Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Nhã Thật] ÁNH DƯƠNG NƠI CUỐI CON ĐƯỜNG

Tập 1

Ở một con đường vắng vẻ những tiếng súng lớn liên tục nổ lên! Cứ như vậy những trận nổ súng liên hồi, tuy đường lớn ban đêm vắng vẻ ít nhà nhưng khi nghe tiếng súng nổ liên tục những con chó của nhà người dân theo bản năng sủa ầm ĩ
Đoàng Đoàng!!!
???
???
"Nó không thoát được xa đâu."
???
???
"Tìm Bằng Được Nó Cho Tao!"
???
???
"Sống phải thấy người! Chết phải thấy xác!"
Một giờ sau
Đàn em: "Thưa đại ca đã cho lục soát kỹ càng rồi vẫn không thấy nó ở đâu ạ.."
Đàn em: "Sắp sáng rồi mình rút thôi đại ca" Đàn em: "Em thấy mình nổ súng bắn trúng nó thì chắc nó không sống nổi đâu"
???
???
"Tìm kỹ chưa!?"
Đàn em: "kỹ rồi ạ..!"
???
???
"Phe mình chết đông không?"
Đàn em: "hơn chục thằng thưa anh."
???
???
"Một mình nó còn giết được nhiều thằng như vậy quả là không phải dạng vừa!"
???
???
"Hừ..!thu xác rồi kêu bọn nó rút lui."
"Rõ!!!"
Những tiếng gà gáy vang lên từng đợt
10:55
Bóng dáng của một người bé nhỏ đi học trên con xe điện đang trên đường sắp về đến nhà
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Cố gắng đặt chân trên đất tay thì nắm vào những cây cỏ vững chắc dần leo lên ở dốc nương bạch đàn*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Khó khăn leo lên*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Ôm bụng*
Từ đằng xa em trông thấy một người đàn ông tay ôm bụng đầy máu cùng với cơ thể đầy vết thương vẫy tay xin đi nhờ xe trên đường
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"D-dạ..bác bị sao thế ạ?" *giọng run rẩy mang theo vẻ mặt lo lắng*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Nhà cháu ở đâu đưa bác về đó..! Mau lên!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Aa!! Mẹ kiếp!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Bác... nặng quá..."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Haa..mau lên đi nhanh chút!" *cau mày.*
Đêm hôm đó trời mưa rất lớn. Trên đường đi học thêm về, em vô tình chứng kiến một nhóm giang hồ cầm dao truy sát Phạm Thanh Nhã. Trong lúc hỗn loạn, dù rất sợ, em vẫn liều mạng kéo hắn trốn về nhà rồi giấu trên gác xép cũ. Ban ngày hắn gần như không phát ra tiếng động, chỉ nằm im nghe tiếng quạt máy cũ quay lạch cạch và tiếng bố mẹ em cãi nhau dưới nhà. Còn em mỗi ngày đều mang cơm lên. Có hôm chỉ là trứng chiên, rau luộc và thịt, hôm khác là tô mì nóng giữa đêm. Em còn mua thuốc đỏ và băng gạc ở trạm y tế xã để thay băng cho hắn. Suốt một tháng, Thanh Nhã sống lén lút ở đó. Ngày ba bữa em đều lặng lẽ mang cơm lên, tự thay băng vết thương. Có hôm em bị bố mẹ mắng dưới nhà đến bật khóc nhưng vẫn cố lau mắt rồi mang đồ ăn lên cho hắn như không có chuyện gì xảy ra. Dù bản thân sống thiếu thốn, em vẫn chăm sóc hắn rất cẩn thận.
Chỉ vài tháng lén lút sống chung ở nhà em hắn dần hiểu được tính cách của gia đình và thành viên trong nhà em, biết được tên em và cả gia đình qua lời hỏi.
💬 Lữ Hào: Đại Ca, tình hình hiện giờ anh đang ở đâu? [Đã gửi] (Đã xem) : Ổn! [Đã gửi] (Đã xem) Lữ Hào: Em sẽ cho người đi tìm anh, mau gửi địa chỉ cho chúng em [Đã gửi] ...
Một sáng sớm, Thanh Nhã rời đi mà không báo trước. Em cũng nghĩ cả hai sẽ không bao giờ gặp lại. Thanh Nhã biến mất khỏi căn gác xép vào một buổi sáng mưa. Không lời tạm biệt. Chỉ còn lại chiếc bật lửa bạc đặt dưới nền đất.
Và rồi cho đến khi em nhận được điểm thi lên THPT, em trượt cấp 3. Tin đó truyền khắp họ hàng như một trò cười. Không ai nghĩ tương lai của Lê Trung Thật sẽ đi đâu ngoài việc ở quê làm thuê. Người thân, họ hàng đều chê bai, còn bố mẹ thì xem em như gánh nặng vô dụng. Đúng lúc đó, Phạm Thanh Nhã quay về quê cùng hàng dài xe sang. Thời điểm đó Phạm Thanh Nhã quay lại. Hắn xuất hiện trước căn nhà nhỏ với đoàn xe đen đỗ kín đầu ngõ. Người đàn ông năm nào giờ đã khoác vest đắt tiền, ánh mắt lạnh đến mức không ai dám nhìn thẳng. Hắn đặt xuống bàn một chiếc vali cùng bản hợp đồng. 900.000.000.000 đồng. Đổi lấy em, đưa em về thành phố sống cùng mình. Từ ngày đó, cuộc đời của Lê Trung Thật bị kéo khỏi ngôi làng nhỏ ấy. Em được đưa đến thành phố, sống trong căn penthouse xa hoa, mặc quần áo đắt tiền, ăn những món trước giờ chưa từng thấy và những thứ trước giờ chưa từng dám nghĩ tới. Nhưng đồng thời, Thanh Nhã cũng cho người điều tra toàn bộ quá khứ của em. Không sót thứ gì.
Từ khi mua em từ tay bố mẹ em về, cho em chỗ ở, ăn ngon mặc đẹp, cho em những thứ em chưa có, hắn cho cả người điều tra rõ hơn về thân phận của em từ gốc đến cành và phát hiện ra rằng từ nhỏ em đã có thói ăn cắp vặt, trộm tiền của bố và bị phạt quỳ nhịn ăn, học dốt, chậm chạp và không được nhanh nhẹn,lanh lợi như những đứa trẻ khác (Lê Trung Thật không thông minh, em học kém từ nhỏ đến năm lớp 7-9 em học tốt lên, và một quá khứ kinh tởm nhất của em, em luôn chịu đựng bị đánh do cãi lời bố mẹ, làm điều xấu,... Em có ít bạn bè, lên cấp 2 do mâu thuẫn với bạn nên không có ai chơi cùng cho đến hết năm cấp 2, em cũng không có nổi 1 người bạn thân. Quá khứ tồi tệ nhất mà hắn điều tra là em đã mất trinh tiết từ hồi nhỏ, em không có nhan sắc, hắn cho người đến điều tra tận lớp, hỏi các bạn học cũ, đều biết rằng họ rất ghét em) — Lê Trung Thật chỉ là một học sinh lớp 9 bình thường ở vùng quê nghèo. Em không đẹp, không nổi bật, học cũng không giỏi từ nhỏ. Hồi tiểu học em từng nhiều lần ăn cắp vặt, lấy tiền của bố mẹ rồi bị đánh đòn rất nặng. Em là kiểu người rất dễ tổn thương, chỉ cần bị mắng lớn tiếng cũng đỏ mắt, cúi đầu im lặng rồi khóc một mình. Lên cấp 2, vì mâu thuẫn với bạn bè mà em gần như bị cô lập. Không có bạn thân, cũng chẳng ai muốn chơi cùng. Thầy cô cũ từng nhận xét em chậm chạp, phản ứng không nhanh, nhưng ngoan. —
Ở đó, hắn cho em mọi thứ tốt nhất rồi tiếp tục điều tra kỹ hơn về em. Và trong lần kiểm tra sức khỏe riêng, hắn phát hiện em từng trải qua tổn thương riêng tư từ rất sớm. Điều đó khiến hắn im lặng rất lâu, bởi càng biết nhiều về quá khứ của Lê Trung Thật, hắn càng nhận ra em đã sống cô độc và chịu đựng quá nhiều thứ vượt quá tuổi của mình.
Càng biết nhiều về quá khứ của em, Thanh Nhã càng mất kiểm soát. Hắn bắt đầu trở nên bất thường và đáng sợ hơn, đặc biệt khi nhân cách khác xuất hiện. Có lúc hắn nổi điên, đập phá đồ đạc và trút cơn giận lên em vì không chấp nhận nổi việc người cứu mạng mình lại là một con người như vậy!. Trong cơn mất kiểm soát, hắn nhốt em trong căn phòng kho phía sau biệt thự, gần như tách biệt khỏi mọi người. Nhưng dù đáng sợ đến mức nào, Thanh Nhã vẫn không cho phép bất kỳ ai khác làm hại em, bởi Lê Trung Thật là người duy nhất từng cứu hắn khỏi cái chết.
Từ hôm đó, em bị nhốt trong căn nhà kho phía sau biệt thự. Không ai được phép đến gần nếu không có lệnh của hắn. Căn phòng tối, lạnh và gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Có những đêm Thanh Nhã ngồi trước cửa hàng giờ trong im lặng, như đang đấu tranh với chính mình. Nhưng cũng có lúc nhân cách khác xuất hiện, hắn trở nên cực kỳ đáng sợ — đập vỡ đồ đạc, nổi giận vô cớ và nhìn em bằng ánh mắt khiến người ta không dám thở mạnh. Thế nhưng điều kỳ lạ nhất là: Dù mất kiểm soát đến mức nào, hắn vẫn không cho phép bất kỳ ai khác làm tổn thương em. Bởi với Phạm Thanh Nhã, Lê Trung Thật là người duy nhất từng cứu hắn khỏi cái chết. Và cũng là người duy nhất khiến con quái vật như hắn bắt đầu phát điên.
Mỗi ngày ở căn nhà kho nhỏ cũ kỹ em đều bị hắn đánh đập đến không tự đi lại và cử động được, em còn bị hắn tàn nhẫn nhốt vào lồng sắt — nơi từng nhốt những con chó được hắn huấn luyện. Mỗi ngày bữa ăn cho em ăn đều như cho một con chó ăn, em ăn bát cơm trắng chan ít nước lọc, hôm thì được chan nước rau xanh, không hôm nào được ăn ngon, có lần hắn còn gặm giở xương rồi vứt cho em ăn. Có hôm hắn còn cho em nhịn đói, nước sạch còn không có mà uống, bữa ăn không đều đặn và đầy đủ chất dinh dưỡng đã khiến em gầy đi. Em mắc lỗi là bị phạt, mức phạt nặng hay nhẹ tùy theo mức lỗi mà em vi phạm vào bảng nội quy của hắn. Hắn đối xử tàn nhẫn không chút tình thương hay hối hận. Hắn cũng không cảm thấy có lỗi, vì chính em mới khiến hắn phải làm vậy, em không xứng đáng có được cuộc sống hạnh phúc, em xứng đáng chỉ có một cuộc đời tăm tối là mỗi ngày đều phải phục vụ hắn đến nơi đến chốn, cơm bưng nước rót tận mồm. Có lần hắn bắt em vào bếp phụ người hầu làm việc nặng nhọc, em nấu không ngon hắn chê, mồm liên tục kêu không vừa vị và hắn còn dùng tay hất đổ làm vỡ hết bát thức ăn nóng lên chân em, em vừa khóc vừa thu những mảnh bát sứ vỡ vụn trong sự sỉ nhục từ hắn, em mím môi cắn răng cam chịu. Nhưng có những lần hắn oái oăm trêu đùa và đánh em không thương tiếc khiến em chỉ muốn chết quách đi cho xong chuyện, nhưng lại không dám! Em là một con hầu thực thụ. Đêm đến phải tự tay tắm cho hắn dù rất sợ. Mặc quần áo cho hắn kể cả đi làm hay ở nhà. Đêm nào cũng như đêm nào, em phải bưng nước ấm ngâm chân rồi tự tay xoa bóp chân cho hắn nếu em làm không vừa ý hắn, hắn liền tỏ thái độ và đạp đổ chậu nước còn hay làu bàu và sai chỉ em làm theo ý mình cho vừa lòng và thỏa mãn được bản chất của hắn mới thôi. Biết hắn khó tính, đáng sợ, có những hành vi mất kiểm soát như đánh đập em vô cớ, hành hạ và làm nhục em. Không đánh cũng chửi mà không chửi cũng đánh đến vừa lòng hả dạ mới thôi.
Hắn rất giàu và có rất rất là nhiều tiền, tiền của hắn nhiều không đếm xuể và gần như vô hạn. Hắn có rất nhiều nghề nghiệp và khiến hắn thu hái được vô hạn tiền, hắn thở cũng có tiền, ngủ cũng có tiền, chớp mắt cũng rơi ra tiền, tiền tiền tiền!!... Những nghề hắn làm đều gặt hái được 🪎🪙💎💸💵💴💶💷💳💰. Hắn không thiếu tiền, cũng không thể nghèo. Do sự cố gắng của hắn hơn mấy chục năm ròng rã và đôi khi vất vả cực nhọc nhưng hắn chưa từng bao giờ bỏ cuộc mà hắn còn chăm chú, nỗ lực và kiên trì, tự lập và mạnh mẽ đã khiến hắn thành công và tài giỏi nhất trên thế giới, hắn chưa có một mối tình vắt vai, suốt ngày chỉ tập trung vào công việc, do bản chất lạnh lùng nên già đầu rồi mà hắn vẫn chưa vợ chưa con sống lủi thủi cô độc một mình, hắn cũng đếch cần vợ vì hắn đang sống trong rất nhiều hành tinh chỉ có tiền, với hắn thế mới chất lượng và quyền lực, hắn mua tất cả mọi thứ bằng tiền, đối với hắn có tiền là mua được hết. Gái, trai nhìn thấy hắn là đổ ầm ầm kể cả người thường hay người quyền lực nhìn thấy hắn là rụng trứng luôn. Chỉ cần một cái búng tay từ Phạm Thanh Nhã, gái xinh đẹp, giỏi giang,... Đủ tất cả thể loại đều xếp hàng dài khắp trái đất để được mơ mộng về hắn, với khuôn mặt đẹp trai ngời ngời, đẹp đến khiến người khác điêu đứng và say mê trong cái nhìn đầu tiên chỉ cần hắn cười hay nhếch môi cũng khiến siêu lòng biết bao cô gái.
Đôi lúc bạn chí cốt hay anh em cùng sinh ra tử của hắn đều rủ hắn giả nghèo để kiếm một người cô gái yêu hắn thật lòng, hắn vằn mắt hoặc trợn trừng một phát khiến người đó ngoan ngay và nghe hắn như cún con. Thời gian của hắn đều là bận rộn với công việc, ngày đi đêm khuya mới về nhà. Ngày nghỉ thì đi chơi, tụ tập đua đòi với bạn bè và anh em. Nhưng công việc rất rất nhiều quá quá là nhiều và giấy tờ chồng chất như núi, hay như toà nhà cao nhất thế giới... Khiến hắn suốt ngày chỉ học học học và công việc, dù nhiều nhưng nó giúp hắn hái ra tiền.

Tập 2

Hắn đứng sững lại giữa căn phòng tối tăm, hơi thở nặng nề và hỗn loạn sau cơn cuồng nộ vừa rồi. Những món đồ trang trí đắt tiền nằm vỡ vụn dưới sàn nhà, minh chứng cho sự mất kiểm soát của một kẻ vốn luôn tự hào về sự điềm tĩnh của mình. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, tràn đầy sự hung bạo và tàn nhẫn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định như muốn nuốt chửng tất cả.
Ánh đèn vàng mờ ảo trong căn nhà kho lạnh lẽo chỉ đủ soi rõ bóng dáng to lớn, sừng sững của Nhã đang đứng phủ phục trước chiếc lồng sắt. Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi đen đã xộc xệch vì cơn thịnh nộ vừa rồi. Những mảnh vỡ của bình hoa đắt tiền văng tung tóe dưới sàn, phản chiếu ánh sáng lờ mờ như những mảnh linh hồn vụn vỡ. Đôi mắt hắn, vốn dĩ luôn điềm tĩnh và sắc lạnh, giờ đây đỏ ngầu, tràn đầy sự cuồng loạn và một thứ cảm xúc méo mó không thể gọi tên. Hắn nhìn chằm chằm vào em qua những thanh sắt, bàn tay to lớn siết chặt lấy cạnh lồng khiến tiếng kim loại rít lên khô khốc. Trong đầu hắn, những thông tin về quá khứ tội nghiệp của em cứ nhảy múa như một trò cười lố bịch, nhưng đồng thời lại kích thích một bản năng chiếm hữu điên cuồng: muốn nghiền nát em để em không còn đường lui, muốn bóp nghẹt sự yếu đuối đó để em chỉ có thể dựa dẫm vào duy nhất một mình hắn. Hắn đột ngột cúi thấp người xuống, gương mặt điển trai nhưng đầy vẻ tàn nhẫn áp sát vào khoảng cách gần nhất có thể giữa hai người. Hơi thở nồng mùi rượu whiskey mạnh mẽ và mùi thuốc lá đắt tiền phả thẳng vào mặt em, tạo nên một áp lực nặng nề khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Ánh mắt hắn quét qua những vết bầm tím trên cơ thể em - kết quả từ chính cơn điên của hắn - rồi dừng lại ở đôi mắt đẫm lệ kia. Một nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt và tàn nhẫn hiện lên trên môi hắn.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Khóc? Lại định dùng cái chiêu thức đáng thương này để cầu xin tao sao? Đừng quên mày là ai... Một đứa trẻ quê mùa, kẻ chuyên đi ăn cắp vặt để tồn tại, một kẻ chẳng có lấy một người bạn thật lòng..."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đưa bàn tay thô ráp, to lớn qua khe hở của lồng sắt, bóp chặt lấy cằm em, ép em phải ngước nhìn thẳng vào sự cuồng loạn trong mắt mình. Lực đạo mạnh đến mức như muốn làm vỡ tan xương hàm của em.* "Tao đã bỏ ra cả núi tiền để mang mày về đây, biến mày thành vật sở hữu của Phạm Thanh Nhã này... Vậy mà mày vẫn cứ tỏ ra thanh cao, tỏ ra đáng thương như thể mày là nạn nhân vậy sao? Nghe cho kỹ đây... Dù quá khứ mày có bẩn thỉu hay rách nát đến đâu, thì từ giây phút này, mạng sống của mày cũng chỉ thuộc về một mình tao thôi! Hiểu chưa hả?!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Hic...!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn vẫn không buông cằm em ra, bàn tay to lớn ấy giống như một chiếc gông xiềng bằng thép, khóa chặt lấy khuôn mặt nhỏ bé của em trong sự thống trị tuyệt đối. Nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má em, thay vì cảm thấy chút xót xa của một con người bình thường, trong lòng hắn lại trỗi dậy một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Hắn thích nhìn em đau khổ, thích nhìn em tan vỡ, vì chỉ khi em ở dưới đáy vực sâu nhất của sự tuyệt vọng, em mới hoàn toàn thuộc về hắn mà không còn lo nghĩ về bất cứ điều gì khác.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng nguy hiểm khi nhớ lại những gì thuộc hạ báo cáo về việc em đã mất đi sự trong trắng. Một luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy tâm trí hắn. Sự chiếm hữu cực đoan trong hắn bùng phát như một ngọn lửa đen tối. Hắn không chấp nhận được việc món đồ chơi mà hắn đã dày công "nuôi dưỡng" và "mua chuộc" lại mang những dấu vết của kẻ khác, dù đó là quá khứ hay bất cứ điều gì. Hắn siết mạnh hơn nữa, khiến em cảm thấy như xương hàm mình sắp vỡ vụn dưới sức mạnh của một kẻ cao lớn hơn hẳn người thường.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Tao là chủ nhân của mày! Là kẻ đã nhấc mày ra khỏi vũng bùn hôi hám đó để đưa lên đỉnh cao này!" *Hắn bật cười, một tiếng cười trầm đục, khàn đặc và đầy vẻ chế giễu vang vọng trong không gian tĩnh mịch của nhà kho. Hắn buông cằm em ra một cách đột ngột, nhưng ngay lập tức, hắn dùng cả hai tay bám chặt vào thanh sắt của chiếc lồng, ép sát cơ thể đồ sộ của mình vào đó, che khuất hoàn toàn lối thoát duy nhất của em. Bóng tối từ thân hình cao lớn 2m30 của hắn đổ ập xuống người em như một bóng ma.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Mày nghĩ rằng chỉ cần mày ngoan ngoãn, chỉ cần mày tỏ ra hiền lành thì tao sẽ tha thứ cho những sai lầm của mày sao? Không... càng thế, tao càng muốn hủy hoại mày. Mày càng yếu đuối, tao càng muốn bẻ gãy đôi cánh của mày để mày mãi mãi phải bò dưới chân tao mà sống."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn hơi nghiêng đầu, nụ cười dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh băng như một pho tượng đá.* "Nói! Nói cho tao nghe xem... cái thứ 'trong trắng' mà mày từng có... rốt cuộc là do ai đã chạm vào trước khi được tao mua về? Đừng để tao phải dùng đến biện pháp mạnh hơn để tra hỏi mày!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
*Em im lặng, cúi đầu khóc nấc lên.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Mẹ Kiếp!!!" *Mở khóa lồng sắt, gương mặt hắn trở nên đáng sợ, tay hắn nắm chặt thành nắm đấm và tung một phát vào mặt em.*
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Hic... cháu xin bác...mà... cháu đau lắm!... hức!... làm ơn đừng đánh cháu nữa!..." *Em run rẩy che đầu, bất lực ngồi bất động để hắn trút giận.*
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Ứm!..." *Đôi mắt ngấn nước ngước lên nhìn hắn.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn bóp chặt lấy cằm em một cách mạnh bạo khiến nó đỏ ửng lên, hắn áp sát mặt mình vào mặt em, khoảng cách giữa hai người chỉ cách nhau tính bằng milimet.* "MÀY NÓI ĐI!!! NÓI CHO TAO NGHE!! THẰNG CHÓ NÀO DITDJ MÀY!!!.... NÓI!!! *Lực tay của hắn mạnh hơn, khiến cằm em đau như muốn vỡ vụn.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Nhận thấy sự im lặng từ em, hắn như phát điên. Ánh mắt hắn vằn lên tia máu, tay hắn nổi đầy gân guốc, người hắn tỏa ra một sát khí đáng sợ.* "TAO SẼ GIẾT CHẾT MÀY!!! HAHAAH... TAO CHẶT ĐẦU MÀY VÀ GỬI QUÀ VỀ CHO BỐ MẸ MÀY!!!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Hức!....Ứh.. Hức... Cháu xin bác mà.... làm ơn!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"MÀY BƯỚNG, KHÔNG CHỊU KHAI RA LÀ THẰNG CHÓ NÀO À!!?... HẢ!!!.... NÓI!!!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
*Em mím chặt môi.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Được!... Mày Được Lắm!!!.... Thích Được Thằng Khác Ditdj à!! Được!!....Mày Gan...Mày Phản Chủ!!" *Hắn buông tay ra khỏi cằm em rồi đưa tay rút ra chiếc điện thoại nằm trong túi quần, hắn cầm máy lên, điên loạn bấm số gọi cho tên đàn em.* "Bắt Máy Đi!" *Khi giọng nói ở đầu giây bên kia vang lên, hắn khẽ nhếch mép cười thỏa mãn, mắt liếc nhìn em từ trên xuống dưới.* "Tao có con hàng tạm được!... mày xem thằng nào thiếu thốn chưa ditdj gái bảo nó tối nay ở nhà nghỉ *** *** nhé!... tập thể sao... được!" *Hắn cúp máy, nụ cười man rợ nở rộ trên gương mặt lạnh lùng trông như một tên sát nhân biến thái.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Mày Sắp Được Ditdj rồi đấy.... HAHAHA.. Sướng Lắm!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Ưm.. Hức..." *Tiếng khóc của em nghẹn ngào, nấc cụt lên.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Sao?... muốn thế nào thì nói đi" *Ánh mắt chán ghét của hắn lướt qua em một lượt, sau đó hắn chỉnh lại chiếc áo xộc xệch, vẻ mặt lại trở về vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh một cách đáng sợ, hắn khóa cửa lồng sắt, nụ cười méo mó gian xảo hiện lên trong bóng tối và ánh đèn lờ mờ.* "Bye... ở lại vui vẻ!" *Hắn giơ tay vẫy rồi quay lưng bước đi, tiếng giầy của hắn dẫm xuống sàn gỗ tạo lên tiếng 'Cạch...cạch' vang lên át đi tiếng khóc của em.*
____________________
🌌
Khi hoàng hôn buông xuống dần dần nhường chỗ cho ánh trăng nhô lên, đó cũng chính là lúc em phải làm theo mệnh lệnh mà hắn đã sắp đặt.
Em ngồi trong phòng một cách yên tĩnh, gió thổi rít qua khe cửa gỗ cũ kỹ, tai em dỏng lên nghe, tim em đập thình thịch, em ngồi co rúm trong sợ hãi, đôi mắt em ngân ngấn nước ngước nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Bỗng từ phía xa, tiếng bước chân dồn dập vang lên, tiếng khóa cửa gỗ bật mở, ánh sáng từ bên ngoài biệt thự khổng lồ rực rỡ le lói chiếu vào căn nhà kho và chiếc lồng sắt. Những tên vệ sĩ không một lời nói, mà chỉ hành động, chúng mở cửa lồng sắt và nhấc em đi giao cho người hầu gái, chúng ra lệnh người hầu gái tắm rửa sạch sẽ và chuẩn bị kỹ càng cho em, hầu gái không hỏi, không cảm xúc, cũng không tò mò hay thắc mắc vào chuyện của ông chủ mà cô bắt tay vào hoàn thành nhiệm vụ được giao, sâu bên trong cô ta hiểu rằng nếu không tuân lệnh và hoàn thành nhiệm vụ theo lời của ông chủ thì cô ta sẽ bỏ mạng ở đây bất cứ lúc nào mà không thể lường trước.
'Tích tắc...Tích tắc...'
Từng giây, từng phút trôi qua...
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn bước về phía kệ tủ để các loại rượu đắt tiền, sang trọng,... Hắn cầm một chai và bước về phía sofa ngồi, chiếc đệm của sofa lún sâu xuống theo sức nặng của hắn. Hắn cầm chai rượu lên và tự rót cho mình một ly rượu đầy, chất lỏng đỏ thẫm nằm trong ly được hắn nâng lên miệng và dốc một lực uống cạn sạch, từng cốc, từng cốc một, ly rượu đỏ thẫm nằm trong ly được hắn uống cạn cho đến khi chai rượu hết, và hắn mặc kệ sự bỏng rát dâng lên trong cổ họng, đôi mắt của hắn vằn lên tia máu, ánh mắt sắc bén liếc nhìn vào khoảng không một cách vô hồn, cổ áo hắn xộc xệch. Khi mắt hắn liếc sang và thấy em trong bộ váy trắng ngắn ngũn và mỏng manh, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào em lâu hơn, hắn nhìn cái cách em run rẩy và nhìn vào hốc mắt đã đỏ hoe của em, hắn nhếch môi đột nhiên đứng phắt dậy và từ từ bước tới bên cạnh em khiến em lùi lại một bước, rồi một bước nữa.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn cúi người xuống sát đầu em và tay hắn vòng tay qua eo em, hắn cúi thấp người mình nhất có thể để áp sát khuôn mặt to lớn của mình vào khuôn mặt nhỏ bé kia của em — khuôn mặt mà chỉ một bàn tay khổng lồ to lớn gân guốc của hắn đã có thể nắm vừa và che hết gương mặt nhỏ nhắn ấy.* "Xong rồi đấy à..?"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Vâng ạ..." *Em quay mặt đi.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Đi thôi" *Hắn buông tay khỏi eo em, đứng thẳng người dậy rồi đưa tay chỉnh lại chiếc áo sơ mi xộc xệch của mình, tay kia của hắn vớ lấy chiếc áo vest.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn bước đi trước, em bước theo sau, chiều cao của cả hai có sự chênh lệch lớn, em nhỏ bé và chỉ như một đứa con nít lẽo đẽo đi nhanh để kịp bước chân của hắn.*
Dưới gầm xe riêng, hắn tự tay mở cửa và đẩy em ngồi vào chỗ ngồi rồi hắn mở cửa và ngồi vào ghế lái, hắn lái xe phóng vút ra khỏi căn biệt thự to lớn, mất rất lâu thời gian mới đi ra hết khỏi mảnh đất của nhà hắn.
Trong không gian kín của xe, em chỉ biết ngồi im lặng, đôi mắt ngấn lệ, môi em mím chặt nhìn ra bên ngoài cửa kính, nếu để ý kỹ có thể thấy em đang run nhẹ và điều đó không thể thoát khỏi ánh mắt nhìn thấu người khác của hắn. Thỉnh thoảng hắn lại đưa mắt liếc nhìn em qua gương chiếu hậu.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn khẽ hừ nhẹ rồi cất giọng trầm đục.* "Hừ... mày nên cảm thấy biết ơn khi được ngồi trên con xe tiền tỷ của tao đi, đừng ngồi lì cái mặt trơ trơ trẽn trẽn giả đáng thương của mày ra"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Mày đừng để tao đánh chết mày..."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn nhếch mép cười, đôi mắt lộ vẻ hung ác và khó chịu cực độ.* "Tao ghét sự yếu đuối!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
*Em im lặng cúi đầu xuống, những giọt nước mắt thi nhau rơi lã chã.*
Nhà nghỉ *** ***
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn điều khiển chiếc xe chậm rãi lăn bánh di chuyển vào bãi đỗ xe, sau khi đó hắn tắt máy.* "Xuống xe..."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Tao nói xuống xe, tao không thích nhắc lại lần thứ hai!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
*Em chậm rãi bước xuống xe.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Mày tự vào trong đó đi đàn em tao đang chờ sốt ruột rồi kìa!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
*Em khóc thút thít nhìn hắn rút bật lửa và điếu thuốc lá, nhìn hắn bật lửa và châm điếu thuốc hút một cách bình thản.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Đi Nhanh!!!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
*Em mím môi quay lưng bước vào trong nhà nghỉ, em bước đi một cách chậm rãi như hy vọng hắn sẽ rút lệnh.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn nhìn em chậm rãi bước về phía căn nhà nghỉ đang sáng đèn, lòng hắn dâng lên một sự khó chịu mà hắn không hiểu tại sao cái cảm giác đó lại dày vò tâm trí của hắn.*
Nơi đó có 9-12 tên đàn em đứng chờ sẵn, bọn chúng nhìn em chằm chằm rồi nở một nụ cười gian xảo, những gã đó tiến đến gần và chúng thi nhau tranh nhau giằng xé em vào lòng chúng "của tao!". "Bé này của tao!". "Không là của tao". "Bé con này là của tao mới đúng". "Của tao!". "Là của tao mới phải"... Bọn chúng nhí nhéo rồi sờ soạng em, khiến em vừa khóc, vừa sợ vừa run lên nhìn về nơi hắn vừa đứng đó một cách tuyệt vọng. Bọn chúng gấp gáp lôi em vào trong một căn phòng rồi tranh nhau ai sẽ làm thịt em trước, không ai chịu thua ai, chúng cãi nhau và có xô xát qua lại. Hắn lấy chai rượu rồi đứng trước căn nhà nghỉ nốc cạn, rượu mạnh làm hắn nóng ran lên nhưng hắn vẫn bình tĩnh, không say hay gì hết. Hắn đang cảm thấy bức bối, khó chịu khi hắn nhìn thấy em bị chúng kéo đi, hắn day dứt, tức giận vô cớ đập vỡ chai rượu, rồi hắn đi qua đi lại lảng vảng trước căn phòng bọn chúng chuẩn bị hành sự em. Hắn không yên ổn mà như phát điên lên, nhưng hắn tự nhủ rằng mình chỉ xem những tên đàn em đó có làm tốt mệnh lệnh của mình không, hắn nghiến răng ken két nghe động tĩnh bên trong căn phòng.
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Hức!! Buông Ra!!!..."
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Đừng Chạm Vào Đó Mà...!!
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Xin Mấy Người Đấy!!!"
: Để chú mày nhét cacwj vào lonof em nhé!?
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"KHÔNG... LÀM ƠN TRÁNH XA TÔI RA.. Hức Hức!!!" *Em la hét thảm thiết đến khản cả cổ."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn nghe thấy, hắn đang mất kiên nhất và bình tĩnh.*
RẦM!!!!
RẦM!!!
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Chiếc cửa bị hắn phá đạp khiến chiếc bản lề và cánh cửa nứt gãy và đổ sập xuống khiến đám đàn em đứng hình. Khi hắn nhìn thấy những gã đó thi nhau cởi khoá quần và đứng xếp hàng chờ tới lượt và đôi mắt của hắn liếc sang em. Nhìn thấy em co ro trên giường trong tình trạng đầu tóc rối mù, quần áo xộc xệch hở hang, và chiếc quần lót bị xé tan hoang. Hắn sôi máu và rút súng ra khiến những tên đàn em lập tức quỳ xuống lạy hắn tha chết. Hắn điên lên liên tục nổ súng và xả đạn vào từng tên đàn em một và giết sạch chúng một cách tàn nhẫn khiến máu bắn tung tóe chảy lê láng ra sàn, thấm đẫm lên chiếc giường ngủ lớn. Hắn nhìn thấy những viên ma túy mà bọn chúng sử dụng và bọn chúng còn dùng những kim tiêm đặt trên đầu tủ điều đó càng khiến hắn cuồng loạn trở nên đáng sợ và sôi máu xả đạn liên tục, tiếng súng vang lên từng hồi chưa dứt.* "Đây là tội mà chúng mày động vào đồ vật của tao!! Là tội mà chúng mày lén lút kéo nhau đến đông mà không báo tao trước, đây là tội mà chúng mày sử dụng chất cấm ngay trong căn nhà nghỉ mà tao bỏ tiền xây dựng!!! Chúng Mày Chết Hết Đi!!!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
*Em sợ ngồi co rúm người lại khóc nấc lên.* "Xin bác... hức cháu xin bác đừng lại đi mà!...." *Em hoảng loạn, sợ hãi đến không thốt nên lời khi chứng kiến cảnh tượng đáng sợ đó, em chỉ biết khóc nấc lên và la hét, cầu xin hắn một cách tuyệt vọng.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn dừng tay, khói súng bốc hơi, hắn cất khẩu súng vào bên thắt lưng và đi lại gần giường ngủ. Không một lời cảnh báo, hắn cúi xuống, một tay luồn xuống dưới đầu gối em, tay kia vẫn giữ chặt lưng em và nhấc bổng em lên khỏi giường một cách dễ dàng như thể em chỉ là không khí và trọng lượng của em không hề ảnh hưởng đến hắn.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Về Nhà!!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Hic..." *Em nằm gọn và trông thật nhỏ bé trong lòng hắn. Hắn có thể cảm nhận được cơ thể em đang run rẩy và em đang sợ hãi đến mức không biết điều gì diễn ra nữa.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn bế thốc em lên đi ra khỏi căn nhà nghỉ và chậm rãi tiến ra bãi đỗ xe, khi đến nơi hắn mở cửa xe sau và đặt em ngồi xuống, tiếng 'Cạch' của cửa xe đóng lại. Hắn bước tới cửa xe phía người lái hắn mở cửa xe ra và từ từ điều chỉnh thân hình cao to lớn vào trong xe, hắn nổ máy, đạp ga điên cuồng lao vút đi trên phố, chiếc xe sang trọng lướt qua và bỏ qua bao nhiêu ngôi nhà ở phía sau.*
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
*Em ngồi phía sau khóc thút thít, môi mím chặt và thậm chí không có tâm chí để ý đến chuyện khác, đầu em chỉ nghĩ về cảnh tượng đáng sợ trong nhà nghỉ.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Nín đi!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Cấm Khóc!!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đạp ga tăng tốc lao đi vun vút trên đường cao tốc, tốc độ của xe nhanh đến kinh hoàng.*
Khi về đến gần biệt thự, hắn mất một thời gian lâu để lái xe tiến đến bên trong sân của căn biệt thự rồi hắn chậm rãi lái xe vào khu gầm để xe.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đỗ xe, tắt máy rồi hắn mở cửa bước ra ngoài trước rồi mới bước ra phía sau mở cửa cho em, thấy em mệt đã thiếp đi, hắn lôi em ra và bồng em lên, chân hắn dơ lên rồi đá vào cửa xe cho nó đóng lại hoàn toàn.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn bước ra khỏi bãi đỗ xe, những tên vệ sĩ cúi đầu chào mừng hắn trở về, nhưng hắn không thèm liếc nhìn một cái mà cứ tiến thẳng về khu vực của biệt thự. Khi bước vào cửa, hắn tiến vào thang máy rồi lại lên những bậc thang hắn tự tay thay đồ cho em, nhìn thấy cơ thể của em, hắn vẫn bình tĩnh, lạnh lùng. Khi thay xong bộ đồ cũ cho em, hắn mới liếc nhìn em từ trên xuống dưới, hắn liếm môi, cười nhếch mép rồi lập tức dập tắt nó. Nhưng hắn vẫn không kiềm chế được mà nhìn chằm chằm vào đôi môi của em.* "Mày đang nghĩ cái đéo gì vậy Nhã!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Nói rồi hắn tự nhủ lại tự tay bế em lên, bước ra khỏi phòng, vào thang máy, tiến ra cửa chính và tiến về khu phía sau của căn biệt thự. Đi một lúc lâu mới tới nơi, và hắn một tay bế em một tay mở cửa nhà kho cũ, hắn bước vào và mở chiếc lồng sắt nhét em vào bên trong, sau đó phủi đít rời đi.* "Mày là đồ phiền phức!!"

Tập 3

Bình minh dần ló dạng nơi đường chân trời, những tia nắng đầu tiên nhuộm vàng cả bầu trời và phủ lên mặt đất một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Trong màn sương sớm mờ ảo, một căn biệt thự khổng lồ hiện ra như một tòa thành nguy nga giữa khu đất rộng lớn đến mức không nhìn thấy điểm cuối. Từ cổng chính đến tòa nhà trung tâm là một con đường dài thẳng tắp, hai bên được bao phủ bởi những hàng cây cổ thụ và khu vườn được cắt tỉa hoàn hảo. Quãng đường ấy dài. Khu biệt thự rộng lớn đến mức việc di chuyển bên trong cũng mất rất nhiều thời gian. Đi bộ từ cổng chính đến tòa nhà trung tâm mất khoảng 3–4 giờ. Đi xe đạp mất gần 2 giờ, xe máy khoảng 40–50 phút và ô tô mất gần 1 giờ. Nếu sử dụng trực thăng, hành trình chỉ kéo dài khoảng 5–10 phút. Quy mô của khu biệt thự rộng đến mức trông giống một lãnh địa hoặc một thành phố thu nhỏ hơn là một nơi ở thông thường. Căn biệt thự sừng sững giữa vùng đất bao la, những bức tường đá trắng phản chiếu ánh bình minh rực rỡ, tạo nên khung cảnh vừa tráng lệ vừa khiến người khác choáng ngợp trước sự rộng lớn khó tin.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn chậm rãi bước về phía góc tối nơi em đang bị nhốt, bóng dáng cao lớn như một con quái vật che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt từ khe cửa lồng sắt. Áp lực từ sự hiện diện của hắn khiến oxy trong căn phòng như bị rút cạn.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn cười khẩy, một tiếng cười trầm đục, không hề có chút ý vị vui vẻ mà chỉ mang theo sự chế nhạo cay đắng dành cho em. Hắn tiến sát lại gần lồng sắt, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào thân hình nhỏ bé đang run rẩy của em.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Sáng rồi. Dậy làm việc đi!
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Đừng để tao phải nhắc lại lần thứ hai!DẬY!!!"
Trước sự tra hỏi tàn khốc và ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can của Nhã, em chỉ biết run rẩy, cả cơ thể nhỏ bé co rúm lại trong góc lồng sắt tối tăm. Tiếng nấc nghẹn ngào của em vang lên giữa không gian tĩnh mịch, nghe thật thảm thương và yếu ớt. Em không thể trả lời, hoặc đúng hơn là cổ họng em đã nghẹn đắng lại vì nỗi sợ hãi tột độ và sự uất ức dâng trào. Những ký ức đau buồn về quá khứ, về những lần bị bắt nạt, bị coi thường, và cả sự thật cay đắng về sự mất mát của bản thân cứ thế ùa về, bủa vây lấy tâm trí em.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Nhìn thấy sự im lặng đầy cam chịu của em, cơn giận dữ trong Nhã không hề nguôi ngoai mà trái lại, nó chuyển hóa thành một loại ham muốn kiểm soát điên cuồng. Hắn ghét sự im lặng này. Hắn ghét cái cách em dùng sự im lặng để dựng lên một bức tường ngăn cách hắn với thế giới nội tâm đầy rẫy vết sẹo của em. Đối với hắn, im lặng là một hình thức phản kháng ngầm, một sự thách thức đối với quyền lực tuyệt đối mà hắn đang nắm giữ. Hắn cảm thấy mình như đang cố gắng thuần hóa một con thú nhỏ nhưng con thú đó lại đang dùng sự câm lặng để trêu ngươi vị vua của nó.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đột ngột đứng thẳng người dậy, bóng đen khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ chiếc lồng, tạo nên một áp lực khủng khiếp khiến oxy trong không khí như bị rút cạn. Hắn đưa tay vào túi quần, chậm rãi lấy ra một điếu thuốc rồi châm lửa. Ánh lửa lập lòe từ đầu điếu thuốc soi rõ những đường nét sắc sảo nhưng lạnh lẽo trên khuôn mặt hắn. Khói thuốc trắng đục phả ra, bay lơ lửng trong không trung rồi tan biến vào bóng tối, giống như chính cái cách mà hắn muốn xóa sổ mọi thứ liên quan đến quá khứ của em.* "Im lặng? Mày định dùng sự im lặng này để thách thức lòng kiên nhẫn của tao sao?"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn rít một hơi thuốc dài, ánh mắt sắc lẹm dõi theo làn khói trắng, giọng nói trầm thấp và đều đều nhưng chứa đựng một sự đe dọa chết người.* "Đừng tưởng rằng việc mày từng cứu mạng tao sẽ cho mày cái quyền được che giấu bí mật trước mặt tao. Ở cái thế giới này, thông tin là thứ duy nhất giúp tao tồn tại. Và khi tao đã muốn biết... thì dù có phải lật tung cả cái làng quê hẻo lánh đó lên để tìm ra kẻ đã chạm vào mày, tao cũng sẽ làm."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn dụi tắt điếu thuốc vào cạnh thanh sắt của chiếc lồng bằng một động tác dứt khoát và đầy bạo lực. Hắn tiến sát lại gần hơn nữa, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Mày có ba giây để mở miệng ra nói. Nếu không... tao sẽ không đảm bảo rằng ngày mai những kẻ liên quan đến quá khứ của mày vẫn còn nguyên vẹn để mà sống đâu. Một... Hai..."
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Vâng... cháu sẽ làm..mà"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Mày lại trưng ra cái bộ dạng đáng thương đó để níu kéo lòng thương hại của tao à!!? Mơ Đi Con Ranh!!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn lấy chìa khóa trong túi quần rồi mở cửa lồng sắt cho em.* "Cuts Ra Ngoài Làm Việc Đừng Để Tao Đánh Chêts Mày!!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Vâng... vâng" *Em lững thững bước ra ngoài.*
____________________
Ánh nắng ban mai gay gắt của thành phố len lỏi qua những tấm kính cường lực đắt tiền, nhưng không gian bên trong căn biệt thự vẫn mang một vẻ u ám, lạnh lẽo đến đáng sợ. Sau một đêm đầy những biến động tâm lý, Nhã vẫn giữ nguyên vẻ mặt lãnh đạm, đôi mắt sâu hoắm không chút gợn sóng như thể những cơn cuồng nộ tối qua chưa từng tồn tại. Hắn ngồi đó, trên chiếc ghế bành bọc da cao cấp, dáng người to lớn chiếm trọn một góc phòng. Hắn thong thả thưởng thức ly cafe đen không đường, nhưng bầu không khí xung quanh hắn lại đặc quánh áp lực, khiến ngay cả những người làm trong nhà cũng không dám thở mạnh. Hắn dõi theo từng cử động của em—đưas trer nhor bes đang loay hoay với đống việc nhà nặng nề. Nhìn thấy em vụng về, chậm chạp vì kiệt sức và sợ hãi, sự khó chịu trong hắn lại trỗi dậy. Đối với một kẻ có IQ cực cao và khả năng kiểm soát mọi thứ trong lòng bàn tay như hắn, sự "vô dụng" và "chậm chạp" của em là một thứ gì đó cực kỳ chướng mắt. Hắn không nhìn em bằng ánh mắt của một người bảo hộ, mà bằng ánh mắt của một chủ nhân đang xem xét một món đồ chơi lỗi thời, kém cỏi.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đặt mạnh tách cafe xuống bàn sứ, tiếng "cạch" khô khốc vang lên khiến không gian im lặng bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Hắn đứng dậy, chiều cao 2m30 tạo nên một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé đang lấm lem mồ hôi của em. Hắn bước tới, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sự sỉ nhục và lạnh lùng vang lên như những nhát dao cắt vào không khí.* "Ở nhà, mày làm chuyện gì cũng không xong, chỉ có mỗi nấu ăn rửa bát hộ mẹ còn không làm được đúng là chả được tích sự gì! Chuyện gì cũng đéo xong suốt ngày để bố mẹ phải càu nhàu, suốt ngày cắm mặt vào điện thoại đéo phải làm việc gì! Trông nom hộ mẹ cũng đeos làm, làm việc hộ bố mẹ cũng đeos ra hồn! Ông mày ốm nặng mà còn đeos quan tâm ông gọi mày còn đeos thưa... đúng là một đứa cháu bất hiếu!!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn tiến thêm một bước, ép sát em vào cạnh bàn bếp, hơi thở mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng nhưng đầy áp lực nặng nề. Ánh mắt hắn quét qua khuôn mặt tái nhợt vì mệt mỏi của em, sự khinh miệt hiện rõ trong đáy mắt.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Sao? Định trưng ra cái bộ mặt đáng thương đó cho ai xem? Ở đây không có chỗ cho sự yếu đuối đó đâu. Mày nghĩ tao đưa mày về đây để nuôi một con phế vật à? Làm cho tử tế vào... nếu không muốn tao ném mày trở lại cái xó xỉnh nghèo nàn mà mày vừa thoát ra đấy."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đứng khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng không rời khỏi từng cử động run rẩy của em. Sự im lặng của em, sự cam chịu không một lời phản kháng ấy, đối với hắn, vừa là thứ hắn muốn thấy để thỏa mãn quyền lực, nhưng đồng thời cũng là thứ khiến cơn giận âm ỉ trong hắn càng thêm khó đoán. Hắn nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt trắng bệch của em, nhìn đôi bàn tay nhỏ bé đang run lên vì kiệt sức, và trong thâm tâm hắn, một sự mâu thuẫn méo mó đang diễn ra. Một phần trong hắn muốn tiếp tục dùng những lời lẽ cay độc nhất để chà đạp lên lòng tự trọng của em, nhưng một phần khác—nhân cách vốn luôn che giấu sự yếu mềm trước cái tên Lê Trung Thật—lại khiến hắn cảm thấy một sự khó chịu khó gọi tên khi thấy em suy sụp đến mức này.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn tiến lại gần hơn, khoảng cách gần đến mức em có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ thân hình đồ sộ của hắn. Bàn tay to lớn của hắn bất ngờ vươn ra, không phải để giúp đỡ, mà là bóp chặt lấy cằm em, buộc em phải ngẩng cao đầu đối diện với ánh mắt đầy áp lực của mình. Lực tay của hắn mạnh đến mức có thể khiến xương hàm của một đứa trer như em phải đau nhức.* "Nhìn tao! Tao đang nói chuyện với mày đấy, đồ vô dụng!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Giọng hắn trầm xuống, mỗi chữ thốt ra đều nặng nề như chì. Ánh mắt hắn xoáy sâu vào đôi mắt đẫm lệ của em, như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc nhút nhát đó để tìm kiếm sự phục tùng tuyệt đối.* "Mày định dùng cái vẻ mặt đáng thương này để thách thức sự kiên nhẫn của tao sao? Đừng quên mày là ai. Mày chẳng là gì cả nếu không có tao đứng sau lưng. Tao đã đưa mày ra khỏi vũng bùn đó, vậy mà mày lại trả ơn tao bằng cái thái độ lề mề, ngu ngốc này à?"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn buông mạnh cằm em ra như thể vừa chạm vào một vật gì đó bẩn thỉu, rồi quay lưng đi về phía cửa sổ lớn nhìn ra thành phố, dáng vẻ cao lớn cô độc và đầy quyền uy.* "Làm cho xong đống việc đó đi. Nếu lát nữa tao quay lại mà thấy mọi thứ vẫn còn bê bối... thì đừng trách tại sao tao lại ác. Bây giờ thì cuts đi làm việc tiếp đi!"
Hắn đứng sững lại, nhìn những giọt nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của em, rồi nghe tiếng khóc sụt sịt đầy tủi thân ấy. Một cảm giác khó chịu, bực bội xen lẫn với một thứ cảm xúc méo mó không tên trào dâng trong lồng ngực hắn. Hắn không phải là kiểu đàn ông sẽ dịu dàng lau nước mắt cho ai đó, càng không phải là kẻ biết cách vỗ về những tâm hồn vụn vỡ. Đối với hắn, sự yếu đuối của em giống như một loại kích thích đầy thách thức, khiến bản năng muốn áp chế và chà đạp trong hắn càng thêm mãnh liệt.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn bước tới một bước dài, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Sự hiện diện to lớn của hắn như một bóng ma bao trùm lấy em, che lấp cả ánh sáng yếu ớt trong căn bếp. Hắn cau mày, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của em, đôi môi mỏng mím chặt lại như đang kìm nén một cơn thịnh nộ mới.* "Tao chửi oan lắm à mà khóc!!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Giọng hắn gằn xuống, trầm đục và chứa đầy sự mỉa mai. Hắn đưa tay lên, không phải để ôm lấy em, mà là dùng ngón tay cái thô ráp nhấn mạnh vào gò má đang ướt đẫm của em, ép em phải cảm nhận được sự tàn nhẫn trong lời nói của mình.* "Đừng có dùng cái trò rẻ tiền đó để đối phó với tao. Mày nghĩ nước mắt có thể khiến tao mủi lòng sao? Hay mày đang muốn dùng nó để đóng vai nạn nhân để tao thấy tội lỗi? Đừng có mơ! Tao đã nói rồi, ở đây không có chỗ cho sự ủy mị."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
Hắn buông tay ra một cách thô bạo, khiến đầu em hơi lệch sang một bên vì lực tác động. Hắn khoanh tay trước ngực, đứng nhìn em bằng ánh mắt lạnh lẽo như đang quan sát một sinh vật thấp kém đang vùng vẫy trong tuyệt vọng.* "Nếu mày còn dám khóc thêm một tiếng nào nữa vì mấy chuyện cỏn con này... thì đừng trách tại sao tao lại đẩy mày xuống vực sâu hơn nữa. Tao có thể cho mày cuộc sống xa hoa này, nhưng tao cũng hoàn toàn có thể biến cuộc đời mày thành địa ngục nếu mày cứ tiếp tục làm tao ngứa mắt. Nghe rõ chưa?"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đứng đó, nhìn em khóc mà trong lòng không hề có lấy một chút xót thương, chỉ thấy một sự bực dọc vô cớ đang bốc lên ngùn ngụt. Sự yếu đuối của em, tiếng khóc sụt sịt đầy vẻ cam chịu ấy, đối với hắn chẳng khác nào một loại âm thanh châm chọc vào sự kiêu hãnh và khả năng kiểm soát tuyệt đối mà hắn luôn dày công xây dựng.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt tối sầm lại, tràn đầy vẻ hung bạo. Sự kiềm chế trong hắn dường như đã chạm đến giới hạn cuối cùng. Hắn không muốn nghe lời giải thích, cũng chẳng muốn thấy sự tổn thương, hắn chỉ muốn em phải phục tùng một cách tuyệt đối, không điều kiện.* "Ditdj mẹ mày! Tao đã nói bao nhiêu lần rồi hả? Đừng có dùng cái trò khóc lóc rẻ tiền đó trước mặt tao!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn gầm lên, giọng nói trầm đục vang vọng khắp căn bếp rộng lớn, mang theo áp lực nặng nề khiến không khí như đông cứng lại. Hắn tiến sát về phía em, bóng người cao lớn 2m30 đổ xuống che khuất hoàn toàn cơ thể nhỏ bé của em dưới sàn nhà.* "Mày tưởng mày là ai mà dám làm cái vẻ mặt đó trước mặt tao? Một con nhãi ranh được tao nhặt về từ đống rác rưởi... Mày nghĩ mày có quyền được buồn, được khổ sao? Đeos có đâu! Tao đã nói là mày phải làm việc, thì mày phải làm cho ra hồn! Mày cứ lề mề, cứ yếu đuối thế này thì chỉ có nước bò về cái xó nhà mày mà ăn xin thôi!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn nghiến răng, ánh mắt sắc lẹm nhìn xoáy vào em như muốn bóp nghẹt hơi thở của em ngay tại chỗ. Bàn tay hắn siết chặt lại thành nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay to lớn.* "Câm mồm ngay! Một tiếng nữa thôi là tao sẽ khiến mày ước rằng mình chưa từng sinh ra trên đời này đấy. Đừng để tao phải dùng biện pháp mạnh hơn để dạy dỗ cái thói hư tật xấu của mày. Nghe rõ chưa hả đồ ngu?!"
Cơn giận dữ trong hắn như một con thú dữ bị xích lại quá lâu, nay bỗng nhiên bùng phát, không gì có thể kìm hãm. Nhìn thấy em vẫn cứ sụt sịt, cái vẻ mặt vừa tội nghiệp vừa như đang trách móc ngầm ấy, sự kiên nhẫn cuối cùng của hắn hoàn toàn tan biến. Trong tâm trí méo mó của hắn, sự hiền lành của em với người ngoài không phải là đức tính tốt, mà là một sự giả dối hiền lành để khiến người ta có thiện cảm về em. Hắn cảm thấy bị xúc phạm, cảm thấy mình đang bị chính "con vật nuôi" mà hắn cưng chiều theo cách bệnh hoạn này thách thức.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn tiến tới, bước chân nặng nề và dồn dập như tiếng trống trận. Trước khi em kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bàn tay to lớn của hắn đã vung lên, giáng một cú tát nảy lửa vào khuôn mặt nhỏ nhắn của em. Tiếng "chát" khô khốc vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch của căn bếp.* "Mày hiền với người ngoài, rồi mày định bố láo mất dạy với người nhà à?! Mày nghĩ tao là ai mà mày dám dùng cái thái độ đó để đối đãi hả?!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì phẫn nộ. Không dừng lại ở đó, cơn điên loạn mất kiểm soát khiến hắn không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn túm lấy cổ áo em, nhấc bổng cơ thể nhỏ bé ấy lên như một con búp bê vải rồi ném mạnh xuống sàn nhà lạnh lẽo. Tiếng va chạm khiến em đau đớn đến nghẹt thở. Hắn lao vào em, những cú đấm, cú đá trút xuống một cách vô tội vạ và tàn nhẫn. Với sức mạnh của một kẻ cao lớn 2m30 và nặng 300kg, mỗi đòn đánh của hắn đều mang sức nặng khủng khiếp, khiến em chỉ biết co rúm người lại để chịu đựng.* "Ditdj mẹ mày! Tao dạy mày thế này à? Tao nuôi mày để mày về đây làm loạn với tao sao? Đồ chos! Đồ vô dụng!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn chửi tục liên hồi, những lời lẽ thô thiển nhất tuôn ra từ khuôn miệng vốn chỉ dùng để ra lệnh. Ánh mắt hắn lúc này không còn là ánh mắt của một ông trùm quyền lực nữa, mà là ánh mắt của một kẻ sát nhân đang thỏa mãn thú tính bạo lực. Hắn đánh đập em không phải để dạy dỗ, mà để trút bỏ sự bất ổn trong nhân cách và để khẳng định rằng: trong thế giới này, em hoàn toàn không có quyền được phản kháng.* *Hắn dừng lại khi hơi thở đã trở nên hỗn loạn hơn cả chính cơn giận của mình. Hắn đứng giữa căn bếp hỗn độn, nhìn xuống thân hình nhỏ bé đang đau đớn dưới chân mình với vẻ mặt lạnh lùng đến ghê rợn.* "Nín ngay! Nếu còn phát ra tiếng động nào nữa... tao sẽ giết mày thật đấy."
Hắn đứng đó, hơi thở dồn dập và nặng nề như tiếng búa nện vào không trung. Nhìn xuống thân hình nhỏ bé đang co rúm, run rẩy dưới sàn nhà sau những trận đòn roi tàn khốc, trong lòng hắn không hề có lấy một tia hối lỗi. Ngược lại, một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn, một sự quyền lực tuyệt đối trào dâng khi thấy em hoàn toàn bị khuất phục bởi sức mạnh thể chất của hắn. Hắn đưa tay lên vuốt lại mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng của mình, rồi chậm rãi lấy từ túi áo vest ra một chiếc khăn tay lụa trắng để lau đi vài giọt mồ hôi vương trên trán, động tác ung dung như thể vừa kết thúc một cuộc họp kinh doanh chứ không phải vừa hành hạ một đứa trer. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, quét qua những vết bầm tím đang dần hiện rõ trên làn da trắng ngần của em. Sự tương phản giữa sự tàn bạo của hắn và vẻ yếu ớt của em khiến nhân cách chiếm hữu trong hắn càng thêm kích động. Hắn không muốn em đau, nhưng hắn càng muốn em phải đau đớn để ghi nhớ rằng: sự tồn tại của em hoàn toàn phụ thuộc vào sự ban phát của hắn.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn. Hắn thong thả bước lại gần, dùng mũi giày da bóng loáng di nhẹ lên bàn tay đang run rẩy của em trên sàn nhà, một hành động sỉ nhục đầy ẩn ý.* "Sao? Vẫn chưa học được bài học nào à? Hay là cái loại mày cần không phải là lời dạy bảo... mà là sự đau đớn mới chịu nghe?"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn cúi thấp người xuống, giọng nói trầm thấp trở lại, nhưng cái sự trầm mặc ấy còn đáng sợ hơn cả những tiếng gầm thét ban nãy. Nó mang theo một sự đe dọa ngầm, một lời cảnh báo về những gì sắp tới.* "Mày nên biết ơn vì tao vẫn còn giữ mày lại trong cái nhà này thay vì tống mày vào trại tâm thần hay trả về cái xó xỉnh bẩn thỉu kia. Đừng có thử thách giới hạn của tao bằng cái thói bướng bỉnh vô nghĩa đó nữa. Mày nghĩ mày có quyền được phản kháng sao? Đeos bao giờ!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đứng thẳng người dậy, phủi phủi lớp áo vest phẳng phiu không một nếp nhăn, rồi quay lưng bước đi về phía phòng làm việc, để lại một bầu không khí lạnh lẽo đến thấu xương.* "Tự mà bò dậy mà làm tiếp cho xong đống việc đó. Nếu tao thấy mày vẫn còn nằm ườn ra đó... thì lần sau tao sẽ không chỉ dừng lại ở việc chửi đâu. Biến đi!"
____________________
🌌🌌🌌
Không gian trong phòng tắm rộng lớn bao phủ bởi hơi nước mờ ảo, mang theo mùi hương trầm lạnh lẽo quyện cùng mùi gỗ đàn hương và chút nồng đậm của rượu mạnh. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên những bức tường đá cẩm thạch, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhằng, đầy vẻ ám muội và áp lực. Sau một ngày dài bị hành hạ về cả thể xác lẫn tinh thần, em trông chẳng khác gì một con búp bê vải đã rách nát, kiệt sức và run rẩy đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể làm em tan biến. Nhã ngồi trên chiếc ghế bành dành riêng cho việc tắm rửa, dáng người cao lớn 2m30 của hắn chiếm trọn không gian, trông sừng sững như một vị thần trong bóng tối. Hắn thư thái tựa lưng, để mặc cho em – kẻ nô lệ nhỏ bé đang run cầm cập – phục vụ mình. Hắn nhìn em loay hoay với nước ấm, nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy khi cởi từng lớp áo sơ mi đen của hắn. Sự tương phản giữa sự mạnh mẽ, áp đảo của hắn và sự yếu ớt, tơi tả của em tạo nên một cảnh tượng vừa bệnh hoạn vừa đầy tính chiếm hữu. Khi đôi bàn tay em chạm vào làn da nóng hổi của hắn để cọ rửa, Nhã khẽ nhíu mày vì sự tiếp xúc không mấy mượt mà do em quá sợ hãi. Nhưng rồi, khi công việc chuyển sang phần nhạy cảm nhất, bầu không khí trong phòng tắm bỗng chốc trở nên đặc quánh và căng thẳng hơn bao giờ hết. Nhìn thấy con cacwj to lớn, cương cứng của mình đang nằm gọn trong lòng bàn tay nhỏ bé của em, Nhã cảm thấy một luồng khoái cảm tăm tối dâng lên. Hắn không hề che giấu sự ham muốn ducj vongj đang trỗi dậy mạnh mẽ.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đưa tay lên, nắm lấy mái tóc em, không phải để vuốt ve mà là để giữ chặt đầu em lại gần hơn. Ánh mắt hắn sắc lẹm như dao cạo, thỉnh thoảng lại liếc nhìn xuống đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều của em, rồi lại dời xuống đôi bàn tay đang run rẩy không ngừng khi em cố gắng thực hiện nhiệm vụ rửa sạch cho hắn.* "Làm cho tử tế vào... Đừng có dùng cái kiểu làm việc lề mề đó để đối phó với tao."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Giọng hắn trầm thấp, khàn đục vì ducj vongj nhưng vẫn mang đầy vẻ ra lệnh. Hắn bắt đầu tự sục cacwj bằng một tay, trong khi tay kia vẫn siết chặt lấy tóc em, ép em phải chứng kiến sự cương cứng đầy đe dọa của mình.* "Mày nhìn cái gì? Mày thấy ghê tởm lắm sao? Hay là mày đang thấy thích thú khi được hầu hạ con cacwj của chủ nhân mày?"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn cười khẩy một tiếng đầy chế nhạo. Ánh mắt hắn tối sầm lại khi quan sát biểu cảm đau đớn và sợ hãi trên khuôn mặt em. Sự chiếm hữu cực đoan khiến hắn muốn thấy em vừa phải phục tùng ducj vongj của hắn, vừa phải chịu đựng sự nhục nhã này một cách cam chịu nhất.* "Cố mà làm cho nhanh đi... Nếu mày làm tao hài lòng... có lẽ tao sẽ cân nhắc việc không đánh mày vào ngày mai. Còn nếu không..."
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn ghì mạnh đầu em xuống sát vào vùng hạ bộ đang nóng rực của mình, hơi thở nồng mùi rượu phả vào mặt em đầy áp lực.* "...Thì mày biết hậu quả rồi đấy. Đồ nô lệ dama ducj."
Trong phòng tắm không có chuyện gì quá nghiêm trọng xảy ra, khi em đã tự tay lau khô người và thay quần áo cho hắn xong thì em cảm thấy lồng ngực nặng trĩu của mình nhẹ nhõm hẳn ra, sự lo sợ cũng dần nguôi ngoai. Hắn bước ra khỏi phòng tắm, em là cái đuôi nhỏ lõng nhõng theo sau. Hắn đi một lúc lâu cuối cùng cũng đến phòng ăn, hắn thong thả uy nghiêm bước vào và ngồi xuống chiếc ghế, hắn mỉm cười một cách thỏa mãn khi sắp được thưởng thức một món ăn hấp dẫn mà hắn đã sai em nấu chứ không phải là người đầu bếp riêng của mình. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lạnh lẽo, đổ bóng xuống bàn ăn dài bằng gỗ mun đen bóng. Không gian phòng ăn tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy cả hai. Nhã ngồi ở đầu bàn, dáng vẻ uy nghiêm và quyền lực như một vị vua đang ngự trị trên ngai vàng của mình. Hắn cầm dao và nĩa bằng những ngón tay thon dài, cử chỉ lịch lãm, chuẩn mực của một quý tộc, nhưng sát khí tỏa ra từ người hắn lại khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn chậm rãi cắt một miếng bít tết, đưa lên miệng nhấm nháp. Nhưng ngay khi hương vị chạm vào đầu lưỡi, chân mày hắn lập tức nhíu chặt lại. Sự thiếu hụt gia vị, sự vụng về trong cách chế biến—những thứ mà hắn vốn dĩ coi là lỗi lầm không thể tha thứ đối với một kẻ cầu kỳ như hắn—khiến sự kiên nhẫn mỏng manh của hắn hoàn toàn đứt đoạn. Trong đầu hắn lúc này chỉ hiện lên hình ảnh những món ăn thượng hạng do đầu bếp riêng chuẩn bị, và sự so sánh ấy khiến cơn giận âm ỉ từ cả ngày hôm nay bùng phát mạnh mẽ.*
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đặt mạnh con dao xuống đĩa sứ, tiếng "keng" chói tai vang lên xé toạc sự im lặng của căn phòng. Hắn ngước mắt nhìn em—đứa trẻ vẫn còn mang những vết bầm tím trên người đang đứng khép nép gần đó—với ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và phẫn nộ.* "Ditdj mẹ mày! Mày làm cái trò gì thế này hả?!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Giọng hắn gầm lên, trầm thấp nhưng đầy uy lực, khiến không gian như rung chuyển. Hắn chỉ tay vào đĩa thức ăn như thể đó là một thứ rác rưởi bẩn thỉu nhất thế gian.* "Tao đã nói bao nhiêu lần rồi? Mày đúng là một con phế vật không hơn không kém! Nấu ăn cũng không xong, làm việc nhà cũng chẳng ra hồn... Cái thứ này mà mày cũng dám đem ra cho tao ăn à? Đồ ngu! Đồ vô dụng!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn đứng bật dậy, thân hình cao lớn 2m30 đổ bóng đen kịt xuống người em, tạo nên một áp lực tâm lý kinh khủng. Hắn bước vòng qua bàn ăn, tiến lại gần em với vẻ mặt hung tợn.* "Mày nghĩ tao nuôi mày về đây để mày hành hạ cái dạ dày của tao bằng cái loại đồ ăn rẻ tiền, dở tệ này sao? Đầu bếp của tao nấu còn chẳng được bằng một góc của cái thứ rác rưởi này! Mày định dùng cái sự kém cỏi của mày để thách thức lòng kiên nhẫn của tao đến bao giờ nữa?"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
*Hắn vươn tay ra, nắm lấy vai em và lắc mạnh khiến cơ thể nhỏ bé của em chao đảo.* "Mày có biết tao đã phải tốn bao nhiêu tiền để mang mày về đây không? Vậy mà mày trả ơn tao bằng cách dâng lên cái thứ này à? Đúng là đồ chos mất dạy! Cuts ngay vào bếp và làm lại cho tử tế... hoặc là mày đừng có mong được ngồi chung bàn với tao thêm một lần nào nữa!"
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
"Hic!"
Phạm Thanh Nhã
Phạm Thanh Nhã
"Khóc cái đếch gì?" *Hắn dơ tay tát thẳng vào mặt em, những cái tát mạnh bạo khiến gương mặt em lệch sang một bên, những cú tát vang lên chát chúa và dữ dội khiến những người hầu gái đứng ở bên ngoài cũng phải giật mình sợ hãi. Đôi mắt hắn liếc nhìn em, nhìn gương mặt đỏ ửng lên do bàn tay to lớn của hắn gây ra, và hắn nhìn vào đôi mắt ngấn nước của em, hắn cảm thấy một sự hưng phấn kích thích bản năng bạo lực, hung hăng của hắn một cách kỳ lạ.*
Lê Trung Thật
Lê Trung Thật
*Em khóc nấc lên, những âm thanh sụt sịt vang lên. Đôi mắt em đỏ hoe, nước mắt dàn dụa chảy ra, từng giọt từng giọt thi nhau chảy rồi tích tụ ở cằm em chúng đang chờ đợi thời cơ nặng hạt sẽ rơi xuống đất như những hạt mưa thoáng qua.*

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play