Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nuông Chiều Đến Nghiện

Chương 1:phần mở đầu

​Tuệ Nhiên, hai mươi ba tuổi, một cô gái xuất thân từ vùng nông thôn nghèo. Nếu cuộc đời người khác là một bản nhạc êm đềm thì cuộc đời cô lại giống như một bộ phim truyền hình dài tập ngược luyến tàn tâm. Từ người thân cho đến họ hàng, ai ai cũng gán cho cô cái mác "sao chổi", là nỗi bất hạnh của cả gia tộc.

​Trái ngược hoàn toàn với cô là người chị gái ,"thiên thần hộ mệnh" trong mắt mọi người.

Chị ta đi đến đâu là mang theo hào quang may mắn đến đó, khiến ai nấy đều cưng chiều, cung phụng chỉ để "xin vía" tài lộc.

Ngay cả Trương Hạo Luân, người đàn ông mà Tuệ Nhiên từng dành trọn ba năm thanh xuân để yêu thương, cuối cùng cũng không cưỡng lại được cái gọi là "vía may mắn" ấy mà quay xe, chọn ở bên chị gái cô.

​Nghĩ lại khoảng thời gian liên tục níu kéo mối tình không có hồi kết đó, Tuệ Nhiên chỉ nhận về những lời chỉ trích cay độc và sự ghẻ lạnh từ gã tồi. Nhưng thật may, cô tỉnh ngộ kịp lúc.

Một năm trôi qua kể từ ngày đường ai nấy đi, Tuệ Nhiên của hiện tại đã biết thế nào là "buông bỏ thân tâm". Không còn những giọt nước mắt cá sấu, không còn những màn van xin thảm hại, cô đối diện với cặp đôi vàng trong làng phản bội kia bằng một thái độ không thể lạnh lùng hơn.

Thậm chí, mỗi lần ký ức cũ ùa về, cô lại tự thấy xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống vì sự dại dột của chính mình ngày xưa.

​Hôm nay trên đường đi làm về, Tuệ Nhiên thầm nghĩ đúng là "nhắc tào tháo, tào tháo tới liền". Trái đất này quả thực nhỏ đến mức đáng ghét.

​Từ trong tiệm trang sức xa xỉ bậc nhất kinh thành, Trương Hạo Luân thong thả bước ra. Trên tay gã nâng niu một hộp nhẫn màu đỏ nhung cực kỳ sang trọng.

Tuệ Nhiên đứng từ xa, nhướng mày tự nhủ:

“Chà, chắc là sắp cưới nhau đến nơi rồi? Đúng là nồi nào úp vung nấy, chúc hai người trăm năm khóa chặt lấy nhau nhé!”

Cô khẽ nhếch môi, ánh mắt không giấu nổi sự khinh tởm.

​Đúng lúc đó, bốn mắt chạm nhau. Trương Hạo Luân hơi khựng lại, rồi ngay lập tức nở một nụ cười khinh bỉ thương hiệu. Gã tiến lại gần, cất giọng đầy mỉa mai:

​"Tôi thật không ngờ cô lại mặt dày theo dõi tôi đến tận đây đấy, Tuệ Nhiên. Đúng là không biết xấu hổ!"

​Máu nóng trong người Tuệ Nhiên lập tức dồn lên não. Cô khoanh tay trước ngực, bật cười thành tiếng đầy thách thức:

​"Này anh bạn, tự tin thái quá là một loại bệnh đấy, cần tôi giới thiệu bệnh viện không? Người không biết xấu hổ ở đây là anh mới đúng. Tự nhận mình là siêu sao toàn cầu hay sao mà ai đi qua đường cũng là đang bám đuôi anh? Tôi không phải kẻ hai mặt, một khi đã vứt rác vào sọt thì ngay cả cái tên của bãi rác tôi cũng chẳng buồn nhớ tới đâu!"

​Nói đoạn, cô dứt khoát quay ngoắt mặt đi, lười nhìn cái bản mặt tự luyến kia thêm một giây nào nữa.

Nhưng vừa quay sang góc hẻm bên cạnh, Tuệ Nhiên chợt khựng người. Một nhóm người bặm trợn đang lóng ngóng ẩn nấp, tay lăm lăm ống kính máy ảnh chĩa thẳng về phía cô và Trương Hạo Luân.

​Trong đầu Tuệ Nhiên lập tức nảy số: Chắc chắn là bà chị yêu quý của mình lại giở trò rồi! Đúng là ăn no rửng mỡ, cướp được bồ người ta rồi mà vẫn sợ chưa đủ fame, tính dàn dựng cảnh mình làm 'tiểu tam' để dẫm đạp danh dự mình xuống bùn đây mà.

​Biết trước kịch bản, Tuệ Nhiên không dại gì biến mình thành diễn viên quần chúng trong vở kịch của họ. Cô lập tức lầm bầm vài câu đánh trống lảng vô thưởng vô phạt, rồi dùng kỹ năng đi bộ nhanh thượng thừa, lướt qua người Trương Hạo Luân như một cơn gió.

​Gã đàn ông ngơ ngác đứng trơ trọi giữa phố, nhìn theo bóng lưng cô mà lẩm bẩm:

"Đúng là đồ thần kinh, dạo này đầu óc ả ta có vấn đề rồi à?"

Rồi gã nhún vai, tiếp tục ôm hộp nhẫn rời đi.

​Tuệ Nhiên băng qua đường với tốc độ ánh sáng, đi thẳng một mạch về nhà. Gọi là nhà cho sang chảnh vậy thôi, chứ thực chất đây chỉ là một căn phòng trọ nhỏ do bố mẹ thuê cho cô để thuận tiện đi làm.

Dù không gian có phần thô sơ, cũ kỹ, nhưng đối với Tuệ Nhiên, đây lại là nơi duy nhất trên thế giới này mang lại cho cô cảm giác an toàn và ấm áp.

​Thở phào một tiếng, cô mệt mỏi thả mình xuống chiếc ghế sofa nhỏ, nhắm mắt tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi sau một ngày giông bão.

​Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Từ phía sau cánh cửa, một bóng đen to lớn âm thầm áp sát. Chưa kịp để Tuệ Nhiên định hình, một cánh tay rắn chắc đã vòng qua cổ, siết chặt lấy cô.

Một chiếc khăn mùi xoa nồng nặc mùi thuốc mê ụp thẳng vào mũi. Tuệ Nhiên ú ớ vài tiếng, hai chân giãy giụa kịch liệt nhưng sức lực cứ thế tan biến. Trước khi tầm mắt hoàn toàn tối sầm lại, cô chỉ kịp chửi thầm trong lòng một câu:

“Bà nó chứ, hôm nay bước ra đường quên xem ngày rồi!”

​Sau một giấc ngủ dài không mộng mị, Tuệ Nhiên lờ mờ tỉnh giấc. Đầu cô đau như búa bổ. Khi chiếc khăn trùm đầu thô ráp được đám đàn em thô bạo giật ra, cô nheo mắt cố gắng thích nghi với ánh sáng nhập nhẹm xung quanh.

Nơi này không phải một nhà kho tồi tàn, mà là một căn hộ siêu rộng nhưng lại được trang trí theo phong cách hắc ám, u tối.

Trước mặt cô, một người đàn ông đang ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế sô pha da cá sấu đắt đỏ. Tên trước mặt một tay chống cằm, chăm chú quan sát cô như thợ săn nhìn con mồi.

Vì tên đó đeo mặt nạ đen kín nửa mặt nên cô chẳng thể nhìn rõ diện mạo, chỉ thấy xung quanh hắn là một bầy vệ sĩ cao to, đứng khoanh tay đầy hăm dọa.

​Người đàn ông từ từ đứng dậy. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của hắn được tôn lên triệt để trong chiếc áo ba lỗ hiệu đắt tiền ôm sát cơ thể, bên ngoài khoác hờ chiếc áo da bò phiên bản giới hạn bụi bặm, kết hợp cùng quần jean đen rách gối đầy nổi loạn. Nhìn qua thì cứ tưởng tổng tài tài phiệt đi đóng phim hành động, vừa giàu sang nứt vách lại vừa có nét bất cần, côn đồ của một đại ca.

Chương 2:Cuộc Bắt cóc đầy cảm lạnh

Hắn ta sải bước dài tiến về phía Tuệ Nhiên.cô cố hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, ngẩng đầu lên đối diện với Anh ta. Nhưng ngay khi hai ánh mắt chạm nhau, cả hai đều đồng thời hóa đá.

​Tuệ Nhiên chớp chớp mắt, trong lòng dâng lên một sự nghi hoặc tột độ. Cô ngập ngừng lên tiếng:

​"Lạc... Lạc Vũ?"

​Cô thực sự không dám chắc. Đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ cái ngày anh ta tỏ tình với cô rồi nhỉ? Thời còn đi học, Tuệ Nhiên vốn chẳng mấy khi để ý đến cái tên này.

Trong ký ức của cô, Lạc Vũ ngoài cái danh học bá xuất sắc ra thì chính là "trai hư" chính hiệu của trường , lẳng lơ, ngạo nghễ, lên lớp chỉ toàn ngủ gật đến mức giáo viên cũng phải bất lực bỏ qua.

​Mọi thứ thuộc về người đàn ông trước mặt lúc này đều quá đỗi xa lạ và đầy mùi nguy hiểm. Phong trần hơn, gai góc hơn, nhưng... hàng lông mày rậm, sống mũi cao thẳng sắc đứng như dao găm cùng đôi mắt đen sâu thẳm đầy hàn khí kia thì không thể lẫn đi đâu được.

​Lạc Vũ nhìn chằm chằm cô gái đang bị trói trên ghế, đại não cũng rơi vào trạng thái chập mạch tạm thời. Anh ta cũng không thể ngờ nổi, con mồi mà đám đàn em bắt về lại chính là "bạch nguyệt quang" năm xưa mình từng thầm thương trộm nhớ đến điên cuồng.

Gương mặt thanh tú ấy vẫn thế, chỉ là bớt đi vài phần ngây ngô của thời học sinh.

​Anh kéo khẩu trang xuống, gặng hỏi lại để chắc chắn mình không bị ảo giác vì thiếu ngủ:

​"Cậu là... Tuệ Nhiên? Sao lại là cậu được?!"

​Đúng là cô ấy rồi! Nhưng điều khiến Lạc Vũ sốc tận óc hơn cả là gì? Gã vừa phát hiện ra người con gái mình từng si mê lại chính là người yêu của kẻ thù không đội trời chung với gã!

​Cuộc đời này đúng là một trò đùa không có kịch bản! Lạc Vũ đứng hình mất ba giây, sau đó anh quay mặt đi chỗ khác, bật cười một mình đầy bất lực. Trong đầu gã lúc này tràn ngập những suy nghĩ dở khóc dở cười:

Hóa ra năm đó mình bị từ chối phũ phàng... là vì cái thằng cha Trương Hạo Luân vừa yếu vừa tồi kia sao? Mắt nhìn người của nữ thần năm xưa bị bụi bay vào à?

Sau vài giây định thần, Tuệ Nhiên nhìn kỹ gương mặt góc cạnh kia một lần nữa. Khi đã chắc chắn 100% cái tên tổng tài nửa mùa mang phong cách giang hồ này chính là Lạc Vũ, nỗi sợ hãi bị bắt cóc trong lòng cô đột nhiên bay biến sạch sành sanh. Thay vào đó, một ngọn lửa tức giận bùng lên hừng hực.

​Cô hít một hơi sâu, liếc mắt sang hướng khác, bất lực thốt lên:

​"Đúng là cái đồ âm hồn không tan, quả nhiên là anh rồi!"

​Nói đoạn, cô thở dài ngao ngán. Ký ức về những năm tháng cấp ba ùa về như một thước phim hài nhạt nhẽo.

Hai người họ từng là bạn cùng lớp suốt hai năm trời. Năm lớp 11, không biết đầu óc cái tên đại thiếu gia này bị chập mạch ở đâu mà lại bày ra một trận thế hoành tráng để tỏ tình với cô.

Lúc đó, Tuệ Nhiên cũng chỉ nghĩ một công tử ngậm thìa vàng, nổi tiếng lẳng lơ thay người yêu như thay áo như anh ta đang bày trò cá cược để trêu đùa một cô gái nông thôn như mình. Thế là, cô đã thẳng thừng từ chối anh ngay trước mặt bao nhiêu nhân chứng.

Kể từ sau vụ bẽ bàng đó, bước sang năm lớp 12, Lạc Vũ tuyệt nhiên không thèm nhắc lại chuyện cũ nửa lời. Thậm chí, anh cũng dần bốc hơi khỏi trường học, cứ thế biến mất tăm mất tích cho đến tận ngày hôm nay, đột ngột tái xuất trong vai trò một kẻ bắt cóc thừa tiền thiếu đòn.

​Thấy cô nàng bỗng dưng đổi thái độ từ sợ hãi sang cáu kỉnh, Lạc Vũ khẽ nhướng mày. Anh từ tốn tiến lại gần, rồi thong thả ngồi xổm xuống ngay trước mặt Tuệ Nhiên.

Anh khoanh hai tay trước ngực, ngước đôi mắt sâu thẳm lên nhìn cô, gặng hỏi với giọng điệu đầy ẩn ý:

​"Xem ra cậu vẫn nhớ tôi nhỉ? Mà khoan đã... thông tin của đàn em của tôi không sai chứ? Thì ra cậu chính là người phụ nữ của tên Trương Hạo Luân kia à?"

​Đối diện với khoảng cách quá gần này, Tuệ Nhiên hơi mất tự nhiên. Nghĩ lại chuyện phũ phàng năm xưa, cô có chút khó xử và chột dạ. Cô cố tình né tránh ánh mắt dò xét của anh, quay mặt đi chỗ khác rồi giải thích qua loa, đại khái cho có lệ:

​"Bớt dùng từ 'người phụ nữ của ai đó' đi, nghe sến sẩm phát ớn. Đã từng thôi! Tôi và anh ta đã đường ai nấy đi từ tám đời, à không, chính xác là một năm trước rồi!"

Lạc Vũ nheo mắt nhìn Tuệ Nhiên, tia hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm nơi đáy mắt nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ ngờ vực. Anh quyết tâm phải cạy miệng người phụ nữ này cho bằng được để xác nhận xem cô đã thực sự trở về trạng thái "độc thân" hay chưa.

​"Rõ ràng thuộc hạ của tôi báo cáo là thấy hai người trò chuyện vô cùng thân thiết. Cô còn chối vào đâu được?"

​Tuệ Nhiên sững sờ mất vài giây, sau đó như một ngọn núi lửa phun trào, cô gằn giọng quát lớn:

​"Cái kính hiển vi nào của các người nhìn ra chúng tôi đang tình tứ thế hả? Tôi xin anh đấy, trước khi hành sự thì làm ơn dùng cái não để điều tra cho kỹ rồi hãy bắt người! Cứ bắt bớ vô tội vạ thế này, có ngày tôi báo công an cho các anh ăn cơm nhà nước cả lũ bây giờ!"

Chương 3:Oan Gia ngõ cụt

Lạc Vũ khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo ba phần lạnh lùng, bảy phần chế giễu:

​"Cô nghĩ cô là ai mà có thể động vào tôi?"

​Nhìn bản mặt vênh váo như thể cả thế giới này thuộc về mình của Lạc Vũ, Tuệ Nhiên tức đến mức nghẹn họng. Cô tự nhủ không nên đôi co với kẻ có vấn đề về nhận thức, liền dứt khoát bẻ lái câu chuyện:

​"Được rồi, tôi không cần biết anh là ông hoàng xứ nào. Bây giờ mọi chuyện đã sáng tỏ, anh thả tôi đi được chưa?"

​Ánh mắt Lạc Vũ tối sầm lại, găm chặt vào người cô. Khó khăn lắm mới tóm lại được "con nợ ân tình" năm xưa, kẻ điên mới thả cô đi dễ dàng như vậy. Không nói không rằng, anh đứng bật dậy, ngoảnh mặt ra lệnh cho đám đàn em:

​"Đưa cô ấy về biệt thự."

​"Này! Thả tôi ra! Anh tính bắt cóc thật đấy à?!" Tuệ Nhiên trố mắt kinh ngạc.

​Lạc Vũ dừng bước, chỉ để lại một câu nói đầy mập mờ:

"Mọi chuyện giữa chúng ta vẫn chưa xong đâu."

Rồi thẳng thừng bước đi.

​"Lạc Vũ, anh bị điên à? Giữa chúng ta thì có cái vẹo gì để nói chứ? Đồ thần kinh phân liệt này!"

Cô điên cuồng vùng vẫy, miệng không ngừng tặng cho anh vài bài ca thanh xuân.

​Đám thuộc hạ đứng bên cạnh cảm thấy màng nhĩ của mình sắp chịu không nổi, liền ra tay đánh ngất để trả lại sự bình yên cho không gian.

​Khi Tuệ Nhiên tỉnh dậy, bóng tối đã bao trùm. Đập vào mắt cô là chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh xa hoa đến lóa mắt. Nhìn quanh một lượt, cô thầm cảm thán trong lòng: chỉ riêng cái phòng ngủ này thôi đã rộng bằng ba căn nhà cấp bốn của cô gộp lại rồi.

​Khẽ sờ lên một bên má vẫn còn hơi ê ẩm, Tuệ Nhiên thở dài. Cô không ngờ tên Lạc Vũ kia lại ngang ngược đến mức dám quản thúc cô tại gia. Thực ra, nghĩ về quá khứ, cô cũng có chút chột dạ.

Năm đó, việc cô thẳng thừng từ chối lời tỏ tình của vị thiếu gia ngậm thìa vàng này trước mặt bao nhiêu người đúng là có hơi phũ phàng. Nhưng lúc ấy cô vừa nghèo vừa tự ti, lại chỉ muốn cắm đầu vào học để đổi đời, nào dám trèo cao.

Đang đứng bên cửa sổ gặm nhấm sự đời, một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên ngay phía sau:

​"Tuệ Nhiên."

​Cô giật bắn mình, theo bản năng lùi lại, nhìn anh với ánh mắt đầy phòng bị. Lạc Vũ nghiêng đầu, gương mặt điển trai không chút cảm xúc, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi bực bội vô cớ: Cô sợ anh đến thế sao? Như thể anh là thú dữ ăn thịt người không bằng.

​"Sao vậy? Thấy tôi là cô lại bày ra cái bộ dạng như sắp bị đem đi hiến tế thế à?"

​Tuệ Nhiên vòng hai tay trước ngực, mắt long sòng sọc:

​"Anh đột nhiên bắt cóc tôi về đây, không sợ pháp luật trừng trị à?"

​Lạc Vũ bật cười, tiếng cười trầm thấp vang lên trong căn phòng vắng. Anh chậm rãi tiến lại gần, vẻ mặt hốt hoảng của cô càng làm tăng thêm thú tính muốn trêu chọc trong anh.

​"Pháp luật? Đối với tôi sao?"

Anh chỉ tay vào ngực mình, giọng điệu ngông cuồng chuẩn mô-típ tổng tài bá đạo:

"Muốn bắt ai hay định đoạt ai là tùy thuộc vào tâm trạng của tôi. Người ngoài không có cửa xen vào,Đời của tôi,do tôi quyết."

​Nói rồi, anh đưa tay định nâng cằm cô lên. Tuệ Nhiên càng né, anh càng ép sát, nụ cười trên môi ngày một đậm chất phản diện.

Tuệ Nhiên câm nín, khóc không ra nước mắt. Thân hình cao lớn của anh như một bức tường thành chặn đứng mọi lối thoát, khiến cô chỉ còn biết dính chặt lưng vào tường.

​Thấy cô im lặng, sự kiên nhẫn của Lạc Vũ bắt đầu chạm đáy. Anh gằn giọng:

​"Tôi có ăn thịt cô đâu mà phải sợ? Chẳng phải lúc ở bên cạnh tên Hạo Luân kia, cô cười tươi như hoa nở mùa xuân sao?"

​Nghe đến ba chữ "Trương Hạo Luân", Tuệ Nhiên như bị giẫm phải đuôi, cơn giận lập tức bay lên não:

​"Anh cấm nhắc đến cái tên hãm tài đó trước mặt tôi! Tôi và hắn ta chưa từng có bất kỳ mối quan hệ nào hết!"

​Thấy cô xù lông nhím phủ nhận sạch trơn, tảng đá trong lòng Lạc Vũ bỗng dưng biến mất. Khóe môi anh khẽ cong lên một biên độ nhỏ, ánh mắt nhìn cô cũng bớt đi vài phần sắc lạnh, nhưng vẻ trêu ngươi thì vẫn vẹn nguyên.

​Tuệ Nhiên cảm nhận được luồng sát khí mờ ám đang đến gần, liền vội vàng lùi lại, nhưng phía sau đã là cửa sổ kính, hoàn toàn hết đường lui. Nhân lúc cô đang bối rối, Lạc Vũ nhanh như chớp chộp lấy hai cổ tay cô, khóa chặt lại.

​"Thả tôi ra! Cái tên thần kinh này!"

Tuệ Nhiên vừa ra sức giãy giụa vừa hét lên.

​Lạc Vũ cúi đầu sát gần tai cô, phả ra hơi thở ám muội cùng nụ cười đậm chất tà mị:

​"Báo cho cô biết, bây giờ cô đang ở địa bàn của tôi. Cô có kêu rách họng cũng không có ai đến cứu đâu. Cứ hét tiếp đi, xem tôi có làm gì cô không."

​Tuệ Nhiên triệt để cạn lời. Cô thực sự không hiểu nổi mạch não của vị tổng tài này đang vận hành theo hệ điều hành nào, cô chỉ vừa mới giải thích một câu, sao anh ta lại chuyển sang chế độ bắt nạt trực tiếp thế này rồi?!

Nhìn khuôn mặt tái mét vì hoảng sợ của Tuệ Nhiên, ngọn lửa giận trong lòng Lạc Vũ bỗng xẹp xuống. Anh thu lại khí thế bức người, lùi lại một bước rồi buông lỏng hai tay, lạnh lùng ném lại một câu trước khi xoay người bước đi:

​"Cô mau nghỉ ngơi đi!"

​Tuệ Nhiên ôm ngực thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa từ cõi chết trở về. Cái tên này đúng là sinh vật khó hiểu nhất hành tinh!

Từ trước đến nay Lạc Vũ vẫn luôn như vậy, vừa cố chấp, độc đoán lại có xu hướng bệnh hoạn, luôn bắt người khác phải xoay quanh trục quay của mình mà chẳng cần một lý do chính đáng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play