[MCK X Obito] Biên Giới Long Bình.
hydrogen (H)
Mấy quán ăn ven đường chưa đóng cửa
Tiếng xe máy nổ giòn vang vọng khắp con phố
Quốc Phong ngồi một mình trên bậc thềm trước cửa hàng tiện lợi
Áo khoác mỏng phủ đầy bụi đường
Cậu lấy từ túi áo ra một bao thuốc đã nhàu
Bên trong chỉ còn vài điếu
Ngón tay thuần thục rút một điếu ra
khói thuốc nhanh chóng tan vào màn đêm
Quốc Phong ngửa đầu nhìn trời
Giống như đang nghĩ rất nhiều
Cũng giống như chẳng nghĩ gì cả.
Hoàng Long cùng đám bạn đang ngồi quanh mấy chiếc ghế nhựa
Một đứa bỗng chỉ tay vào phía Quốc Phong
Như thể cả thành phố này chẳng có ai quen biết cậu.
"Nó lúc nào cũng như người mất hồn"
Hoàng Long nhấp ngụm nước
nghiêm vũ hoàng long
Quan tâm làm gì
Nói vậy, nhưng ánh mắt vẫn vô thức dừng lại trên người kia
Có ba người từ đầu hẻm đi tới
Nhìn là biết loại người chuyên kiếm chuyện
Chúng dừng lại trước mặt Quốc Phong
Quốc Phong vẫn nhìn xuống mặt đường
Hắn giật lấy bao thuốc trên tay cậu
Quốc Phong lúc này mới ngước lên
Một tên đứng phía sau bật cười
nghiêm vũ hoàng long
Qua làm gì?
Ba người bắt nạt một người
Tên đứng đầu bất ngờ đẩy mạnh vai Quốc Phong
Ngọn lửa đỏ nhỏ xíu lập tức tắt ngấm
Quốc Phong cúi nhìn điếu thuốc
Ánh mắt ấy xuất hiện chút khó chịu
lý quốc phong
Đó là điếu cuối
Quốc Phong cúi người nhặt lên
lý quốc phong
Tao chỉ ghét người khác đụng vào đồ của tao
Ngay cả đám bạn Hoàng Long bên đường cũng ngừng nói chuyện
Thằng nhóc này chẳng giống kiểu người sẽ cúi đầu xin lỗi
Dù rõ ràng đang ở thế yếu
Hoàng Long chống khuỷu tay lên bàn
nghiêm vũ hoàng long
Điên thật
nghiêm vũ hoàng long
Thằng nhóc đó
nghiêm vũ hoàng long
Ba người đứng trước mặt
nghiêm vũ hoàng long
Mà nó còn dám nói vậy
Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác kì lạ
Cậu thấy người kia hình như chẳng có ai đứng phía sau cả
Chắc cũng chỉ tự mình chịu thôi.
Không khí trong con phố càng lúc càng căng
Ba người đứng trước mặt Quốc Phong
Còn Quốc Phong thì vẫn đứng yên
Như thể người đang gặp rắc rối không phải mình
"Tao ghét mấy thằng mới tới mà ra vẻ"
Cậu chỉ cúi xuống nhặt chiếc bao thuốc bị rơi dưới đất
Điếu cuối cùng cũng đã gãy
Một thoáng khó chịu lướt qua trong mắt
nghiêm vũ hoàng long
Mấy thằng đó lại bắt đầu rồi
Đám bạn vẫn ngồi nguyên tại chỗ
Không ai muốn dính vào chuyện người khác
Ở Long Bình, chuyện đó là rất bình thường
Ánh mắt Hoàng Long vẫn không rời khỏi người kia
Vừa đi vừa chửi thề vài câu
Con phố lại trở về bình thường như chưa có gì xảy ra
Chỉ còn Quốc Phong ngồi lại bên lề đường
Một tay chống xuống nền xi măng
Chiếc áo khoác dính đầy bụi
Hoàng Long nhìn thêm vài giây
nghiêm vũ hoàng long
Ra mua nước
Là người cậu chỉ biết tên
nghiêm vũ hoàng long
Chết chưa?
Câu mở đầu khiến Quốc Phong im lặng mấy vài giây
Hoàng Long chìa chai nước ra
nghiêm vũ hoàng long
Uống không?
nghiêm vũ hoàng long
Khỏi trả tiền
nghiêm vũ hoàng long
Khó ở dữ
Quốc Phong kéo lại dây balo
Hoàng Long nhìn người trước mặt
Ngồi còn chẳng muốn đứng lên
nghiêm vũ hoàng long
Coi như mày ổn.
Tiếng nhạc từ quán ăn gần đó vang vọng trong đêm
nghiêm vũ hoàng long
Mày lúc nào cũng sống kiểu này hả?
nghiêm vũ hoàng long
Một mình.
Quốc Phong nhìn dòng xe ngoài đường
nghiêm vũ hoàng long
Không chán à?
nghiêm vũ hoàng long
Lại xạo
Quốc Phong không phản ứng
Giống như chẳng buồn giải thích
Mang theo mùi thuốc sát trùng từ tiệm thuốc gần đó
Hoàng Long vô thức nhìn sang
Cánh tay Quốc Phong có một vết trầy dài
nghiêm vũ hoàng long
Mày nên xử lí đi
nghiêm vũ hoàng long
Đó không phải cách hoạt động của cơ thể
nghiêm vũ hoàng long
Biết mà vẫn để vậy?
Lần đầu tiên trong đời cậu gặp một người cứng đầu đến mức này
Quốc Phong chậm rãi đứng dậy
nghiêm vũ hoàng long
Đi đâu?
nghiêm vũ hoàng long
Không biết nữa?
Một cảm giác kì lạ bỗng xuất hiện
Người này cứ như một cái bóng vậy
Nhưng lại chẳng bao giờ mở miệng nhờ ai giúp đỡ
Ngay cả lúc khó khăn nhất
Hoàn toàn không ổn chút nào
Quốc Phong quay lưng bước đi
Hoàng Long đứng yên nhìn theo
Một lúc lâu sau mới lẩm bẩm
nghiêm vũ hoàng long
Đúng là đồ khó ưa
Ánh mắt cậu vẫn theo dõi bóng lưng ấy cho đến khi nó biến mất cuối con phố .
Dạo gần đây cũng hot vụ Nghiêm tổng bải vệ cô vợ bé nhỏ nên tui làm th ạ=)))
strontium (Sr)
Long Bình bắt đầu thưa người
Mấy quán ven đường vẫn sáng đèn
Nhưng tiếng cười nói đã nhỏ đi nhiều
Hoàng Long đi bộ một mình dọc con phố quen thuộc
Cho đến khi nhìn thấy một bóng người ngồi trên bờ kè cạnh con kênh
Hoàng Long kéo ghế nhựa gần đó ngồi xuống
nghiêm vũ hoàng long
Không ngủ à?
nghiêm vũ hoàng long
Lần nào gặp cũng không ngủ
nghiêm vũ hoàng long
Ma hả?
Quốc Phong lấy từ túi áo ra bao thuốc
Hoàng Long nhìn điếu thuốc
nghiêm vũ hoàng long
Không
nghiêm vũ hoàng long
Không thích
Ngọn lửa nhỏ sáng lên giữa màn đêm
Khói trắng chậm rãi bay lên trời
Tiếng nước dưới kênh chảy lặng lẽ
nghiêm vũ hoàng long
Mày nghiện hả?
nghiêm vũ hoàng long
Biết không tốt mà
nghiêm vũ hoàng long
Biết vẫn hút
nghiêm vũ hoàng long
Khó hiểu
Quốc Phong nhìn làn khói đang tan dần trong không khí
lý quốc phong
Không phải cái gì biết cũng bỏ được
Câu nói ấy khiến Hoàng Long im lặng
Nó nghe giống đang nói về một chuyện khác
nghiêm vũ hoàng long
Mày tới Long Bình làm gì?
Quốc Phong không trả lời ngay
Mất vài giây mới lên tiếng
nghiêm vũ hoàng long
Nghe vô nghĩa dữ
nghiêm vũ hoàng long
Nhà đâu?
nghiêm vũ hoàng long
Xa cỡ nào?
nghiêm vũ hoàng long
Mày nói chuyện như đánh đố
lý quốc phong
Tao có nói nhiều đâu
Một cơn gió lạnh thổi qua
Làm mái tóc Quốc Phong hơi rối lên
Ánh mắt vẫn hướng về dòng nước đen ngòm ở phía trước
Giống như đang nhìn một nơi rất xa
lý quốc phong
Sao mày hay nói chuyện với tao vậy?
nghiêm vũ hoàng long
Không biết
nghiêm vũ hoàng long
Có thể
nghiêm vũ hoàng long
Ừ là sao?
Thì bốn phút rưỡi làm người khác muốn đánh mình.
Thấy hôm nay đỡ chán hơn mọi hôm một chút
nghiêm vũ hoàng long
Đi đâu?
nghiêm vũ hoàng long
Lại nữa
nghiêm vũ hoàng long
Mai gặp không?
Để lại Hoàng Long ngồi một mình bên bờ kênh
Trong tay vẫn là lon nước chưa uống hết
Và trong đầu là một câu hỏi
Rốt cuộc đang trốn cái gì vậy?
Chỉ lất phất đủ để làm mặt đường bóng lên dưới ánh đèn
Hoàng Long tìm thấy Quốc Phong ở bến xe
Như thể thành phố này chỉ có hai nơi đó
Hoàng Long đứng từ xa nhìn một lúc
Quốc Phong đang ngồi trên ghế đá
Nghe thấy tiếng gọi thì ngẩng đầu
Hoàng Long nhét hai tay vào túi áo
nghiêm vũ hoàng long
Hôm nay chưa chết à?
nghiêm vũ hoàng long
Tiếc ghê
nghiêm vũ hoàng long
Nay có vẻ sống dai
nghiêm vũ hoàng long
Nghe thấy vọng quá
lý quốc phong
Lần sau cố gắng
Hoàng Long khựng lại mất một giây
nghiêm vũ hoàng long
Mày điên thật rồi
Hai người ngồi nhìn dòng người ra vào bến xe
Một chiếc xe khách vừa dừng lại
Mấy hành khách lục tục kéo vali xuống
Tiếng cười nói vang lên không ngớt
nghiêm vũ hoàng long
Mày nhìn gì?
nghiêm vũ hoàng long
Không biết nữa?
nghiêm vũ hoàng long
Ngày nào mày cũng không biết
Quốc Phong suy nghĩ vài giây
nghiêm vũ hoàng long
Mày sống kiểu gì vậy?
nghiêm vũ hoàng long
Nghe muốn đánh
Quốc Phong lại lấy bao thuốc ra
Lần này Hoàng Long chẳng ngạc nhiên nữa
nghiêm vũ hoàng long
Mày hút nhiều thật
nghiêm vũ hoàng long
Lại chắc
lý quốc phong
Tao không đếm
nghiêm vũ hoàng long
Mày không sợ chết hả?
Quốc Phong nhìn điếu thuốc trên tay
lý quốc phong
Chết cũng được
Cậu lại bình thản rít một hơi
Như thể vừa nói về thời tiết
nghiêm vũ hoàng long
Đừng nói mấy câu đó kiểu bình thường vậy
nghiêm vũ hoàng long
Nghe đáng sợ
Lần đầu tiên trong tối nay.
nghiêm vũ hoàng long
Không phải chuyện xin lỗi
Quốc Phong cúi đầu nhìn điếu thuốc đang cháy dở
lý quốc phong
Tao ghét mưa
nghiêm vũ hoàng long
Mày nói chuyện như ông già tám mươi tuổi
nghiêm vũ hoàng long
Lại chắc
Lần này Quốc Phong thật sự cười
Nhẹ đến mức không nhìn kĩ sẽ chẳng nhận ra
Nhưng Hoàng Long đã nhìn thấy
Mà cảm giác như lần đầu tiên người kia có vẻ giống người bình thường
nghiêm vũ hoàng long
Mày không có bạn hả?
nghiêm vũ hoàng long
Người yêu?
nghiêm vũ hoàng long
Gia đình?
Nụ cười trên môi biến mất
Như thể chưa từng nghe thấy câu hỏi kia
Có những câu hỏi Quốc Phong sẽ trả lời
Có nhưng câu hỏi sẽ không
Và những câu hỏi chưa trả lời...
Có lẽ mới là những câu quan trọng nhất.
Trên tay cầm một chai nước
nghiêm vũ hoàng long
Hết thuốc rồi à?
nghiêm vũ hoàng long
Mới mua?
nghiêm vũ hoàng long
Tiền đâu lắm vậy?
nghiêm vũ hoàng long
Làm gì có chuyện không biết
Quốc Phong mở nắp chai nước
nghiêm vũ hoàng long
Mày sống tới giờ là một phép màu
nghiêm vũ hoàng long
Tao nói thật
lý quốc phong
Tao cũng vậy
Quốc Phong lại ngồi nhìn những chuyến xe đi qua
lý quốc phong
Tao chỉ đang ngồi thôi.
Dù có hỏi thêm bao nhiêu lần
Quốc Phong vẫn sẽ trả lời như thế.
francium (Fr)
Long Bình hiếm khi yên tĩnh
Mưa làm đường phố vắng hơn bình thường
Hoàng Long tìm thấy Quốc Phong ở mái che của một trạm xe buýt cũ
Người kia đang ngồi trên băng ghế
Giống như sắp ngủ gật tới nơi
nghiêm vũ hoàng long
Vẫn chưa chết à?
Mất vài giây mới nhận ra người đối diện
nghiêm vũ hoàng long
Hay ghê
nghiêm vũ hoàng long
Thất vọng quá
nghiêm vũ hoàng long
Mày nói chuyện nghe kì thật
lý quốc phong
Người ta cũng hay nói vậy.
Hoàng Long ngồi xuống bên cạnh
Mặt Quốc Phong tái hơn mọi hôm
Nhưng người kia vẫn ngồi như không có chuyện gì
nghiêm vũ hoàng long
Mày ngủ chưa?
nghiêm vũ hoàng long
Ngồi đây mà ngủ?
nghiêm vũ hoàng long
Ngủ kiểu gì?
nghiêm vũ hoàng long
Mày cố tình đúng không?
Quốc Phong rút bao thuốc ra
Tay lại khựng lại một chút
Nhanh đến mức người khác có thể không nhận ra
Ánh mắt cậu vô thức đừng lại nơi cổ tay Quốc Phong
Vết thương hôm nọ vẫn còn đó
Phần da quanh vết thương hơi đỏ
nghiêm vũ hoàng long
Mày chưa xử lí à?
nghiêm vũ hoàng long
À là sao?
nghiêm vũ hoàng long
Quên?
nghiêm vũ hoàng long
Mày sống được tới giờ đúng là kì tích
Gió lạnh ùa qua trạm xe buýt
nghiêm vũ hoàng long
Mày bệnh hả?
nghiêm vũ hoàng long
Vừa hắt hơi
nghiêm vũ hoàng long
Nghe giọng cũng khác
nghiêm vũ hoàng long
Chắc không?
Hoàng Long nhìn người bên cạnh
Khác hẳn cái kiểu vô tri mọi khi
Nếu Quốc Phong không muốn nói
Thì hỏi thêm cũng chẳng được gì
Quốc Phong bất ngờ lên tiếng
lý quốc phong
Nếu trời mưa hoài
lý quốc phong
Cá có bị buồn không?
Hoàng Long quay sang nhìn
nghiêm vũ hoàng long
...Hả?
nghiêm vũ hoàng long
Tao nghe rồi
nghiêm vũ hoàng long
Sao tự nhiên hỏi vậy
Quốc Phong suy nghĩ vài giây
Hoàng Long bật cười thành tiếng
nghiêm vũ hoàng long
Đầu mày chứa cái gì vậy?
nghiêm vũ hoàng long
Tao hỏi thật
lý quốc phong
Tao cũng trả lời thật
lý quốc phong
Nếu con chim bay lạc
lý quốc phong
Nó có nhớ đường về không?
nghiêm vũ hoàng long
Không biết
lý quốc phong
Vậy chắc buồn
lý quốc phong
Không có nhà
Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn
Nhìn những giọt nước rơi xuống mặt đường
nghiêm vũ hoàng long
Mới nãy đang triết lý mà?
Nên cơ thể hơi loạng choạng một chút
rất nhẹ nhưng Hoàng Long vẫn thấy
nghiêm vũ hoàng long
Mày ổn không?
Vẫn là câu trả lời quen thuộc
Vẫn cái giọng bình thản ấy
Như thể chẳng có gì trên đời khiến cậu thấy không ổn cả
Hoàng Long nhìn theo bóng lưng đang dần xa đi
Nhưng cậu ấy cũng chẳng biết là gì
Vẫn lặng lẽ bước đi trong màn mưa
Như một cái bóng chẳng thuộc về nơi nào.
Long Bình hiếm hoi có một đêm nhiều sao
Hoàng Long tìm thấy Quốc Phong ở bờ kênh
Vẫn ngồi một mình như thể đã mọc rễ ở đó
nghiêm vũ hoàng long
Chưa chết?
nghiêm vũ hoàng long
Tiếc ghê
lý quốc phong
Mày ngày nào cũng tiếc
nghiêm vũ hoàng long
Mày mới lạ
Cho đến khi Quốc Phong lấy bao thuốc ra
Hoàng Long đã nhìn thấy vết thương ở cổ tay
Không còn giống hôm trước nữa
Da quanh vết thương đỏ lên
Nhìn thôi cũng biết không ổn
nghiêm vũ hoàng long
Mày chưa xử lí thật à?
nghiêm vũ hoàng long
Lại à
nghiêm vũ hoàng long
Sao không đi khám?
nghiêm vũ hoàng long
Khỏi sống luôn đi
Còn Quốc Phong thì vẫn bình thản như không
Giống chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình
Quốc Phong bất giác ho khan
nghiêm vũ hoàng long
Mày bệnh thật rồi
nghiêm vũ hoàng long
Mày vừa ho
lý quốc phong
Ho đâu phải bệnh
nghiêm vũ hoàng long
Vậy là gì?
Hoàng Long thật sự muốn đánh người
Nhưng nhìn cái mặt nhợt nhạt kia
nghiêm vũ hoàng long
Tao thấy mày sốt
nghiêm vũ hoàng long
Mày chưa đụng vô mà
nghiêm vũ hoàng long
Vậy sao biết không?
Quốc Phong suy nghĩ vài giây
Người kia đột nhiên ngẩng đầu nhìn trời
lý quốc phong
Hôm nay trời đẹp
lý quốc phong
Nếu tao biến mất
lý quốc phong
Thì chắc trời vẫn đẹp
Quốc Phong vẫn nhìn bầu trời
Như đang nói về một chuyện rất bình thường
nghiêm vũ hoàng long
Đừng nói mấy câu đó
nghiêm vũ hoàng long
Nghe khó chịu
nghiêm vũ hoàng long
Không phải chuyện xin lỗi
lý quốc phong
Nếu một con mèo đi lạc
lý quốc phong
Nó có nhớ chủ không?
nghiêm vũ hoàng long
Chắc có
lý quốc phong
Không gặp được người mình quen
Cậu có cảm giác những câu hỏi kỳ quặc ấy không hề ngẫu nhiên
Giống như Quốc Phong đang nói một điều gì đó
Nhưng lại không muốn nói thẳng
nghiêm vũ hoàng long
Mày có đang nhớ ai không?
nghiêm vũ hoàng long
Thật?
nghiêm vũ hoàng long
Hay là không muốn nói?
Quốc Phong suy nghĩ rất lâu
Nhưng sắc mặt vẫn ngày càng tệ
Thì có hỏi cả một trăm lần đi nữa vẫn chỉ nhận lại được một câu nói
Quốc Phong còn loạng choạng một chút
Rồi nhanh chóng đứng thẳng lại
nghiêm vũ hoàng long
Mai gặp
Rồi lại biến mất giữa ánh đèn đường
Để lại trong lòng Hoàng Long một cảm giác khó chịu không tên
Giống như cậu đang nhìn một người dần chìm xuống nước
Nhưng người đó lại nhất quyết nói rằng mình biết bơi.
Góp ý gi di ae, có gi tui sửa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play