Phép Thuật,Thanh Xuân Và Anh
Chương 1 : Cuộc Gặp Gỡ Đầu Tiên
Một buổi sáng chủ nhật nắng đẹp.
Những tia nắng vàng dịu dàng len qua ô cửa sổ, chiếu vào căn biệt thự của nhà họ Diệp.
Diệp Minh Ngọc từ sớm đã thức dậy. Cô bé bốn tuổi với mái tóc hồng mềm mại đang ngồi ngay ngắn bên bàn ăn, thong thả ăn bữa sáng của mình.
Trong khi đó...trên tầng hai.
Diệp Thanh Nam
Diệp Quốc Ken! Dậy ngay cho ba!
Tiếng gọi vang lên lần thứ năm,
người được gọi vẫn cuộn chăn như con sâu lười.
Diệp Quốc Ken
Khôngggg... hôm nay chủ nhật mà...
Ở dưới nhà, Ngọc bình thản uống sữa
Ken kéo chăn lên tận đầu.
Diệp Minh Ngọc
Anh Ken lại bị ba la nữa rồi.
Trên lầu, Diệp Thanh Nam cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Ông trực tiếp kéo chăn.
Ken bám lấy giường.
Diệp Quốc Ken
Áááá! Ba ăn hiếp con!
Diệp Quốc Ken
Con ngủ thêm một tiếng nữa thôi!
Ken cuối cùng cũng chịu đánh răng rửa mặt trong trạng thái mặt mày như đưa đám.
Diệp Minh Ngọc
Anh giống xác sống quá.
Diệp Quốc Ken
Anh ghét buổi sáng.
Sau khi ăn sáng xong, ba cha con quyết định đi tập thể dục buổi sáng.
Con đường trong công viên khá yên tĩnh.
Ngọc đi phía trước.
Ken lười biếng bước theo sau.
Nam vừa đi vừa quan sát xung quanh theo thói quen của một cảnh sát.
Một tiếng khóc nhỏ vang lên.
Phạm Trần Minh
Cứu... cứu với...
Ba người lập tức quay đầu.
Ở cuối con hẻm gần công viên.
Một cậu bé tóc vàng đang ngồi co ro dưới đất.
Một tên đàn ông cao lớn liên tục xô đẩy cậu bé.
Phản diện
Mày là thiếu gia nhà họ Phạm đúng không?
Phản diện
Nói đi! Tiền ở đâu?
Phản diện
Tao biết nhà mày giàu lắm!
Cậu bé chỉ mới bốn tuổi.
Đôi mắt hồng ngập tràn sợ hãi.
Cậu cố lùi lại.
Nhưng hoàn toàn không thể chống cự.
Diệp Minh Ngọc
Cậu ấy đang bị bắt nạt.
Ken còn chưa kịp phản ứng.
Ngọc đã lao tới.
Ngọc giơ nắm đấm nhỏ xíu.
Diệp Minh Ngọc
Không được đánh người!
Cú đấm của cô bé bốn tuổi chẳng có tác dụng gì.
Tên côn đồ bật cười.
Phản diện
Con nhóc ở đâu ra vậy?
Hắn đưa tay định đẩy Ngọc.
Nhưng đúng lúc đó.
Một bóng người xuất hiện.
Diệp Thanh Nam tung một cú quật vai cực mạnh.
Tên côn đồ bị đập xuống đất.
Hắn nhìn thấy gương mặt của Nam.
Lập tức tái mặt.
Phản diện
D-Diệp Thanh Nam
Dù đang nghỉ phép nhưng danh tiếng của vị cảnh sát trưởng này ai cũng biết.
Tên côn đồ không dám ở lại.
Hắn lồm cồm bò dậy rồi bỏ chạy mất dạng.
Nam không đuổi theo.
Ông vội ngồi xuống kiểm tra cậu bé.
Diệp Thanh Nam
Cháu không sao chứ?
Nhưng vẫn giữ khoảng cách.Nam nhìn kỹ gương mặt ấy,bỗng ông sững người.
Diệp Thanh Nam
Phạm Trần Minh?
Phạm Trần Minh
Sao chú biết tên cháu?
Nam lấy điện thoại ra.
Ông mở một bức ảnh cũ.
Trong ảnh là ông đứng cạnh một người đàn ông khác.
Diệp Thanh Nam
Chú là bạn của ba cháu.
Lúc này Minh mới tin tưởng hơn.
Sau đó ba cha con quyết định đưa Minh về nhà họ Diệp.
Sau khi được băng bó các vết thương.
Bọn trẻ lên tầng hai chơi cùng nhau.
Ngọc đưa cho Minh một ly sữa.
Diệp Minh Ngọc
Cho cậu nè.
Phạm Trần Minh
Ừm... cảm ơn.
Căn phòng dần trở nên thoải mái hơn, ngoại trừ Ken không nói gì kể từ khi gặp Minh
Một lúc sau.
Minh nhìn quanh.
Phạm Trần Minh
Cậu không có mẹ à?
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Diệp Minh Ngọc
Tớ không biết.
Diệp Minh Ngọc
Ba nói mẹ đi xa.
Diệp Minh Ngọc
Từ khi có thể nhớ được thì tớ chưa từng gặp mẹ.
Minh im lặng.
Cậu cảm thấy mình vừa hỏi một điều không nên hỏi.
Diệp Thanh Nam đang ngồi một mình trong phòng khách.
Ánh mắt ông dừng lại trên khung ảnh cũ.
Trong ảnh có bốn người trẻ tuổi đang cười rất vui vẻ.
She Is Mai.
Kim Ngọc My.
Diệp Thanh Nam
và Phạm Trần Văn.
Mai và My là đôi bạn thân không thể tách rời.
Bốn người cùng trưởng thành.
Sau đó Mai sinh ra hai đứa trẻ sinh đôi Ngọc và Ken.
Nhưng đúng vào năm hai đứa trẻ tròn một tuổi.
Mai đột nhiên biến mất.
Không một lời nhắn.
Không một dấu vết.
Kim Ngọc My gần như suy sụp.
Cô không còn người thân,cô mồ côi từ nhỏ.Mai chính là người thân nhất của cô.
Trách ông chỉ biết công việc.
Trách ông không bảo vệ được Mai.
My không cho Phạm Trần Văn tiếp tục qua lại với Nam nữa.
Hai gia đình từng rất thân thiết.
Dần dần xa cách.
Diệp Thanh Nam nhìn lên cầu thang nhìn nơi những đứa trẻ dần thân thiết
Diệp Thanh Nam
Em đang ở đâu vậy?
Ánh nắng vàng vẫn dịu dàng phủ xuống khu vườn.
Cuộc gặp gỡ ngày hôm nay.
Sẽ là khởi đầu cho một câu chuyện kéo dài...
Chương 2: Người Bạn Mất Tích
Sau khi được đưa về nhà họ Diệp, Phạm Trần Minh ở lại chơi cả ngày.
Buổi sáng trôi qua rất nhanh.
Minh lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác có bạn cùng tuổi chơi chung.
Dù mới quen nhau chưa đầy một ngày nhưng Minh đã dần thoải mái hơn.
Tiếng cười của bọn trẻ vang khắp căn nhà.
Đến trưa, cả bốn người cùng ăn cơm.
Đã lâu rồi ông mới thấy căn nhà nhộn nhịp như vậy.
Ngay cả Diệp Thanh Nam cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Mặt trời dần ngả về phía tây.
Nam nhìn đồng hồ rồi đứng dậy.
Diệp Thanh Nam
Chú đưa cháu về nhé Minh
Minh ngoan ngoãn gật đầu.
Ngọc cũng lập tức đứng lên.
Diệp Minh Ngọc
Con đi cùng.
Diệp Quốc Ken
Anh không đi.
Hai người lớn nhỏ cùng đưa Minh trở về biệt thự nhà họ Phạm.
Cánh cổng lớn đã mở tung.
Một người phụ nữ tóc trắng lao ra.
Kim Ngọc My chạy như không quan tâm hình tượng.
Vừa nhìn thấy con trai, cô lập tức ôm chầm lấy cậu.
Kim Ngọc My
Con đi đâu cả ngày vậy hả?!
Kim Ngọc My
Con có biết mẹ tìm con từ sáng đến giờ không?!
Phạm Trần Minh
Con xin lỗi...
My vừa khóc vừa mắng.Đôi mắt đỏ hoe.
Kim Ngọc My
Con có biết mẹ sợ thế nào không?!
Kim Ngọc My
Nếu con xảy ra chuyện thì sao?
Giọng cô đột nhiên nghẹn lại.
Kim Ngọc My
*Nhỡ con cũng biến mất như Mai...*
Câu nói đó mãi không thể thốt ra.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy bà sợ hãi đến vậy.
Nhưng khi ngẩng đầu lên.
Cô nhìn thấy Diệp Thanh Nam.
Nụ cười biến mất.
Ánh mắt lập tức lạnh xuống.
Kim Ngọc My
Anh còn dám đến đây?
Kim Ngọc My
Diệp Thanh Nam.
Kim Ngọc My
Anh thật sự có tư cách xuất hiện trước mặt tôi sao?
Kim Ngọc My
Bao nhiêu năm rồi?
Kim Ngọc My
Anh đã tìm được Mai chưa?
Nam siết chặt tay.Không trả lời.
Sự tức giận bao năm lập tức bùng lên.
Kim Ngọc My
Nếu ngày đó anh dành nhiều thời gian hơn cho gia đình...
Kim Ngọc My
Nếu ngày đó anh không chỉ biết công việc...
Kim Ngọc My
Có phải Mai đã không biến mất hay không?!
Suốt nhiều năm qua ông đã tự trách mình vô số lần.
Không khí trở nên nặng nề.
My vô tình nhìn thấy cô bé đang đứng phía sau Nam.
Kim Ngọc My như chết lặng.
Nhưng My không nghe thấy.
Cô chỉ nhìn chằm chằm vào cô bé.
Kim Ngọc My
Càng nhìn càng giống.
Giống đến mức trái tim cô đau nhói.
Kim Ngọc My
Giống hệt Mai...
Nước mắt bắt đầu trào ra.
Rồi đột nhiên quỳ xuống ôm chầm lấy Ngọc.
Vai áo cô bé nhanh chóng bị nước mắt làm ướt.
Khóc như muốn trút hết nỗi nhớ đã kìm nén suốt nhiều năm.
Kim Ngọc My
Tớ nhớ cậu lắm...
Kim Ngọc My
Tớ nhớ cậu thật sự...
Diệp Thanh Nam quay mặt đi.Cố kiềm nước mắt
Ông cũng cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
Trong đầu My hiện lên ký ức của hơn mười năm trước.
Một cô gái tóc hồng đang bước ra khỏi thư viện
Trên tay ôm một chồng sách cao gần bằng người.
Cô vấp phải cái bậc thềm trước cửa thư viện
Cô gái hốt hoảng đuổi theo.
Một cô gái tóc trắng chạy tới giúp nhặt sách.
Kim Ngọc My
Cậu không sao chứ?
Cô gái tóc hồng ngẩng đầu.
Hai người nhìn nhau.
She Is Mai
Tớ là She Is Mai.
Kim Ngọc My
Tớ là Kim Ngọc My.
Và cũng là khởi đầu của một tình bạn kéo dài suốt nhiều năm.
Đó là lần đầu tiên họ gặp nhau.
Mai biến mất không dấu vết.
Cô bé không hiểu chuyện gì
Chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng My như một cách an ủi nhẹ nhàng
Giống hệt cách Mai từng làm mỗi khi cô buồn.
Điều đó khiến My càng khóc nhiều hơn.
Hay vì cuối cùng cũng được gặp lại một phần hình bóng của người ấy...
Chương 3:Nói Chuyện Như Ngày Xưa
Bên trong biệt thự nhà họ Phạm.
Phạm Trần Văn đang ngồi trong phòng làm việc.
Từ sáng đến giờ, cả căn nhà gần như loạn lên vì Phạm Trần Minh mất tích.
Người làm chạy tới chạy lui.
Điện thoại liên tục đổ chuông.
Ngay cả Văn cũng không còn tâm trạng xử lý công việc.
Từ ngoài sân truyền tới tiếng khóc.
Tiếng nói chuyện hỗn tạp.
Phạm Trần Văn
Có chuyện gì vậy?
Ông nhanh chóng bước ra ngoài.
Nhưng vừa nhìn thấy người đứng trước cổng.
Diệp Thanh Nam cũng ngẩn ra.
Đã rất nhiều năm kể từ lần cuối hai người gặp mặt.
Trong lúc Văn còn chưa kịp hiểu chuyện gì.
Ông lại nhìn thấy Kim Ngọc My.
Cô đang quỳ dưới đất.Khóc nức nở.
Trong lòng ôm chặt một cô bé tóc hồng.
Lại giống Mai lúc nhỏ đến đáng sợ.
Bên cạnh còn có Minh đang đứng ngoan ngoãn.Trên tay quấn băng gạc.
Nhìn thấy cảnh đó.
Văn lập tức hiểu được đại khái mọi chuyện.
Phạm Trần Văn
Vào nhà trước đi.
Kim Ngọc My
Nếu không phải nể mặt Minh...
Kim Ngọc My
Nếu không phải vì cô bé này...
Kim Ngọc My
Tôi đã đóng cổng rồi.
Ngọc thì ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Mọi người cùng vào phòng khách.
Phạm Trần Văn
Chuyện gì xảy ra vậy?
Minh còn chưa kịp trả lời.
Ông kể lại toàn bộ sự việc.
Từ lúc ba cha con đi tập thể dục buổi sáng.
Đến lúc phát hiện Minh bị một tên côn đồ bắt nạt trong con hẻm gần công viên.
Tên đó biết Minh là thiếu gia nhà họ Phạm nên muốn moi tiền.
Minh vì còn quá nhỏ nên chỉ biết sợ hãi.
Sau đó Ngọc là người đầu tiên lao tới.
My và Văn cùng nhìn sang cô bé tóc hồng.
Ngoan ngoãn như một học sinh gương mẫu.
Khó ai tưởng tượng nổi cô bé lại là người xông lên đầu tiên.
Kim Ngọc My
*Dũng cảm,tốt bụng cứ như là bản sao của Mai vậy...*
Diệp Thanh Nam
Con bé lao tới đánh tên kia.
Phạm Trần Minh
Lúc đó con sợ lắm.
My đau lòng xoa đầu con trai.
Diệp Thanh Nam
Thật ra cú đấm của Ngọc chẳng có tác dụng gì.
Diệp Minh Ngọc
Con mạnh mà.
Diệp Thanh Nam
Nhưng mạnh chưa đủ.
Không khí cuối cùng cũng bớt căng thẳng.
Nam kể tiếp chuyện mình xuất hiện.
Nhận ra Minh là con trai của Văn.
Rồi đưa cậu bé về nhà chăm sóc cả ngày.
Ông nhìn Nam thật lâu.Cuối cùng khẽ cúi đầu.
Nam hơi bất ngờ.Nhưng vẫn gật đầu.
Diệp Thanh Nam
Không có gì.
Đó là câu nói bình thường.
Nhưng lại là cuộc trò chuyện tử tế đầu tiên của hai người sau nhiều năm.
Phạm Trần Văn
Cháu tên gì?
Ngọc lập tức lễ phép đứng dậy.
Diệp Minh Ngọc
Cháu là Diệp Minh Ngọc ạ.
Diệp Minh Ngọc
Cô chú cứ gọi cháu là Ngọc.
Cô chỉ biết im lặng nhìn.
Sợ rằng nếu mở miệng sẽ lại khóc.
Diệp Thanh Nam
Con bé là con út của tôi.
Phạm Trần Văn
Con út? vậy là có con cả sao?
Diệp Thanh Nam
Thằng bé tên là Diệp Quốc Ken.
Diệp Thanh Nam
Nhưng hôm nay không đi cùng.
My cuối cùng cũng lên tiếng.
Diệp Thanh Nam
Nó không thích ra ngoài lắm.
Diệp Thanh Nam
Giờ này đang nằm ở nhà.
Diệp Minh Ngọc
Anh ấy đang chơi game.
Diệp Thanh Nam
Đang chơi game.
Không khí trong phòng khách cuối cùng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Cuộc gặp gỡ tình cờ ngày hôm nay.
Sẽ trở thành điểm khởi đầu cho một tình bạn kéo dài suốt nhiều năm sau đó.
Cũng là lần đầu tiên sau rất lâu.
Cánh cửa giữa nhà họ Diệp và nhà họ Phạm bắt đầu hé mở trở lại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play