Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Allisagi/Bluelock ] Cho Em Gửi Gắm 1 Lời Yêu!

•Chương 1: Ngược Chiều Gió Bắc°

Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
mn nên nhớ
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
chuyện này mình viết là có nhận cp của mn
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
nhưng chỉ có cp allisagi
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
K nhận làm co khác
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
nếu mn k muốn đặt đơn thù thôi
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
mình tự làm và k có nhu cầu
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
truyện mình viết theo dòng tiểu thuyến
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
và mình có nói lag nếu các bạn thấy giống chat gpt hay gemini thì out
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
mình k tiếp
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
vào truyện
Mùa đông năm ấy đến sớm hơn thường lệ. Thành phố lập tức bị nhấn chìm trong một biển sương mù xám xịt và những cơn gió bấc buốt giá, hun hút thổi qua các dãy phố cao tầng. Vào một buổi chiều muộn, khi dòng người đổ ra đường sau giờ tan tầm đông như kiến cỏ, con phố trung tâm trở nên nghẹt thở. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng bước chân vội vã giẫm lên lớp lá khô, và những làn hơi thở ấm nóng vội tan biến vào không trung lạnh lẽo. Giữa biển người hỗn loạn và vô tình ấy, có hai thế giới hoàn toàn khác biệt chuẩn bị giao nhau. Isagi Yoichi kéo cao chiếc khăn len màu xanh hải quân, che đi nửa khuôn mặt đang tái đi vì lạnh. Đôi mắt xanh trong trẻo của cậu hơi nheo lại khi cố gắng len lỏi qua đám đông. Cậu vừa kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi tại thư viện thành phố, chỉ muốn nhanh chóng trở về căn hộ nhỏ của mình để vùi mình vào chiếc chăn ấm. Ở hướng ngược lại, một vóc dáng cao lớn, nổi bật bước đi với vẻ ung dung đến kỳ lạ giữa sự vội vã của Bao người. Michael Kaiser. Mái tóc màu vàng cát có những lọn xanh biển vuốt ngược ra sau, đôi mắt sắc sảo mang sắc xanh của băng giá, và một chiếc áo măng tô thời thượng dáng dài. Anh bước đi như thể con phố này là sàn diễn của riêng mình, ngạo nghễ và bất cần. Và rồi, bước ngoặt của số phận xảy ra chỉ trong một tích tắch. Tại ngã tư đèn đỏ, dòng người dồn ứ lại. Khi đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh, hai dòng người đối nghịch tràn qua vạch kẻ đường. Isagi bị một người đi bộ vội vã huých mạnh vào vai, khiến cậu loạng choạng mất đà. Theo bản năng, cậu nghiêng người để giữ thăng bằng. Đúng lúc đó, Kaiser luótw qua Bả vai họ chạm vào nhau. Một cú va chạm nhẹ, không đủ làm ai ngã, nhưng đủ để thời gian như ngưng đọng lại trong một nhịp thở. Khăn len của Isagi hơi trễ xuống, để lộ chiếc cổ trắng ngần, trong khi vạt áo măng tô của Kaiser bay lên, mang theo mùi hương nước hoa nồng nàn vị gỗ tuyết tùng và thuốc lá bạc hà. Isagi giật mình ngước lên. Kaiser cũng khựng lại một nửa bước, hơi nghiêng đầu nhìn xuống. Bốn mắt nhìn nhau. Trong một phần triệu giây, đôi mắt xanh thẳm của Isagi chạm vào đôi mắt sắc lạnh như dao cạo của Kaiser. Không một lời xin lỗi, không một nụ cười xã giao. Giữa hàng ngàn khuôn mặt mờ nhạt xung quanh, gương mặt của đối phương bỗng hiện lên sắc nét đến kỳ lạ. Nhưng rồi, dòng người cuồn cuộn phía sau như một con sóng lớn, thô bạo đẩy họ về hai hướng ngược nhau. Isagi bị cuốn đi, cậu quay đầu lại một lần nhưng chỉ thấy những chiếc lưng áo xám xịt. Kaiser không quay đầu, anh tiếp tục bước đi, nhưng bàn tay đút trong túi áo măng tô khẽ siết lại, cảm giác ấm áp từ cái chạm vai vẫn còn vương vấn trên thớ vải. Họ là những người xa lạ, và trong một thành phố hàng triệu dân, việc lướt qua nhau như thế này vốn dĩ chẳng có nghĩa lý gì.
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
T đã die vì mỏi tay
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
// die //
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
cẩn thạn,tui viết no hay sai lỗi chính tả

○Chap 2: Những Cuộc Gặp Vô Tình°

Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
chap này là chap 2 r
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
có lẽ mình sẽ chia câu chuyện này thành 7-8 chap j đấy
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
tại tự nhiên viết chap 1 xog cái là đầu sốp nhảy số như trúng vé số luôn ấy
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
vào truyện
__________________________
Vài ngày sau, cái lạnh của mùa đông càng thêm đậm đặc. Tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết đầu mùa li ti, mỏng manh như tơ vương trên mái tóc người qua đường. Isagi lại đi trên con phố cũ. Hôm nay cậu tan làm muộn hơn. Khi đi ngang qua một quán cà phê có ánh đèn vàng ấm áp hắt ra cửa sổ thủy tinh, cậu chợt khựng lại. Qua lớp kính mờ sương, một bóng hình quen thuộc đang ngồi đó. Là chàng trai tóc vàng có lọn xanh biển hôm nọ. Kaiser đang một mình xoay xoay tách cà phê đen khói bốc nghi ngút, ánh mắt lơ đãng nhìn ra dòng người ngoài phố. Như có một sợi dây vô hình kết nối, Kaiser bỗng quay sang. Ánh mắt anh xuyên qua lớp kính, bắt trọn lấy bóng dáng nhỏ nhắn của Isagi đang đứng dưới trời tuyết. Isagi giật mình, có chút bối rối như kẻ trộm bị bắt quả tang, cậu vội vã cúi đầu rồi rảo bước đi thẳng. Trong quán, khóe môi Kaiser khẽ nhếch lên một đường cong ngạo nghệ đầy hứng thú. Nhưng số phận dường như đã chán trò chơi trốn tìm. Những ngày sau đó, tần suất họ chạm mặt nhau tăng lên một cách bất thường trên chinhs con phố ấy. Có khi là lúc ba giờ chiều, khi Isagi ôm một chồng sách cũ bước ra khỏi cửa hàng, cậu lại thấy Kaiser đứng tựa lưng vào cột đèn đường, tay kẹp một điếu thuốc đang cháy dở, làn khói trắng hòa vào sương mù. Có khi là lúc sập tối, khi cả hai cùng đứng chờ đèn đỏ ở đúng vị trí cũ. Họ đứng cạnh nhau, chỉ cách nhau một khoảng trống chưa đầy nửa mét, nhưng không ai nói với ai câu nào. Ban đầu, Isagi hoàn toàng không có ý định làm quen. Cậu là kiểu người hướng nội, khép kín và hài lòng với cuộc sống bình lặng của mình. Chàng trai tóc vàng kia trông quá nổi bật, quá kiêu ngạo và có vẻ thuộc về một thế giới xa hoa, đầy biến động – nơi mà Isagi chưa bao giờ muốn đặt chân vào. Cậu tự nhủ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên của những người có chung lộ trình đi làm. Về phía Kaiser, anh vốn dĩ là kẻ coi trời bằng vung, luôn nhìn người khác bằng nửa con mắt. Một cậu nhóc trông có vẻ ngoan ngoản, quấn chiếc khăn len to sụ như một chú chim sẻ mùa đông không nằm trong vùng quan tâm của anh. Vậy mà, mỗi khi bước đi trên con phố này, đôi mắt anh lại vô thức tìm kiếm cái bóng dáng nhỏ nhắn ấy. Sự xuất hiện thường xuyên của Isagi giống như một thói quen mới, một điểm nhấn màu sắc giữa mùa đông xám xịt. "Lại là cậu ta," Isagi thầm nghĩ khi thấy Kaiser bước ra từ một cửa hàng tiện lợi. "Vẫn là sinh vật nhỏ bé đó," Kaiser liếc nhìn Isagi đang đi bên kia đường. Họ cứ thế lướt qua nhau, giữ một khoảng cách an toàn, không lời chào hỏi, không nụ cười. Họ là hai đường thẳng song song, dù nhìn thấy nhau mỗi ngày nhưng dường như sẽ chẳng bao giờ giao cắt.
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
nhớ rằng
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
toii là 1 người lâu lâu sẽ ghi sai lỗi chính tả
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
hehehe
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
bye
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
NovelToon
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
đag thấy nhỏ em xem

Chap 3: Phá Vỡ Băng Giá

Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
lần này t k viết sai chính tả nữa đâu
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
vì.....
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
T đã đọc đi đọc lại 4 lần r và phải xem sét ngôn ngữ từ ngữ coa hai k nữa
​Mọi sự phòng thủ đều có kỳ hạn của nó, và mùa đông luôn biết cách ép người ta phải tìm kiếm hơi ấm từ nhau. ​Đó là một buổi tối cuối tháng Chạp, một trận bão tuyết bất ngờ đổ ập xuống thành phố. Gió gào rú qua các khe rách của những tòa nhà, tuyết rơi dày đặc đến mức tầm nhìn giảm xuống chỉ còn vài mét. Các phương tiện giao thông công cộng đồng loạt tê liệt. ​Isagi đứng trú mưa tuyết dưới hiên của một cửa hàng thời trang đã đóng cửa. Cậu co rúm người vì lạnh, hai bàn tay đút sâu vào túi áo khoác nhưng vẫn run bần bật. Hơi thở của cậu hóa thành những luồng khói dày đặc. Đường phố lúc này thưa thớt người, ai cũng vội vã chạy tìm nơi trú ẩn. ​Từ trong màn tuyết trắng xóa, một bóng người cao lớn dứt khoát bước về phía hiên nhà. Chiếc áo măng tô của anh đã bám đầy tuyết trắng. Kaiser bước vào, đứng ngay cạnh Isagi. ​Không gian dưới hiên nhà chật hẹp, hơi ấm từ cơ thể Kaiser vô tình bao bọc lấy Isagi. Cậu khẽ liếc nhìn anh, thấy những bông tuyết đang tan dần trên mái tóc vàng rực rỡ và những hàng mi dài của anh. ​Kaiser không nhìn Isagi, anh lấy từ trong túi ra một bao thuốc, nhưng bật lửa bật mãi không lên vì dính nước mưa. Anh tặc lưỡi một tiếng, đầy vẻ bực bội. ​"Cái này... dùng thử xem." ​Một giọng nói nhỏ nhẹ, hơi run rẩy vang lên. Kaiser quay sang. Isagi đang chìa ra một chiếc bật lửa nhựa màu xanh hướng về phía anh. Đôi mắt xanh của cậu ngước lên, chứa đựng sự rụt rè nhưng cũng đầy thiện chí. ​Kaiser nhìn chiếc bật lửa, rồi nhìn vào khuôn mặt đang đỏ ửng vì lạnh của Isagi. Anh khẽ bật cười, một tiếng cười trầm thấp, khàn khàn đầy quyến rũ. Anh không đón lấy chiếc bật lửa, mà thay vào đó, anh đưa tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Isagi, kéo lại gần khuôn mặt mình. Khớp ngón tay của Kaiser chạm vào tay Isagi – lạnh ngắt, nhưng cái chạm ấy lại như một luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai. ​Kaiser ghé sát mặt vào bàn tay Isagi, ngậm lấy điếu thuốc và quẹt lửa. Ngọn lửa bùng lên, soi rõ khoảng cách cực gần giữa hai khuôn mặt. ​"Cảm ơn, nhóc," Kaiser phả ra một ngụm khói khói, giọng nói lười biếng. "Hẹn gặp cậu nhiều lần thế này, coi như cũng là có duyên đi?" ​Isagi ngẩn người, tim cậu bỗng đập lệch một nhịp trước khoảng cách quá gần này. Cậu vội rụt tay lại, lắp bắp: "Tôi... tôi không phải nhóc. Tôi tên là Isagi Yoichi." ​"Isagi..." Kaiser nhai lại cái tên đó trong miệng, như thể đang thưởng thức một món ăn ngon. "Còn tôi là Kaiser. Michael Kaiser." ​Trận bão tuyết ngoài kia vẫn gào rú, nhưng không khí dưới hiên nhà bỗng trở nên ấm áp một cách kỳ lạ. Họ bắt đầu trò chuyện. Kaiser nhận ra Isagi không hề nhàm chán như anh nghĩ; cậu có những quan điểm rất thú vị và một sự kiên định ngầm ẩn sau vẻ ngoài mềm mỏng. Còn Isagi cũng phát hiện ra, đằng sau vẻ ngạo mạn, đáng ghét của Kaiser là một tâm hồn tự do, sắc sảo và đầy cuốn hút. ​Khi trận bão ngớt, trước khi chia tay để đường ai nấy đi, Kaiser chặn trước mặt Isagi. Anh rút chiếc điện thoại đời mới của mình ra, chìa màn hình về phía cậu. ​"Sao? Gặp nhau đến cả chục lần rồi, không định cho tôi phương thức liên lạc à, Yoichi?" ​Isagi nhìn màn hình, rồi nhìn nụ cười tự mãn nhưng đầy chân thành của Kaiser. Cậu bật cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ đầu mùa đông đến giờ. Cậu đón lấy điện thoại, nhanh nhẹn bấm vào đó dãy số của mình. ​Mùa đông năm ấy, băng giá trên con phố đông đúc cuối cùng đã bị phá vỡ.
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
mệt quá t die đây
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
😵
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
nhỏ nào nói t dùng chat hay gemi t die 10 lần quá
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
nếu k tin thì lên đó mà tra thử đi
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
mắc mệt
Hawoon nami Zyn( t/g )
Hawoon nami Zyn( t/g )
🤕🤕🤕

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play