Tên Truyện: Nhật Ký Nuôi Mèo Trắng Của Sư Tử Mất Trí Nhớ
Thể loại: Tinh tế, Cưới trước yêu sau, Tình hữu độc chung, Ngọt sủng, Hài hước, Niên thượng, HE.
Couple chính: Mã Gia Kỳ (Thiếu tướng cơ giáp vạn người mê, linh thú Sư Tử vàng cấp S+) x Đinh Trình Hâm (Học viên hệ chữa lành mềm mại, hiểu chuyện, linh thú Mèo trắng).
Văn án:
Thiếu tướng Đế quốc Mã Gia Kỳ tỉnh dậy sau một trận chiến ác liệt với Trùng tộc, bàng hoàng phát hiện ra mình bị mất trí nhớ. Ký ức của anh lùi cái vèo về năm 19 tuổi - thời kỳ hoàng kim của một thanh niên ngông cuồng, kiêu ngạo tại Học viện quân sự.
Đáng sợ hơn, "ông chú" Mã Gia Kỳ 25 tuổi này thế mà lại có vợ rồi!!!
Ngồi trên giường bệnh VIP của bệnh viện Trung tâm Tinh hệ, thiếu tướng 19 tuổi nhìn chằm chằm vào giấy chứng nhận kết hôn điện tử, hừ lạnh với người bạn thân Trương Chân Nguyên:
"Tôi còn chưa từng nắm tay ai, sao có thể tự nhiên lòi ra một người vợ được? Chắc chắn là liên hôn chính trị rồi! Gọi AI quản gia soạn đơn ngay đi, tôi muốn ly hôn!"
Trương Chân Nguyên thương xót nhìn anh như nhìn một kẻ ngốc, nhún vai khởi động phi thuyền: "Tùy cậu, nhưng trước khi ký đơn thì đi gặp người ta một cái đã."
Mười lăm phút sau, phi thuyền đáp xuống cổng Học viện hệ Chữa lành.
Qua lớp kính cửa sổ, Mã Gia Kỳ nhìn thấy một thiếu niên mặc đồng phục trắng đang ôm một hộp sữa dinh dưỡng vị cam.
Bé con ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh, tóc mái rủ xuống mềm mại, trên người dường như còn thoang thoảng mùi cam ngọt ngào khiến tinh thần lực đang bạo động của anh lập tức được vuốt ve.
Linh thú Sư Tử trong tiềm thức của anh không kìm được mà vui sướng cuộn tròn lại, gừ gừ vẫy đuôi.
Trương Chân Nguyên huých tay: "Nhìn đi, đối tượng kết hôn của cậu đấy, năm nay 17 tuổi. Đơn ly hôn AI soạn xong rồi này..."
Mã Gia Kỳ giật phắt cái bảng điện tử ném thẳng vào thùng rác từ tính, che miệng Trương Chân Nguyên lại, nghiến răng cảnh cáo:
"Ly hôn cái gì mà ly hôn? Cậu điên à! Mau kể cho tôi nghe xem bình thường tôi gọi em ấy là 'Bé cưng' hay 'Vợ yêu' để tôi còn biết đường ra chào hỏi!"
Trương Chân Nguyên: "..."
Nhật ký của Thiếu tướng:
Ngày x tháng y năm z Tinh lịch.
Hôm nay vợ lại vùi đầu vào ngực mình ôm ôm. Em ấy thơm quá, mềm quá! Nhưng mà khoan đã... tại sao AI quản gia lại báo rằng trước đây mình bắt em ấy ngủ riêng? Cái tên Mã Gia Kỳ 25 tuổi kia bị úng não rồi sao????
Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng cùng tiếng “tít tít” đều đặn của máy đo chỉ số sinh tồn vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Bên trong khoang điều trị sinh học cao cấp nhất của Bệnh viện Trung tâm Tinh hệ, chất lỏng dinh dưỡng màu xanh lam nhạt đang dần rút cạn xuống dưới lớp đệm từ tính.
Chàng trai nằm trong khoang máy khẽ nhíu mày, hàng mi dài khẽ run lên rồi từ từ mở mắt. Đập vào mắt anh là trần nhà bằng kim loại sáng bóng cùng một màn hình AI ảo đang liên tục nhảy các dãy số liệu màu lục.
Mã Gia Kỳ chống tay ngồi dậy, đầu óc mơ hồ truyền đến từng cơn đau nhức như bị ai đó cầm búa tạ gõ boong boong.
Anh nhớ rõ ràng mình vừa mới kết thúc trận chung kết giải đấu Cơ giáp toàn Tinh hệ dành cho học viên năm nhất. Rõ ràng anh vừa dùng một chiêu "Sư tử gầm" tuyệt đẹp đánh bay chiếc cơ giáp của tên lớp trưởng hống hách khóa trên cơ mà?
Sao chớp mắt một cái, anh lại nằm trong khoang điều trị y tế cấp cao nhất thế này? Không lẽ ban giám hiệu viện quân sự thấy anh quá xuất sắc nên đặc cách thưởng cho anh một suất mát-xa toàn thân bằng dung dịch phục hồi S+?
Đang lúc Mã Gia Kỳ tự luyến vuốt ve cái cằm của mình, bỗng nhiên anh khựng lại.
Khoan đã… Đường nét khuôn mặt này… sao lại góc cạnh thế này? Còn cơ bắp trên cánh tay nữa, săn chắc và cuồn cuộn sức mạnh, hoàn toàn không giống cơ thể của một thiếu niên mười chín tuổi.
“Meo rống…”
Một tiếng gầm gừ nghèn nghẹt vang lên trong không gian tinh thần. Mã Gia Kỳ chìm ý thức vào bên trong, nhìn thấy linh thú của mình - một con Sư Tử bờm vàng rực rỡ, to lớn oai phong lẫm liệt, nhưng hiện tại lại đang dùng hai cái chân trước to bè ôm lấy đầu, tỏ vẻ ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nó nhìn anh, anh nhìn nó.
Cả chủ lẫn thú đều ngáo ngơ như nhau.
Cửa phòng bệnh trượt mở. Một nam thanh niên mặc áo blouse trắng, đeo gọng kính kim loại mỏng bước vào. Vừa thấy Mã Gia Kỳ đã tỉnh, người nọ liền nhếch mép cười, điệu bộ vô cùng thiếu đòn.
“Chậc chậc, chiến thần của Đế quốc, thiếu tướng Mã Gia Kỳ ngài cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi sao? Tôi còn tưởng cậu định ngủ đông luôn trong cái khoang này chứ.”
Mã Gia Kỳ nheo mắt nhìn người trước mặt. Gương mặt này rất quen, là cậu bạn thân nối khố Trương Chân Nguyên. Nhưng vấn đề là, Trương Chân Nguyên trong trí nhớ của anh là một tên mọt sách tóc tai bù xù ở khoa Quân y, cớ sao bây giờ lại vuốt keo láng cóng, khí chất trầm ổn ra dáng một bác sĩ trưởng khoa thế này?
“Trương Chân Nguyên? Cậu phẫu thuật thẩm mỹ à? Hay cậu hack hệ thống tăng tuổi của bản thân thế? Còn nữa, cậu vừa gọi tôi là gì? Thiếu tướng?”
Mã Gia Kỳ nhướng mày, giọng điệu mang theo sự sắc bén bẩm sinh nhưng lại pha chút hoang mang không giấu được.
Bàn tay đang ghi chép trên bảng điện tử của Trương Chân Nguyên khựng lại. Hắn ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang mở to đầy phòng bị của Mã Gia Kỳ, sau đó giơ ba ngón tay ra trước mặt anh: “Đây là mấy?”
“Cậu bị ngu à? Ba.”
“Năm nay là Tinh lịch năm bao nhiêu?”
“Tinh lịch năm 3020 chứ bao nhiêu. Cậu hỏi thừa vừa thôi, rốt cuộc tôi đã ngủ bao lâu sau giải đấu cơ giáp hả?” Mã Gia Kỳ bực dọc xoa xoa thái dương.
Trong phòng bệnh tĩnh lặng mất năm giây.
Sau đó, Trương Chân Nguyên buông thõng bảng điện tử xuống, đưa tay đỡ trán, bờ vai run rẩy.
Hắn đang cố nhịn cười. Nhịn đến mức mặt đỏ bừng lên.
“Cậu cười cái quái gì?” Sư Tử bờm vàng trong không gian tinh thần cũng bực bội gầm lên một tiếng, phóng ra một tia tinh thần lực cấp S+ đầy tính uy hiếp.
“Cất ngay cái tinh thần lực của cậu đi, định phá nát cái bệnh viện này à!” Trương Chân Nguyên hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ nghiêm túc của một bác sĩ.
“Mã Gia Kỳ, chúc mừng cậu. Do ảnh hưởng của vụ nổ lõi năng lượng Trùng tộc ở tinh cầu Z trong trận chinh phạt vừa rồi, não bộ của cậu đã bị chấn động. Cậu mất trí nhớ rồi.”
“Hả?”
“Nói chính xác hơn, ký ức của cậu đã lùi về sáu năm trước. Bây giờ là Tinh lịch năm 3026. Cậu hiện tại hai mươi lăm tuổi, là thiếu tướng trẻ tuổi nhất, nắm giữ quân đoàn cơ giáp số 1 của Tinh hệ.”
Mã Gia Kỳ hóa đá. Sư tử bờm vàng trong đầu anh cũng hóa đá, cái đuôi đang ngoe nguẩy đơ luôn giữa không trung.
Sáu năm? Anh mất đi tận sáu năm thanh xuân tươi đẹp? Từ một học viên mười chín tuổi đầy hoài bão, mở mắt ra đã thành một ông chú hai mươi lăm tuổi ngày ngày lăn lộn trên chiến trường?
Nhưng cú sốc chưa dừng lại ở đó. Trương Chân Nguyên chậm rãi đẩy gọng kính, ánh mắt ánh lên tia trêu chọc đầy ác ý:
“Và quan trọng nhất, cậu kết hôn rồi.”
Đoàng!!!
Giống như có một tia sét giữa trời quang giáng thẳng xuống đỉnh đầu Mã Gia Kỳ. Vừa nãy là hóa đá, bây giờ thì anh chính thức vỡ vụn.
“Cậu… cậu nói bậy bạ gì đó!” Mã Gia Kỳ nhảy dựng lên khỏi khoang điều trị, suýt nữa vấp ngã vì chưa quen với chiều dài của đôi chân hiện tại.
“Tôi á? Kết hôn? Bổn thiếu gia anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, đến cái nắm tay của Omega hay Beta còn chưa từng thử, sao có thể đâm đầu vào nấm mồ hôn nhân? Cậu lừa tôi!”
Trương Chân Nguyên nhún vai, bấm một nút trên vòng tay thông minh. Một màn hình ba chiều lập tức phóng lớn ngay giữa phòng, hiển thị rành rành hình ảnh Giấy chứng nhận kết hôn điện tử có mộc đỏ chót của Cục Dân chính Tinh hệ.
Tầm mắt Mã Gia Kỳ tối sầm lại.
Anh thật sự đã kết hôn!
Trời ạ, cái tên Mã Gia Kỳ hai mươi lăm tuổi kia rốt cuộc đã làm cái quái gì vậy? Chắc chắn là bị ép buộc!
Đúng rồi, trong phim truyền hình Tinh tế đều chiếu cảnh này, thiếu tướng trẻ tuổi quân công hiển hách bị hoàng thất chèn ép, buộc phải liên hôn chính trị với một người mình không yêu để củng cố thế lực.
Hoặc tệ hơn, độ tương thích tinh thần lực quá cao nên bị trí tuệ nhân tạo của Tinh hệ cưỡng chế ghép đôi!
Nghĩ đến việc mình phải chung sống với một người không quen biết, mặt mũi ra sao cũng không rõ, có khi lại là một phu nhân tính tình đỏng đảnh, kiêu ngạo, Mã Gia Kỳ lập tức nổi da gà.
“Không được! Tự do muôn năm! Tình yêu phải dựa trên sự tự nguyện!” Thiếu niên mười chín tuổi trong thân xác thiếu tướng hừng hực khí thế, vỗ bàn đánh rầm một cái. “AI quản gia số hiệu 07! Mau lập tức soạn cho tôi một tờ đơn ly hôn. Tôi muốn ly hôn cái cuộc hôn nhân vô nghĩa này!”
Một giọng nói điện tử máy móc vang lên: “Đã nhận lệnh thưa chủ nhân. Đơn thỏa thuận ly hôn đang được soạn thảo. Vui lòng ký tên bằng tinh thần lực.”
Trương Chân Nguyên nhìn biểu hiện ngơ ngác nhưng làm ra vẻ kiên quyết của thằng bạn mà cười muốn nội thương. Hắn khoanh tay trước ngực, hất cằm:
“Cậu chắc chưa? Tính ra từ lúc cậu tỉnh lại cũng hơn hai tiếng rồi, 'vị kia' của cậu không hề gọi lấy một cuộc video. Có vẻ tình cảm vợ chồng của hai người khá lạnh nhạt đấy. Nhưng mà, trước khi ký cái đơn đó, ít nhất cũng nên đi gặp người ta một chuyến để nói cho rõ ràng chứ?”
Mã Gia Kỳ hừ lạnh một tiếng, gom quần áo quân phục mặc vào người. Bộ quân phục đen tuyền với cầu vai lấp lánh huy chương càng tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của anh.
Anh vuốt lại mái tóc, kiêu ngạo hất mặt: “Đi thì đi. Tôi phải nói cho người đó biết, Mã Gia Kỳ tôi không phải là kẻ để người khác trói buộc! Lão già hai mươi lăm tuổi nhát gan chịu đựng được, chứ mười chín tuổi tôi đây thì không!”
Mười lăm phút sau, một chiếc phi thuyền quân dụng màu bạc sẫm lao vút đi dưới bầu trời Tinh đô sầm uất, hướng thẳng đến Học viện Tinh tế.
Ngồi trên ghế phó lái, Mã Gia Kỳ bắt chéo chân, tay gõ nhịp nhịp lên đầu gối, tỏ vẻ thập phần ngầu lòi.
“Thế nào? Vợ… khụ, cái vị đối tượng liên hôn kia của tôi, trông có đáng sợ lắm không? Học ngành gì? Đừng bảo là mấy khoa như Cơ khí hạng nặng hay Chỉ huy tác chiến nhé?”
Trương Chân Nguyên đang lái phi thuyền, nhếch khóe môi: “Không, người ta học khoa Chữa lành. Lớp số 1.”
Mã Gia Kỳ khẽ giật mình. Hệ chữa lành? Nghe nói những người học hệ chữa lành đều rất dịu dàng, tinh thần lực mềm mại như bông.
Có chút không đúng với tưởng tượng về một "bà vợ la sát" trong đầu anh.
Anh nghi hoặc hỏi tiếp: “Thế… năm nay bao nhiêu tuổi?”
Trương Chân Nguyên liếc nhìn anh một cái đầy hàm ý: “Hình như vừa qua sinh nhật mười bảy tuổi. Chậc, tính ra thì tên cẩu tặc hai mươi lăm tuổi là cậu đã trâu già gặm cỏ non đấy. Người ta còn chưa tốt nghiệp đâu.”
Mười bảy tuổi???
Mã Gia Kỳ trố mắt, suýt nữa cắn phải lưỡi. Mười bảy tuổi! Người ta còn là trẻ vị thành niên theo luật Tinh hệ!
Cái tên hai mươi lăm tuổi kia điên rồi sao? Cầm thú! Rác rưởi! Thật sự là mất hết nhân tính!
Cảm giác tội lỗi đột nhiên trào dâng trong lòng thiếu niên. Anh thầm thề trong bụng, lát nữa gặp mặt nhất định phải bồi thường cho đứa trẻ đáng thương kia một khoản tiền khổng lồ rồi mới ly hôn, coi như giải thoát cho người ta.
“Đến nơi rồi.” Trương Chân Nguyên giảm tốc độ phi thuyền, đỗ vào khu vực VIP trước cổng Học viện hệ Chữa lành.
Khuôn viên học viện rợp bóng cây xanh tinh thể, tỏa ra những luồng sáng dịu nhẹ. Tiếng chuông báo hiệu giờ tan học vừa vang lên, từng tốp học viên mặc đồng phục màu trắng thanh lịch bước ra khỏi cổng.
“Đâu? Đứa trẻ đáng thương bị tôi làm khổ đâu?” Mã Gia Kỳ cầm theo bảng điện tử chứa đơn ly hôn, chuẩn bị sẵn một bài diễn văn vô cùng lạnh lùng và dứt khoát.
Trương Chân Nguyên hất cằm về phía dưới bóng cây ngân hạnh khổng lồ cách đó không xa: “Kia kìa, người đang ôm hộp sữa đứng đợi cậu đấy.”
Mã Gia Kỳ nheo mắt nhìn theo hướng chỉ.
Chỉ một giây sau, toàn bộ từ ngữ trong bài diễn văn lạnh lùng bay sạch sành sanh khỏi não bộ anh.
Dưới tán cây, một thiếu niên mặc bộ đồng phục trắng tinh tươm đang ngoan ngoãn đứng đó. Mái tóc mềm mại rủ xuống trán, che đi một phần đôi mắt to tròn, trong veo như chứa cả dải ngân hà.
Cậu thiếu niên ôm khư khư hộp sữa dinh dưỡng vị cam, đôi môi hồng nhuận khẽ mím lại, thỉnh thoảng lại kiễng mũi chân ngó nghiêng tìm kiếm. Làn da trắng sứ dưới ánh mặt trời Tinh tế dường như phát sáng.
Đẹp. Xinh xắn đến chói mắt. Mềm mại đến mức khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng mà xoa nắn.
Khoảng cách không quá xa, đủ để một kẻ có tinh thần lực cấp S+ như Mã Gia Kỳ ngửi thấy thoang thoảng trong gió một mùi hương vô cùng đặc biệt.
Không phải mùi nước hoa nhân tạo, mà là mùi tinh thần lực nguyên bản - hương cam ngọt ngào, tươi mát, mang theo sự thanh khiết xoa dịu mọi sự bạo động trong huyết quản anh.
“Meoooo~”
Mã Gia Kỳ hoảng hốt trợn tròn mắt. Vừa nãy… có phải Sư tử của anh vừa kêu “meo” không???
Anh hoảng hốt nhìn vào không gian tinh thần, chỉ thấy con Sư tử bờm vàng bạo chúa uy phong lẫm liệt ngày nào, giờ đây đang nhe nanh múa vuốt vui sướng, cái đuôi vẫy tít thò lò như cún con, hai mắt sáng rực hình trái tim hướng về phía thiếu niên kia.
Trương Chân Nguyên bên cạnh không nhận ra sự khác thường của bạn mình, hắn tiện tay đẩy nhẹ vai Mã Gia Kỳ: “Đi thôi, xuống đưa đơn ly hôn đi. Tôi đứng đây xem kịch hay của cậu. Nhớ lạnh lùng, dứt khoát vào, đừng để người ta níu kéo.”
Vừa nói, Trương Chân Nguyên vừa định mở miệng gọi lớn: “Đinh…” để báo cho Đinh Trình Hâm biết rằng ông chồng hờ mất trí nhớ đã đến để từ bỏ cậu.
Mã Gia Kỳ nhào tới như một cơn gió, một tay ném bay cái bảng điện tử chứa đơn ly hôn vào thẳng thùng rác từ tính bên đường, tay còn lại bịt chặt lấy miệng Trương Chân Nguyên.
“Ư… ưm! Cậu làm cái quái gì vậy?” Trương Chân Nguyên ú ớ giãy giụa.
Mã Gia Kỳ trừng mắt nhìn hắn, vành tai dưới mái tóc đã đỏ ửng lên từ lúc nào, ánh mắt hoang mang hệt như một thiếu niên lần đầu biết rung động. Anh nghiến răng, hạ giọng thì thầm sát lỗ tai thằng bạn:
“Câm ngay! Trương Chân Nguyên, từ giờ phút này, nếu cậu dám hé răng nửa lời về chuyện tôi mất trí nhớ, tôi sẽ ném cậu vào miệng Trùng tộc!”
Trương Chân Nguyên trố mắt nhìn anh: “Ưm ưm? (Thế còn ly hôn?)”
“Ly hôn cái rắm!” Mã Gia Kỳ gắt lên, ánh mắt lén lút dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé thơm mềm dưới gốc cây kia, trái tim đập thình thịch như trống chầu.
“Vợ tôi đáng yêu như thế, thơm như thế, chỉ có kẻ não úng nước mới ly hôn! Mau, nói cho tôi biết, bình thường tôi gọi em ấy là ‘Bảo bối’, ‘Vợ yêu’ hay ‘Cục cưng’ để tôi còn biết đường qua đó gọi!”
Trương Chân Nguyên: “…”
Hắn thật sự muốn đánh ngất cái tên mất giá này rồi ném trở lại bệnh viện. Ai đó làm ơn mang trả lại thiếu tướng Mã Gia Kỳ lạnh lùng cấm dục ngày thường đi!!!
Dưới bóng cây ngân hạnh pha lê đang lấp lánh những tia sáng màu lục nhạt, Đinh Trình Hâm ngoan ngoãn ôm hộp sữa cam, đôi mắt to tròn thỉnh thoảng lại nhìn về phía bãi đỗ phi thuyền.
Cậu biết hôm nay Thiếu tướng xuất viện.
Trương Chân Nguyên thở dài thườn thượt, gỡ bàn tay đang bóp chặt miệng mình của Mã Gia Kỳ ra, lầm bầm mắng mỏ:
“Cậu đúng là đồ lật mặt nhanh hơn cả lật bánh tráng. Vừa nãy còn nằng nặc đòi ly hôn cơ mà? Giờ thì hay rồi, định sắm vai tình thánh tuổi mười chín đấy à?”
Mã Gia Kỳ không thèm để ý đến sự khinh bỉ của bạn thân, vội vàng chỉnh lại cổ áo quân phục, vuốt lại nếp nhăn trên tay áo.
Thiếu niên mười chín tuổi mang trong mình vóc dáng trưởng thành của nam nhân hai mươi lăm tuổi khẩn trương hỏi: “Mau nói đi, bình thường tôi xưng hô với em ấy thế nào? Có phải gọi là ‘Bé cưng’ hay ‘Bảo bối’ không? Hay là gọi thẳng tên ở nhà cho thân mật?”
Trương Chân Nguyên liếc xéo anh một cái, nhếch mép cười lạnh: “Cậu đoán xem? Với cái tính tình băng lãnh, cả ngày chỉ biết ôm cơ giáp của cậu, thì gọi là gì?”
Mã Gia Kỳ nhíu mày, dự cảm không lành.
“Cậu toàn gọi người ta là ‘Cậu Đinh’ hoặc ‘Đinh Trình Hâm’. Nói chuyện không quá ba câu, về nhà thì cậu ngủ cánh Tây, người ta ngủ cánh Đông. Đến cái nắm tay cậu cũng keo kiệt không cho, nói gì đến ‘Bé cưng’ với chả ‘Bảo bối’!” Trương Chân Nguyên tàn nhẫn bóc trần sự thật.
Đoàng! Lại một tia sét đánh thẳng xuống đỉnh đầu Mã Gia Kỳ. Sư tử bờm vàng trong không gian tinh thần của anh cũng hóa đá, cái đuôi rũ rượi.
Mã Gia Kỳ hít một ngụm khí lạnh, không dám tin vào tai mình: “Cậu nói cái gì? Ngủ riêng? Gọi là ‘Cậu Đinh’? Tên khốn Mã Gia Kỳ hai mươi lăm tuổi kia bị úng não rồi à? Vợ thơm mềm đáng yêu như thế mà hắn để người ta ngủ một mình? Đồ vô sinh! Đồ thái giám! Đồ không có trái tim!”
Trương Chân Nguyên vuốt mặt, cạn lời nhìn thằng bạn đang tự mắng chửi chính mình một cách vô cùng hăng say.
Hắn đẩy nhẹ lưng Mã Gia Kỳ: “Được rồi, bớt diễn lại đi ông nội. Người ta đang nhìn sang đây kìa. Nhớ kỹ, cậu đang là Thiếu tướng lạnh lùng, sát phạt quyết đoán. Đừng có tỏ ra ngốc nghếch, kẻo người ta lại tưởng cậu bị Trùng tộc cắn hỏng não thật đấy.”
Mã Gia Kỳ hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự phấn khích của thiếu niên mười chín tuổi lần đầu biết yêu. Anh ưỡn ngực, hất cằm, sải những bước chân dài tiến về phía gốc cây ngân hạnh.
Mỗi bước đi của anh đều mang theo phong phạm uy vũ của một quân nhân, nhưng trong lòng thì đang gào thét:“Vợ ơi, anh đến đây! Anh sẽ chuộc lại lỗi lầm của cái tên khốn kiếp kia!”
Đinh Trình Hâm thấy bóng dáng cao lớn mặc quân phục đen quen thuộc đang bước tới, đôi mắt sáng rực lên. Nhưng ngay lập tức, cậu nhớ đến thái độ xa cách thường ngày của anh, liền thu lại nụ cười, lùi về sau nửa bước, hơi cúi đầu cẩn trọng chào:
“Thiếu tướng ngài đã về. Ngài… ngài đã khỏe hẳn chưa ạ?”
Thiếu tướng? Ngài?
Trái tim thiếu niên của Mã Gia Kỳ như bị ai bóp nghẹt. Vợ nhỏ của anh, cục cưng của anh, vậy mà lại dùng kính ngữ với anh, lại còn tỏ ra sợ sệt như vậy?
Ánh mắt anh tối sầm lại, trong lòng đem tên Mã Gia Kỳ hai mươi lăm tuổi ra chém thành trăm mảnh.
“Khụ…” Mã Gia Kỳ ho nhẹ một tiếng, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên trầm ấm và dịu dàng nhất có thể, khác hẳn với tông giọng lạnh băng thường ngày. “Khỏe rồi. Nhưng mà… sao em lại gọi anh là Thiếu tướng?”
Đinh Trình Hâm ngẩn người, chớp chớp đôi mắt mang theo sự mờ mịt. “Dạ? Trước giờ… trước giờ ngài bảo em ở bên ngoài cứ gọi ngài là Thiếu tướng để tránh gây chú ý mà…”
“Xóa bỏ! Xóa bỏ ngay cái luật vớ vẩn đó đi!” Mã Gia Kỳ buột miệng nói lớn, sau đó nhận ra mình hơi thất thố, vội vàng hạ giọng, đưa tay gãi gãi mũi. “Ý anh là… bây giờ không cần phải thế nữa. Gọi anh là Gia Kỳ, hoặc… anh Gia Kỳ. Em gọi thử xem nào?”
Đinh Trình Hâm mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Đây là Thiếu tướng Mã Gia Kỳ uy chấn tinh hệ đây sao? Đám người Trùng tộc rốt cuộc đã làm gì anh ấy trên chiến trường vậy? Sao tự nhiên lại trở nên dịu dàng lạ thường, lại còn… có chút lưu manh thế này?
Cậu cắn nhẹ môi dưới, hai má đỏ bừng lên như quả cà chua chín, ngập ngừng thốt ra ba chữ nhỏ xíu như muỗi kêu: “Anh… anh Gia Kỳ.”
Mã Gia Kỳ cảm thấy mũi mình nóng ran, suýt chút nữa thì xịt máu mũi. Sư tử bờm vàng trong không gian tinh thần sướng đến mức lộn nhào ba vòng, gầm gừ những tiếng rên rỉ vô nghĩa.
Giọng nói của Đinh Trình Hâm vốn đã mềm mại, nay lại mang theo sự rụt rè ngoan ngoãn, thật sự muốn lấy mạng anh mà!
Anh không kìm được nữa, vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang cầm hộp sữa của Đinh Trình Hâm.
Bàn tay nhỏ bé, mềm mại, hơi man mát, hoàn toàn lọt thỏm trong lòng bàn tay to lớn đầy vết chai do huấn luyện cơ giáp của anh. Tinh thần lực hệ Chữa lành tự động lan tỏa, một mùi hương cam ngọt ngào, tươi mát xộc thẳng vào khứu giác, bao bọc lấy sự bạo động trong tâm trí Mã Gia Kỳ, mang lại cảm giác dễ chịu đến mức anh muốn thở dài một tiếng.
“Tay em lạnh quá. Đứng đây đợi lâu rồi đúng không? Chúng ta về nhà thôi.”
Nói rồi, không đợi Đinh Trình Hâm kịp phản ứng, Mã Gia Kỳ đã tự nhiên đan năm ngón tay mình vào tay cậu, dắt cậu đi về phía phi thuyền.
Đinh Trình Hâm bàng hoàng nhìn xuống hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau. Hơi ấm từ lòng bàn tay người đàn ông truyền sang khiến đầu óc cậu trống rỗng.
Suốt nửa năm kết hôn, số lần anh chạm vào cậu chỉ đếm trên đầu ngón tay, đa số đều là vô tình. Hôm nay… anh ấy bị sao vậy?
Trương Chân Nguyên đứng bên cạnh cửa phi thuyền, chứng kiến toàn bộ màn "tự vả" đỉnh cao của thằng bạn mà khinh bỉ lườm cháy máy.
Đúng là đồ trọng sắc khinh bạn! Vừa nãy còn đòi ly hôn, giờ đã nắm tay người ta đi tung tăng như tình nhân mười năm rồi!
Bên trong khoang phi thuyền quân dụng, không gian rộng rãi và tĩnh lặng chỉ còn nghe tiếng động cơ lượng tử hoạt động êm ái.
Mã Gia Kỳ ngồi ở ghế sau cùng Đinh Trình Hâm, để mặc Trương Chân Nguyên làm tài xế bất đắc dĩ. Từ lúc lên xe, tầm mắt của vị Thiếu tướng "mất trí nhớ" chưa từng rời khỏi thiếu niên bên cạnh.
Anh nhìn hàng mi cong vút, nhìn sống mũi thanh tú, nhìn đôi môi hồng nhạt đang ngậm ống hút sữa. Càng nhìn càng thấy thuận mắt, càng ngắm càng thấy thích.
Đinh Trình Hâm bị nhìn đến mức cả người mất tự nhiên, hộp sữa cam trong tay cũng sắp bị bóp méo. Cậu lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt nóng bỏng của người kia, vội vàng lắp bắp hỏi:
“Anh… anh nhìn em làm gì? Mặt em dính gì sao?”
“Không có.” Mã Gia Kỳ mỉm cười, đôi mắt hoa đào híp lại thành đường cong tuyệt đẹp. “Anh chỉ đang nghĩ, hình như lâu rồi anh chưa được uống sữa cam. Không biết dạo này vị nó thế nào nhỉ?”
Đinh Trình Hâm ngẩn người, sau đó nhìn hộp sữa trong tay mình. Cậu vội vàng lục lọi trong không gian lưu trữ của vòng tay thông minh, nhưng phát hiện ra mình chỉ đem theo đúng một hộp.
“Em xin lỗi… em chỉ còn một hộp này thôi. Nếu anh thích, lát nữa về nhà em bảo Quản gia 07 đặt mua cho anh nhé?”
“Không cần phiền phức thế đâu.”
Mã Gia Kỳ nhích lại gần, khoảng cách giữa hai người nháy mắt bị thu hẹp. Mùi hương cam và mùi cỏ lướt qua nhau. Đinh Trình Hâm mở to mắt khi thấy khuôn mặt góc cạnh điển trai của Thiếu tướng phóng đại trước mắt mình.
Anh cúi đầu, ngậm lấy chính cái ống hút mà cậu vừa ngậm, hút một ngụm sữa cam.
“Ừm, ngọt lắm. Rất ngon.” Mã Gia Kỳ chép miệng, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào đôi môi đang he hé vì kinh ngạc của Đinh Trình Hâm.
Mặt cậu lập tức đỏ bừng từ cổ lên đến tận mang tai, nhiệt độ cơ thể tăng vọt. Này… này không phải là hôn gián tiếp sao?! Thiếu tướng mắc chứng sạch sẽ vô cùng nghiêm trọng, bình thường đồ ăn cậu đụng vào anh ấy tuyệt đối không động đũa.
Hôm nay… hôm nay rốt cuộc anh ấy bị làm sao thế này?
Ở ghế lái, Trương Chân Nguyên vô tình nhìn qua gương chiếu hậu, suýt nữa nôn ra máu. Hắn nhịn không nổi nữa, nhấn ga tăng tốc phi thuyền, chỉ hận không thể lập tức quẳng cặp phu phu đang tú ân tú ái này xuống đường.
Mười chín tuổi! Xin lỗi, tôi quên mất thằng chả hiện tại đang ở cái tuổi rạo rực nhất của thanh xuân! Cầm thú!
Mười lăm phút sau, phi thuyền hạ cánh tại khu biệt thự cao cấp dành riêng cho tướng lĩnh cấp cao của Tinh hệ.
Cánh cửa kim loại lớn mở ra, một con robot nhỏ hình tròn với đèn LED màu xanh lam chạy lăn tăn ra đón. Đó là Quản gia 07 - AI quản lý toàn bộ sinh hoạt của căn nhà.
“Chào mừng Thiếu tướng và Phu nhân đã trở về!” Quản gia 07 phát ra âm thanh điện tử vui vẻ.
“Báo cáo Thiếu tướng, hệ thống sưởi đã được bật. Phòng ngủ của Phu nhân ở cánh Đông đã được dọn dẹp sạch sẽ, tinh dầu hương thảo mộc đã được chuẩn bị. Phòng ngủ của ngài ở cánh Tây cũng đã thay bộ chăn ga tối màu như ngài yêu cầu. Ngài có muốn đi tắm luôn không ạ?”
Bầu không khí trong phòng khách đột nhiên đóng băng.
Đinh Trình Hâm hơi cúi đầu, bàn tay đang bị Mã Gia Kỳ nắm chặt khẽ rụt lại. Cậu quen rồi, cậu biết giới hạn của cuộc hôn nhân này.
Hôm nay anh ấy đối xử tốt với cậu, có lẽ chỉ vì tâm trạng sau khi xuất viện đang vui vẻ. Cuối cùng thì, hai người vẫn là ở hai thế giới khác nhau, ngủ ở hai đầu của căn nhà rộng lớn này.
Mã Gia Kỳ cảm nhận được sự hụt hẫng của thiếu niên bên cạnh. Anh nghiến răng kèn kẹt, hận không thể lôi cái tên Mã Gia Kỳ trong quá khứ ra đánh cho một trận tơi bời khói lửa.
Cái thằng ngu này! Cưới được vợ ngoan hiền thơm tho thế này mà lại bắt người ta ngủ ở cánh Đông lạnh lẽo? Cánh Tây cánh Đông cái con khỉ!
Mã Gia Kỳ hít một hơi thật sâu, đôi mắt sắc lạnh lườm con robot quản gia vô tội: “Quản gia 07!”
“Dạ có mặt, thưa chủ nhân!”
“Lập tức lên cánh Tây, thu dọn toàn bộ quần áo, vật dụng cá nhân, tài liệu công việc của ta. Mang tất cả, nhớ kỹ là TẤT CẢ, chuyển sang phòng ngủ của Phu nhân ở cánh Đông!”
Quản gia 07 dường như bị lỗi dữ liệu, đèn LED trên đỉnh đầu nhấp nháy liên tục giữa màu xanh và màu đỏ: “Cảnh báo! Cảnh báo! Mệnh lệnh mâu thuẫn với thiết lập ban đầu. Chủ nhân từng cài đặt lệnh cấm bước vào phòng Phu nhân…”
“Xóa bỏ thiết lập cũ ngay lập tức!” Mã Gia Kỳ gắt lên, bá đạo đưa tay ôm eo Đinh Trình Hâm kéo sát vào người mình, dõng dạc tuyên bố. “Từ hôm nay trở đi, ta và Phu nhân sẽ ngủ chung phòng, chung giường! Thằng nào dám nói ngủ riêng, ta đập nát lõi năng lượng của thằng đó!”
Đinh Trình Hâm cứng đờ cả người, vòng eo bị cánh tay săn chắc của nam nhân siết chặt truyền đến từng đợt nhiệt độ nóng bỏng. Cậu ngước đôi mắt ướt sũng lên nhìn sườn mặt cương nghị của người đàn ông, trái tim nhỏ bé đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trương Chân Nguyên vừa xách hành lý bước vào cửa, nghe thấy câu tuyên bố hùng hồn kia liền trực tiếp quay gót, đi thẳng ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Mù mắt chó rồi! Xin lỗi, tôi không nên ở đây, tôi nên ở dưới gầm phi thuyền mới phải!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play