[RhyCap] Mật Mã Băng Giá
Chap 1:Tử thi không tên
St. Petersburg, 2 giờ sáng. Đêm trắng bao phủ lấy cố đô bằng một màn sương lạnh lẽo và đặc quánh. Trong phòng giám định pháp y, tiếng dao mổ va vào khay kim loại nghe chói tai.
Hoàng Đức Duy
/Đang cặm cụi với tử thi, găng tay nhuốm màu đỏ sẫm/Vết đâm quá chính xác. Động mạch chủ bị cắt đứt trong một nhát duy nhất. Hung thủ không phải kẻ nghiệp dư.
[Tin nhắn từ số lạ]: Bác sĩ Duy, vết mổ trên ngực nạn nhân rất đẹp. Nhưng nếu cậu tiếp tục xẻ sâu thêm 2cm nữa, cậu sẽ thấy thứ không nên thấy đấy.
Hoàng Đức Duy
/Dừng tay, đôi mắt sắc lạnh quét qua màn hình điện thoại đặt bên cạnh/Ai đó? Đừng giở trò đùa cợt với tôi.
[Tin nhắn từ số lạ]: Tôi là người trả lương cho "nạn nhân" của cậu. Đừng tò mò quá, St. Petersburg mùa này sương mù lắm, dễ mất tích lắm đấy.
Hoàng Đức Duy
Tôi là pháp y, việc của tôi là đòi lại công bằng cho người chết. Nếu anh muốn đe dọa, thì tìm nhầm người rồi. Cửa phòng tôi đã khóa từ bên trong, đừng hòng vào được.
[Tin nhắn từ số lạ]:/Gửi kèm một bức ảnh: Hình ảnh Đức Duy đang đứng cúi người làm việc qua ống kính tầm xa, chụp từ tòa nhà đối diện/Duy, cậu rất gan dạ. Tôi thích những kẻ gan dạ như cậu.
Hoàng Đức Duy
/Cảm thấy sống lưng lạnh toát, cậu nhìn ra cửa sổ sát đất. Một ánh đèn laser đỏ rực quét ngang qua mặt kính, dừng lại ngay ở cổ họng cậu/Anh đang ở đâu?
[Tin nhắn từ số lạ]: Ngay sau lưng cậu. Đừng quay lại, nếu không, thứ tiếp theo tôi xẻ không phải là tử thi trên bàn mổ đâu.
Tiếng bước chân đế giày da gõ cộp cộp chậm rãi trên nền gạch hoa. Cánh cửa phòng giám định vốn đã khóa trái từ bên trong... bỗng nhiên tự động mở ra. Một bóng đen cao lớn đứng chắn ngang ánh đèn hành lang, đổ bóng dài lên người Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
/Giọng trầm thấp, vang lên trong không gian tĩnh mịch/Chào bác sĩ, chúng ta gặp lại nhau rồi.
Hoàng Đức Duy
/Siết chặt con dao mổ trong tay/ Là anh?
Chap 2:Nhịp đậm lạ lẫm
Không gian trong phòng pháp y đặc quánh lại. Mùi hóa chất khử trùng trộn lẫn với mùi nước hoa gỗ đàn hương trầm đục từ người đàn ông vừa bước vào.
Nguyễn Quang Anh
/Tiến lại gần, không gian giữa hai người chỉ còn khoảng cách một cánh tay/Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, bác sĩ. Con dao mổ đó dùng để cứu người, không phải để chống lại tôi.
Hoàng Đức Duy
/Dù tay hơi run nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của đối phương/Ở đây là lãnh địa của tôi. Dù anh là Mafia hay là ai đi chăng nữa, anh không có quyền bước vào đây.
Nguyễn Quang Anh
/Khẽ cười, một nụ cười không hề có hơi ấm/Lãnh địa? Ở St. Petersburg này, không có nơi nào mà tôi không thể bước vào. Kể cả phòng pháp y của cậu.
Hoàng Đức Duy
Anh muốn gì? Tử thi trên bàn mổ đó là người của anh?
Nguyễn Quang Anh
/Vươn tay, những ngón tay dài thon thả của anh chạm nhẹ vào vệt máu trên áo blouse của Duy/
Nguyễn Quang Anh
Nó là một kẻ phản bội. Cậu đã tìm thấy mảnh chip trong cổ họng hắn, đúng không?
Hoàng Đức Duy
/Sững sờ/Làm sao anh biết?
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ, cậu quá thông minh nhưng lại quá ngây thơ. Thứ cậu đang cầm trên tay là thứ có thể khiến cả sở cảnh sát St. Petersburg rung chuyển. Và tôi... là người duy nhất có thể bảo vệ cậu khỏi những kẻ đang thèm khát nó.
Hoàng Đức Duy
/Lùi lại một bước, đụng phải thành bàn lạnh buốt/Tôi không cần sự bảo vệ của một tên tội phạm.
Nguyễn Quang Anh
/Áp sát, thì thầm bên tai Duy/ Đừng cứng đầu. Nhìn ra ngoài cửa sổ đi.
Duy nhìn ra ngoài. Phía dưới tòa nhà, hàng chục chiếc xe đen bóng loáng đang bao vây toàn bộ khu giám định.
Nguyễn Quang Anh
Cậu đã bị "đánh dấu". Từ giây phút này, chỉ có tôi mới là người duy nhất cho phép cậu được sống.
Chap 3:Làn ranh mong manh
Căn phòng pháp y vốn dĩ chỉ có mùi của hóa chất bảo quản và sự lạnh lẽo của tử thi, nay lại bị xâm chiếm bởi hương gỗ đàn hương trầm đục đầy áp chế. Quang Anh đứng đó, cao lớn và nguy hiểm như một bóng ma.
Hoàng Đức Duy
/Hít một hơi thật sâu để giữ nhịp tim ổn định/Anh đang đe dọa tôi ngay tại nơi làm việc? Anh có biết cảnh sát chỉ cách đây 5 phút chạy xe thôi không? Họ sẽ ập vào bất cứ lúc nào.
Nguyễn Quang Anh
/Cười khẩy, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên mép bàn inox, dừng lại ở con dao mổ mà Duy đang cầm/
Nguyễn Quang Anh
Cảnh sát ư? Bác sĩ, cậu ngây thơ thật đấy. Ở St. Petersburg này, những chiếc xe cảnh sát cậu thấy ngoài kia đều vận hành bằng xăng dầu của tôi, và những người ngồi trên đó đều nhận "phong bì" từ tay tôi. Luật lệ của tôi mới là thứ duy nhất tồn tại ở đây.
Hoàng Đức Duy
Anh không thể bịt miệng tất cả mọi người mãi được.
Nguyễn Quang Anh
/Tiến lại gần sát hơn, ép Duy vào góc tường, giọng nói thì thầm bên tai đầy ma mị/
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cần bịt miệng tất cả, tôi chỉ cần bịt miệng cậu là đủ. Đưa mảnh chip đó cho tôi. Cậu là pháp y, cậu biết rõ nó chứa những gì mà, đúng không? Thứ đó không dành cho người lương thiện như cậu đâu.
Hoàng Đức Duy
/Ánh mắt kiên định, siết chặt nắm tay trong túi áo blouse/
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi nói không thì sao? Tôi đã gửi dữ liệu sao lưu đến máy chủ của cơ quan điều tra rồi. Nếu tôi có mệnh hệ gì, mọi thứ sẽ tự động công khai.
Nguyễn Quang Anh
/Đôi mắt nheo lại, lộ rõ sự tàn nhẫn/Vậy thì tôi buộc phải dùng cách của Mafia để thuyết phục cậu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play