Duy
anh không đuổi tôi đi sao?
Quang Anh_cậu
đợi em khỏi bệnh đã
Đức Duy cúi đầu bàn tay siết chặt mép chăn
Không ai biết đó là câu nói ấm áp nhất mà cậu từng nghe trong suốt nhiều năm qua
Ngoài trời mưa vẫn rơi
Nhưng với Đức Duy đêm nay dường như không còn lạnh nữa
2
Khi Quang Anh tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao
Tối qua cậu thức gần như cả đêm để học bài nên ngủ quên mất
Vừa bước ra khỏi phòng, cậu lập tức ngửi thấy mùi khét
Quang Anh_cậu
Mùi gì vậy nhỉ?
Quang Anh giật mình chạy xuống bếp
Khung cảnh trước mắt khiến cậu đứng hình vài giây
Đức Duy đang cầm cái chảo
Bên trong là thứ gì đó đen sì không thể nhận dạng
Còn Duy thì mặt mũi lấm lem như vừa trải qua chiến tranh.
Quang Anh chỉ vào cái chảo
Quang Anh_cậu
em đang làm gì vậy hả?
Duy im lặng vài giây rồi đáp
Quang Anh_cậu
Nấu ăn kiểu này là định đốt nhà anh luôn hả?
lần đầu thấy nhóc này có vẻ lúng túng
Đức Duy
tôi chỉ muốn trả ơn
Nghe vậy Quang Anh bỗng im lặng
Cậu nhìn cái chảo cháy đen
Rồi nhìn sang cậu bé gầy gò trước mặt
Đứa trẻ này rõ ràng còn chẳng biết chăm sóc bản thân.
Thế mà lại nghĩ tới chuyện trả ơn người khác
Duy ngoan ngoãn đặt cái chảo xuống
Hai người ngồi ăn mì trứng đơn giản
Quang Anh_cậu
nhà em ở đâu?
Đôi đũa trong tay Duy khựng lại
Quang Anh_cậu
ba mẹ thì sao?
Quang Anh_cậu
không biết á?
Đức Duy
Từ nhỏ đã không sống cùng họ
Đức Duy
Tôi lớn lên ở nhiều nơi
Đức Duy
Chỗ nào người ta cho ngủ thì ngủ
Đức Duy
chỗ nào có đồ ăn thì ở
Giọng kể bình thản như đang nói chuyện thời tiết
Nhưng Quang Anh nghe mà thấy nghẹn
Đức Duy mới mười lăm tuổi
Vậy mà cuộc sống đã khó khăn đến mức này.
Quang Anh đến tiệm sửa xe
Quang Anh_cậu
em theo anh làm gì?
Quang Anh_cậu
giúp cái gì?
cậu bật cười rồi đưa khăn lau cho Duy
Quang Anh_cậu
vậy lau giúp anh cái bàn
Nghiêm túc như thể đang làm công việc quan trọng nhất thế giới.
Có lúc Quang Anh quay lại
Đã thấy cậu bé ôm đống phụ tùng lớn hơn cả người mình
Quang Anh_cậu
em làm gì vậy?
Quang Anh_cậu
nhỡ ngã vào người thì sao
Hai người cùng đi bộ về nhà
Con đường nhỏ chỉ có ánh đèn vàng nhạt
Đây là lần đầu tiên cậu nghe Duy gọi mình như vậy
Quang Anh_cậu
có chuyện gì sao
Đức Duy
nêu như tôi khỏe lại..thì anh sẽ đuổi tôi đi sao?
Trong đôi mắt của Duy có một nỗi bất an rất rõ ràng
Giống như một người đã quá quen với việc bị bỏ lại
Nên luôn chuẩn bị tinh thần cho lần tiếp theo
Quang Anh nhìn Duy thật lâu
Động tác nhẹ đến mức chính cậu cũng bất ngờ
Quang Anh_cậu
anh chưa nghỉ tới
Quang Anh_cậu
nhưng hiện tại thì em cứ ở lại đây đi
mắt Duy đỏ lên nhưng vội cúi đầu
cậu đang học bài trong phòng
thì nghe tiếng động ở phòng khách thì liền ra xem
Quang Anh_cậu
sao em chưa ngủ?
Đức Duy
*giật mình quay lại*
Quang Anh_cậu
em sợ phiền anh nên không dám vào phòng à?
Phòng ngủ hôm qua cậu chuẩn bị cho Duy vẫn còn nguyên.
Thì ra cậu bé này không dám sử dụng
Quang Anh_cậu
ngốc vừa thôi
Quang Anh_cậu
từ nay nó là phòng của em
Quang Anh_cậu
anh về phòng
Quang Anh_cậu
phòng anh đối diện có gì thì cứ kêu
cậu nói rồi bước vào phòng
Duy thì đứng trước cửa một lúc rồi mới dám bước vào phòng mình
đó là lần đầu tiên Duy coa phòng cho riêng mình
Duy có cảm giác mình thật sự có một nơi để trở về
Download MangaToon APP on App Store and Google Play