Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nguyễn Trung Nghĩa X Trần Vũ Hoàng Bách Cuộc Sống Của Em Tệ Bạc Quá,Anh Sẽ Cho Em Hạnh Phúc

CHAP 1: NƠI BẮT ĐẦU CỦA SỰ CỨU RỖI

Bối cảnh: Chiều muộn chạng vạng tại một con hẻm cụt tăm tối nằm khuất sau trường học. Tiếng chửi bới vang lên gay gắt. Trần Vũ Hoàng Bách vừa bị ba tên đòi nợ thuê bám theo ông bố bài bạc của cậu chặn đường, xô ngã lăn lóc xuống nền đất bẩn thỉu đầy cát bụi
gã đòi nợ 1
gã đòi nợ 1
//Giẫm mạnh chiếc giày da bẩn thỉu lên chiếc ba lô học sinh của Bách// Thằng ranh! Bố mày trốn nợ thì mày phải trả thay! Năm trăm triệu, khôn hồn thì mửa ra mau!
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Lòng bàn tay trầy xước rướm máu đỏ tươi, quệt vết máu trên khóe môi, ánh mắt căm phẫn gầm lên// Cút đi! Tiền do ông ta nợ, tôi không liên quan! Tôi không có tiền!
gã đòi nợ 2
gã đòi nợ 2
//Túm lấy cổ áo đồng phục của Bách xách ngược lên, giơ nắm đấm hăm dọa// Không có tiền? Hôm nay không đưa trước ba mươi triệu, tụi tao rạch nát khuôn mặt xinh đẹp này của mày!
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Bị siết cổ áo nghẹt thở, gương mặt trắng bệch nhưng vẫn bướng bỉnh không khuất phục// Có giỏi thì đánh chết tôi đi! Tôi chết cũng không có một cắc nào cho các người đâu!
gã đòi nợ 1
gã đòi nợ 1
//Mất kiên nhẫn, giơ tay tát mạnh một cái vào má Bách khiến cậu ngã quỵ xuống đất lần nữa// Thằng ranh này cứng đầu! Tụi bây, lên giữ chặt nó lại, bẻ gãy một tay của nó cho tao!
Ba gã đàn ông hung tợn tiến lại gần Hoàng Bách. Ngay lúc đó, từ phía đầu hẻm bỗng vang lên tiếng bước chân chạy thục mạng. Bùi Tuấn Minh cầm theo một khúc cây gỗ dài lao thẳng vào che chắn trước người Bách
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Gương mặt hớt hải, thở không ra hơi, giơ khúc cây gỗ lên hét lớn// BUÔNG EM ẤY RA!! MẤY THẰNG KHỐN!! TAO ĐÃ BÁO CÔNG AN RỒI, HỌ SẮP ĐẾN ĐÂY RỒI!!
gã đòi nợ 3
gã đòi nợ 3
//Khinh bỉ nhổ bãi nước bọt xuống đất// Lại thêm một thằng ranh muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân? Nhìn bộ dạng thư sinh của mày thì làm được gì tụi tao?
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Hai chân run cầm cập vì sợ nhưng vẫn đứng vững, giơ cây gỗ chỉ thẳng mặt đám đòi nợ// Không tin cứ nhào vô thử xem! Bách! Em có sao không? Chống cự nổi không em?
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Ôm lấy bên má đang sưng đỏ, khó nhọc hít thở// Anh Minh... sao anh lại đến đây...? Chạy đi... tụi nó ra tay tàn nhẫn lắm, anh sẽ bị đánh chết mất...
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Lớn tiếng mắng át đi tiếng khóc nghẹn ngào của Bách// Câm miệng lại! Em xem anh là cái loại bỏ bạn bè chạy một mình hả? Có chết thì cùng chết ở đây!
gã đòi nợ 1
gã đòi nợ 1
//Cười gầm gừ, vẫy tay ra hiệu cho hai tên đàn em// Mẹ kiếp, điếc tai quá. Lên xử cả hai đứa nó cho tao. Đập gãy chân thằng cầm cây trước!
Ba gã đàn ông lực lưỡng hung tợn lao lên. Khi Tuấn Minh nhắm chặt mắt chuẩn bị vung gậy liều mạng, một bóng người cao lớn bỗng lao vào hẻm cực nhanh, cú đá đầy uy lực thẳng vào ngực gã cầm đầu
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Gương mặt tràn ngập sát khí, đứng chắn hoàn toàn trước mặt Hoàng Bách. Ánh mắt sắc lạnh như dao cạo// Chạm vào em ấy một cái nữa thử xem, tôi sẽ khiến các người biến mất khỏi thành phố này.
gã đòi nợ 2
gã đòi nợ 2
//Bất ngờ bị đánh lén, tức giận nhìn Nghĩa// Thằng chó nào đây? Mày biết tụi tao là người của ai không mà dám xen vào chuyện của đại ca tụi tao?
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Lạnh lùng cởi cúc cổ áo đồng phục ra, giọng nói lạnh tanh không một chút hơi ấm// Tôi không cần biết các người là chó của ai. Nhưng các người dám đụng đến Trần Vũ Hoàng Bách, chính là tự tìm đường chết.
gã đòi nợ 3
gã đòi nợ 3
//Hét lớn, lao lên vung nắm đấm về phía Nghĩa// Thằng ranh rỗi hơi, chết đi!
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Nhanh như cắt né sang một bên, túm lấy cổ tay gã bẻ ngược ra sau, bồi thêm cú lên gối cực mạnh vào bụng// Cút!
Chỉ trong vòng hai phút với những chiêu thức võ thuật chuẩn xác, Nguyễn Trung Nghĩa đã hạ gục hoàn toàn ba tên côn đồ, khiến tụi nó nằm rên rỉ đau đớn trên mặt đất
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Dãm mạnh chân lên ngực gã cầm đầu, móc tấm danh thiếp ném thẳng vào mặt gã// Cầm lấy, bảo đại ca tụi mày đem giấy nợ đến Nguyễn thị gặp tôi. Số tiền đó tôi sẽ trả thay. Nhưng từ nay về sau, nếu còn bén mảng đến gần Hoàng Bách, tôi bẻ gãy chân từng đứa. Cút!
gã đòi nợ 1
gã đòi nợ 1
//Run rẩy nhìn ba chữ "Nguyễn Tập Đoàn" trên danh thiếp, mặt cắt không còn giọt máu// Dạ... dạ rõ... Tụi em biết lỗi rồi... Tụi em đi ngay ạ...
Ba gã đòi nợ ôm vết thương, hớt hải vắt chân lên cổ chạy thục mạng ra khỏi con hẻm
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Vứt khúc cây xuống đất, vội vàng quay lại đỡ Bách// Ôi mẹ ơi tí nữa là tiêu đời rồi... Bách ơi, em sao không? Để anh xem vết thương nào.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Xoay người lại, ánh mắt sâu hoắm lập tức khóa chặt vào thân ảnh nhỏ bé của Bách. Nhìn vết thương rướm máu và bên má sưng đỏ của cậu, hàm răng anh nghiến chặt vì xót xa// Trần Vũ Hoàng Bách... em giỏi lắm.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Ngước đôi mắt ngập nước đầy sững sờ nhìn Trung Nghĩa, bờ vai khẽ run lên bần bật// Nguyễn... Trung Nghĩa? Sao anh lại ở đây...? Chẳng phải anh có cuộc họp ở Hội học sinh sao?
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Bước từng bước nặng nề tiến lại gần, gạt tay Tuấn Minh ra khỏi người Bách, tự mình cúi xuống đối diện với cậu// Nếu anh không đến, em định giấu anh đến bao giờ? Định để tụi nó bẻ gãy tay em mới chịu tìm anh? Nhìn em sống cuộc sống tệ bạc thế này... em có biết trong lòng anh cảm thấy thế nào không?!
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Né tránh ánh mắt áp bức của Nghĩa, quay mặt sang hướng khác// Tôi sống thế nào không mượn học trưởng Nguyễn bận tâm! Chúng ta chẳng thân thiết đến mức đó. Tiền nợ của tôi cũng không cần anh trả thay!
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Đưa tay bóp chặt lấy cằm Bách, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình, giọng nói đầy cố chấp// Trước đây không thân, từ bây giờ thì có! Nhìn em sống thế này anh chịu không nổi. Từ hôm nay anh sẽ quản em, anh sẽ làm cho em hạnh phúc, không để ai chà đạp em nữa!
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Hốc mắt đỏ hoe, một giọt nước mắt uất ức rơi xuống mu bàn tay anh, cậu đẩy nhẹ lồng ngực Nghĩa ra// Anh thôi đi! Anh là đại thiếu gia cao cao tại thượng, biết cái gì về thế giới tăm tối của tôi?! Tôi không cần sự thương hại của anh! Buông tôi ra!
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Không nghe lời phản kháng, trực tiếp kéo mạnh Bách vào lòng, dùng hai cánh tay siết chặt cơ thể đang run rẩy của cậu vào lồng ngực mình// Đây không phải thương hại. Anh nói rồi, anh sẽ quản em. Đứng im, để anh ôm một lát... Đừng bướng bỉnh nữa.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Hơi ấm từ cơ thể Nghĩa truyền sang khiến lớp vỏ bọc kiên cường bấy lâu nay vỡ vụn, cậu siết chặt áo Nghĩa khóc nấc lên// Khốn nạn... Trung Nghĩa là đồ khốn... Tôi mệt mỏi lắm rồi... hức... sống mệt mỏi lắm rồi...
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Bàn tay to lớn khẽ xoa dịu tấm lưng cậu, ánh mắt hiện lên một tia chiếm hữu thâm trầm// Ngoan, khóc đi. Có anh ở đây rồi, từ nay về sau anh sẽ bảo vệ em, không ai có thể làm tổn thương em được nữa.
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Khẽ ho khan một tiếng// Khụ... hai người có cần để ý đến sự tồn tại của tôi một chút không? Mà anh Nghĩa, đưa Bách đi bệnh viện trước đã chứ?
Đúng lúc này, từ phía đầu hẻm bỗng vang lên tiếng môtô phân khối lớn gầm rú. Một chiếc xe Ducati hầm hố lao tới rồi phanh gấp ngay trước mặt Tuấn Minh. Trần Phúc Hưng gạt kính mũ bảo hiểm lên, cười nửa miệng đầy tà mị
Trần Phúc Hưng
Trần Phúc Hưng
//Nháy mắt nhìn Tuấn Minh// Hey học bá mỏ hỗn, tìm thấy người rồi thì lên xe anh chở đi ăn chút gì đi? Nhìn em chạy hớt hải nãy giờ làm anh xót đứt cả ruột gan đây này.
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Quay sang lượm Phúc Hưng một cái cháy mặt, giọng cọc cằn gắt lên// Thằng điên này! Ai mượn anh đi theo tôi hả?! Đi chỗ khác chơi giùm cái, tôi đang bận lo cho bạn tôi!
Trần Phúc Hưng
Trần Phúc Hưng
//Cúi đầu trêu chọc// Thôi mà Minh Minh, lên xe đi anh chở. Em không đói nhưng bạn em đang bị thương cần đến bệnh viện kìa. Nhanh lên xe đi, không anh ôm em lên xe bây giờ nha?
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Mặt đỏ bừng vì ngại và tức giận, hậm hực bước tới leo lên ghế sau// Chạy chậm thôi đó! Anh mà chạy nhanh làm tôi ngã là tôi cào nát bản mặt đẹp trai của anh ra nghe chưa!!
Trần Phúc Hưng
Trần Phúc Hưng
//Kéo hai tay của Tuấn Minh ôm chặt lấy eo mình, nhếch môi cười// Rõ thưa học bá, ôm chặt vào nhé, anh phóng đây!
Phía sau chiếc môtô của Phúc Hưng, một chiếc ô tô sang trọng khác cũng vừa trồi tới. Nguyễn Lê Anh Tú bước xuống xe, một tay dắt theo Trần Lan Chi đang hớt hải
Nguyễn Lê Anh Tú
Nguyễn Lê Anh Tú
//Bước lại gần Nghĩa và Bách, gương mặt lo lắng// Đúng đó Bách ơi, tụi anh nghe Nghĩa gọi điện báo tin là lập tức chạy qua liền. Xe anh đậu ngay đây rồi, để anh phụ đưa Bách đi bệnh viện nha.
Trần Lan Chi
Trần Lan Chi
//Xót xa chạy lại nắm lấy tay Bách// Trời đất ơi tụi khốn khiếp nào ra tay tàn nhẫn vậy chứ! Mặt mũi bầm hết rồi kìa. Anh Nghĩa ơi, anh bế Bách ra xe lẹ đi anh, nhìn em ấy kiệt sức lắm rồi!
Nguyễn Lê Anh Tú
Nguyễn Lê Anh Tú
//Xoa đầu Lan Chi để làm dịu cô người yêu nhỏ đang kích động// Ngoan nào Chi Chi, có Nghĩa ở đây rồi, Bách sẽ không sao đâu. Để Nghĩa chăm sóc em ấy
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Cúi đầu nhìn Hoàng Bách đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức trong lòng mình, nhẹ nhàng bế bổng cậu lên theo kiểu công chúa// Đi thôi. Tú, chở tụi anh về thẳng biệt thự riêng của anh ở ngoại ô, anh tự có bác sĩ riêng điều trị cho em ấy.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Trong cơn mê man, khẽ cọ cọ đầu vào ngực Nghĩa, lẩm bẩm một tiếng vô thức// Đừng bỏ tôi... Trung Nghĩa...
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Hôn nhẹ lên trán cậu, ánh mắt lóe lên một tia sáng chiếm hữu điên cuồng// Được, anh không bỏ em. Từ nay về sau, em chỉ có thể thuộc về một mình anh thôi, Bách Bách của anh...
hết chap 1

CHAP 2: ĐỘC CHIẾM BẢO BỐI NHỎ

Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Ngồi bên giường nắm chặt tay cậu, ánh mắt âm trầm đầy chiếm hữu// Bảo bối, em rốt cuộc cũng tỉnh rồi. Anh lo cho em đến phát điên lên được đây này.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Dụi đầu vào lòng bàn tay anh, giọng nói mềm nhũn nhõng nhẽo// Nghĩa ơi, người ta đau khắp nơi hết rồi. Anh ôm người ta vào lòng có được không hả anh?
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Cúi xuống ôm chặt lấy cậu, siết mạnh như muốn khảm vào xương tủy// Được, anh ôm em. Từ nay em chỉ được phép ở bên anh, không được nhìn ai khác nghe chưa?
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Áp sát ngực vào lòng anh, đôi mắt long lanh đầy vẻ quyến rũ// Bách biết rồi mà. Bách chỉ thuộc về một mình anh thôi, Nghĩa cứ tùy ý phạt em đi nhé.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Bóp nhẹ cằm cậu, hơi thở dồn dập đầy sự ham muốn chiếm hữu điên cuồng// Em đừng có quyến rũ anh. Thân thể này của em, từng tấc da thịt đều là của anh hết.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Nũng nịu chu môi, chủ động hôn lên bờ môi của anh đầy khát khao// Thì em có trốn đi đâu đâu. Anh mau yêu thương em đi, em chịu cô đơn lâu lắm rồi đó.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Hôn ngấu nghiến lấy cánh môi mềm mại đầy cuồng nhiệt// Ngoan lắm, sự ngọt ngào quyến rũ này của em chỉ được bày ra trước mặt anh thôi rõ chưa hả?
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Thở dốc dồn dập, hai tay ôm lấy cổ anh khẽ rên rỉ vô thức// Ưm... biết rồi mà. Anh cứ dùng sự chiếm hữu điên cuồng của anh mà trói buộc em đi nhé.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Kéo chăn che kín người cả hai, nhẹ nhàng ve vuốt tấm lưng mịn màng// Anh sẽ giấu em thật kỹ, biến em thành món đồ chơi độc nhất vô nhị của riêng mình anh.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Nép sát vào vòm ngực vững chãi, khẽ cười thầm một cách đầy thỏa mãn// Em nguyện ý bị anh giam cầm suốt đời. Chỉ cần anh luôn yêu chiều, chăm sóc em như thế này.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Hôn nhẹ lên cổ cậu, giọng khàn đặc đầy vẻ kìm nén dữ dội// Bảo bối nhỏ của anh hôm nay ngoan ngoãn quá. Anh thật muốn nuốt chửng em vào bụng ngay lập tức.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Khẽ rùng mình, quấn lấy thắt lưng anh đầy sự mời gọi nũng nịu// Vậy anh ăn em đi. Em chuẩn bị sẵn sàng hết rồi, chỉ chờ anh tới lấp đầy thôi đó nha.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Bật cười trầm thấp, cưng chiều véo nhẹ vào hông của cậu một cái// Chờ vết thương lành hẳn đã. Giờ thì nằm ngoan, anh xuống nhà lấy chút cháo loãng cho em ăn.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Lắc đầu liên tục, hai tay nắm chặt góc áo anh không chịu buông ra// Không chịu đâu! Anh phải ở đây bế em cơ, người ta không muốn rời xa anh một bước nào.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Bất lực cúi xuống hôn sâu thêm lần nữa, tràn ngập sự say mê điên dại// Đúng là tiểu tinh quái quấn người. Anh đầu hàng em rồi, để anh gọi người mang lên vậy nhé.
Quản gia
Quản gia
//Gõ cửa phòng nhẹ nhàng, cung kính lên tiếng báo cáo với đại thiếu gia// Thưa cậu Nghĩa, có cậu Trần Phúc Hưng và cậu Bùi Tuấn Minh đến thăm cậu Hoàng Bách ạ.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Nhíu mày đầy khó chịu vì bị phá bĩnh không gian riêng tư của hai người// Bảo họ ngồi đợi ở phòng khách bên dưới đi. Tôi đưa em ấy xuống sau vài phút nữa thôi.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Bĩu môi nhõng nhẽo, ôm chặt cổ anh dụi dụi đòi được bế đi xuống nhà// Nghĩa ơi bế em xuống đi. Chân em bủn rủn hết rồi, không có sức tự đi đâu á Nghĩa.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Ánh mắt tràn ngập cưng chiều, nâng mông cậu bế thốc lên theo kiểu công chúa// Được rồi, để anh bế bảo bối xuống. Nhưng không được cho tên Minh ôm em đâu đấy nhé.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Khẽ cười khúc khích, cắn nhẹ vào tai anh một cái đầy ẩn ý tinh nghịch// Thần giấm chua nhà anh lại nổi lên rồi. Người ta biết điều đó mà, chỉ ôm một mình anh thôi.
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Thấy Nghĩa bế Bách xuống thì vội vàng đứng dậy, gương mặt đầy lo lắng// Bách ơi em có sao không? Bọn khốn kiếp đó có làm gì tổn thương nặng đến em không vậy?
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Nằm ngoan trong lòng Nghĩa, dùng giọng điệu điệu đà nũng nịu trả lời bạn mình// Em không sao hết á. Nhờ có anh Nghĩa bảo vệ và chăm sóc nên em khỏe nhiều rồi nè.
Trần Phúc Hưng
Trần Phúc Hưng
//Kéo Minh ngồi xuống ghế, vòng tay qua eo ôm chặt đầy vẻ chiếm hữu cao// Em lo cho người khác quá rồi đấy. Bách có Nghĩa lo, em mau tập trung vào anh đi.
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Đỏ mặt đẩy nhẹ tay Hưng ra, quay sang nhìn chỗ khác đầy ngượng ngùng// Anh làm cái gì thế hả? Đang ở nhà người ta mà cứ động tay động chân mãi thôi à.
Trần Phúc Hưng
Trần Phúc Hưng
//Ghé sát tai Minh thì thầm, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm đầy áp lực// Ở đâu thì em cũng là của anh. Em mà còn nhìn người đàn ông khác, anh liền phạt em.
Bùi Tuấn Minh
Bùi Tuấn Minh
//Run rẩy khẽ rên một tiếng nhỏ, co rúm người lại trong ngực của Hưng// Đừng mà... em biết lỗi rồi. Anh Hưng đừng giận, tối nay em sẽ bù đắp cho anh nha.
Nguyễn Trung Nghĩa
Nguyễn Trung Nghĩa
//Đặt Bách ngồi lên đùi mình, một tay ôm eo một tay đút trái cây// Hai người đến đây để phát cẩu lương à? Tiễn khách bây giờ có được không hả Hưng?
Trần Phúc Hưng
Trần Phúc Hưng
//Nhếch môi cười nửa miệng, tay vẫn không ngừng xoa nắn vòng eo của Minh// Cậu cũng đang ôm ấp người đẹp đó thôi. Bọn tôi chỉ đến xem Bách còn sống không thôi.
Trần Vũ Hoàng Bách
Trần Vũ Hoàng Bách
//Nhai nhẹ miếng táo, rướn người hôn chụt lên má Nghĩa một cái thật kêu// Anh Nghĩa đừng chấp họ. Anh mau đút cho em miếng nữa đi, em vẫn còn đói bụng lắm.
hết chap 2

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play