Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Trói Buộc Dưới Hào Quang [DuongHung] [DomicMasterD]

Bản Hợp Đồng Bóng Tối

⋅˚₊‧ ଳchap 1⋆.࿔*:・
​Ánh đèn chùm pha lê từ trần cao rủ xuống văn phòng Chủ tịch tập đoàn giải trí Trần Gia, hắt lên mặt bàn đá cẩm thạch những vệt sáng lạnh lẽo và sắc cạnh
Không gian rộng lớn tầng 85 yên ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ Rolex trên tay người đàn ông khẽ nhích từng nhịp
Trần Đăng Dương ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, một tay lười biếng xoay nhẹ chiếc bút máy Montblanc mạ vàng
Bộ vest ba mảnh cắt may thủ công từ Savile Row ôm trọn bả vai rộng vạm vỡ, càng làm tôn lên khí chất áp đảo, bất cận nhân tình của người đứng đầu đế chế truyền thông quyền lực nhất nhì giới thượng lưu
Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn hơi nheo lại, găm thẳng cái nhìn sắc như dao cạo vào người đàn ông đang đứng đối diện cách đó một cái bàn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Kí đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Sự kiên nhẫn của tôi chỉ có giới hạn thôi, Lê thiếu gia
Giọng Đăng Dương trầm thấp, không có quá nhiều cao độ nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến người nghe nghẹt thở
Đối diện hắn, Lê Quang Hùng đứng bất động. Khác với vẻ xa hoa, bóng bẩy của tổng tài Trần Gia, Quang Hùng chỉ mặc một chiếc áo len oversize màu đen và quần jeans bạc màu. Gương mặt anh có chút nhợt nhạt do nhiều đêm mất ngủ, nhưng đôi mắt bên dưới mái tóc rối lại sáng một cách bướng bỉnh.
​Ánh mắt Quang Hùng rơi xuống xấp tài liệu dày cộm trên bàn. Dòng chữ “Hợp đồng độc quyền và bảo mật nghệ danh MasterD” như một cái dằm đâm sâu vào lòng tự trọng của anh
​Mới nửa tháng trước, anh vẫn còn là đại thiếu gia của một gia tộc bất động sản có tiếng. Nhưng thị trường đóng băng, những khoản đầu tư sai lầm của cha anh đã đẩy cả Lê gia vào hố sâu nợ nần chồng chất
Các chủ nợ bủa vây, lệnh niêm phong tài sản treo lơ lửng trên đầu, và người cha già thì đang đột quỵ nằm trong phòng cấp cứu. Trong lúc tuyệt vọng nhất, Trần Đăng Dương xuất hiện như một vị cứu tinh, nhưng cũng đồng thời là một ác quỷ giăng sẵn chiếc bẫy rập đắt giá
Hắn muốn mua lại MasterD, cái tên đứng sau hàng loạt bản hit ẩn danh đang khuynh đảo các bảng xếp hạng âm nhạc toàn cầu. Hắn muốn biến thiên tài sáng tác của anh thành công cụ củng cố ngai vàng cho các thần tượng, ca sĩ thuộc quyền quản lý của Trần Gia.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nếu tôi kí, số nợ của gia đình tôi...
Quang Hùng khàn giọng hỏi, hai tay siết chặt thành nắm đấm giấu sau tay áo rộng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Gia sẽ đóng băng toàn bộ các khoản nợ xấu trong vòng 5 năm
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chi phí điều trị của ba cậu tại bệnh viện quốc tế sẽ do quỹ tài trợ của tôi chi trả toàn bộ
Dương ngừng xoay bút, đẩy tờ giấy ký tên về phía anh thêm vài phân
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đổi lại, trong 5 năm này, cậu không còn quyền tự do
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu không được phép lộ mặt trước công chúng, không được sử dụng danh nghĩa cá nhân để phát hành nhạc
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tất cả những gì MasterD viết ra, đều thuộc về tài sản của Trần Gia
Nói cách khác, anh sẽ trở thành một bóng ma, một cái bóng câm lặng đứng sau hào quang rực rỡ của kẻ khác
Quang Hùng cười khổ, nụ cười mang theo sự tự giễu sâu sắc. Anh tiến lên một bước, cầm lấy chiếc bút máy. Sức nặng của cây bút như đè nặng lên cả lòng kiêu hãnh của một người làm nghệ thuật. Anh dứt khoát hạ bút, ký tên mình bên cạnh dấu mộc đỏ chói của tập đoàn
Tiếng giấy cọ xát vang lên khô khốc. Quang Hùng buông bút, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu không thấy đáy của Đăng Dương
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Trần Tổng, hợp đồng đã thành lập
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi bán tài năng và nghệ danh MasterD cho anh, nhưng không bán thân xác hay lòng tự trọng của mình
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Hy vọng anh hiểu rõ giới hạn
Đăng Dương nghe vậy thì khẽ nhướng mày. Hắn thong thả đứng dậy khỏi ghế, chiều cao 1m8 áp đảo hoàn toàn bước chân lùi lại phòng bị của Quang Hùng
Hắn vòng qua bàn làm việc, từng bước một như tiếng đếm ngược của tử thần, áp sát cho đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay
​Một mùi hương trầm hương nam tính trộn lẫn với vị thuốc lá thoang thoảng từ người Đăng Dương bao bọc lấy Quang Hùng
Hắn đưa tay ra, những ngón tay thon dài, lạnh ngắt đột ngột bóp mạnh lấy cằm anh, ép anh phải ngửa cổ nhìn thẳng vào gương mặt hoàn mỹ nhưng tàn nhẫn của mình
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lê Quang Hùng, hình như cậu vẫn chưa nhận thức được hoàn cảnh của mình thì phải?
Đăng Dương cúi đầu, ghé sát tai anh, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai đang khẽ run lên của nhạc sĩ trẻ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ở cái đất Trần Gia này, một khi đã bước chân vào
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thứ gì thuộc về cậu, kể cả cái mạng này của cậu...cũng đều do tôi quyết định
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đừng dùng hai chữ tự trọng để mặc cả với tôi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nó không đáng một xu đâu
Nói rồi, hắn buông tay ra một cách phũ phàng, khiến Quang Hùng loạng choạng lùi lại, vấp phải cạnh bàn. Hắn quay lưng về phía anh, lấy ra một chiếc khăn lụa lau nhẹ những ngón tay vừa chạm vào anh, giọng nói khôi phục lại vẻ lạnh lùng như băng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bắt đầu từ ngày mai, dọn đến căn hộ ở khu biệt thự phía Tây của tôi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trợ lý của tôi sẽ qua đón cậu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bây giờ thì, cút được rồi
Quang Hùng nghiến chặt răng đến mức bật máu, vành mắt đỏ hoe vì chịu nhục nhưng vẫn cố giữ cho lưng mình thật thẳng. Anh không nói một lời, quay người bước nhanh ra khỏi văn phòng giải trí của Trần Gia
Cánh cửa gỗ gõ đỏ nặng nề khép lại, cũng là lúc bức màn nhung của một chuỗi những bí mật, cạm bẫy và sự chiếm hữu điên cuồng chính thức kéo lên

Đỉnh Lưu Lượng Và Kẻ Săn Mồi

⋅˚₊‧ ଳchap 2⋆.࿔*:・
Sau hậu trường rực rỡ của đêm đại nhạc hội cuối năm do tập đoàn Trần Gia tài trợ, không khí ồn ào và hỗn loạn đến mức nghẹt thở
Tiếng bước chân vội vã của nhân viên, tiếng máy sấy tóc rè rè và mùi keo xịt tóc nồng nặc lấp đầy không gian. Nhưng bên trong phòng chờ VIP số một, không gian lại yên tĩnh đến mức kỳ lạ
​Đặng Thành An ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da lớn, gương mặt xinh đẹp, kiêu kỳ được dặm phấn kỹ càng hiện rõ vẻ mệt mỏi. Trên mặt bàn trang điểm trước mặt cậu là một chiếc thẻ đen quyền lực nằm trơ trọi
Trợ lý nhỏ của cậu run rẩy đứng bên cạnh, lắp bắp nói
Nv Nữ
Nv Nữ
Trợ lý : An...An ơi
Nv Nữ
Nv Nữ
Người của Vương tổng vừa nhắn lại...
Nv Nữ
Nv Nữ
Lão ấy bảo tối nay nếu anh không đến dùng bữa tại khách sạn InterContinental
Nv Nữ
Nv Nữ
Thì vị trí đại sứ toàn cầu của nhãn hàng trang sức tuần tới...sẽ đổi người
Thành An không thèm mở mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đổi người?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cứ bảo lão đổi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bảo với lão là tôi bận đi khách rồi
Nv Nữ
Nv Nữ
Trợ lý : Nhưng mà...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không nhưng nhị gì hết, cầm chiếc thẻ này đem trả lại cho trợ lý của lão ta đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đi ra ngoài, tôi muốn yên tĩnh
Cánh cửa phòng chờ vừa khép lại chưa đầy một phút thì tiếng "cạch" khô khốc lại vang lên. Thành An nhíu mày, giọng đầy bực dọc khi nghĩ rằng trợ lý của mình quay lại
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đã bảo là đi ra ngoài, tai điếc rồi à?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Gan của đỉnh lưu lượng bây giờ lớn đến mức này rồi sao?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ngay cả người của tôi cũng dám mắng?
Một giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần cợt nhả nhưng đầy nguy hiểm vang lên. Thành An giật mình mở mắt
Qua tấm gương lớn, cậu thấy Trần Minh Hiếu đang thong thả bước vào. Nhị thiếu gia của Trần Gia hôm nay mặc một chiếc sơ mi đen mở hờ hai cúc ngực, mái tóc vuốt ngược lộ ra gương mặt điển trai mang đậm nét ngông cuồng, bất cần
Hắn tiện tay khóa trái cửa phòng, tháo lỏng chiếc cravat rồi ném thẳng lên bàn trang điểm
Thành An lập tức đứng dậy, sự kiêu ngạo vừa rồi biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sự phòng bị lộ rõ trong ánh mắt
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Trần nhị thiếu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sao anh lại vào đây?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đây là phòng chờ của nghệ sĩ...
Minh Hiếu bật cười, tiếng cười khàn khàn vang lên trong không gian kín. Hắn tiến một bước, Thành An lùi một bước, cho đến khi tấm lưng của cậu chạm sát vào bức tường lạnh ngắt
Minh Hiếu áp sát tới, một tay chống lên tường ngay cạnh tai cậu, giam trọn vẹn thân hình mảnh khảnh của Thành An vào lòng ngực vạm vỡ của mình
Mùi rượu Glenfiddich đắt tiền trộn lẫn với mùi thuốc lá thoang thoảng từ người hắn xộc thẳng vào mũi cậu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Em hỏi tôi tại sao lại vào đây?
Minh Hiếu cúi đầu, khoảng cách giữa hai gương mặt gần đến mức chóp mũi suýt chạm nhau
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cả cái tòa nhà này, cái sân khấu ngoài kìa, cho đến cả em...có thứ gì không phải do Trần Gia chi tiền không?
Thành An nuốt nước bọt, cố giữ cho giọng mình không run
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi là nghệ sĩ kí hợp đồng với Trần Gia, không phải...không phải món đồ chơi riêng của anh
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ồ, vậy sao?
Ngón tay thon dài của Minh Hiếu đột ngột vươn ra, bóp mạnh lấy cằm Thành An, ép cậu phải ngước mắt nhìn hắn. Ánh mắt hắn tối sầm lại, chứa đầy sự chiếm hữu điên cuồng
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Vậy chiếc thẻ đen của lão già họ Vương trên bàn kia là thế nào?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nghe nói em vừa thẳng thừng từ chối lão ta?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Em có biết lão ta là cổ đông lớn của Trần Gia không?
Thành An đau đến mức nhíu mày, nhưng đôi mắt mèo kiêu kỳ của cậu vẫn nhìn thẳng vào hắn, bướng bỉnh đáp trả
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi từ chối lão ta, chẳng phải vì tôi đang mang cái mác người của Trần nhị thiếu hay sao?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chẳng lẽ nhị thiếu gia cao cao tại thượng như anh, lại chấp nhận để món đồ chơi của mình đi hầu hạ một lão già sắp xuống lỗ?
​Lời nói của Thành An vừa dứt, không khí trong phòng như đông cứng lại. Minh Hiếu nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng đang mấp máy kia, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm khó lường. Đột ngột, lực tay của hắn nới lỏng, tiếng cười lớn đầy sảng khoái vang lên
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đặng Thành An, em thông minh lắm
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tôi thích cái miệng nhỏ này của em rồi đấy
Hắn buông cằm cậu ra, nhưng ngay lập tức ngón tay cái lại miết mạnh lên làn môi mềm mại của cậu đến mức nó đỏ ửng lên. Hắn ghé sát vào tai cậu, thì thầm bằng chất giọng ngập tràn sự đe dọa
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Biết giữ lòng thủy chung với chủ nhân như vậy là tốt
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Lão Vương kia tôi sẽ xử lý
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nhưng An này, em nên nhớ cho kĩ...
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tôi có thể nâng em lên đỉnh vinh quang, thì cũng có thể đạp em xuống vũng bùn chỉ bằng một cái búng tay
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tối nay, ngoan ngoãn về căn hộ ở Thảo Điền đợi tôi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nếu tôi đến mà không thấy em...
Minh Hiếu dừng lại, vỗ nhẹ vào má Thành An hai cái, nụ cười trên môi hắn lạnh thấu xương
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
...Thì ngày mai, vị trí đỉnh lưu lượng của em sẽ có người khác thay thế ngay lập tức
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Hiểu chưa?
Thành An siết chặt gấu áo đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Cậu nghiến răng, ép bản thân phải nở một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi biết rồi, Trần nhị thiếu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi sẽ đợi anh
Minh Hiếu thỏa mãn thu tay lại. Hắn nhặt chiếc cravat trên bàn, quay người thong thả bước ra khỏi phòng, để lại một mình Thành An trượt dần lưng xuống bức tường, lồng ngực phập phồng thở dốc vì sợ hãi lẫn uất hận
Showbiz này là một dòng sông vàng, nhưng dưới đáy sông lại toàn là xương trắng của những kẻ thua cuộc. Và cậu, đã không còn đường lui nữa rồi

Sát Khí Trên Phim Trường

⋅˚₊‧ ଳchap 3⋆.࿔*:・
Tại trường quay ngoại cảnh của dự án điện ảnh bom tấn "Kẻ Săn Bóng Đêm" do Trần Gia rót vốn độc quyền, bầu không khí căng thẳng đến mức ngột ngạt. Tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ không lạnh bằng sắc mặt của người đàn ông đang ngồi trước màn hình monitor
Đạo diễn Nguyễn Quang Anh ném mạnh xấp kịch bản dày cộp xuống bàn, tiếng quát qua loa cầm tay vang dội, làm tất cả nhân viên trường quay giật bắn mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có biết diễn không hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ánh mắt của nhân vật lúc này là hận thù, là muốn đâm chết đối phương!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai cho phép cậu dùng ánh mắt của một con mèo hoang bị giẫm đuôi để nhìn nam chính?
Đức Duy đứng giữa set quay, toàn thân ướt sũng vì cơn mưa nhân tạo, vết máu giả trên khóe miệng bị nước mưa làm nhòe nhoẹt. Cậu thở hắt ra một tiếng, thẳng tay giật phăng chiếc micro cài áo vứt cho nhân viên hậu đài, rồi phăng phăng bước đến trước bàn đạo diễn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh
Đức Duy đập mạnh hai tay xuống bàn gỗ, đối diện thẳng với ánh mắt sắc lạnh của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng có dùng việc tư trả việc công!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi diễn hoàn toàn đúng theo mạch tâm lý mà biên kịch đã sửa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh bắt tôi quay đi quay lại 12 lần chỉ vì một cái liếc mắt, anh cố tình gây sự với tôi đúng không?
​Quang Anh chậm rãi đứng dậy khiến Đức Duy theo bản năng phải lùi lại nửa bước, nhưng gã đạo diễn đã nhanh tay nắm chặt lấy cổ tay cậu, kéo mạnh về phía mình
Hắn cúi người sát đến mức mũi hai người suýt chạm nhau. Quang Anh tự tay tắt thiết bị thu âm trung tâm trên bàn, gằn giọng bằng âm thanh khàn đặc chỉ đủ cho hai người nghe
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi thích dùng việc công trả việc tư đấy, em làm gì được tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tối qua em dám trốn khỏi căn hộ của tôi, chạy đến bar uống rượu đến 3 giờ sáng với đám bạn cũ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, em nghĩ tai mắt của Trần Gia và của tôi là bù nhìn à?
Đức Duy nghiến răng ken két, dùng lực giãy giũa nhưng cổ tay như bị một gọng kìm bằng thép khóa chặt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đi gặp bạn tôi thì liên quan gì đến anh?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi là diễn viên của phim anh, không phải tù nhân của anh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em là người của tôi
Quang Anh siết mạnh hơn, ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu độc đoán
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trần Gia có thể nâng đỡ một kẻ từ thế giới ngầm như em lên làm ngôi sao điện ảnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì tôi cũng có thể dùng một cái lắc đầu để cấm sóng em vĩnh viễn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lau mặt, dặm lại phấn rồi diễn lại cho tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu không...tiến độ hôm nay chậm 1 tiếng, tối nay em sẽ phải bù lại cho tôi 10 tiếng trong phòng thay đồ
Đức Duy tức đến mức hai tai đỏ bừng, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cậu giật mạnh tay ra, quay lưng bước đi mà không thèm nhìn lại
Vừa bước vào phòng thay đồ cá nhân, Đức Duy liền khóa chặt cửa, tức giận đá bay chiếc ghế đôn tội nghiệp vào góc tường. Cậu thở dốc, rút chiếc điện thoại giấu trong túi áo khoác ra, bấm vào nhóm chat ba người có tên "Hội thoát nghèo"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Tao điên mất thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Gã điên Quang Anh lại dùng việc công trả việc tư, hành tao chết đi sống lại trên phim trường
Đặng Thành An
Đặng Thành An
💬 Mày còn đỡ đấy Duy ạ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
💬 Thằng khốn Minh Hiếu vừa mò vào phòng chờ của tao, ép tao tối nay phải qua căn hộ của nó
Đặng Thành An
Đặng Thành An
💬 Lão già Vương của Trần Gia định quy tắc ngầm tao, thằng Hiếu dẹp lão đi nhưng lại quay sang cắn tao một cái
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
💬 Hai đứa mày bình tĩnh đi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
💬 Tao...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
💬 Tao vừa kí hợp đồng bán mình cho Trần Đăng Dương rồi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
💬 5 năm tới, tao là nhạc sĩ của Trần Gia, nghệ danh MasterD cũng thuộc về họ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
💬 Ngày mai tao phải dọn đến biệt thự phía Tây của hắn
Nhìn những dòng chữ nhảy múa trên màn hình, Đức Duy sững sờ. Ba người họ, một thiên tài âm nhạc giấu mặt, một đỉnh lưu lượng vạn người mê, và một tân binh điện ảnh đầy triển vọng, hóa ra đều đang bị giam cầm trong một cái lưới khổng lồ
​Đáng sợ hơn, Trần Đăng Dương và Trần Minh Hiếu lại là anh em ruột, hai con rồng đang cấu xé nhau để giành chiếc ghế tối cao của Trần Gia. Mà Nguyễn Quang Anh chính là người bạn nối khố, là thế lực chống lưng mạnh nhất cho anh em họ Trần
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Cái quái gì thế này?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Trần Gia định thâu tóm cả 3 đứa mình à?
Cửa phòng thay đồ đột ngột bị gõ ba tiếng "cộc, cộc, cộc" đầy nhịp điệu. Tiếng trợ lý của Quang Anh vang lên từ bên ngoài, lạnh lùng và không có độ ấm
Nv Nữ
Nv Nữ
Trợ lý: Cậu Duy, đạo diễn nói cho cậu 5 phút
Nv Nữ
Nv Nữ
Nếu cậu không ra set quay, anh ấy sẽ trực tiếp vào đây đón cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được rồi, cô ra ngoài đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Giữ mạng nhé 2 thằng bạn thân
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Tối nay có biến thì gọi nhau
Đức Duy tắt máy, nhìn mình trong gương đầy cay đắng. Cạm bẫy hào quang này, bọn họ làm sao mới có thể thoát ra đây?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play